chương50

Lâm Phàm cũng không hiểu biết chiến tranh ở bên kia, lập tức nhìn về phía Trương Dương hỏi: “Thật sự là như vậy sao, không có nguy hiểm gì chứ?”

Trương Dương nhìn dáng vẻ lo lắng của Lâm Phàm, buồn cười mở miệng nói: “Những gì Trần Kiệt nói chắc là thật, nhưng đao kiếm trên chiến trường không có mắt, nguy hiểm thì ở chỗ nào cũng có, cho dù uống nước cũng có thể bị sặc chết, ngươi thấy Trần Kiệt lăn lộn trên chiến trường bao nhiêu năm, ngoại trừ trên người có thêm vài vết sẹo thì cái gì cũng hoàn chỉnh. cái này phải dựa vào vận may, rất khó nói, không có gì để đảm bảo.”

“Ngươi nói cũng đúng, trên chiến trường làm sao có thể cam đoan sẽ an toàn, cho dù huấn luyện cũng sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra,” Lâm Phàm nói xong ánh mắt nhìn về phía Triệu Hàm rất luyến tiếc, nhưng đó là giấc mộng của Triệu Hàm, Triệu Hàm mới hai mươi tuổi, Lâm Phàm không thể mở miệng kêu Triệu Hàm đừng đi.

Lâm Phàm rơi vào đường cùng liền mở miệng nói: “Triệu Hàm, ngươi lên chiến trường nhất định phải cẩn thận, đừng không sợ chết mà xông lên phía trước, mặc kệ lúc nào ngươi cũng phải nghĩ đến ta, trong nhà còn có ta cùng hai người con trai chờ ngươi.”

Lời nói của Lâm Phàm khiến cho Triệu Hàm cảm thấy tức cười, Ngô Tử Vệ nhìn dáng vẻ của Lâm Phàm giống như trời sắp sụp xuống, lập tức cười nói: “Lần này từ hải ngoại mang về rất nhiều thứ tốt, ta có một chút đồ vật muốn cho Tử An cùng Tuyết nhi, chờ ta đi lấy tới đây.”

Ngô Tử Vệ nhanh chóng mang tới hai hộp gỗ, chỉ to bằng bàn tay, lúc Ngô Tử Vệ mở ra, cho dù là Lâm Phàm hay Triệu Hàm, ngay cả Ngô a ma cũng bị thu hút, một viên ngọc quý đỏ như máu to như trái trứng chim bồ câu liền hiện ra, bên trong màu đỏ không hề có tạp chất, tuyệt đối là mặt hàng cao cấp.

“Trời, Ngô đại ca mang thứ này từ hải ngoại về, thứ tốt.” Lâm Phàm lập tức cảm thán.

Ngô Tử Vệ cười, đem viên ngọc quý này đưa cho Lâm Phàm: “Đương nhiên là đồ tốt, nếu không sao có thể làm quà đưa cho Tử An! Tiểu tử đến đây, đây là thúc thúc tặng cho ngươi, ngươi phải giữ cho kỹ, ngày nào đó kêu phụ thân ngươi làm thành trang sức cho ngươi, sau này cũng có thể làm đồ gia truyền.”

Ngô Tử Vệ nói rất đúng, hoa văn trên bình rượu trợ hứng của Lâm Phàm rất đẹp, nhìn vừa có đại khí lại có ý nghĩa, cũng tuyệt đối không cảm thấy tục. Trong Bích Hà sơn trang có rất nhiều thiết kế là của Lâm Phàm, mỗi một thứ đều thực dụng lại hào phóng, Ngô Tử Vệ cũng biết không ít.

tuy rằng Tử An còn nhỏ, nhưng được dạ dỗ vô cùng tốt, không phải ai cho cái gì cũng đều nhận, nếu Ngô Tử Vệ cho nó đồ ăn, nó sẽ nhận.

Nhưng nó nhìn thấy vẻ mặt của phụ thân hơi cường điệu, lại chưa có nhìn thấy thứ gì kỳ quái như vậy, cho dù nó cũng biết nhìn rất đẹp, nhưng cũng không nhận lấy đồ Ngô Tử Vệ đưa qua, mà là đưa mắt nhìn về phía phụ thân và a mỗ.

“Ngô đại ca thứ này thật sự rất quý, chúng ta không thể nhận được.” Triệu Hàm lập tức nói, cho dù hắn không hiểu gì về đá quý, cũng hiểu được thứ này rất giá trị.

Ngô Tử Vệ nhếch mày cười nói: “Thứ này tuy không tồi, nhưng cũng không phái rất quý giá, lần này chúng ta trao đổi được không ít, chẳng qua là viên đá quý này có rất ít tạp chất. Hơn nữa đây là ta cho Tử An, cũng không phải tặng cho ngươi, chờ hắn lớn lên có thể đưa cho vợ hắn, truyền cho con cháu sau này có gì không tốt, hắn đã gọi ta một tiếng thúc thúc, chờ ta già rồi cũng muốn nghe tiểu tử kia gọi ta một tiếng thúc thúc…”

Thái độ của Ngô Tử Vệ khiến cho Lâm Phàm thực khó xử, những đồ vật này mà cầm tới hiện đại, thật sự là vật báu vô giá, đương nhiên ở đây giá cả cũng không rẻ, nói không chừng so với phần hắn kiếm được lần này còn nhiều hơn.

“Triệu Hàm, Phàm tử các ngươi đã cứu mạng Tử Lâm, mấy thứ này chỉ là vật ngoài thân, với ta mà nói mạng của Tử Lâm là vô giá, cho nên ngươi phải nhận lấy, nếu không chính là ngươi xem thường Ngô đại ca.” Sắc mặt Ngô Tử Vệ nhăn lại, Ngô Tử Vệ làm như vậy là có nguyên nhân, đầu tư lúc trước đều chỉ là dệt hoa trên gấm, hắn phải hoàn toàn củng cố tình hữu nghĩ của đệ đệ và Phàm tử, cho dù sau này hắn xảy ra chuyện gì, đệ đệ cũng sẽ có bạn bè giúp đỡ.

Đao kiếm không có mắt hắn cũng đã nhìn thấy, thời gian trước thủy quân còn đánh nhau với hải tặc, làm quân lính đương nhiên phải tiêu diệt hải tặc, bên Trương Dương chết hơn trăm người lính, điều này làm cho Ngô Tử Vệ hơi sợ hãi, một đống thi thể, không biết ngày nào đó sẽ có Trương Dương trong đó, cho nên Ngô Tử Vệ muốn bắt đầu chuẩn bị.

“Được rồi, nếu Ngô đại ca đã nói như vậy, chúng ta cũng sẽ nhận,” Lâm Phàm gật đầu với Tử An, tiểu tử lập tức vươn tay thịt nhỏ bé nhận lấy, cầm trong tay không chỉ phản chiếu ánh mặt trời, viên ngọc máu này còn giống như máu tươi bình thường, ánh mặt trời chiếu vào giống như là có máu tươi chuyển động, rực rỡ và lộng lẫy.

Ngô Tử Vệ thấy Tử An cầm chơi vui vẻ sau đó cười nói: “Được rồi,Tử An đã nhận quà, hiện tại là quà của Tuyết nhi, thứ này trừ Tuyết nhi ra thì không có ai thích hợp hơn.”

hắn mở hộp gỗ khác ra, một viên ngọc màu xanh da trời thuần khiết lộ ra, lúc này thì Lâm Phàm hết chỗ nói rồi, chẳng lẽ thuyền của Ngô đại ca rời bến chỉ đổi toàn là đá quý, một viên huyết ngọc còn không đủ, hiện tại lại là một viên ngọc màu lam, nếu ở hiện đại, Lâm Phàm sẽ tưởng là giả, nếu không sao lại có thứ hoàn mĩ như vậy?

“Màu lam, thật giống màu mắt của Tuyết nhi,” Ngô a ma đứng ở bên cạnh lập tức cảm thán, lúc nhìn thấy huyết ngóc Ngô a ma cũng không thay đổi sắc mặt, nhưng viên ngọc bích này, thật giống với màu mắt của tiểu thiếu gia, tinh khiết trong sạch, nhìn thấy liền cảm thấy rất dễ chịu.

Lâm Phàm và Triệu Hàm cũng sợ ngây người, hai người ngây ngốc nhìn đá quý trong tay Ngô Tử Vệ, rất giống với màu mắt của Tuyết nhi, hai người cũng không biết nên mở miệng như thế nào, thứ này quả thật rất xứng với Tuyết nhi, ít nhất là ở Đại Hạ bọn họ, không có người nào có tư cách xứng với viên ngọc màu lam này hơn Tuyết nhi.

“Lau cằm đi, chảy cả nước miếng ra rồi kìa, lúc Tử Lâm kiểm tra đá quý mang từ hải ngoại về, cảm thấy viên ngọc này thật giống với màu mắt của Tuyết nhi, sau đó nói với ta phải đưa viên ngọc này cho Tuyết nhi. Lần này hai người các ngươi đừng khách sáo, coi như Tử Lâm cho Tuyết nhi, hắn chính là cha nuôi của đứa nhỏ, các ngươi mà từ chối thì ta rất xấu hổ.” Ngô Tử Vệ cười nói.

Sau khi Tuyết nhi sinh ra Ngô Tử Lâm đã đề nghị như vậy, thế nhưng Lâm Phàm và Triệu Hàm đều không đồng ý, bên bọn họ có phong tục, nhà mình chưa sinh đứa nhỏ nào, thì không thể nhận con nuôi, vì lo lắng sẽ ảnh hưởng đến con nối dòng, nên lúc ấy Lâm Phàm liền giao hẹn với Ngô Tử Lâm, đợi cho đứa nhỏ của Trương Dực và Ngô Tử Lâm sinh ra, khi đó sẽ để cho Tuyết nhi nhận Ngô Tử Lâm làm cha nuôi.

“Ngô đại ca, khiến ngươi lo lắng rồi, ta sẽ không nói nhiều, lời cảm ơn ta cũng sẽ không nói, tâm tư của ngươi ta hiểu, đời này Tử Lâm sẽ mãi mãi là huynh đệ của Lâm Phàm ta.” Lâm Phàm trực tiếp cam đoan với Ngô Tử Vệ.

Ngô Tử Vệ nghe được lời này của Lâm Phàm liền cười nói: “Được, rất sảng khoái, chúng ta không nói tới những thứ này, sau này mặc kệ chúng ta phát đạt hay nghèo túng, hai người các ngươi đều là huynh đệ.”

Hôm nay Triệu Hàm cũng không đi huấn luyện, đứa nhỏ vẫn như cũ giao cho Ngô a ma trông coi, Tử An đã sớm chạy đi tìm những đại binh thân thiết để chơi đùa. Mà Triệu Hàm và Lâm Phàm cùng Trương Dương uống rượu ăn hải sản, nghe Ngô Tử Vệ kể rõ chuyện mạo hiểm của đội tàu, cái gì mà quái vật biển có thể nuốt thuyền lớn, có rất nhiều chân, cái gì mà hải yêu có thể mê hoặc đầu óc con người….

Cuối cùng là càng nói càng xa, nó hoàn toàn không liền quan gì đến đội tàu, biến thành nói chuyện xưa trên biển, ngay cả Trương Dương cũng nói thêm mấy câu, người này đang kể về một câu chuyện quỷ biển, không biết là nghe ở nơi nào, tóm lại nó khá đáng sợ.

Buổi chiều hôm nay, Lâm Phàm chắn chắn là say, thân thể này của hắn quá nhạy cảm với cồn, cho dù hắn có luyện tập như thế nào, cuối cùng vẫn phải nhờ Triệu Hàm dìu hắn trở về.

Đảo mắt đã qua nửa tháng sáu, Triệu Hàm từ thủy quân trở về nhà, năm sáu ngày cuối cùng hắn đều ở trong nhà cùng Lâm Phàm và bọn nhỏ.

Ngô Tử Vệ hỏi qua Triệu Hàm vì sao nhất định phải ra chiến trường, Triệu Hàm im lặng thật lâu mới nói cho Ngô Tử Vệ, chuyện của Trần gia Triệu Hàm từ Ngô Tử Vệ biết được rất nhiều, đây là tin tức khi Ngô Tử Vệ giúp Ngô Tử Lâm tặng sinh lễ mang về, sau khi Lâm Cảnh Thành vào Trần gia, cuộc sống cũng không tốt đẹp như tưởng tượng, cái gì mà bay lên cành cao trở thành phượng hoàng là điều không có khả năng.

Triệu Hàm có thể nhìn ra từ câu chuyện này, Trần gia chính là cha ruột của Lâm Phàm, đối với Lâm Cảnh Thành cũng không phải là đặc biệt tốt, hình như càng coi trọng đứa con của đại ca hắn hơn, Trần vương gia từ khi mất con trai, liền chỉ còn lại một anh trai. con trai của vị kia lớn lên cực giống Lâm Phàm, là con út của nhà đại bá Lâm Phàm, lấy danh nghĩa gởi nuôi mà ở nhà Trần Vương gia lớn lên.

sau khi Triệu Hàm biết được tin tức này, hắn hơi lo lắng, nếu Lâm Phàm thật sự trở về, cũng không có khả năng sẽ được Trần Vương gia yêu thích, hắn cũng không muốn Lâm Phàm đi tranh đoạt vị trí thế tử. Nhưng trái tim người thì làm sao có thể đề phòng được, ai biết vị kia có thể tha cho Lâm Phàm hay không, dù sao nếu trong tay hắn nắm binh quyền, nếu đối phương muốn ra tay với Phàm tử, dù sao cũng nên cẩn thận thì vẫn tốt hơn.

Ngô Tử Vệ nghe xong cũng thấy có lý, cho dù trong tay Trương Dương cầm quân quyền, nhưng loại vấn đề bên trong gia tộc này, cho dù quyền lực trong tay Trương Dương lớn, cũng không thể xen vào. Mà Triệu Hàm là vợ của Lâm Phàm, chỉ cần trong tay Triệu Hàm nắm quân quyền, ai muốn đối phó Lâm Phàm thì cũng phải lo lắng cảm xúc của Triệu Hàm một chút.

mấy ngày gần đây Lâm Phàm đều ôm Triệu Hàm, mỗi ngày đều nhắc đi nhắc lại mấy câu, đi phương bắc nhớ rõ mười ngày phải viết thư gửi về nhà, tốt nhất là có thể kể hết chuyện lớn nhỏ xảy ra trong quân cho hắn biết. Lúc lên chiến trường phải cẩn thận, trong nhà còn có hắn và đứa nhỏ đang chờ, không thể vì làm anh hùng mà xông lên phía trước, như vậy sẽ chết nhanh nhất.

Buổi sáng ngày thứ năm Triệu Hàm cũng không đánh thức Lâm Phàm dậy, hắn sợ nhìn thấy Lâm Phàm đau lòng hắn không thể đi được, vì thế sau khi nhìn đứa nhỏ, hắn lặng lẽ mang theo một tay nải, Triệu Hàm cứ nhẹ nhàng rời khỏi Bích Hà sơn trang.

Lúc Triệu Hàm thức dậy Lâm Phàm liền tỉnh theo, nhưng hắn không động đậy, tùy ý để Triệu Hàm hôn môi hôn trán hắn sau đó đi ra khỏi phòng, hắn sợ mở mắt ra sẽ nhịn không được kêu Triệu Hàm ở lại, hắn biết nếu hắn kiên trì Triệu Hàm nhất định sẽ ở lại.

Hắn không muốn khiến Triệu Hàm khó xử, cho nên giả vờ ngủ, đợi cho Triệu Hàm rời đi, lúc này hắn mới nhẹ nhàng đứng lên, lén đi theo Triệu Hàm từ rất xa, mãi cho đến khi Triệu Hàm lên thuyền rời đi. Lâm Phàm mới trốn ở đăng sau cái cây, phất tay với Triệu Hàm ở xa xa.

Mãi cho đến khi không nhìn thấy người nữa, cũng không nhìn thấy thuyền trên mặt sông, Lâm Phàm mới thu tay, trên mặt đã toàn là nước mắt, lúc này mới phát hiện mình đã đang khóc.

Triệu Hàm đi rồi Lâm Phàm càng bận rộn hơn, ngoài chăm sóc đứa nhỏ, Lâm Phàm tiếp tục mở rộng xưởng ủ rượu, chẳng những cả khe núi đều bị Lâm Phàm khai phá. Khi Triệu Hàm đi được hai tháng, Lâm Phàm nhận được lá thư đầu tiên, trong thư toàn là nỗi nhớ Lâm Phàm và đứa nhỏ, còn có những chuyện thú vị trong quân doanh, nói gần đây không có chiến đấu, ngoại trừ huấn luyện thì sẽ tuần tra bên ngoài, hắn còn chưa có tham gia chiến đấu.

Lúc này Lâm Phàm mới yên tâm hơn, cũng chính từ ngày đó, công nhân san bằng một mỏm núi đá và chặt cây xong, thế nhưng phát hiện một hang động thật lớn, cửa động cũng không cao, rộng khoảng một thước năm, nhưng càng tiến vào sâu bên trong thì không gian rất rộng lớn, có lẽ khoảng mười nghìn mét vuông, Lâm Phàm cảm thấy trong sơn động đa phần đều trống rỗng.

Kế tiếp là một đoạn quanh co khúc khuỷu trong sơn động, lúc này Lâm Phàm cho người đi tra xét, kết quả do quá sâu, công nhân đi xem xét nửa ngày sau mới trở lại, bên trong hơi khó đi, thế nhưng không khí rất thông thoáng.

Lâm Phàm thật vui vẻ, tuy rằng hắn không biết hang động này thông tới đâu, nhưng rượu thuốc nhà hắn hoàn toàn có thể cất giữ trong này, như thế hắn sẽ có rất nhiều không gian để gieo trồng, có thể thực hiện tự cấp tự túc.

Ngô bá nhìn thấy rất đau lòng, mỗi ngày Lâm Phàm đều bán mạng làm việc, một ngày cũng không chịu nghỉ ngơi.

Nếu Lâm Phàm ở trong sơn trang, Tử An sẽ giống như cái đuôi đi theo, Tuyết nhi cũng lớn lên rất nhiều, hiện giờ hắn có thể nhận ra người khác, buổi tối nhất định phải ngủ cùng phụ thân. Nếu phụ thân không ở, cũng phải ngủ cùng ca, nếu không sẽ làm ầm ĩ, đứa nhỏ lớn đã biết thể hiện ý kiến, hắn khó chịu liền sẽ khóc cho ngươi xem.

Có lẽ có hai người con trai bên cạnh, Lâm Phàm cũng không cảm thấy trống vắng, sau một đoạn thời gian điên cuồng làm việc, Lâm Phàm dần dần thích nghi với những ngày không có Triệu Hàm bên cạnh, ngoại trừ mở rộng việc buôn bán, toàn bộ thời gian Lâm Phàm sẽ ở trong sơn trang làm bạn với hai người con.

sau khi Ngô bá nhìn thấy tình hình này, cũng hơi yên tâm, hắn cũng viết thư cho Triệu Hàm, nói về chuyện của Lâm Phàm cùng hai đứa nhỏ cho Triệu Hàm biết.

Về phần những chuyện khác, Lâm Phàm sẽ viết thư cho Triệu Hàm, Ngô bá sẽ không viết nhiều.

Lâm Phàm thường xuyên lấy thư của Triệu Hàm ra xem, sau đó bắt đầu cải cách vấn đề tiêu thụ rượu thuốc, hắn thường xuyên ra khỏi cửa sẽ nhìn trời, đem cách tiêu thụ rượu thuốc giao cho một cửa hàng ở khu vực nào đó đại diện tiểu thụ thử, chỉ cần tình hình tiêu thụ tốt, còn có thể lấy phần trăm, rượu thuốc của Lâm Phàm tiểu thụ càng thêm thịnh vượng.

Hơn nữa hiện tại hắn bắt đầu sử dụng bình rượu nhỏ, bán cho quân đội đều dùng bình lớn, một vò mười cân, mà bình sứ nhỏ, một bình sứ chỉ to bằng bàn tay, cũng chỉ chứa được một lạng rượu nhưng giá cả cao hơn, kiếm được nhiều tiền hơn.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, việc làm ăn của Lâm Phàm càng lớn, đội tàu rời bến lần thứ hai cũng bình an trở về, bị tổn thất mất hai chiến thuyền, bị gió lớn đánh chìm, ngoài tiền công đưa cho những thuyền viên đi theo, Ngô Tử Lâm còn cho không ít tiền với những thuyền viên không may, vì vậy thuyền viên càng đồng ý giúp Ngô Tử Vệ làm việc.

Ban đầu mỗi lần thuyền rời bến, tiền công của bọn họ đã sớm đưa về nhà, nếu chết ở trong biển rộng, chủ nhân đội tàu cũng không cần trả tiền thêm, chỉ có bình an mang tài phú trở về, mới có thêm tiền tài, mà Ngô Tử Vệ đã phá hủy quy luật này, những thuyền viên ra biển nếu gặp chuyện không may sẽ chiếm được hai phần tiền công bồi thường, đó chính là hai trăm lượng bạc.

Ở cổ đại một trăm lượng là đã đủ mua năm hán tử khỏe mạnh, cho nên dù trụ cột trong nhà có xảy ra chuyện không may, nếu tính toán tốt, cũng đủ cho bọn họ giàu sang qua một đời.

Thư của Triệu Hàm mỗi một lá tới rất đúng lúc, trong thư nói không xuất hiện trường hợp nguy hiểm gì, nói Trần Kiệt rất chăm sóc hắn, trên cơ bản hắn đều đi phía sau đại quân. Phản quân Bắc Cương sắp được bình định, Triệu Hàm cũng từ tiểu đội trưởng quản lý mười người tăng lên thành thiên kỵ úy, hiện tại hắn vẫn là thuộc hạ của Trần Kiệt.

Mà rượu của Lâm Phàm cũng không ngừng đưa đi Bắc Cương, đa phần là bán ra ngoài, một ít thì đưa đi quân doanh. Mùa đông bên kia rất rét lạnh, Lâm Phàm lo lắng Triệu Hàm không quen, Trần Kiệt là người lãnh đạo trực tiếp của Triệu Hàm, mỗi lần đều phân một nửa cho hắn, điều này làm cho Trần Kiệt rất thỏa mãn, đúng là đưa cho vợ uống có khác, không nói mùi vị tốt, dược hiệu tốt còn không có vị thuốc đông y.

Lúc Lâm Phàm không biết, trên người Triệu Hàm che kín các loại vết thương, nếu không có chiến công, không dám ra trận, Triệu Hàm lấy cái gì để tiến lên, ai sẽ phục hắn. Mới chỉ có thời gian một năm, hắn liền từ tiểu đội trưởng lên trung đội trưởng, lại đến đại đội trưởng, tiếp tục thăng lên làm thiên kỵ úy, tất cả điều này đều là Triệu Hàm dùng mạng để đổi lấy.

Trong doanh trướng của Trần Kiệt, Triệu Hàm bưng một chén rượu thuốc sảng khoái uống cùng với tướng quân trước mặt, mặt mày người này hơi giống Lâm Phàm, Trần Kiệt nói cho hắn, người nọ là con cả nhà đại bá của Lâm Phàm, hiện giờ đáng đứng hàng tướng quân, so với Trần Kiệt cao hơn một bậc, dẫn dắt năm vạn kỵ binh biên quan.

Hiện giờ Triệu Hàm là thủ hạ dũng mãnh nhất dưới tay Trần Kiệt, bên ngoài tuyết rơi rất nhiều, mỗi ngày Triệu Hàm đều mang theo mười hai người thủ hạ đi tuần tra, mấy ngày hôm trước, Triệu Hàm phát hiện một tiểu đội địch bắc muốn đánh lén lương thảo của bọn họ, kết quả đương nhiên là bị Triệu Hàm không tiếng động tóm gọn.

Quân công này không lớn, nhưng chuyện lương thảo liên quan đến bụng của mấy vạn tướng sĩ, cho nên bên trên liền phái Trần Uy lại đây khen ngợi Triệu Hàm, đương nhiên Triệu Hàm lập công thì Trần Kiệt cũng được khen ngợi, có cách mang binh.

“Hiện giờ đại tướng quân địch bắc đụng đến quân doanh chúng ta, xem ra một khi tuyết ngừng, có thể diễn ra một cuộc chiến tranh quy mô lớn.” Trần Kiệt nhìn về phía Trần Uy nói.

Chỉ cần là Triệu Hàm lập được quân công, Trần Kiệt sẽ không có lần nào gian lận, lần này lúc Trần Uy tới, hắn liền kéo Triệu Hàm tới đây, để cho hai người nhất định trở thành thân thích gặp mặt nhau, đương nhiên Trần Kiệt cũng tính toán đẩy người của mình lên.

Triệu Hàm thật sự rất có tài, mặc kệ là dẫn binh hay là đánh giặc, mưu kế lại rất nhiều, rất nhiều lần đội nhân mã bọn họ chiến thắng, đều có liên quan đến mưu kế của Triệu Hàm, chẳng những khiến cho bọn họ tổn thật rất ít, chiến công lại lập được rất nhiều.

Trần Kiệt hiểu được Triệu Hàm đi theo hắn sẽ không có tương lai, nếu có thể đề cử Triệu Hàm đến bên người tướng quân, đi theo đại tướng quân Trần Uy đến chủ doanh, nếu có thể đi theo bên người thống soái, Triệu Hàm tuyệt đối có khả năng đi lên, về sau hắn có thể được Triệu Hàm chăm sóc, lúc trước Trần Kiệt đã có ý tưởng này.

Tuy rằng trong đó có nhiều mạo hiểm, nhưng bạn của nguy hiểm luôn luôn là có lợi ích cao, tuy rằng Triệu Hàm nhiều lần gặp nạn trên chiến trường, nhưng mỗi lần đều có ông trời phù hộ, đều có thể biến nguy thành an, cho nên Trần Kiệt càng thêm chắc chắn với suy nghĩ của mình, nếu lần này có thể diệt được địch bắc, thì tương lại Triệu Hàm lên chiến trường, chính là nơi Triệu Hàm lập được quân công.

Gửi phản hồi