chương25

Lâm Phàm ầm ĩ lên thật khó đối phó, Triệu Hàm ngăn chặn Lâm Phàm giẫy dụa, một cánh tay ấn vào huyệt vị ở bụng của Lâm Phàm nhẹ nhàng xoa xoa, người uống rượu  cực kỳ không thoải mái, Triệu Hàm liền cúi đầu che lại cái miệng đang lải nhải không rõ kia.

Không biết là mát xa có hiệu quả, hay là người được hôn chiếm được thỏa mãn, Lâm Phàm rốt cục yên tĩnh, Triệu Hàm thấy Lâm Phàm yên tĩnh, trên môi truyền đến đau đớn, hắn muốn rời đi môi Lâm Phàm, người uống rượu hoàn toàn không rõ cái gì là hôn môi, không rõ cái gì là ôn nhu.

Ngay lúc Triệu Hàm ngẩng đầu, Lâm Phàm liếm môi vài cái, phát hiện mỹ vị đã rời khỏi miệng của hắn, lập tức lại ầm ĩ giãy dụa. Triệu Hàm vừa thấy tình huống không đúng, lần thứ hai cúi đầu, tùy ý để Lâm Phàm gặm cắn miệng mình, quả nhiên Lâm Phàm rất nhanh liền yên tĩnh lại, hình như vô cùng chăm chú thưởng thức mỹ vị bên miệng.

Ở lúc Triệu Hàm không thể kìm nén được, Lâm Phàm dần dần buồn ngủ, Triệu Hàm nhìn một lúc lâu, cũng không dám ngẩn đầu lên rời đi, tạm dừng thật lâu mới phát hiện Lâm Phàm không cắn loạn nữa, hẳn là đã ngủ rồi.

Triệu Hàm nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới cẩn thận cách xa đôi môi đỏ mọng, nhìn hai gò má người này đỏ bừng, Triệu Hàm lắc đầu giúp Lâm Phàm xoa xoa huyệt vị trợ giúp giấc ngủ, mãi cho đến khi Lâm Phàm hô hấp đều đều, Triệu Hàm mới dừng tay đứng lên.

Thở ra một hơi, Triệu Hàm liền lau đi mồ hôi trên mặt, chỉ một chốc như vậy mà Triệu Hàm cứ tưởng là vừa mới đánh giặc xong, xem ra sau này không thể cho Lâm Phàm uống rượu, tưởu lượng quá kém quá khó đối phó.

Rời đi phòng ngủ Triệu Hàm đi lấy nước ấm, cẩn thận giúp Lâm Phàm lau mặt cùng lau sạch tay chân, nhìn thấy người ngủ đã an ổn, lúc này Triệu Hàm mới bưng nước ra cửa phòng. Nhà ăn lộn xộn, những thứ còn lại không xử lý ngày mai sẽ bốc mùi, Triệu Hàm dọn dẹp nhà ăn, còn mang đồ ăn còn lại hâm lại, sau đó lấy lồng bàn trúc chụp xuống.

Sau khi rửa sạch bát, Triệu Hàm chuẩn bị một chén canh giải rượu, tửu lượng Phàm tử cực kém, nếu hiện tại không uống một chén, ngày mai thức dậy sẽ đau đầu.

Bừng canh giải rượu tới phòng Lâm Phàm, trong phòng im ắng, Lâm Phàm vẫn ngủ an ổn, Triệu Hàm nhẹ nhàng vỗ nhẹ hai má Lâm Phàm mở miệng nói: “Phàm tử tỉnh dậy một chút chúng ta uống chút canh, như vậy thì ngày mai ngươi thức dậy mới không đau đầu,” Triệu Hàm cũng không có gọi người hoàn toàn tỉnh dậy, thấy Lâm Phàm có chút ý thức Triệu Hàm liền nâng người dậy cho dựa vào người mình, đem canh ấm áp để ở bên miệng Lâm Phàm.

Có thể là do miệng Lâm Phàm khổ, lập tức uống hết nửa bát canh, rất phối hợp khiến cho Triệu Hàm hơi thả lỏng.

Cầm chén đặt ở trên tủ đầu giường, Triệu Hàm vỗ vỗ sau lưng Lâm Phàm, lúc này mới cẩn thận thả người về giường, ngay lúc Triệu Hàm chuẩn bị cầm chén rời đi, ban đầu hai mắt Lâm Phàm đang nhắm chặt đột nhiên mở ra, Triệu Hàm bị hù dọa, đợi tới khi hắn phản ứng lại, đã bị Lâm Phàm kéo xuống giường, cảm giác được trên người có sức nặng, Triệu Hàm thật sự là dở khóc dở cười, quả nhiên sức lực của người uống rượu vẫn lớn hơn bình thường.

“Phàm tử ngươi đã tỉnh chưa, phải ngoan một chút, ta biết ngươi bây giờ còn không nghĩ tới, chúng ta…” không đợi Triệu Hàm nói xong, Lâm Phàm đã muốn chặn cái miệng còn đang nói của Triệu Hàm, lại cắn lại liếm, Lâm Phàm ăn chính là món ngon, Triệu Hàm bị ầm ĩ thì dở khóc dở cười.

Kỳ thật sức lực của Lâm Phàm lúc bình thường cũng không lớn, Triệu Hàm giãy dụa muốn đứng dậy, hắn thật sự không muốn trong tình huống này xảy chuyện gì.

Đáng tiếc người uống rượu so với bình thường không giống nhau, Lâm Phàm chẳng những lôi kéo Triệu Hàm lên giường, lại cảm thấy Triệu Hàm giãy dụa, Lâm Phàm lập tức sống chết ngăn chặn miệng Triệu Hàm, trong lúc nhất thời Triệu Hàm khó có thể thoát được, hơn nữa Lâm Phàm hình như ăn đến nghiện, lúc này đầu còn chôn ở trên cổ Triệu Hàm gặm cắn, đó thật sự là gặm cắn, hoàn toàn không biết nặng nhẹ, một đám dấu răng phân bổ khắp ở trên cổ Triệu Hàm.

Triệu Hàm cũng không sợ đau, huống chi cảm giác này rất kỳ quái, trong đau đớn mang theo tê dại, điều này khiến cho tay chân Triệu Hàm hơi luống cuống, đây là cảm giác hắn chưa từng trải qua.

Khi Triệu Hàm cảm thấy hô hấp Lâm Phàm ngày càng nóng rực, hắn rốt cục biết sao lại thế này, Phàm tử vẫn còn trẻ, mấy ngày nay hắn còn làm canh gà cùng canh ba ba bồi bổ cho hắn, hôm nay lại uống không ít canh huyết lộc, hơn nữa sau khi uống rượu thuốc Ngô bá ủ, thân thể Phàm tử khẳng định là có xao động. Triệu Hàm có thể nghĩ tới đây, hoàn toàn là vì có một vật cứng rắn đang chọc vào đùi của hắn, kết quả như vậy khiến cho Triệu Hàm dở khóc dở cười.

Triệu Hàm rất rõ ràng hắn có thể không để ý người ở trên người mình, cũng có thể giãy dụa đứng lên, nhưng hắn sao có thể làm như vậy, cho nên vì để người xao động bất an có thế bình tĩnh trở lại, Triệu Hàm vẫn bắt đầu động tác, tay nhanh chóng cới bỏ đai lưng vướng bận, tiếp xúc đến căn nguyên tai họa kia.

Triệu Hàm còn thực sự rất nghiêm túc, người ở trên người hắn đang cố gắng tìm kiếm an ủi rốt cục an tĩnh lại, một đôi mắt thủy nhuận hơi híp lại, hai tay gắt gao túm lấy quần áo hắn…

Nhìn thấy người trên giường rốt cục im lặng ngủ, Triệu Hàm dùng khăn lau sạch sẽ tay rồi kéo chăn che đến eo cho Lâm Phàm, xoay người đi ra ngoài múc nước, Triệu Hàm lại bưng nước ấm lau người cho Lâm Phàm, sau đó thay áo ngủ cho Lâm Phàm, lúc này Triệu Hàm mới bưng nước thổi tắt nến đóng cửa rời đi, đêm nay hắn cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc thật ngon, hầu hạ người uống rượu còn mệt hơn là hắn chạy đi  mua dược liệu, đây là ý tưởng chân thực của Triệu Hàm.

Ngày hôm sau khi Lâm Phàm tỉnh lại, hắn lắc lắc đầu hơi choáng váng, sau đó hắn nhớ tới tối hôm qua hắn uống rượu, sau đó hình như đi tìm Triệu Hàm, không đúng hắn rõ ràng là trở về phòng nằm mới đúng, lúc ấy hắn chính là nghĩ như vậy.

Tiếp theo Lâm Phàm lại nghĩ đến một ít hình ảnh, giống như hắn chạy tới cửa hàng tìm Triệu Hàm, còn ăn đậu hũ của Triệu Hàm, thế nhưng còn ngồi trên đùi Triệu Hàm, nếu đây là thật sự Lâm Phàm chỉ muốn đâm đầu vào đậu hũ, sao lại xảy ra chuyện như vậy. Lắc lắc đầu còn hơi choáng váng, Lâm Phàm nghĩ có thể là nằm mơ, chẳng lẽ hắn thật sự thích Triệu Hàm, cho nên mới mơ thấy những hình ảnh kỳ quái như vậy, không phải là ngày suy nghĩ đêm mới nằm mơ sao, thế nhưng ban ngày hắn cũng không có nghĩ đến, sao lại mơ một giấc mộng kỳ quái như vậy.

Từ trên giường đứng lên, nhìn thấy quần áo đã được thay, Lâm Phàm nghĩ hẳn là Triệu Hàm làm, chuyện tối hôm qua hắn thực không nhớ rõ lắm, rốt cuộc là nằm mơ hay là thực xảy ra. Nếu nằm mơ thì tốt, nếu là thực xảy ra, Lâm Phàm cảm thấy sau này hắn không thể nhìn người, uống rượu xong phát điên thành như vậy thật quá ngu xuẩn.

Triệu Hàm đem dược thảo ra phơi nắng, đột nhiên nghe trong phòng Lâm Phàm truyền ra một tiếng “bịch”. Lúc này Triệu Hàm bị dọa, buông dược thảo trong tay, sau đó chạy tới phòng Lâm Phàm, đang lúc Triệu Hàm muốn đẩy cửa ra, cửa liền trực tiếp mở.

Lâm Phàm ngây ngốc nhìn Triệu Hàm đứng ở cửa, Triệu Hàm cũng hơi xấu hổ vì thế mở miệng nói: “Phàm tử vừa rồi xảy ra chuyện gì, ta còn nghĩ là ngươi bị ngã.”

“Không có việc gì, ta vừa rồi đụng vào ghế dựa, không có việc gì đâu…” miệng Lâm Phàm nói không có việc gì, nhưng vẻ mặt của hắn cũng không phải là không có việc gì, Triệu Hàm đứng ở trước mặt hắn, trên môi còn bị rách, đây không phải là điều khiến cho Lâm Phàm tuyệt vọng, chân chính khiến cho Lâm Phàm thay đổi vẻ mặt là dấu răng trên cổ Triệu Hàm, cùng một đám ô mai, không cần nhìn cũng biết, đầu óc Lâm Phàm oành một tiếng, chuyện tối hôm qua tất cả không phải mơ, hơn nữa hiện tại Lâm Phàm càng thanh tỉnh, tất cả quá trình giống như là máy chiếu phim dần hiện lên trong đầu hắn.

“Bịch” một tiếng, không đợi Triệu Hàm mở miệng hỏi, Lâm Phàm liền cửa đóng lại, hiện tại hắn không có mặt mũi gặp người, thế nhưng lại làm ra chuyện mất mặt như vậy.

Triệu Hàm thấy cửa bị đóng lại, tâm tình liền trầm xuống, lúc mở cửa Phàm tử hoàn toàn rất tốt, sau khi nhìn thấy dấu vết trên cổ hắn, vẻ mặt Phàm tử liền có sự thay đổi lớn, lúc thì hồng lúc thì trắng, trong lòng Triệu Hàm hiển nhiên hiểu được không khí hắn khó khăn xây dựng tất cả đều thất bại trong gang tấc.

Miệng Triệu Hàm mấp máy vài cái, cuối cùng cũng không phát ra thanh âm, Phàm tử hẳn là không muốn nhìn thấy hắn, Triệu Hàm yên lặng xoay người tiếp tục đem dược thảo đi phơi nắng.

Lâm Phàm ngồi ở trên giường, giờ tay liền gõ thật mạnh vào ót mình vài cái, sao lại say khướt như vậy, trước kia rõ ràng không có xảy qua chuyện như vậy. Lúc này Lâm Phàm cẩn thận nghĩ lại, tối hôm qua hắn khẳng định đã làm rồi, tuy rằng sau đó hắn không đủ tỉnh táo, nhưng loại cảm giác sảng khoái này trí nhớ hắn khắc rất sâu, đây hẳn là nguyên nhân hắn rời giường mà chân hơi nhũn.

Lâm Phàm càng nghĩ càng không rõ mọi chuyện sao lại tới dạng này, trước kia hắn không hề có áp lực xem Triệu Hàm là huynh đệ, nhưng sau khi xảy ra chuyện như vậy, Lâm Phàm tuyệt đối không có khả năng xem như chưa có chuyện gì xảy ra, hơn nữa hắn là một người đàn ông, đàn ông phải chịu trách nhiệm, nếu không thì có khác gì với súc vật.

Lâm Phàm ngồi trên giường tự hỏi rất lâu, hắn ức hiếp Triệu Hàm, hơn nữa hình như trong lòng không phải là không có Triệu Hàm, nếu như hắn không thích Triệu Hàm thì khi say rượu hắn sẽ không làm như vật với Triệu Hàm, lúc này Lâm Phàm đã nhận ra trong lòng hắn đã có Triệu Hàm, có lẽ vẫn chưa tới yêu, nhưng thích khẳng định là có, nếu không khi Triệu Hàm không có ở nhà hắn cả ngày đều nghĩ tới đối phương.

Hắn biết rõ, từ lúc chuyển từ thôn vào trong thành, khi đó hắn sẽ không có mỗi ngày nghĩ đến Triệu Hàm, cũng không nhớ tới Triệu Hàm khi Triệu Hàm rời đi, cũng sẽ không cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, lần Triệu Hàm rời nhà mới xảy ra.

“Lâm Phàm mở cửa ra, chuyện tối hôm qua là ngoài ý muốn, ngươi uống say nên không thể trách ngươi, mặc kệ ngươi vui vẻ hay không vui, cơm cũng phải ăn. Tối hôm qua ngươi uống rượu cũng không ăn cơm, bụng hắn là rất đói, chúng ta có chuyện gì tối nay hãy nói,ra ăn sáng trước được không?” Triệu Hàm phơi thảo dược xong, rốt cục đứng ở cửa phòng Lâm Phàm nói.

Tuy rằng hắn biết trong lòng Lâm Phàm không vui, hiện tại cũng không muốn nhìn thấy hắn, nhưng cho dù là Lâm Phàm chán ghét hắn, nhưng Phàm tử phải ăn cơm, thân thể Lâm Phàm vốn dĩ đã không tốt, không ăn cơm làm sao có thể khỏe lại được.

Lúc này Lâm Phàm đã nghĩ gần như thông suốt, hắn là đàn ông, hắn phải chịu trách nhiệm, càng không thể khiến cho Triệu Hàm vì hắn mà lo lắng.

Ngay lúc Triệu Hàm nghĩ sẽ dỗ người cho đến khi cửa mở ra, cửa phòng lại “xoạch” một tiếng mở ra, nhìn thấy Lâm Phàm mở cửa, trong lòng Triệu Hàm rốt cục hơi buông lỏng, chỉ cần người chịu đi ra ăn cơm là tốt rồi, có một số việc có thể từ từ khuyên.

“Phàm tử tối hôm qua thật sự chỉ là ngoài ý muốn, ngươi đừng nghĩ nhiều, chỉ cần ngươi không muốn ta vẫn có thể chờ, cho dù đời này hai chúng ta coi nhau như khách như vậy cũng rất tốt.” Triệu Hàm nói với Lâm Phàm, lúc này Triệu Hàm thậm trí không có đi tới nhìn Lâm Phàm, chỉ sợ Lâm Phàm lại giận dữ mà đóng cửa.

Lâm Phàm nhìn miệng Triệu Hàm khép mở, Triệu Hàm đang nói cái gì hắn không có để ý nghe, tới gần trực tiếp hôn lên miệng Triệu Hàm, Lâm Phàm đột nhiên nở nụ cười: “Qủa  nhiên cùng hương vị tối hôm qua giống nhau, rất tuyệt. Triệu Hàm ngươi đừng nói như vậy, ta không sao, nếu ta đã làm thì ta sẽ thừa nhận, nếu ta trốn tránh ta còn là đàn ông sao! Ta sẽ phụ trách với ngươi, chăm sóc đứa nhỏ thật tốt còn có Ngô bá. Không đúng, trước kia ta đã nghĩ muốn chăm sóc các ngươi thật tốt, Triệu Hàm sau này ta sẽ đối tốt với ngươi, thế nhưng ngươi vẫn nên cho ta chút thời gian, ta phải từ từ làm quen mới được.”

Triệu Hàm lúc bị Lâm Phàm hôn liền choáng váng, thế nhưng câu nói kế tiếp của Lâm Phàm thì hắn nghe vào, miệng muốn đem chuyện tối hôm qua nói ra, nhưng Triệu Hàm không phát ra tiếng, hắn biết Phàm tử hiểu lầm, bọn họ cũng không có làm tới cuối cùng.

Triệu Hàm cuối cùng không có mở miệng, trong lòng hắn thích Lâm Phàm, hắn cũng muốn Lâm Phàm thương hắn, cho nên có chút vui mừng hắn sẽ không lừa gạt Lâm Phàm, nhưng sẽ nói cho Lâm Phàm trễ một chút, tới lúc đó tin tưởng Lâm Phàm cũng không để ý, Triệu Hàm cuối cùng quyết định như vậy.

“Không có vấn đề gì, chúng ta có thể từ từ, với lại thầy thuốc nói thân thể ngươi hư nhược, phải từ từ chăm sóc, chúng ta còn trẻ, có thể từ từ được.” Triệu Hàm nói, môi hắn lúc này khẽ nhếch lên, khóe mắt  hơi hơi nheo lại, vẻ mặt gợi cảm mê người không nói nên lời, đương nhiên dấu hôn ở cổ lại càng tăng thêm mị lực.

Lâm Phàm nghe ra lời nói của Triệu Hàm thực vui vẻ, chỉ cần Triệu Hàm không bắt buộc hắn lập tức chấp nhận, cho hắn thời gian tư từ thích nghi, như vậy rất tốt. Hắn biết trong lòng mình thích Triệu Hàm, nhưng hai mươi mấy năm qua hắn toàn thích con gái, cho nên ngay lập tức kêu hắn cùng Triệu Hàm một chỗ, lúc tỉnh táo vẫn hơi khó khăn, hắn cần thời gian để từ từ quen dần.

Ngô bá ở xa xa quan sát hai vợ chồng, vừa rồi thấy Lâm Phàm đóng cửa lại, Ngô bá bị dọa nhảy dựng, hắn không rõ vợ chồng trẻ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Lâm Phàm cùng Triệu Hàm lúc ở chung rất kỳ quái, căn bản không giống vợ chồng, cảm giác nhìn giống huynh đệ hơn, hiện tại tốt rồi, nhìn thấy Lâm Phàm nhìn chằm chằm mặt Triệu Hàm, Ngô bá có thể buông lỏng trái tim, tin tưởng không lâu hắn có thể ôm được tôn tử.

Kỳ thật Ngô bá đã sớm phát hiện hai người không thích hợp, nhưng mà Ngô bá không muốn làm rõ, một thời gian ở chung cũng phát hiện tiểu tử Lâm Phàm này không tồi, càng quan trọng hơn là Triệu Hàm rất rất thích Lâm Phàm, cho nên hiện tại hai người đã cởi bỏ hết hiểu lầm, cũng bước ra được bước đầu tiên, điều này làm cho Ngô bá thật vui vẻ, về phần Lâm Phàm hiểu lầm chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.

Lâm Phàm uống cháo, nhìn thấy Triệu Hàm ở sân bận rộn, rốt cục đi ra nhà ăn mở miệng: “Triệu Hàm miệng vết thương trên cổ ngươi có đau không, hay là ta mua một ít dược liệu về bôi cho ngươi.”

Dấu vết trên cổ Triệu Hàm thực rõ ràng, khiến cho Lâm Phàm không để ý đến thật là khó, kỳ thật Lâm Phàm là bị Triệu Hàm hấp dẫn, thế nhưng tìm cái cớ quang mình chính đại để ngắm Triệu Hàm mà thôi.

Triệu Hàm quay đầu nhìn Lâm Phàm đang uống cháo gặm bánh ngô, lại còn nhìn chằm chằm hắn cười nói: “Không có việc gì, cũng không đau, chỉ là nhìn hơi đáng sợ mà thôi, thật ra chỉ là trầy một chút da mà thôi, qua hai ngày dấu vết sẽ biến mất thôi.”

Lúc này hai người ở chung vô cùng tự nhiên và thân thiết, Lâm Phàm không tự giác liếc mắt đưa tình với Triệu Hàm, về phần Triệu Hàm sẽ lặng lẽ liếc mắt ngắm Lâm Phàm một cái, thấy ánh mắt người kia đuổi theo mình, tâm tư đương nhiên liền bay lên mây. Quan hệ vợ chồng son hài hòa, tâm tình Ngô bá rất tốt, ôm tôn tử ra ngoài đi bộ, nếu không toàn sân đều phấn hồng khiến cho lão già là ông chịu không nổi, hắn vẫn nên đi ra ngoài tránh một chút thì tốt hơn.

Gửi phản hồi