chương22

Tuy rằng sắc mặt Triệu Hàm không tốt lắm, thế nhưng cũng không mất đi lý trí chạy đi tìm lung tung, mà ở lại dọn dẹp sân nhà, sau đó đi làm cơm trưa, Ngô bá còn chưa có ăn cơm trưa.

Bận rộn hơn nửa canh giờ, Triệu Hàm làm một ít đồ ăn đơn giản, Ngô bá có thể nhìn ra Triệu Hàm không thích hợp, Triệu Hàm đi ra ngoài thu mua dược liệu nhiều ngày như vậy, không có khả năng một chút dược liệu cũng không tìm được, nhưng Triệu Hàm không nói Ngô bá cũng không có cách nào hỏi.

Ngay lúc Triệu Hàm cùng Ngô bá chuẩn bị ăn cơm, Lâm Phàm cầm rổ trong tay đẩy cửa đi vào, khi hắn nhìn thấy Triệu Hàm đứng ở trong nhà ăn, vẻ mặt liền kinh hỉ, liền ném rổ xuống mặt đất, Lâm Phàm nhanh chóng chạy vào nhà ăn vui vẻ kêu lên: “Triệu Hàm ngươi đã trở lại, làm món gì ăn ngon đi, ta sắp chết đói rồi.”

Triệu Hàm nhìn Lâm Phàm tươi cười, tâm tình đang phẫn nộ liền bình tĩnh lại, hắn nhìn thấy Lâm Phàm chuẩn bị múc cơm ăn, Triệu Hàm liền đặt tay lên tay Lâm Phàm mở miệng nói: “Phàm Tử ngươi hôm qua đã đi làm gì?”

Lâm Phàm thấy kỳ quái với câu hỏi của Lâm Phàm, thế nhưng cũng không để ý nói: “Ngày hôm qua, ngày hôm qua ta cũng không làm gì cả, đúng rồi, ta đi tìm Trần quản sự uống vài chén trà.” Lâm Phàm nói xong đẩy tay Triệu Hàm ra, lập tức gắp rau ăn, hắn thật sự đói bụng lắm, sau khi ăn sáng xong tới bây giờ mới trở về, bụng đã sớm kêu ùng ục.

Ngay lúc Lâm Phàm chuẩn bị mở miệng ăn, tay Triệu Hàm vỗ tới, chiếc đũa cùng thịt trong tay Lâm Phàm liền rơi xuống, Lâm Phàm bị Triệu Hàm ngăn cản hơi nóng nảy, hắn sốt ruột mở miệng nói: “Triệu Hàm ngươi làm gì vậy, sao lại dành của ta, không phải bên cạnh có đũa sao? Lại còn không cho ta ăn, ta sắp chết đói rồi.”

“Ăn cái gì, phải nói rõ ràng trước rồi mới ăn, đói cũng phải chịu đựng.” Triệu Hàm trầm giọng nói, hắn chạy về gấp, rất sợ nhìn thấy Lâm Phàm rồi không khống chế được tính tình, cũng may, hiện tại hắn vẫn rất tức giận, nhưng cũng khống chế được không ra tay đánh người.

Lâm Phàm nghe ra giọng nói của Triệu Hàm không bình thường, liền thu lại bộ dáng hi hi ha ha ban đầu, nghe giọng nói của Triệu Hàm hình như xảy ra chuyện gì, Lâm Phàm nhíu mày nhìn về phía Triệu Hàm dò hỏi: “Xảy ra chuyện gì, ngươi muốn ta nói rõ ràng chuyện gì, nói rõ tình huống trước, ta còn không biết có chuyện gì xảy ra, vậy làm sao ta nói, Triệu Hàm làm ơn nói ngắn gọn.”

Triệu Hàm nhìn về phía Lâm Phàm, vẻ mặt Phàm tử lúc này cũng không kỳ quái, nếu là thực sự đi hoa lâu, vẻ mặt Phàm tử sao có thể bình tĩnh như vậy, hắn cũng không nhìn ra bộ dạng lừa gạt hay dấu diếm gì của Lâm Phàm.

“Phàm tử ngày hôm qua ngươi đi hoa lâu,” Triệu Hàm cau mày trực tiếp hỏi, chẳng lẽ Tôn Nhạc lừa hắn, nhưng mà tên kia lừa mình làm gì, đi hoa lâu, Tôn Nhạc rất nhanh sẽ đi thi, bị trong nhà biết sẽ không có quả tốt mà ăn.

Triệu Hàm nghĩ quả thật không sai, Tôn lão bảo mới bắt đầu bị hành động của Triệu Hàm khiến cho giật mình, rất nhanh liền nghĩ ra lời  nói của đệ đệ không thích hợp, chuyện tình hoa lâu nếu Tôn Nhạc không đi, sao phát hiện Lâm Phàm đi, cho nên nếu thấy được Lâm Phàm, vậy Tôn Nhạc nhất định cũng chạy tới hoa lâu. Cho nên Tôn Nhạc đáng thương, còn chưa làm rõ chuyện tiền của Lâm Phàm, hắn đã bị ca ca tức giận mắng một trận còn bị cấm túc, sau này muốn đi thị trấn để tiêu dao rất là khó khăn.

Lâm Phàm nghe được một câu không đầu không đuổi của Triệu Hàm, cũng không nghĩ nhiều, liền thuận miệng nói: “Đúng vậy, buổi sáng ngày hôm qua ta có đi hoa phố một chuyến, tất cả hoa lâu ở hoa phố ta đều đi qua một lần, làm sao vậy, có vấn đề….”

“Ngươi đi hoa lâu làm cái gì, vì sao muốn đi nơi đó.” Lúc này Triệu Hàm nhìn thấy bộ dáng bình tĩnh của Lâm Phàm, hắn đột nhiên phát giác mình hình như hiểu lầm cái gì, sẽ không phải là ầm ĩ bậy bạ chứ.

Lâm Phàm nghe lời nói của Triệu Hàm thì hơi sửng sốt, tiếp theo hình như phát hiện ra cái gì, đột nhiên cười ha hả: “Ha ha, ta cười sắp tắc thở,Triệu Hàm ngươi không phải là ghen chứ, cho là ta chạy tới hoa lâu chơi đùa. Làm ơn được không, những người ở đó ta làm sao lại có hứng thú, nếu thích ta sẽ thích ngươi, ngươi là vợ danh chính ngôn thuận của ta. Chuyện làm ăn của cửa hàng chúng ta mấy ngày này không tốt lắm, ta muốn đi hoa lâu đề cử một chút, nếu có thể mở ra nguồn tiêu thụ cho cửa hàng, chúng ta sẽ có thêm nhiều tiền.”

Nói đến chuyện làm ăn, tâm tình Lâm Phàm cũng không tốt như vậy, ngày hôm qua tuy rằng hắn đi hoa lâu đề cử, nhưng hiển nhiên là nhóm a ma của hoa lâu cũng không trả lời lại cho hắn, sau đó hắn đi một chuyến cũng không nhìn thấy a ma nào, các quản sự trực tiếp nói với hắn nên quay về, tối hôm qua thật ra có một người hầu ở hoa lâu đi mua một lọ chất lượng thường, Lâm Phàm cũng không có quỵt nợ, liền cho thiếu niên kia mười văn tiền, tuy rằng không phải chuyện làm ăn lớn, thế nhưng có chút ít còn hơn là không có gì.

Nhìn thấy cảm xúc của Lâm Phàm giảm rõ ràng, Triệu Hàm thở dài nhẹ nhõm: “Ngươi thật sự là đi đề cử, không có dính vào.”

“Đương nhiên, ta là ai, sao lại lừa ngươi, rốt cuộc là ai lại chạy tới nói bậy trước mặt ngươi, ngươi nên tin tưởng ta, huống chi ngươi rõ ràng biết ta thích gì, chẳng lẽ lại muốn ta nói dối thì ngươi mới tin.” Lâm Phàm nhìn về phía Triệu Hàm chớp mắt vài cái, cười tủm tỉm nói. Nơi này có Ngô bá, cho nên Lâm Phàm mới nói hàm hồ như vậy, thế nhưng hai người đều hiểu được là chuyện gì xảy ra.

Triệu Hàm trầm mặc một chút rồi nói: “Ăn cơm, ngươi không phải đói bụng sao, hôm nay ta ở lại trong nhà, ngay mai lại đi trấn Lạc Phượng mang rắn độc cùng dược liệu trở về.”

Lời này khiến cho Lâm Phàm ăn được một miếng cớm xém chút nữa phun hết ra ngoài, có ý gì, Lâm Phàm gian nan nuốt xuống mới mở miệng nói: “Triệu Hàm ngươi không phải là đem dược liệu và rắn độc để lại trấn Lạc Phượng rồi chạy về đấy chứ, ngươi cũng hồ đồ quá rồi, sau này đừng xúc động như vậy, gặp chuyện gì nhất là chuyện của ta, ngươi rất dễ mất bình tĩnh, ngươi cũng không nghĩ lại hiện tại ta làm sao có tâm tình nghĩ đến những chuyện này.”

Triệu Hàm liếc mắt nhìn Lâm Phàm không nói gì, trong lòng cũng hiểu Lâm Phàm nói đúng, hắn sao lại dễ dàng tin lời của Tôn Nhạc như vậy, cho dù Phàm tử thực đi hoa lâu, vậy cũng sẽ không thực sự đi tìm ca nhi, huống chi Phàm tử vẫn vắt óc suy nghĩ tìm mưu kế để kinh doanh cửa hàng thật tốt.

Nghĩ vậy Triệu Hàm cũng hơi tự trách, hắn khụ một tiếng nói: “Hôm nay trời chưa sáng ngươi đã chạy ra ngoài làm chi, đã đói bụng cũng không mua đồ ăn bên ngoài ăn, nơi này cũng không phải là thôn của chúng ta, muốn mua cũng không có chỗ nào bán.”

Nói đến đây Lâm Phàm không biết xấu hổ liền cười nói: “Lát nữa ta sẽ nói với ngươi, tránh cho lại ảnh hưởng tới ngươi ăn uống.”

Ngô bá vẫn không mở miệng nói chuyện, hiện tại nghe được khúc mắc rốt cục đã được cởi bỏ, điều này làm cho hắn thật vui vẻ, cho dù lúc Lâm Phàm cùng Triệu Hàm nói chuyện có chút quái dị, nhìn thấy càng giống bạn bè không giống phu phu.

Mỹ mãn ăn một bữa cơm trưa, sức sống cả người Lâm Phàm đều trở lại, không giống hai ngày trước cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì.

Triệu Hàm vừa uống một ngụm nước vừa dò hỏi Lâm Phàm: “Sáng sớm hôm nay ngươi đã đi đâu, Ngô bá nói sau khi ăn sáng xong không có nhìn thấy ngươi, vừa rồi ngươi nói ăn cơm xong sẽ nói cho ta biết.”

Lâm Phàm gật đầu rồi ngượng ngùng mở miệng giải thích: “Kỳ thật việc này cũng rất lạ, nửa đêm hôm qua Tử An lại khóc, ta liền đem đứa nhỏ đến ngủ cùng ta. Kết quả nửa đêm ta ngủ mơ, chờ lúc ta tỉnh lại là tiểu tử kia kéo, ta ngại nói cho Ngô bá biết, cho nên khuya khoắt liền thu dọn quần áo dơ, buổi sáng ta liền đem quần áo ra ngoài thành giặt sạch, chờ giặt xong liền trở về.

Lâm Phàm làm như vậy cũng không còn cách nào, hắn không muốn Ngô bá lớn tuổi như vậy còn phải giặt quần áo cho hắn, hai ngày trước hắn tắm rửa xong liền đem quần áo tùy tiện giặt sạch, kết quả hôm qua hắn dậy trễ, sau lại chạy tới hoa lâu một chuyến, đợi đến khi hắn trở về Ngô bá đã đem quần áo của hắn giặt sạch, điều này làm cho Lâm Phàm rất ngượng ngùng.

Cho nên sáng sớm Lâm Phàm liền tỉnh, sớm đưa Tử An đến cho Ngô bá ôm, sau đó hắn liền đem quần áo trộm đi giặt, ban đầu có thể giặt ở trong thành, nhưng Lâm Phàm nhìn thấy có người giặt đồ ở trong sông, Lâm Phàm lập tức mang rổ quần áo ra dòng suối ngòai thành giặt.

Nói xong Lâm Phàm liền vỗ đầu nói: “Chts rồi, ta quên mất còn chưa có phơi thảm, ta đi lấy nó phơi lên,” nói xong Lâm Phàm chạy tới chỗ cái làn đem thảm phơi lên.

Triệu Hàm sau khi nghe xong hiểu được trong nhà không có hắn rất là bận rộn, đứa nhỏ cần chăm sóc, buổi tối Lâm Phàm nghỉ ngơi quá muộn, mọi chuyện trong nhà Ngô bá cùng Lâm Phàm cũng không thể làm kịp, cho nên liền rất lộn xộn. Triệu Hàm lắc đầu, sau đó cũng không đi quản Lâm Phàm, trực tiếp đi vào phòng Lâm Phàm, trong phòng coi như sạch sẽ, nhìn về bên trong giường, tuy rằng nhìn qua là thấy lau rất sạch, nhưng nếu không mang đi giặt sạch một lần, tuyệt đối sẽ không sạch được.

Lâm Phàm nhìn thấy Triệu Hàm đem chiếu trên giường hắn chuyển đến trên bàn, nhìn thấy dấu vết trên chiếu, hai người đều không nói lời dư thừa, một người múc nước một người rửa sạch, chiếu rất nhanh đã được giặt sạch sẽ.

“Phàm tử ngươi giặt thêm một lần nữa rồi đi ngủ trưa đi, buổi tối ta canh cửa hàng, ngươi nghỉ ngơi một ngày đi, sắc mặt thật không tốt,” Triệu Hàm mang chiếu tới núi giả phơi nắng sau đó nói với Lâm Phàm, lúc hắn rời đi mặt Lâm Phàm cũng không tốt, nhưng cũng không kém như bây giờ, trên mặt không có huyết sắc, môi có chút trắng, khẳng định là ăn uống cùng nghỉ ngơi không tốt, trà sâm cũng  không tiếp tục nấu uống.

Lâm Phàm hơi mệt rã rời, hắn ngáp một cái nói: “Ngươi còn chưa nói dứt lời, ta liền muốn ngủ, ngươi không có nhà mọi thứ rất lộn xộn. Đúng rồi, Triệu Hàm dược liệu ngươi thu mua như thế nào, tuy rằng cửa hàng của chúng ta buôn bán không tốt lắm, nhưng cũng đủ chỉ tiêu của chúng ta, ít nhiều cũng thề kiếm được một ít tiền, Ngô bá nhưỡng không ít rượu, nhưng chúng ta vẫn như cũ phải chuẩn bị một chút, nếu không những thứ này bán xong, sau này chúng ta cũng không có rượu bán.”

“Ngươi yên tâm đi ngủ trưa đi, tới phòng của ta mà ngủ, dược liệu ta lấy được cũng đủ rồi, toàn bộ đặt ở nhà Ngô bá ở trấn Lạc Phượng, ta ngày mai lại đi lấy, đủ cho chúng ta ủ năm nay, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là sẽ đủ cho chúng ta bán năm sau,” Triệu Hàm nói với Lâm Phàm, tiếp theo không ngừng thúc dục Lâm Phàm đi nghỉ ngơi, mãi cho đến khi Lâm Phàm đi vào phòng hắn, Triệu Hàm mới quay đầu đi thu dọn phòng bếp, việc trong nhà hôm nay cũng đủ cho Triệu Hàm bận cả ngày.

Triệu Hàm bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng dọn dẹp cả nhà sạch sẽ chỉnh tề, nhìn phòng bếp không có đồ ăn dư thừa, Triệu Hàm lại mang rổ đi mua đồ ăn, tuy rằng sắc trời còn chưa tối, thế nhưng chợ cũng không còn nhiều đồ lắm, chọn lựa một ít đồ ăn mới mẻ, Triệu Hàm nhìn thấy một người bán cá còn bắt được một con ba ba già, thứ này rất bổ dưỡng, lại không cần sợ sẽ bổ dưỡng quá, Triệu Hàm lập tức mua.

Đợi cho Lâm Phàm thức dậy, sắc trời cũng đã tối đen, Ngô bá đã mở cửa hàng ra, người đã bắt đầu lục tục đi qua ám hạng.

Triệu Hàm vừa mới rửa bát đũa xong đi vào cửa hàng nói với Ngô bá: “Ngô bá ngài cũng mết cả một ngày đi nghỉ ngơi đi, ngày mai ta liền đem dược liệu trở về ngài có thể hướng dẫn cho ta rồi.”

“Được, lão nhân liền đi ngủ sớm một chút, ngày mai mới có tinh lực dạy ngươi điều chế dược liệu, Phàm tử đã tỉnh chưa.” Ngô bá nhìn Triệu Hàm đến gần nói, đem Tử An trong lòng đã không an phận đưa cho Triệu Hàm ôm, tiểu tử kia mới tỉnh ngủ không lâu, lúc này thực tỉnh táo, một chút buồn ngủ cũng không có.

Triệu Hàm tiếp nhận đứa nhỏ đang hướng tới trên người hắn cười nói: “Vẫn còn chưa tỉnh, ta để cho hắn ngủ một giấc thật ngon.”

Ngô bá nghĩ lại cũng đúng, vài ngày gần đây Lâm Phàm mệt muốn chết, cả ngày nghĩ như thế nào đem việc làm của cửa hàng làm cho tốt lên, buổi tối phải canh cửa hàng đến nửa đêm, ban ngày cũng không nghỉ ngơi tốt, người bình thường còn chịu không nổi, huống chi thân thể Lâm Phàm còn không tốt, sao còn có thể chịu đựng.

Ngay khi Ngô bá đi đến cạnh cửa, đột nhiên quay đầu lại nói với Triệu Hàm: “Đúng rồi Triệu Hàm, dược của Lâm Phàm cũng uống gần hết rồi, chờ khi nào có thời gian thì kêu hắn đi gặp lão đại phu một chuyến, để cho lão đại phu bắt mạch với bốc thuốc bổ mới cho Lâm Phàm, sau này trước khi hắn ngủ phải kêu hắn uống một chén rượu thuốc cường thân kiện thể mới được, tửu lượng của hắn tuy không tốt, thế nhưng một ly cũng không có vấn đề gì. Ngươi rời đi mấy ngày xú tiểu tử kia tuy rằng không nói, thế nhưng ta thấy hắn rất nhớ ngươi, nói ba câu thì có hai câu nhắc tới ngươi, ngươi tâm sự nhiều với hắn một chút, chuyện giữa phu phu có gì từ từ nói, hắn dù sao cũng là một tiểu tử, nhường hắn một chút, đứa nhỏ này cũng biết phân rõ phải trái…”

Chung quy Ngô bá vẫn hơi lo lắng, nhất là khi phản ứng của Triệu Hàm nghe thấy Lâm Phàm đi hoa lâu lại kịch liệt như vậy, chỉ sợ Triệu Hàm xúc động, trong lòng hai người có khúc mắc cũng không tốt, cho nên liền nói với Triệu Hàm. Chủ yếu Ngô bá biết Triệu Hàm lớn hơn Lâm Phàm một tuổi, phu lang tuổi nhỏ, hơn nữa Triệu Hàm từng hòa ly, Ngô bá vẫn cảm thấy những thứ này rất không có lợi đối với Triệu Hàm.

Hơn nữa Ngô bá cảm thấy tiểu tử Lâm Phàm này không tồi, có chí tiến thủ lại cố gắng, đối với Triệu Hàm cùng đứa nhỏ cũng rất tốt, nên lo lắng cũng đã lo lắng. Triệu Hàm vẫn hơi xúc động, đúng ra chuyện này hai người nên trở về phòng từ từ nói chuyện. Thế nhưng lúc đó Triệu Hàm lại không cho Lâm Phàm mặt mũi, khiến cho Lâm Phàm ở trước mặt hắn nói ra, theo lý mà nói một tiểu tử còn trẻ tuổi, vợ lại không có nhà chạy đi hoa lâu chơi một hai lần, kỳ thật cũng không có vấn đề gì lớn lắm. Ai cũng có thời tuổi trẻ, Ngô bá lúc còn trẻ không phải là không có đi, một ca nhi nếu vì chuyện này mà vô cớ gây sự, phu lang trong nhà sẽ không vui, cũng may tiểu tử Lâm Phàm kia không có tức giận, đi hoa lâu cũng không phải vì chơi đùa…

Triệu Hàm gật đầu nói: “Ngô bá ta hiểu rồi, chờ ngày mốt đi, khi đó hắn có thời gian, ta sẽ nói chuyện với hắn.”

Ngô bá thấy Triệu Hàm đồng ý mới rời khỏi cửa hàng, đi vào sân nhìn thấy phòng Lâm Phàm đã thắp đèn, sau đó Ngô bá lại tìm Lâm Phàm nói chuyện một chút, đến khi Lâm Phàm cam đoan nói hắn chỉ thích Triệu Hàm, còn nói hiện tại hắn muốn làm cái gì, thân thể cũng không cho phép, lúc này Ngô bá mới cảm thấy mĩ mãn chuẩn bị trở về rửa mặt nghỉ ngơi, tình cảm của vợ chồng son này rất tốt, chuyện tôn tử của hắn cũng sẽ mau chóng có tin tức.

Lâm Phàm đi nhìn cửa hàng một chút, nói với Triệu Hàm vài câu, lúc này mới đi phòng bếp mang đồ ăn ra ăn, canh ba ba trong nồi tỏa ra mùi vị nồng đậm, cơm cũng xốp ngon miệng, so với hắn cùng Ngô bá làm vô cùng tốt, Lâm Phàm ăn no bụng hắn cảm thấy mình thật hạnh phúc, tới cổ đại này vẫn có thể có lộc ăn như vậy.

Hắn tuy rằng không có đi ăn cơm của nhà người khác, nhưng cảm nhận của thân thể nguyên chủ thì vẫn có, lấy ví dụ a mỗ và đại ca của thân thể này đi, nói thật đồ ăn làm thật khó cho vào miệng, không có cho một chút mắm muối, một chút vị cũng không có, món ăn thôn quê tốt đẹp cũng bị nấu khiến cho người khác không muốn ăn, vẫn là Triệu Hàm tốt, tuy rằng hiện giờ hắn buôn bán lời được ít tiền, nhưng khoảng cách mời được đầu bếp và người hầu còn cách khá xa, cuộc sống trong thành chi tiêu thật sự không nhỏ, liền ngay cả nước cũng phải đi mua để dùng.

Lâm Phàm dù sao cũng là người hiện đại, kêu hắn đi giặt đồ ở sông, đó tuyệt đối không có khả năng, đi gánh nước ở ngoài thành, thì cũng thật sự xa, còn không bằng kêu người ở ngoài thành đưa nước vào, một ngày cũng mất năm sáu văn tiền, hiện tại nhà bọn họ tuy rằng thu vào không nhiều lắm, thế nhưng chút tiền ấy cũng có thể chi ra được.

Đi vào cửa hàng Triệu Hàm đang đưa rượu thuốc cho khách nhân, nhà bọn họ không chỉ có rượu thuốc tráng dương, mấy loại trị liệu cường thân kiện thể cũng có, theo lời Ngô bá thì hiệu quả cũng không tồi, chỉ là người biết đến rất ít, hơn nữa Ngô bá càng thích rượu tráng dương hơn.

Lâm Phàm đi qua ghẹo Tử An đang ngồi trên giường, tiểu tử kia thấy phụ thân cùng hắn chơi đùa, hắn thật vui vẻ, hé miệng ra a ba vài cái. Lâm Phàm mang cái ghế qua ngồi xuống, đem tóc của tiểu tử xoa lộn xộn mới mở miệng nói: “Này, tiểu tử kêu một tiếng phụ thân, ngươi cũng đã bảy tháng, nên mở miệng nói chuyện…”

Triệu Hàm thu tiền quay đầu cười nói: “Hắn mới được mấy tháng, sao đã có thể nói chuyện, cũng phải chờ đến nửa năm sau mới có thể nói.”

“Ngươi nói đúng, kêu phụ thân quả thật hơi khó, nếu kêu ba ba thì dễ dàng hơn nhiều, thế nhưng a mỗ tiểu tử rất nhanh sẽ nói được đi. Đúng rồi Triệu Hàm ngươi có mệt không, cửa hàng ta trông là được, ngươi cũng mệt mỏi nhiều ngày rồi, đi ngủ một giấc đi.” Lâm Phàm nói với Triệu Hàm đang đi đến.

“Cũng không mệt, mấy ngày nay ta tuy rằng chạy rất nhiều nơi, nhưng buổi tối không có đi ra ngoài làm gì, còn có thể ngủ, chúng ta nói chuyện một chút đi, ngươi tới nơi này cũng đã lâu, có cảm giác gì không….” Kế tiếp hai người cùng nhau tâm sự, Triệu Hàm ngồi bên cạnh muốn biết cái nhìn của Lâm Phàm về ca nhi, dù sao thì thẩm mĩ ban đầu không giống, khiến cho Lâm Phàm lập tức chấp nhận cũng rất khó, buổi sáng đầu hắn chính là bị tức giận quá nên mới làm ra chuyện như vậy.

Hai người vẫn câu được câu không nói chuyện tới nửa đêm, việc buôn bán của cửa hàng hôm nay cũng tạm, có được mấy người đến đây, lúc đóng cửa Lâm Phàm kiểm tra sổ đại khái cũng được một lượng bạc, xem như cũng tốt lắm, trừ đi tiền vốn bọn họ cũng thu vào được sáu bảy tiễn.

Đừng thấy sau bảy tiển này ít, phải biết rằng đồ ăn vặt trong thành hiện nay cũng hết bốn năm tiễn, cho nên lượng thu vào của Lâm Phàm có thể ổn định, vậy coi như có thể ở trong thành ổn định, đương nhiên Lâm Phàm sẽ không cam tâm như vậy, hắn phải làm một phú ông, liền càng phải cố gắng nhiều hơn.

Sáng sớm hôm sau Triệu Hàm liền đến trấn Lạc Phượng lấy dược liệu, về phấn trấn Bán Lý, dược liệu cũng không nhiều nên Triệu Hàm cũng lười đi lấy, với lại Triệu Hàm cũng không thích nhìn thấy Tôn Nhạc, Phàm tử cho dù thực đi hoa  lâu, Tôn Nhạc liền dùng thái độ kinh ngạc như vậy, giống như nhà bọn họ vĩnh viễn không kiếm được tiền, không thể đi những nơi như vậy.

Đem dược liệu cùng rắn độc đều cất vào trong xe ngựa, lúc Triệu Hàm trở về đã là giữa trưa, Lâm Phàm cùng Triệu Hàm còn có người chăn ngựa cùng nhau tháo hàng xuống, những đồ vật này đều để hết ở trong sân nhà.

Trả tiền xe xong Triệu Hàm mở miệng nói: “Phàm tử đem tất cả dược liệu để dưới mái hiên,” nói xong hắn nhấc những túi rắn độc đi đến bên lồng rắn, đem rắn độc tách ra bỏ đi vào, những con rắn độc này phải nuôi cho tốt trước chờ dược liệu chuẩn bị tốt thì đem đi nhưỡng rượu.

Lâm Phàm đem từng cái khuông để dược liệu bày dưới mái hiên, sau đó mới đem dược liệu ở trong gùi trúc ra, hai người bọn họ xử lý sơ sơ, về phần chế biền như thế nào đương nhiên là chờ Ngô bá đến làm.

Lúc hai người bận rộn, cửa sau truyền tới tiếng vang nhỏ. “Phàm tử lại đây giúp một tay, xem hôm nay ta thấy được thứ gì tốt,” đó là thanh âm của Ngô bá.

“Đến đây, Ngô bá người có cái gì tốt. Hả, Lão Lâm người sao lại ở đây, đằng sau là cái gì, đây là hươu, hươu sao….” Lâm Phàm giật mình, hươu không phải là hắn chưa nhìn thấy, nhưng ở nơi này nhìn thấy thì khá ngạc nhiên, nơi này cư nhiên cũng có hươu.

“Các ngươi biết nhau, mau tới giúp ta mang con hươu này vào nhà đi, con hươu này là thứ tốt, vừa có thể nhưỡng rượu mà thịt hươu cũng rất bổ cho thân thể.” Ngô bá cười nói với Lâm Phàm.

“Phàm tử ngươi thế nhưng làm việc ở đây, xem ra ngươi tìm được một công việc tốt, quần áo này làm bằng lụa đi, ta đời này còn chưa có mặc qua, ngươi vào thành mấy ngày liền buôn bán lời rất nhiều tiền.” Lão Lâm khó tin nhìn Lâm Phàm nói, trong lòng hâm mộ không thôi, thế nhưng vận khí của hắn hai ngày nay thật sự rất tốt, ở phía sau núi bắt được một con hươu sống, nếu không phải muốn bán được nhiều tiền hơn, cũng không đi vào thành lại không ngờ còn gặp được tiểu tử này.

Ngay lúc Lâm Phàm muốn mở miệng, Triệu Hàm lập tức chạy ra, có một số việc hắn không muốn bị truyền vào trong thôn, nếu không phiền toái sẽ đến không dứt, những ngày thân mật của bọn họ cũng sẽ bị phá hư.

Triệu Hàm lập tức tiếp lời cười nói: “Là Lâm lão bá, ta cùng Phàm tử ở trong nhà Ngô bá làm công, Phàm tử giúp Ngô bá trông cửa hàng, nên phải có bộ quần áo tốt. Phàm tử ngươi đi vào trong bếp lấy một chén nước ra đây, trời hôm nay rất nóng, xem bọn Lâm bá đã ra một thân mồ hôi.” Triệu Hàm nói với Lâm Phàm xong lại tiếp lời: “Ngô bá, Lâm lão bá là người trong thôn bọn con, có thể để cho bọn họ vào trong sân nghỉ ngơi một chút không?”

Gửi phản hồi