chương30

“Tướng quân có cần đuổi theo không? Tiểu tử kia lớn lên rất giống người nào đó, hơn nữa nhìn rất quen mắt, trước đây ta khẳng định đã gặp qua.” Hán tử mang theo ánh mắt bối rối nhìn Lâm Phàm chạy trốn, cũng khó trách, mấy tháng này Lâm Phàm đã cao lên không ít, hơn nữa mặt mũi cũng nảy nở ra, cũng không giống như ca nhi nữa, mà là càng lớn càng tuấn mĩ, đây mới là nguyên nhân hán tử lập tức nhận không ra.

Trần Kiệt nhìn thấy người chạy xa cười nói: “Hòa thượng chạy nhưng miếu không chạy, được rồi chúng ta chạy lâu như vậy, trở về nghỉ ngơi trước, tiểu tử kia không chạy được.” Lời Trần Kiệt vừa nói ra, thân vệ đi theo bên người hắn lập tức giục ngựa đi về Trần phủ.

Lâm Phàm chạy thật xa, sợ bị đuổi theo hắn còn chạy vào trong ngõ nhỏ, mấy tên kia hắn sao quên được, mấy hán tử này trước đây còn đùa giỡn hắn. Khi câu đầu tiên tên lính kia nói ra, tâm lý Lâm Phàm liền cảm giác nguy hiểm, những người này đã đi kinh thành, hiện tại trở về thì gặp phải, nói hắn lớn lên giống người nào đó, có thể là đã gặp mặt người thân của thân thể này, còn có thể là đã quen biết người Lâm gia. Chuyện này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, nhưng Lâm Phàm cũng không muốn phá bỏ hiện tại, dù sao hắn cùng Triệu Hàm vẫn chưa đủ năng lực đối đầu với gia tộc lớn, hắn không thể để cho người khác làm hại Triệu Hàm, lại càng không muốn rời khỏi Triệu Hàm.

Đứng ở trong ngõ tắt, Lâm Phàm dựa tường thở dốc, phổi đau rát làm cho hắn rất khó chịu. Tuy rằng mỗi ngày hắn đều chạy bộ rèn luyện, nhưng là chạy chậm, chưa từng chạy trốn nhanh như vậy. Nếu là thân thể đời trước của hắn thì hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng với thân thể bây giờ, tuy rằng đã điều dưỡng và rèn luyện một thời gian, thân thể đã tốt lên rất nhiều, nhưng vẫn như cũ không đủ cường tráng, chỉ chạy có một đoạn mà cảm giác giống như sắp chết.

Dừng lại một lát, Lâm Phàm chạy nhanh không thể lập tức dừng lại, nếu không hắn không thể chịu được, từng bước  từ từ  đi vào trong ngõ nhỏ. Bảy quẹo tám ngoặt hết nửa canh giờ Lâm Phàm đã về ám hạng, lúc này cả người hắn không có sức, chính là di chứng của vận động quá sức.

Lúc này Triệu Hàm bán cũng gần xong, hắn biết Lâm Phàm có chạy bộ, cũng không để ý, ban ngày thành Nam Dương rất an toàn. Thu dọn xong những bình đựng thức ăn, Triệu Hàm ngẩng đầu liền nhìn thấy Lâm Phàm đang chạy tới gần, sắc mặt hình như không tốt, bước chân cũng không nhẹ nhàng như bình thường, ngay cả ánh mắt mỗi lần nhìn thấy mình đều tỏa sáng, giờ phút này cũng ảm đạm.

“Phàm tử ngươi làm sao vậy, có phải là xảy ra chuyện gì không?” Triệu Hàm bước tới gần Lâm Phàm sốt ruột hỏi.

Lâm Phàm nhìn thấy Triệu Hàm, phổi của hắn vẫn hơi hơi khó chịu, lúc này người đi trên đường tuy rằng không nhiều, nhưng cũng không phải là nơi thích hợp nói chuyện. Lâm Phàm lắc đầu sau đó nói: “Chúng ta về nhà trước, ta cảm thấy không thoải mái.”

“Triệu Hàm, hôm nay ngươi còn củ cải xào ớt không, còn để bán không?” một hán tử mập mạp nhìn trên bàn gỗ chỉ còn lại vài lọ lên tiếng hỏi.

Triệu Hàm nghe thấy sau lưng có người gọi, liền giữ chặt tay Lâm Phàm mở miệng nói: “Hôm nay bán hết rồi, ngày mai ngươi lại quay lại.” Đây là hán tử nhà bán thịt ở chợ, từng ăn qua món củ cái xào ớt của Triệu Hàm làm, liền thường xuyên ghé mua.

Hán tử hơi thất vọng, xem ra chỉ có thể quay lại vào ngày mai, thế nhưng khi hắn nhìn thấy Triệu Hàm kéo Lâm Phàm liền cười nói: “Triệu Hàm, sắc mặt tiểu phu lang nhà ngươi không tốt lắm, ngày mai đến chỗ ta mua mấy quả thận về bồi bổ, ngươi cũng kiềm chế một chút, đừng để tiểu phu lang nhà ngươi mệt mỏi.”

“Được, cảm ơn ngươi quan tâm, ta sẽ chú ý.” Triệu Hàm liếc hán tử cười nói, từ khi hắn bán đồ ăn ở nơi này, sẽ thường xuyên có khách quen cũng biết Lâm Phàm, sau đó sẽ thường xuyên trêu chọc Phàm tử. Bình thường tâm trạng bọn họ tốt sẽ nói lại vài câu, nhưng hiển nhiên hôm nay Triệu Hàm không có tâm trạng, Lâm Phàm mỏi mệt càng không có tâm trạng nói giỡn.

Triệu Hàm đem mấy cái bình cất vào rổ, nhấc lên cái gùi củ cải liền kéo tay Lâm Phàm trở về nhà, nơi này cách nhà bọn họ không xa, cũng chỉ có hai trăm mét, lập tức về tới nhà.

Vừa vào nhà Lâm Phàm lập tức đi rót một chén nước, sau khi uống xong, mới cảm thấy yết hầu dễ chịu hơn. Hắn bị mấy người Trần gia kia dọa, ngay cả đi trà lâu bên ngoài cũng không dám, lúc này về đến nhà Lâm Phàm rốt cục cũng thả lỏng.

Triệu Hàm đem đồ đạc bỏ xuống liền múc một chậu nước ấm lại đây, giặt sách bố khăn đưa cho Lâm Phàm lau mặt, rửa tay xong, Lâm Phàm mới đem chuyện hôm nay nói cho Triệu Hàm biết.

Triệu Hàm nghe xong liền nhíu mày, tuy rằng Phàm tử so với mấy tháng trước có hơi thay đổi, mặt mày nảy nở rất nhiều, nhưng vẫn dễ dàng phân biệt, nhất là đối phương cũng không đuổi theo Phàm tử, liền chứng minh đối phương nhận ra Phàm tử là người bán rượu thuốc kia, thiếu gia Trần gia có thể theo manh mối này lần theo.

“Phàm tử chuyện này chúng ta phải nghĩ cách giải quyết an toàn, nếu không khẳng định sẽ gặp lại, thế nhưng cũng không thể sốt ruột, chúng ta có thể nghĩ ra cách giải quyết, ta giúp ngươi xoa bóp chân trước, nếu không  ngày mai ngươi sẽ khó chịu.” Triệu Hàm nói xong kéo ngăn tủ lấy ra một lọ rượu thuốc lưu thông máu, đổ vào lòng bàn tay chà xát ở trên cẳng chân của Lâm Phàm xoa bóp, làm cho cẳng chân của Lâm Phàm dần dần nóng lên, điều này khiến cho cẳng chân buộc chặt của Lâm Phàm thoải mái rất nhiều.

Lâm Phàm cúi đầu nhìn Triệu Hàm đang xoa bóp, một lát sau mở miệng nói: “Chúng ta nói chuyện này với Ngô bá đi, dù sao tuổi của Ngô bá cũng lớn hơn chúng ta, có lẽ có thể nghĩ ra cách tốt hơn, hơn nữa nếu xảy ra chuyện gì, cũng có thể để cho Ngô bá chuẩn bị tâm lý.”

“Được, chờ buổi tối ta nói với Ngô bá,” lúc này Triệu Hàm cũng tự nhiên đồng ý, ban đầu nghĩ ngoại trừ Ngô a sao chỉ có hắn cùng Lâm Phàm biết, cố tình vận mệnh lại trêu người, cư nhiên bị vị thiếu gia Trần gia kia phát hiện, chuyện này có lẽ rất nhanh không còn là bí mật nữa, nói cho Ngô bá cũng tránh sẽ dọa đến Ngô bá.

Lâm Phàm cảm thấy mệt chết đi được, Triệu Hàm xoa bóp cẳng chân cho hắn xong, liền để cho Lâm Phàm lên giường nghỉ ngơi, một người nằm ở trên giường một người ngồi ở mép giường, mỗi lần nghĩ ra cách gì liền nói ra, sau đó lại vì đủ loại nguyên nhân mà bị loại bỏ.

Hai người cũng không phải là không nghĩ tới lập tức chuyển nhà, nhưng trong nhà còn có người già cùng trẻ nhỏ, mà thời tiết thì đang rét lạnh như thế này, hơn nữa việc buôn bán vừa mới khởi sắc, chuyển nhà cũng không dễ dàng. Tiền trong tay bọn họ đa phần đều dùng để mua nhà ở và rượu thuốc, cũng không có cách bán đi ngay lập tức, cho nên thật sự là không khách quan.

Hai người nói xong cuối cùng Lâm Phàm quyết định, nếu vị Trần thiếu gia kia tìm đến nhà họ, hắn liền cùng đối phương đàm phán. Dù sao không có lợi ích, vị Trần thiếu gia kia cũng không có lý do gì đi vạch trần chuyện này, chỉ cần đợi vài năm, đợi cho hắn kiếm đủ tiền bạc, thành lập một đế quốc buôn bán, đến lúc đó hắn sẽ có khả năng bảo vệ Triệu Hàm cùng đứa nhỏ.

Triệu Hàm càng nghĩ cũng hiểu cách này khả thi, mặc kệ ra sao nếu bị vị Trần thiếu gia kia phanh phui, vậy Lâm Phàm cũng sẽ không xảy ra chuyện gì không may, đứa nhỏ hẳn là cũng bị mang đi, Triệu Hàm nhìn Lâm Phàm chìm vào suy tư, quốc gia bọn họ cho phép tòng quân, nếu Lâm Phàm thực sự bị mang đi, Triệu Hàm liền quyết định đi tòng quân, hắn văn không được, võ thì có thể, chỉ cần có công huân, đoạt lại Phàm tử cũng không phải là không có khả năng, đây là tính toán tốt nhất trong lòng Triệu Hàm nếu như mọi chuyện bị phanh phui.

Mưa tí tách rơi xuống, bởi vì Lâm Phàm bị kinh hách sau đó lại vận động quá sức, còn bị gió lạnh thổi, tới buổi tối Lâm Phàm liền cảm thấy không khỏe, đầu thì choáng váng ăn cơm chiều xong liền đi ngủ. Triệu Hàm cũng không đánh thức Lâm Phàm đi mở cửa hàng, kêu Ngô bá bế Tử An cùng đi nghỉ ngơi, Triệu Hàm mở ra cửa hàng, thế nhưng buổi tối trời mưa gió bắc lạnh thấu xương, cho nên đêm nay căn bản là không bán được gì.

Ngọn lửa bên ngoài cháy sáng rực, Triệu Hàm đóng lại phô môn, hắn cũng không lập tức trở về phòng nghỉ ngơi, mà trực tiếp đi đến cửa phòng của Lâm Phàm, mở cửa ra đi vào, Triệu Hàm sờ sờ mặt đỏ bừng của Lâm Phàm, có hơi nóng. Không thể xác định Lâm Phàm có bị sốt hay không, Triệu Hàm liền dán trán lên trán của Lâm Phàm, cũng không cảm thấy nóng, Triệu Hàm nhẹ nhàng thở ra, nghĩ rằng do thời tiết lạnh nên mới cảm thấy nóng phỏng tay.

Đồng thời trong lòng Triệu Hàm cảm thấy may mắn, Phàm tử không bị bệnh chính là chuyện tốt, nếu bị bệnh, bên ngoài vừa mưa vừa gió, mời thấy thuốc cũng không dễ dàng. Đắp chăn tốt cho Lâm Phàm, lúc này Triệu Hàm mới cầm theo đèn lồng rời khỏi phòng Lâm Phàm, rửa mặt xong Triệu Hàm liền nằm ở trên giường, hắn không ngủ được, chuyện xảy ra hôm nay khiến hắn áp lực rất lớn.

Nửa đêm Lâm Phàm càng ngủ càng lạnh, hắn bị đông lạnh đến run lên, mơ mơ màng màng bọc chăn đi đến bên ngoài phòng Triệu Hàm, dùng chân đá lên cửa phòng.

“Bịch, bịch, bịch….” Triệu Hàm bị tiếng đập cửa đánh thức, mặc áo ngoài lên liền đi ra mở cửa, nhìn thấy Lâm Phàm đang nhắm mắt không để ý đến hắn, tự nhiên đi vào phòng hắn tiến vào ổ chăn của hắn, Triệu Hàm bị một màn này đành cười khổ, thế nhưng một trận gió lạnh thổi qua, Triệu Hàm cũng bị đông lạnh đến rùng mình, vội vàng đóng lại cửa phòng, nằm trở lại giường, tiếp theo một thân hình lạnh lẽo liền quấn tới.

Triệu Hàm ôm lấy người đang quấn trên người hắn, thân thể Phàm tử vào đông sẽ không ấm áp, bổ lâu như vậy mà tật cũ vẫn còn. Thế nhưng hôm này nhiệt độ bên ngoài giảm mạnh, xem ra ngay mai phải chuẩn bị chăn bông dày một chút còn có chậu than, cũng may bên Ngô bá Triệu Hàm đã chuẩn bị tốt, dù sao người lớn tuổi, Triệu Hàm vẫn sợ Ngô bá bị đông lạnh.

Đêm nay Lâm Phàm ngủ thật thoải mái, thân thể ấm áp dễ chịu, từ khi thời tiết lạnh xuống hắn liền cảm thấy thân mình khi ngủ không ấm áp, bao nhiêu chăm bông cũng không thấy ấm.

Mở mắt ra Lâm Phàm liền nhìn thấy Triệu Hàm nằm ở bên cạnh, hắn chỉ ngây ngốc há to miệng, còn không chờ Lâm Phàm mở miệng Triệu Hàm liền mở mắt ra, hai người đều sửng sốt. Lâm Phàm phản ứng lại kỳ quái nói: “Triệu Hàm sao lại thế này, ngươi sao lại ngủ trên giường của ta.”

Triệu Hàm cúi đầu nhìn Lâm Phàm, đột nhiên hôn lên gương mặt Lâm Phàm một cái cười nói: “Ngươi xác định đây là giường của ngươi, tối hôm qua ngươi đột nhiên chạy tới đạp cửa phòng ta, tiếp theo ngươi liền leo lên giường của ta, ngươi không nhớ rõ.”

“Sao lại thế, ta hoàn toàn không nhớ rõ, Triệu Hàm ta không phải bị mộng du chứ, trời, vậy phải làm sao, nếu buổi tối ta cầm đao chém ngươi thì phiền phức to.” Bộ dáng Lâm Phàm giống như là trời sắp sập xuống, hắn còn nhớ rõ ngày trước khi ở trường học có một bạn học mộng du, kết quả nửa đêm xem chút nửa là bóp chết bạn thân trong phòng.

“Sao lại nghiêm trọng như vậy được, sau này ta sẽ khóa kĩ cửa phòng bếp, hơn nữa ngươi còn biết gõ cửa.” Triệu Hàm cười xoa xoa hai má của Lâm Phàm, mới vừa tỉnh ngủ Lâm Phàm thực mềm.

Có chút tức giận khi tay Triệu Hàm tác quái, Lâm Phàm nhào lên trên người Triệu Hàm, hai tay muốn đi nặn mặt Triệu Hàm, thân thể tuổi trẻ va chạm cùng nhau, da thịt Triệu Hàm nhẵn nhụi khiến cho Lâm Phàm có cảm giác, một dòng nước ấm dũng mãnh hướng xuống phía dưới, Lâm Phàm lập tức thấy cớ thể khác thường, chờ hắn muốn từ trên người Triệu Hàm lăn xuống thì đã muộn.

“Khụ khụ, chân của ta, Triệu Hàm cẳng chân của ta vừa tê vừa đau,” Lâm Phàm lập tức dời đi lực chú ý của Triệu Hàm.

Lúc này Triệu Hàm kỳ thật đã ngây ngẩn cả người, vừa rồi có thứ gì cứng rắn chọc vào thắt lưng  của hắn, lại nóng bỏng rõ ràng như vậy, trong lòng hắn bất cười nhìn người tránh đến bên cạnh nhanh chóng gói mình lại cười nói: “Thật sự là cẳng chân đau, không phải nơi nào đó khó chịu, muốn ta giúp ngươi xoa xoa không, khẳng định thực thoải mái.”

Nghe lời của Triệu Hàm còn có ý nghĩa khác, người kia còn cười cười nháy mắt với hắn, cảm giác mãnh liệt liền hướng tới nơi nào đó, điều này khiến Lâm Phàm không cần phải lo lắng nơi nào đó sẽ không ngạnh nổi, tiểu gia hỏa hoàn toàn đã không chờ được mà dựng lên thành một túp lều nhỏ.

Trong nháy mắt không kịp suy nghĩ, Lâm Phàm hơi đáng thương nhìn Triệu Hàm, lại nói trước đây Lâm Phàm tuy rằng có xem qua, nhưng trong thực tế Lâm Phàm mới chỉ vận dụng tới ngũ cô nương, hiện tại muốn hắn bước ra bước đầu tiên thật sự hơi khó khăn, lần uống rượu kia không tính. Lúc Lâm Phàm đang nghĩ phải giải thích với Triệu Hàm như thế nào, Triệu Hàm liền giơ tay muốn sờ cẳng chân của Lâm Phàm, xoa bóp nhẹ nhàng giúp Lâm Phàm thả lỏng cơ thể căng chặt đau nhức.

Đáng tiếc Lâm Phàm cũng không vì vậy mà bình tĩnh lại, thân mình lại càng buộc chặt, hai chân lại càng kẹp chặt, ánh mắt ngập nước lên án Triệu Hàm lúc này ức hiếp hắn.

“Sao vậy, không thoải mái, ta đi lấy rượu thuốc tới đây cho ngươi, xoa xoa như vậy mới có hiệu quả,”Triệu Hàm ngừng động tác cười nói.

Lâm Phàm hơi cắn môi, lập tức hiểu ra tức giận nói: “Ngươi nhất định là cố ý, khẳng định là cố ý, ngươi ức hiếp ta, ngươi thế nhưng dám ức hiếp ta,” Lâm Phàm hung ác nói, trực tiếp đánh tới, miếng thịt đã đến tới miệng không ăn còn bị chê cười, hiện tại có điều kiện còn chờ cái gì, trức tiếp rút gân lột da mà ăn thôi.

Hai người àm ĩ một hồi đến khi mặt trời lên, Ngô bá rời giường thấy ngoài trời mưa rơi tí tách, sáng sớm hơi rét lạnh, kéo chắt quần áo Ngô bá phát hiện phòng bếp thế nhưng vẫn còn đóng, bình thường Triệu Hàm đã sớm nấu xong bữa sáng. Ngô bá liền đi tới phòng Triệu Hàm, khi hắn nghe được động tĩnh bên trong, cuối cùng Ngô bá ôm tâm trạng tốt đi phòng bếp, tôn tử cuổi cùng cũng sắp có rồi.

Không biết qua bao lâu, Lâm Phàm ghé vào trên giường hắn cảm thấy hơi mệt, càng nhìn Triệu Hàm ngủ càng thấy Triệu Hàm đẹp, tình nhân trong mắt hóa tây thi chính là như vậy đi.

Lâm Phàm đột nhiên nhớ tới cái gì, liền kéo kéo ngón tay Triệu Hàm: “Triệu Hàm ngày đó ta uốn rượu, chúng ta không có làm phải không.” Hắn đột nhiên nhớ ra chuyện này, lần trước tuy rằng cảm thấy chân mềm, nhưng không giống như lần này, cho nên muốn xác thực một chút.

Triệu Hàm nhìn thoáng qua Lâm Phàm cười nói: “Ta không có lừa ngươi, buổi tối hôm đó chúng ta không có làm, ta lấy tay giúp ngươi giải quyết.”

Lâm Phàm thực ra cũng không tức giận, chỉ lộ vẻ mặt quả thế.

“Phàm tử ngươi nằm thêm một chút, ta đi lấy nước cho ngươi rửa một chút, lại lấy rượu thuốc đến đây xoa xoa cẳng chân cho ngươi, như vậy rất nhanh sẽ tốt lên.” Triệu Hàm nói xong liền đứng dậy mặc quần áo. Tuy rằng hắn không thẹn thùng, nhưng nghĩ đến Ngô bá cũng đã rời giường, da mặt Triệu Hàm có dày cũng sẽ cảm thấy xấu hổ.

Cũng may Ngô bá không hỏi gì, nhưng lại sớm chuẩn bị nước ấm cho Triệu Hàm.

Mặc xong quần áo Lâm Phàm tựa vào đầu giường, tùy ý Triệu Hàm dùng rượu thuốc xoa bóp cẳng chân cho hắn, lúc này Lâm Phàm hoàn toàn nghĩ không ra hắn chạy bao xa, vấn đề này rất nghiêm trọng, liền giống như hắn vừa mới chạy ma – ra – tông.

Cửa viện bị gõ vang, Ngô bá mở cửa ra liền nhìn thấy Trần bá đứng ở ngoài sân, liền đưa người tiến vào, hai lão nhân nhìn nhau trong chốc lát, Trần quản sự mới cùng Ngô bá nói: “Nhanh kêu Lâm Phàm ra gặp ta, hắn rốt cuộc gây họa gì, thiếu gia  nhà ta phái người đi thăm dò hắn. Chẳng lẽ rượu thuốc nhà các ngươi có vấn đề, Lâm Phàm gần đây buôn bán lời bao nhiêu, đủ một ngàn lượng không? Nếu là vậy, ta bằng mọi giá sẽ giúp Lâm Phàm hòa giải một chút.”

Tối hôm qua Ngô bá mới biết sao lại như vậy, nhưng thật không ngờ Trần thiếu gia kia lại nhanh như vậy, đã tra ra mọi chuyện, nhưng cũng không mang chuyện này nói ra, vậy chuyện này vẫn còn con đường sống.

Lâm Phàm cùng Triệu Hàm vừa nghe lời của Trần quản sự, tươi cười trên mặt hai người liền tắt, vẻ mặt rất nghiêm trọng, nên tới cuối cùng sẽ tới, chẳng qua hai người không thể đoán được lại nhanh như vậy.

 

 

Gửi phản hồi