chương28

Ngô a ma vừa nghe lời Triệu Hàm nói liền biết là chuyện xấu, hắn sao không nghĩ tới cả nhà Lâm gia đã chuyển đi rồi, liền bỏ lại Triệu Hàm, cũng không biết Lâm Phàm có ở cùng một nơi với  Triệu Hàm không, lúc trước rõ ràng hắn còn hỏi qua lão đại Lâm gia, thật là trời ghét người hiền mà, thế nhưng lại lừa hắn đã nói với đệ đệ rồi, may mắn hắn làm được chuyện Triệu Hàm nhờ vả, nếu không mọi chuyện sẽ càng phiền toái, Lâm Cảnh Phú thiếu chút nữa là hại chết hắn.

“Triệu Hàm đến nhà Ngô a sao rồi nói, bên ngoài không tiện nói chuyện.” Ngô a sao lôi kéo Triệu Hàm vào phòng, liền khẽ khàng nói rõ mọi chuyện với Triệu Hàm.

Năm sáu ngày trước trong thôn đột nhiên có một đám quân lính đến đây, có mấy chục người, những người đó mặt mày dữ tợn, người trong thôn cũng không dám trêu chọc. Thế nhưng những người đó là Lâm lão đầu mang về, theo a mỗ của Lâm Phàm, Tiền Lệ nói, đó là thân thích bên Lâm gia, hiện tại người thân bọn họ trở về, phải đi theo người thân lên kinh hưởng phúc, tiểu nhi tử của hắn sau này làm quan chính là tiền đồ rộng mở….

“Triệu Hàm ta nói với ngươi, ta đến Lâm gia thôn cũng không phải một năm hai năm, nhiều năm như vậy cũng không có nghe qua Lâm gia bên ngoài có thân thích phú quý, những người này chỉ sợ lại lịch không nhỏ, nói không chừng còn là tướng quân. Ban đầu ta nghĩ bọn họ cũng đem ngươi cùng Phàm tử đi, đáng tiếc hiện tại hẳn là không có chuyện như vậy, Triệu Hàm ngươi thành thật nói cho ta biết, hiện tại Phàm tử có cùng ngươi ở một nơi không, đứa nhỏ Tử An đâu?” Ngô a sao nhìn chằm chằm Triệu Hàm nói.

Triệu Hàm nghe lời của Ngô a sao, liền phát hiện chuyện này hơi phức tạp, Lâm gia vì sao đột nhiên lại xuất hiện một vị thân thích phú quý, vì sao lại bỏ lại Phàm tử, cho dù Tiền Lệ thật sự không thích hắn, vậy cũng không thể bỏ lại đứa con ruột của mình, điều này thật sự không có lý. Lâm Phàm cho dù không được người thích, nhưng cũng là đứa nhỏ Tiền Lệ hoài thai mười tháng sinh ra, nào có một a mỗ không thích con ruột của mình, trừ khi Phàm tử không phải là con ruột.

“Ngô a sao Phàm tử cùng Tử An đều ở lại trong thành, lần này ta trở về là để thu hoạch lúa, ban đầu còn muốn mua lại phòng này từ đại ca, hiện tại xem ra đã không cần thiết…” Triệu Hàm cười nhẹ một tiếng nói, khác thường tức có dối trá, Triệu Hàm cảm thấy chuyện của Lâm gia chắc chắn có liên quan đến Lâm Phàm, thậm chí người Lâm gia còn gạt Lâm Phàm.

Ngô a sao nghe Triệu Hàm nói Lâm Phàm còn ở vì thế thở ra một hơi nói: “Còn ở là tốt, chăm sóc Phàm tử cho tốt, ngươi là một ca nhi bên người không có nam nhân rất không tiện, huống chi ngươi cũng nói đứa nhỏ kia tính tình thất thường. Triệu Hàm ta trộm nói cho ngươi nghe, việc này  ngươi đừng nói với  người khác, ngày quân gia vào thôn liền canh giữ ở viện Lâm gia, tất cả mọi người đều không dám đi tìm hiểu, thế nhưng ta trốn ở một chỗ có nhìn lén vài lần, phát hiện tướng quân đi đầu kia có hình dáng rất giống với Phàm tử.”

“Thật vậy chăng? Ngô a sao ngươi nhìn rõ ràng,” Triệu Hàm nghe lời của Ngô a sao lập tức hỏi. Trong lòng cũng kinh ngạc, quả nhiên giống với suy nghĩ của hắn, việc này có quan hệ với Phàm tử.

Ngô a sao gật đầu nói: “Triệu Hàm ngươi hẳn là biết tổ tiên Ngô a sao làm bộ khoái, ta cũng học cha ta xem mặt người, đó là tuyệt kỹ tổ truyền. Tuyệt đối không sai được, cho dù dáng người của Lâm lão ngũ giống quân gia hơn, nhưng mà về khuôn mặt Phàm tử cùng người đó chắc chắn có quan hệ, nhưng thật ra mặt người Lâm gia không có ai tương tự với người đó, nếu ta đoán không sai, Tiền Lệ to gan vô liêm sỉ, khẳng định là trộm đổi sự thật. Cũng không sợ không có mạng để hưởng cái phúc đó, hiện tại ta mới hiểu  nhiều năm như vậy, lão hóa kia đều không yêu thương Lâm Phàm, quả  nhiên không phải con ruột.”

Triệu Hàm nghe lời của Ngô a sao lập tức ngắt lời nói: “A sao nhỏ giọng một chút, việc này không thể nói lung tung, nếu không sẽ ảnh hưởng đến mạng người.”

“Ta hiểu, không cần tiểu tử ngươi dạy ta, xem ra là đúng với thân thế Phàm tử rồi. Khó trách lúc trước ta nghe lão háo kia sinh, ngày đầu tiên cũng không nghe nói là song sinh, đến ngày hôm sau mới truyền ra là song sinh, vấn đề ở chỗ này. Triệu Hàm ta nói không đúng thì ngươi chỉ nghe vậy thôi nha, nếu hiên nay ngươi cùng Phàm tử trải qua không tồi, thì đừng đi chọc lão hóa kia, nếu không cho dù chuyện này được điều tra rõ ràng, lão hóa kia cũng không tốt đẹp gì, nhưng mà Phàm tử sẽ nhận tổ quy tông. Thân phận hiện tại của ngươi, cho dù là ngươi sinh Tử An, nhưng sao có thể xứng với đệ đệ của tướng quân, ta loáng thoáng nghe lão ngũ Lâm gia gọi tướng quân kia là ca ca.”

Triệu Hàm nghe lời của Ngô a sao, lập tức hiểu được ý của Ngô a sao, nếu Lâm gia thật sự lấy lão ngũ thay thế Lâm Phàm,  không nói đến chuyện bọn họ to gan lớn mật, nếu chuyện này được làm sáng tỏ, Lâm gia không hay ho, nhưng mà Phàm tử cùng Tử An nhất định sẽ bị mang đi. Mà hắn, một người không có gia thế gì, sao xứng với Phàm tử, cho dù những người đó không lập tức ra tay với hắn, nhưng khi hắn làm trở ngại đến con nhà người ta, thế giới  này có vô số cách làm cho người ta phải biến mất mà không ai hay biết gì.

Ngô a sao nhìn thấy Triệu Hàm cúi đầu trầm tư, trong lòng đã rõ Triệu Hàm đã hiểu ra mấu chốt, nhìn thấy Triệu Hàm vẫn cau mày mới nhẹ giọng nói: “Ngươi cũng đừng sợ, chuyện này cũng không phải là không có cách, với lại mấy năm gần đây cũng không ai phát hiện ra chuyện này, ngươi trở về thành đừng nói chuyện này với Phàm tử, vài  năm sau sinh thêm vài đứa nhỏ, chờ cho Tử An lên mười tuổi, ngươi liền nói chuyện này cho Phàm tử biết, lúc đó tin tưởng đứa nhỏ cũng trưởng thành, bọn họ muốn bỏ rơi ngươi cũng không dễ dàng, quan trọng là ngươi phải có được trái tim của Phàm tử, làm cho hắn hoàn toàn đứng về phía ngươi.”

Triệu Hàm nghe những lời này liền nhẹ nhàng gật đầu nói: “Ngô a sao ngươi đã nghĩ dùm ta,  nếu không ta cũng không biết phải làm sao bây giờ…. Ngô a sao việc này cũng không gấp, dù sao hiện tại người nhà Lâm gia cũng đi hết, cũng không cần vội vàng gì, cách có thể từ từ nghĩ. Đúng rồi Ngô a sao phòng ở nhà ta là sao vậy, người Lâm gia đi vội vàng phòng ở đất vườn xử lý như thế nào.”

Ngô a sao vừa nghe lời Triệu Hàm lập tức nóng giận nói: “Ngươi không hỏi tới còn tốt, nhắc tới chuyện này ta liền tức giận, chỗ tốt như vậy lão hóa Lâm gia đã lấy được, cũng không biết có cho Lâm Phàm cái gì không, tốt xấu cũng nuôi nhiều năm như vậy, người ta nuôi chó cũng có cảm tình. Hắn thì ngược lại, một chút đồ vật cũng không để lại cho Lâm Phàm, mặc kệ đất vườn hay là nhà cửa, tất cả đều bán đi, chỉ là gian nhà tranh này của các ngươi, lúc trước ngươi đã nói với ta, ta đem đồ trong nhà sửa sang lại rồi chuyển sang bên này, giường của ngươi ta chuyển vào phòng tiểu ca nhà ta, ngươi chừng nào đi thì mang giường của ngươi trở về, nếu không phải ta tay chân nhanh nhẹn, chiếc giường kia của ngươi sẽ bị đại ca sao của ngươi bán đi, đều là loại hút máu vô liêm sỉ.”

“Khụ khụ, Ngô a sao người đừng kích động như vậy, tính cách bọn họ người không phải không biết, bọn họ đi thì tốt rồi, thiện ác ắt sẽ có báo, loại chuyện này một ngày nào đó sẽ lộ ra thôi, chúng ta không cần phải tức giận. Hiện giờ ta cùng Phàm tử ở trong thành cũng không tệ lắm, cho dù phòng này cũng không có cái gì. Nhưng mà a sao sau này có một mình ngươi sẽ cô đơn, nếu không thì a sao người đi nhà đại ca người đi, hằng năm hắn đều tới đón người, đứa nhỏ kia thực hiếu thuận, khẳng định sẽ chăm sóc người thật tốt.”

Ngô a sao thấy Triệu Hàm bình tĩnh, cũng không bối rồi kinh hoảng, lúc này mới cười nói: “Tiểu tử ngươi sao lại lo lắng cho a sao! Ta là luyến tiếc rời đi phòng này, ta ở nơi này trong lòng có thể nhớ tới bạn già, nếu mà chuyển đi thật rồi, ai còn có thể nhớ tới tên kia. Buổi tối lão nhân trở về sẽ không tìm thấy ta, ta ở nơi này thì nhà mới còn, đời này ta cũng không muốn rời khỏi phòng ở này.”

Triệu Hàm nghe lời nói của Ngô a sao liền trầm mặc, bộ dáng bạn đời của Ngô a sao ra sao hắn cũng không biết, bởi vì lúc hắn đến thì bạn đời của Ngô a sao đã chết được hơn một năm, thế nhưng nghe người trong thôn nói tình cảm của Ngô a sao và bạn đời rất tốt, cho nên Ngô a sao luyến tiếc rời đi cũng là bình thường.

Nhìn thấy bộ dạng Triệu Hàm ủ rủ, giọng nói của Ngô a sao liền thay đổi nhẹ nhàng nói: “Ngươi đừng nghĩ nhiều, nhà của đại ca ta ngay thôn bên cạnh, đi qua cũng gần, hắn có thể chăm sóc ta. Hơn nữa người Lâm gia chuyển đi hết, đối với các ngươi không phải là không có lợi, sau này ngươi có thể cùng Lâm Phàm sống tốt hơn, sẽ không có người Lâm gia làm phiền các ngươi, thừa dịp hiện nay nhất định phải nắm chặt trái tim của Lâm Phàm, sau đó mới đem mọi chuyện nói cho Lâm Phàm biết, cũng để cho hắn chuẩn bị tâm lý, như vậy dù sau này chuyện có bị phát hiện, cũng tránh cho Lâm Phàm giận dỗi với ngươi, hiểu chưa?”

“Ta hiểu rồi Ngô a sao, ta sẽ nghĩ ra cách thật tốt.” Triệu Hàm ngẩng đầu nhìn Ngô a sao cười nói, đã không có Lâm gia cuộc sống sau này của hắn và Lâm Phàm cũng không sợ bị quấy rầy, hơn nữa Lâm Phàm hiện tại và Lâm Phàm trước kia không giống nhau, có một số việc có lẽ không thể cùng Lâm Phàm trước kia nói, nhưng lại có thể cùng Lâm Phàm hiện tại bàn bạc, cũng có thể cùng bàn bạc ra một kế sách tốt.

Ngô a sao nghe xong cười gật đầu nói: “Ngươi có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi, được rồi việc này nói tới đây thôi, hiện tại chúng ta nói đến chuyện lúa, còn có giường của ngươi, những thứ này ngươi có thể mang hết vào trong thành để, nếu không mang đi, lúa thì bán đi, giường có thể tiếp tục đặt ở nhà Ngô a sao, chờ ngươi khi nào có phòng ở mới, thì tới lấy đi.”

Triệu Hàm nghe Ngô a sao nói xong, rốt cục đem chuyện của hắn và Phàm tử ở trong thành nói ra một chút, Ngô a sao thật tâm lo lắng cho hắn, việc này nếu không phải sợ Lâm gia gây phiền phức, nói ra kỳ thật cũng không có gì. Quả nhiên Ngô a sao vừa nghe Lâm Phàm có bản lĩnh như vậy, lập tức nở nụ cười, tay nhẹ nhàng vỗ hai má Triệu Hàm mới nói: “Ngươi cuối cùng cũng hết khổ, tên ngốc Phàm tử kia cuối cùng cũng hiểu ra, hiện tại ngày của các ngươi qua đã rất tốt, tuổi của Phàm tử so với ngươi nhỏ hơn một chút, nếu hắn ầm ĩ với ngươi thì ngươi nhường hắn là được, coi như đang dỗ đứa nhỏ, biết không?”

“Ngô a sao ta hiểu mà, Phàm tử đã thật sự trưởng thành, sẽ không cố tình gây sự, tính tình hiện tại của hắn cũng tốt lắm, đối với Tử An cũng tốt lắm người đừng lo lắng. Lần này ta quay về thôn sẽ đi ngay, ngài nếu có chuyện gì, thì đi thành Nam Dương tìm ta, lão Lâm cùng hai đứa con của hắn biết nhà ta ở đâu, mặc kệ là chuyện gì nếu có thể giúp ta sẽ giúp, mấy năm nay cũng nhờ người chăm sóc, nếu không ta làm sao có thể chịu đựng tới bây giờ.” Triệu Hàm nói.

Hắn nói lời này kỳ thật cũng không sai, lúc trước mang thai Triệu Hàm cũng không cảm thấy vất vả, nhưng sau khi hắn sinh xong, Lâm Phàm cũng không quan tâm hắn, Tiền Lệ thì càng đừng nói, khi đó đều là Ngô a sao chăm sóc hắn, cũng giúp hắn chăm sóc Tử An, giai đoạn ấy rất gian nan, cho nên nếu Ngô a sao cần giúp đỡ, Triệu Hàm tuyệt đối sẽ cố gắng hết sức.

Buổi chiều cùng ngày Triệu Hàm đi trấn Bán Lý một chuyến, cùng xa phu hẹn trước ngày mốt sẽ mang đồ vật trong thôn chuyển đi. Một mẫu lúa nước kia thu được năm trăm cân thóc, hai trăm cân cho Ngô a sao đây là tiền thuê đất, và hai mươi văn tiền là trả cho Ngô a sao thuê ngươi khác cắt lúa.

Triệu Hàm nằm ở trên giường đặt ở nhà Ngô a sao, buổi tối hôm nay hắn suy nghĩ rất nhiều, hơi khó đi vào giấc ngủ, phòng cỏ tranh tuy rằng không được tốt, nhưng hắn đã ở hai năm cũng có chút cảm tình, hiện tại chẳng biết tại sao lại bán đi. Triệu Hàm mặc dù có chút hoài niệm, nhưng cũng không quá muốn mua trở về, vẫn là chờ trở về cùng Phàm tử bàn bạc, nếu Phàm tử quyết định thì liền mua lại.

Sáng sớm ngày hôm sau Triệu Hàm liền vào núi, hắn cũng không phải đi săn thú, mà là đi vào núi nhìn tổ ong, xem có thể lấy một chút mật ong trở về hay không. Mật là loại có thể gặp không thể cầu, nếu muốn mua cũng không có chỗ bán, cũng chính là có cầu mà không có cung, cho nên giá bán mới đắt như vậy, Triệu Hàm cũng là muốn lấy về cho Phàm tử bồi bổ thân thể.

Vòng vèo ở trong núi cả một ngày, Triệu Hàm thế nhưng tìm được một tổ ong khác, cũng không giống với lần trước, lần này Triệu Hàm chuẩn bị thật tốt, một bình gốm năm cân đựng đầy mật vàng óng, đáng tiếc hai cái tổ ong tiếp theo thì không có gì, thế nhưng để lại tổ ong đến năm sau có lẽ sẽ hấp dẫn được ong chúa.

Mãi cho đến chạng vạng Triệu Hàm mới vất vả trở lại thôn, lúc này trong gùi của hắn đã đầy những thổ sản vùng núi, để lại một chút thổ sản cho Ngô a sao, mật cũng để lại một bình nhỏ, thật ra Triệu Hàm cũng bắt được mấy con rắn không độc, nhưng Ngô a sao không ăn mấy thứ này, Triệu Hàm chuẩn bị mang về nấu canh cho Lâm Phàm, thịt rắn ngụ ý là thịt rồng cũng rất bổ dưỡng, canh long phượng thịt rồng bên trong chính là thịt rắn.

Triệu Hàm mang theo giường lớn đã gỡ ra, còn có một trăm cân thóc nghiền thành gạo, hai trăm cân thóc trực tiếp trở về thành. Trong lòng Triệu Hàm rất phức tạp, hắn không chắc ý định sau khi trở về thành sẽ đem chuyện trong thôn nói với Lâm Phàm là đúng hay sai.

Tuy rằng Triệu Hàm tin tưởng Lâm Phàm biết cũng không để ý, nhưng mà lỡ như, lỡ như Lâm Phàm muốn vinh hoa phú quý, trong lòng Triệu Hàm cười khổ, hắn muốn lấy cái gì để ngăn cản Lâm Phàm tiến lên phía trước, uy hiếp sao, Triệu Hàm lắc đầu, cho dù hắn phải chết, hắn cũng tuyệt đối không mang bí mật của Lâm Phàm tiết lộ ra bên ngoài, đó là người quan trọng trong lòng hắn cũng giống như Tử An, cho dù hắn ở trong lòng Lâm Phàm cũng không quan trọng như vậy.

Kỳ thật nếu chuyện này xảy ra ở trước kia, Triệu Hàm tuyệt đối sẽ không để ý, hắn chỉ cần Tử An lưu lại là được rồi, nhưng hiện tại hắn đã yêu thương Lâm Phàm, quan tâm sẽ bị loạn. Triệu Hàm lắc đầu, phát giác hắn có dấu hiệu mất bình tĩnh, hít sâu, sau đó Triệu Hàm không ngừng nhắc ở trong lòng, phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, tin tưởng Lâm Phàm, tin tưởng Lâm Phàm, tin tưởng Lâm Phàm sẽ luyến tiếc bỏ rơi hắn.

Xe ngựa không ngừng tới gần thành Nam Dương, Triệu Hàm  nhìn thấy nhà mình ngày càng gần, nói cho Lâm Phàm, sống hay chết chỉ cần một đao, sẽ không gạt Lâm Phàm, dù sao Lâm Phàm cũng sẽ không vào thôn, Triệu Hàm tin tưởng dấu diếm Lâm Phàm mười năm tám năm cũng không thành vấn đề.

Sau khi đứng ở cửa, Triệu Hàm nhìn thấy cửa đột nhiên bị mở ra trong lòng liền căng thẳng, Lâm Phàm đứng ở cửa chỉ ngây ngốc nhìn Triệu Hàm, tiếp theo vẻ mặt liền vui vẻ. Ban đầu tay Triệu Hàm toàn là mô hôi, gánh nặng trong lòng đột nhiên buống lỏng. Làm gì phải nghĩ nhiều như vậy, lo lắng nhiều như vậy, hắn nên tin tưởng Phàm tử, người này cũng yêu hắn, hắn cũng không phải tương tư đơn phương, vậy có thể cùng nhau tìm ra cách giải quyết, chuyện lớn như vậy mà gạt Phàm tử là lỗi của hắn.

 

 

Gửi phản hồi