chương2

Lâm Phàm bưng sữa dê đứng trước lò đất phiền não, đứa nhỏ trong lòng ngực xem chừng là khóc mệt, lúc này cũng không muốn khóc nữa, đang ngoan ngoãn nằm trong lòng Lâm Phàm, chỉ là ánh mắt một khắc cũng không rời bát sữa dê trong tay Lâm Phàm, mút mút ngón tay.

Lâm Phàm thở dài cúi đầu nói: “Ta khẳng định đời trước là mắc nợ ngươi, làm sao bây giờ, như thế nào để nhóm lửa đây, vì cái gì cũng không có hỏa chiết tử hoặc là những cái khác tương tự”. Nếu ở hiện đại, hâm sữa cũng mất ít sức, nhưng nơi này cũng không có bật lửa, ngay cả diêm cũng không có, vậy hắn phải làm như thế nào, huống chi là muốn nhóm được lửa, Lâm Phàm cho tới bây giờ cũng chưa từng làm qua.

Đem sửa dê đặt ở trên lò đất, vì thực phẩm của đứa nhỏ trong lòng mà Lâm Phàm quyết định đi cầu trợ đại ca nhà bên. Đứng ở bên tường nhìn thấy nam nhân đối diện đang bện sọt, Lâm Phàm lại cảm khái, không có trí nhớ thật sự là không tiện.

Đại khái là ánh mắt Lâm Phàm thật sự quá mãnh liệt, Ngô Anh ngẩng đầu liền nhìn thấy Lâm Phàm ở đối diện muốn nói lại thôi, hắn cảm thấy Lâm Phàm hôm nay thật sự thật cổ quái, thế nhưng cũng không có nghĩ nhiều liền mở miệng nói: “Lâm Phàm, ngươi làm sao vậy, có phải có chuyện gì cần giúp phải không?”. Nói xong liền buông đồ trong tay chuẩn bị đứng lên lại đây nhìn xem.

Lâm Phàm thấy đối phương đứng lên, lập tức tươi cười nói: “ta không biết nhóm lửa, ngài có thể giúp ta đem sữa dê hâm nóng lên không? Đôi mắt đứa nhỏ trông mong nhìn, vợ cũng không biết khi nào trở về, đói bụng lắm cũng không tốt”.

Ngô Anh nghe lời nói của Lâm Phàm, khuôn mặt lập tức lộ vẻ tươi cười nói: “Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, đứa nhỏ này cùng người cùng một khuôn khắc ra, khẳng định là con ngươi, đừng nghe người trong thôn nói bậy, bọn họ tiểu nhân không có ngày lành. Ta thấy bộ dạng ngươi khó xử, còn tưởng rằng có việc khó gì, hâm sữa là việc nhỏ, Ngô a ma giúp ngươi hâm được. Lâm Phàm, đứa nhỏ Triệu Hàm kia thật sự rất tốt, ngươi cần phải quý trọng thật tốt, nếu không sau này ngươi có hối hận, mười dặm ba thôn ở đây cũng không tìm được người giống như vợ của ngươi đâu”.

Lâm Phàm nghe lời nói của hàng xóm, biết đối phương họ Ngô, hắn nên xưng hô đối phương là Ngô a ma, nếu là trước kia thì hắn phải gọi là đại ca hoặc là Ngô thúc, thế nhưng có thể ở thế giới này xưng hô không giống. Lâm Phàm liền không vội suy nghĩ vấn đề này, vấn đề lớn hơn nữa đã đập vào mặt hắn, Triệu Hàm, sẽ không phải là Hàm ca trong miệng đứa nhỏ vắt sửa dê kia chứ, chỉ là xưng hô đại ca này sẽ không phải là một nữ nhân, rõ ràng đứa nhỏ cũng kêu hắn là ca, hẳn là gọi nam nhân.

Đầu óc Lâm Phàm lúc này đã thành một đống tương hồ, dự cảm duy nhất chính là đây là một chuyện lớn, so với việc xuyên qua còn lớn hơn, hắn sẽ không cưới một nam nhân về nhà chứ, hắn nghe nói người nghèo ở cổ đại có khế huynh khế đệ, nhìn thấy nhà này cũng giống như vậy, thì cũng có khả năng kia, nhưng nghe Ngô a ma nói, đứa nhỏ giống như là Triệu Hàm sinh.

Lâm Phàm không nghĩ ra, cũng không miên man suy nghĩ, kí lai chi tắc an chi, hy vọng hắn có thể trở về,  dù sao lúc trước chỉ là hôn mê, cũng không phải đã chết thật sự, hiện tại coi như thể nghiệm cuộc sống. Lâm Phàm nghĩ đến đây, cả người thực sự thoải mái rất nhiều, lúc này Ngô Anh đã muốn đi vào sân nhà Lâm Phàm, đi vào phòng bếp cũng không thấy hắn dừng lại, múc nước cho vào nồi, đem xửng trúc đặt lên trên, ở trong tủ bát cũ lấy ra hai cái bát, đem sữa dê ở trong chén lớn chia làm ba bát là có thể đun lên. Đun như vậy để cả ngày sẽ không sao, nếu lấy thìa khuấy sẽ dễ dàng bị hư.

Lâm Phàm rất muốn cùng Ngô a ma tâm sự, lại sợ bị đối phương phát hiện không đúng, cho nên hắn trầm mặc, có chuyện gì thì vẫn là chờ vị thần bí kia, người vợ không biết là nam hay nữ kia trở về rồi nói, Lâm Phàm đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, trong lòng cuối cùng cũng thư thái một chút.

Ngô a ma thật ra không nghĩ nhiều, thấy Lâm Phàm im lặng, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này lớn lên thật xinh đẹp, nếu tính cách tốt hơn một chút thì đỡ rồi, đừng ngu hiếu như vậy. Nhưng là những lời này Ngô a ma cũng không thể khuyên, cũng không thể kêu đứa nhỏ không đi hiếu thuận phụ thân cùng a mỗ, những lời này hắn không thể mở miệng được.

Kỳ thật nhà này ban đầu không nghèo như vậy, Triệu Hàm là người có khả năng, thường xuyên đi săn được ba hoặc năm mươi con gà rừng cùng thỏ rừng hoặc hái chút dược bán để kiếm thêm chi phí trong nhà. Tuy Triệu Hàm có khả năng, nhưng Lâm Phàm lại mau bại, có đồ ăn ngon hoặc đồ dùng tốt toàn bộ đem hiếu kinh a mỗ phụ thân cùng nhà ca ca.

Ngô a ma thật sự không nghĩ ra Lâm Phàm đang suy nghĩ cái gì, không thương vợ con cùng đứa nhỏ nhà mình, như thế nào lại thích mang đồ vật này nọ của nhà mình đi hiếu kính nhà người khác, cho dù phụ thân a mỗ ca ca Lâm Phàm ở tốt, bọn họ đã phân gia.

Huống chi trước kia cũng không thấy bọn họ đối với Lâm Phàm tốt bao nhiêu, nếu không vì sao lão ngũ Lâm Cảnh Thành có thể đến trường, chuẩn bị khảo đồng sinh, cũng không đưa lão tứ Lâm Phàm đi đọc sách, rõ ràng mọi thứ của Lâm Phàm đều so với lão ngũ kém hơn, cũng không biết cả nhà này nghĩ thế nào, rõ ràng là song sinh, Lâm Phàm càng lớn lên càng tuấn tú, lại không chiếm được yêu thích của hai lão, kì lạ trong đó Ngô Anh đều không nghĩ ra.

Ngay lúc hai người đang trầm mặc, nước ở trong nồi rất nhanh đã sôi, Ngô Anh mở nồi ra nhìn thoáng qua, sữa dê trong chén liền nổi lên một đám bọt nhỏ, hiểu sữa dê đã được. Ngô Anh quay đấu nói với Lâm Phàm: “Lâm Phàm sữa dê được rồi, a ma đem hai chén bỏ trong mành trúc, một chén khác ngươi đút cho đứa nhỏ ăn, cẩn thận một chút đừng làm bỏng đứa nhỏ, Ngô a ma đi về trước”.

Lâm Phàm nghe lời này liền gật gật đầu nhu thuận đáp: “Cám ơn Ngô a ma, ngài thật là giúp ta một đại ân, nếu không ta cũng không biết nên làm thế nào bây giờ”.

Ngô Anh thời điểm đi đến cửa liền quay lại, gió hôm nay có chút lớn, nếu là đút sữa cho đứa nhỏ ăn vào bụng, không tốt sẽ ói ra. Kế tiếp Lâm Phàm cầm chén nhỏ quấy một chút, không có bình sữa thật sự phiền toái, thế nhưng cũng không làm khó được Lâm Phàm, cầm thìa đi rửa, múc một chút sữa ở trong chén, đặt ở bên miệng thổi thổi, đặt ở bên môi thử độ ấm, cũng cảm thấy không còn nóng nữa, lúc này mới đưa đến cái miệng nhỏ trong lòng ngực đang mở đôi mắt trông mong nhìn.

Đứa nhỏ trong lòng ngực này tên Tử An, hẳn là kêu Lâm Tử An, trước mắt là con của hắn, một bộ dạng rất thích ăn, Lâm Phàm cảm thấy an tâm, đứa nhỏ này rất nhu thuận, ăn cái gì cũng thực chăm chú, tuyệt không ầm ĩ. Cũng không giống đứa nhỏ của đại ca hắn kia, uống sữa thôi mà cũng phải ngàn dỗ vạn dỗ, rất là nhõng nhẽo, nếu không phải tiểu tử kia lớn lên dễ thương, Lâm Phàm có thể bỏ đói tiểu tử kia.

Lâm Phàm kì thức rất thích tiểu tử trong lòng ngực, đôi mắt nó nhìn hắn phi thường manh, khiến trong lòng hắn mềm nhũn, mắt to ngập nước, thân hình trắng nộn mềm nhũn lại còn mang theo mùi sữa dê, ngửi một chút có thể sánh bằng hương vị của sữa hiện đại.

Triệu Hàm mặt không chút thay đổi gánh củi trở về, mở ra cửa viện mang củi buông xuống, hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấy cửa phòng mở ra, đồng tử co rút lại, Triệu Hàm ba bước cũng thành hai đi vào trong phòng, trên mặt đất không có ai, ngay cả đứa nhỏ trên giường cũng không thấy. Sắc mặt Triệu Hàm trắng bệch, ở nơi nào, không nên là bị người phát hiện chứ, nhưng nếu vậy thì khẳng định trong nhà cũng sẽ không im lặng như vậy, rõ ràng hắn đã tính toán tốt tất cả, chỉ là hiện tại hắn cái gì đều không làm được.

Triệu Hàm đi ra khỏi phòng, ở trong sân gọi lớn: “Lâm Phàm, Lâm Phàm…”

Ngô Anh ở bên nhà nghe được thanh âm Triệu Hàm ở trong phòng đi ra, ngày thường hắn đều ở nhà, Triệu Hàm đi ra ngoài sẽ nhờ hắn chăm sóc đứa nhỏ, hôm nay tự nhiên cũng không ngoại lệ. Thời điểm Triệu Hàm đi ra ngoài nói với hắn Lâm Phàm ở nhà, nếu là đứa nhỏ tỉnh liền giúp chăm sóc một chút, Lâm Phàm không thể một mình một người có thể chăm sóc đứa nhỏ. Triệu Hàm nói là như vậy, kỳ thật Ngô Anh biết Lâm Phàm cho dù có ở nhà cũng sẽ không chăm sóc đứa nhỏ, hắn căn bản mặc kệ đứa nhỏ, tùy ý đứa nhỏ khóc bao lâu hắn cũng không để ý tới, chẳng qua là hôm nay lại thay đổi, cũng làm cho Ngô Anh  nghĩ Lâm Phàm đã nghĩ thông suốt.

Lúc Triệu Hàm nhìn thấy Ngô Anh ở nhà bên đi ra liền dò hỏi: “Ngô a ma ngươi có thấy Phàm tử nhà ta không, hắn ôm đứa nhỏ đi ra ngoài”.

Ngô Anh lập tức cười nói: “Hàm tử ngươi đừng lo lắng, Phàm tử nhà ngươi cũng không có đem đứa nhỏ ôm ra ngoài, hôm nay hắn đổi tính, còn biết tìm đồ ăn cho đứa nhỏ. Hiện tại hẳn là đang ở trong bếp đút sữa dê cho đứa nhỏ, ta mới vừa nấu sữa dê cho hắn không bao lâu, ngươi mau đi xem, hắn khẳng định là luống cuống tay chân, thế nhưng đứa nhỏ không khóc, hẳn là không có vấn đề gì”.

Triệu Hàm vừa nghe trong lòng cả kinh, như thế nào có thể, Lâm Phàm cư nhiên đút sữa dê cho đứa nhỏ, hắn nghĩ đều không có nghĩ tới. Ngay lúc hai canh giờ trước, Lâm Phàm còn muốn bóp chết đứa nhỏ, như thế nào có sẽ đút sữa cho đứa nhỏ, thời gian hắn không ở rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Triệu Hàm đẩy cửa phòng bếp ra, liền nhìn thấy Lâm Phàm cầm bát đút cho đứa nhỏ, Lâm Tử An con của hắn ăn đến một giọt sữa cuối cùng ở trong bát cũng không còn, cảm giác này thực kì diệu, hình ảnh phụ tử hòa thuận như vậy Triệu Hàm cho tới bây giờ đều không có thấy qua.

Trước kia Lâm Phàm ngoài ghét bỏ đứa nhỏ này, vẫn là ghét bỏ đứa nhỏ này, vẫn cứ nghĩ rằng đứa nhỏ này không phải là của hắn. Tuy Triệu Hàm hắn đã từng hòa ly qua, nhưng hắn cùng chồng trước không có động phòng. Lâm Phàm mới chân chính là phu lang đầu tiên của hắn, chẳng qua những lời này Triệu Hàm cũng chưa từng nói ra, cho dù nói ra cũng không có ai tin, dù sao chồng trước của hắn muốn bộ dạng có bộ dạng muốn tiền có tiền, đáng tiếc người kia cũng không thích mình, ngây người tại nhà ấy ba năm, mới được cho phép hòa ly.

Lâm Phàm nhìn thấy người che ở cửa, kỳ thật lúc nãy hắn có nghe thấy tiếng người gọi hắn, lời nói kế tiếp Lâm Phàm cũng nghe thấy. Chỉ là hắn nghĩ không muốn động, trong lòng mặc dù có dự cảm, nhưng khi sự việc thật sự xảy ra trước mặt khiến cho cả người Lâm Phàm sợ đến ngây người. Nam nhân, không cần nhìn, chỉ cần nghe là cũng biết, đó là thanh âm của một nam nhân, hắn sẽ không nghe lầm.

Thời điểm phòng bếp được mở ra, hy vọng của Lâm Phàm tất cả đều tan vỡ, chân dài ngực phẳng, chắc chắn là nam nhân không thể nghi ngờ, tuy rằng bộ dáng rất suất, nếu đặt ở thế kỷ hai mươi một thì chính là một nam thần, quay đầu lại khẳng định sẽ khiến cả trăm người đổ rạp vì hắn.

Mày kiếm mắt sáng, thân thể thon dài, nội tâm Lâm Phàm thoáng qua một câu nói, đó thật sự là một mỹ nam tử, hắn ở đời trước so ra còn kém hơn một chút, nhưng đây không phải là thể loại hắn thích, hắn thích là mĩ nữ, không có mĩ nhân thì cô gái xinh xắn cũng có thể chấp nhận được, nếu không thì cô gái tuổi trẻ cũng được, lại cho hắn một người nam nhân làm vợ là như thế nào? Có thể hòa ly không….

Triệu Hàm nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Lâm Phàm, kỳ thật nội tâm hắn cũng đang kinh đào tám hải, rõ ràng Lâm Phàm đã chết, bị hắn lỡ tay đánh chết, vì sao giờ phút này lại tốt đẹp ôm đứa nhỏ ngồi ở phòng bếp. Hắn có thể nhìn ra được, Lâm Phàm thay đổi, hoàn toàn thay đổi, cặp mắt kia nhìn hắn xa lạ, nhưng không có chán ghét hắn cùng đứa nhỏ.

Triệu Hàm hướng Lâm Phàm hơi nở nụ cười, tiếp theo trở lại sân đem hai bỏ củi để vào trong góc, hôm nay săn được một con gà rừng cùng thỏ hoang đem bỏ vào trong rổ ở phòng bếp, ở dưới mí mắt Lâm Phàm làm, Triệu Hàm lại tùy tay đem rổ che khuất cái sọt, Lâm Phàm có thật sự thay đổi hay không, thử xem liền biết…. Chẳng lẽ là tá thi hoàn hồn, trong mắt Triệu Hàm hiện lên một đạo ám quang không thể phát hiện ra.

Một bình luận cho “chương2”

  1. Lâm Phàm sẽ là thụ phải không….hãy nói với tôi là vậy đi 😂 cơ mà Triệu Hàm đánh chết người nha … Ây, truyện có vẻ có nhiều tình tiết lạ đáng mong chờ

Gửi phản hồi