PN8

Chương 71: Phiên Ngoại 【 Sư huynh tha mạng (5)】

Ngôi nhà cũ có ma quỷ cách núi Bạch Vân một giờ lái xe, nằm ở khu giàu có phía Tây thành phố dưới núi, đã qua nhiều thế hệ sinh sống và có lịch sử hàng trăm năm.

Nói như vậy, diện mạo của ngôi nhà kiểu Trung Quốc này không có bao nhiêu cảm giác về tuổi tác, khắc rõ ràng, không có dấu vết thời gian nhoè nhoẹt, chỉ có dây leo xanh như ngọc ở bức tường phía sau mới có thể mang lại chút ít hương vị cũ.

Vân Chân cầm la bàn trong tay, đi khắp nhà tính toán, vẻ mặt nghiêm túc.

Hàng xóm láng giềng ở một bên xem náo nhiệt cắn hạt dưa, Vân Thanh đi tới nơi này, vui hơn ai hết. Con thỏ trắng lắc lắc thân thể nhỏ nhắn tròn trịa từ cổ áo cậu chui ra đòi hạt dưa ăn, Vân Thanh nhét hạt dưa vào miệng nó, vừa nghe thấy nó kêu kỉ kỉ liền nhét thêm một hạt nữa.

Hơn mười phút trôi qua, Vân Chân đóng la bàn lại.

“Thế nào?” Vân Thanh hỏi.

Vân Chân bối rối: “Mọi thứ đều ổn.”

Ngôi nhà cũ này không chỉ không có yêu tà, mà phong thủy cũng thuộc hạng thượng thừa, linh khí phong phú vận thế thông suốt, u hồn dã quỷ bình thường tránh không kịp, chứ đừng nói đến quấy phá.

Vân Thanh cười cười: “Đệ cũng tính được như vậy, vậy chúng ta nghỉ ngơi trước đi, đến nửa đêm lại xem.”

Vào giờ Tý thì âm khí nặng nhất, một số yêu tà pháp lực thấp kém ban ngày không dám hiện hình, chuyên chọn thời gian đó để làm loạn, có một số nhà không sạch sẽ ban ngày thì mọi chuyện rất bình thường, vừa đến ban đêm liền xuất hiện dị tượng, nhà này tám phần cũng như vậy.

Vân Chân đồng ý, cùng Vân Thanh đi vào nhà cũ, đóng cửa viện ngăn cách những ánh mắt tò mò bên ngoài tường —— Lúc đó, chuyện ấy quá lớn, và những tin đồn về sự ô uế của ngôi nhà cũ đã lan rộng gần đó.

Người cầu xin Vân Thanh đến trừ tà là một thanh niên tên Lâm Doanh, cha mẹ mất sớm, trong nhà chỉ còn bà nội, may mà cha hắn qua đời để lại một tài sản lớn, hai bà cháu sống trong nhà tổ tiên, lại có tài sản của bố hắn, cuộc sống tuy phải tiết kiệm nhưng cũng không tính là khó khắn.

Cha của Lâm Doanh là một người lười biếng chơi bời, làm giàu đều bằng một chữ đánh bạc, người khác mười lần đánh cược thì chín lần thua, còn ông ta mười lần đánh cược thì chín lần thắng, có lẽ là vận mệnh cờ bạc quá thịnh nên khắc thọ mệnh, con bạc này vào mùa đông năm Lâm Doanh mười hai tuổi đã say xỉn ngã xuống đường, bị đóng băng đến chết.

Lâm Doanh sống trong một ngôi nhà cũ từ khi còn nhỏ, sau khi bà qua đời, anh ta đã đi học đại học ở tỉnh ngoài, đã được bảy năm. Một năm trước, anh ta trở về quê hương của mình để chuẩn bị cho đám cưới với bạn gái, trong thời gian đó anh ta đã sống trong ngôi nhà cũ, điều kỳ lạ đã liên tục xảy ra.

Lúc đầu chỉ là tiếng ồn trong nhà, giữa đêm thỉnh thoảng truyền đến tiếng đi bộ mơ hồ, tiếng khóc nhẹ cùng tiếng xì xào của đàn ông. Lâm Doanh ở trong nhà nhiều năm như vậy cũng chưa từng gặp chuyện lạ, hơn nữa to gan lại không mê tín dị đoan, cho nên không có nghi ngờ, chỉ coi như âm thanh là từ ngoài phòng truyền đến. Nhưng vài ngày sau, tiếng động lạ không chỉ không biến mất, Lâm Doanh còn bắt đầu gặp phải nhiều cơn ác mộng nghiêm trọng: khi mơ thấy ác mộng, ý thức của anh ta vẫn tỉnh táo, cơ thể không thể nhúc nhích, chỉ cảm thấy có một bàn tay lạnh lẽo vuốt ve xung quanh mình, vuốt ve nơi nào thì nơi đó cảm thấy lạnh.

Sau hai lần gặp phải cơn ác mộng giống hệt nhau, Lâm Doanh quyết định rời khỏi nhà cũ, nhưng khi thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi, Lâm Doanh lại phát hiện mình có làm như thế nào cũng không thể đi ra khỏi nhà cũ —— kể cả điện thoại di động hiển thị mấy giờ, ngoài cửa ra vào đều là đêm tối, bước ra khỏi cửa nhà cũ một giây sau Lâm Doanh sẽ xuất hiện trong phòng ngủ trong nháy mắt, toàn bộ tòa nhà cũ dường như bị một lực lượng nào đó bóp méo thành một vòng tuần hoàn, hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài.

Lâm Doanh triệt để bị nhốt trong ngôi nhà cũ suốt năm ngày, thử tất cả các phương pháp đều không thể thoát ra ngoài, dựa vào thức ăn được cất giữ trong tủ lạnh sống qua ngày, cả người dưới cơn ác mộng kinh khủng cùng đủ loại dị tượng tra tấn gần như điên cuồng, ngay khi anh ta chuẩn bị cắt cổ tay chết, dị tượng nhà cũ đột nhiên biến mất, ánh trăng sáng xuyên qua cửa sổ mà vào, Lâm Doanh đầu bù tóc rối, hét lớn lao ra khỏi cổng nhà…

Sau khi được giải cứu, Lâm Doanh không dám bước vào ngôi nhà cũ nửa bước nữa, vẫn còn ở bệnh viện Yên Định trong vài tháng. Dưới sự chăm sóc tận tình của nhân viên y tế và bạn gái, vết thương tinh thần của anh ta đã dần hồi phục hơn phân nửa, cũng không gặp phải chuyện kỳ lạ nào nữa, nhưng anh ta lại không thể quên được cuộc gặp gỡ kinh hoàng này, liền đi khắp nơi mời người trừ tà, muốn tìm hiểu xem rốt cuộc lúc đó cái gì vây khốn anh ta.

Lâm Doanh suýt nữa bị bức tử, có thể thấy được thủ đoạn của yêu tà rất hung ác, sư phụ Vân Chân cũng không đồng ý chém tận giết tuyệt yêu quái, đối với chuyện Vân Thanh nuôi thỏ yêu cũng là mở một mắt nhắm mắt, nhưng với loại yêu tà có thể hại tính mạng người khác nhất định phải gặp một trừ một. Đừng nói lần này là Vân Thanh mở miệng mời, cho dù việc này không liên quan đến Vân Thanh, thân là tu đạo giả Vân Chân cũng không thể ngồi yên không quan tâm.

Chỉ là môn quy nghiêm lệnh trừ yêu không được thu tiền…

Vân Chân không nỡ chọc tiểu sư đệ không vui, chỉ có thể yên lặng cảm thấy áy náy vì vi phạm môn quy, từ khi bước vào nhà cũ chính là một tiếng thở dài không biết.

Ngôi nhà cũ này từ lâu không có người ở, không có nước và điện, tất cả mọi thứ đều dính bụi, may mắn thay, sân sau có giếng, Vân Thanh mang theo đèn pin và pin đầy đủ, không có điện, không có nước cũng không ảnh hưởng đến bất cứ điều gì.

Theo miêu tả của Lâm Doanh, Vân Thanh cảm thấy trừ tà nên bắt đầu từ phòng ngủ của Lâm Doanh, chuẩn bị cùng Vân Chân ở phòng ngủ Lâm Doanh canh gác đêm. Hắn lấy ra các biện pháp để trừ tà từ ba lô lớn, đặt trên giường, cuối cùng, hào phóng lấy ra một loạt các loại lương khô.

Vân Chân thoáng nhìn: “Lương khô?”

Vân Thanh cười: “Nếu đệ và huynh không hạ được thứ kia, cũng bị nhốt năm ngày năm đêm, chuẩn bị chút lương khô thì sẽ không chết đói… Đợi lát nữa đệ lại ra giếng lấy hai thùng nước để lại.”

“Có huynh ở đây, không thể không hạ được.” Vân Chân ngoài miệng nói, nhưng trong lòng lại nhịn không được muốn bị giam cùng tiểu sư đệ ở một phương trời đất u ám nho nhỏ năm ngày năm đêm sẽ là cảnh tượng như thế nào. Anh đang nghĩ đến xuất thần, bên kia Vân Thanh vén quần áo lên, lạch cạch vài cái, bỗng nhiên cởi ra cái quần đùi còn lại.

Tròng mắt bất ngờ không kịp đề phòng đụng vào một mảnh thịt, Vân Chân kinh hãi suýt nữa trừng mắt ra ngoài, anh luống cuống tay chân, Vân Thanh lại giơ tay cởi búi tóc đạo sĩ sau đầu, tóc đen xõa tung, càng tôn lên một thân da trắng như sứ.

Vân Thanh đặt khăn mặt lên vai, thoải mái nói: “Đệ đi hậu viện tắm rửa.”

Vân Chân thở hổn hển, đứng dậy đưa lưng về phía Vân Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói thô: “Đi đi.”

Vân Thanh khi còn nhỏ không ít lần được anh chăm sóc, sư huynh đệ cùng nhau tắm rửa xem như chuyện thường, Vân Chân giặt quần áo bên người cho Vân Thanh, khi Vân Thanh sốt cao dùng rượu thuốc lau thân thể cho cậu, cái gì nên xem hay không đều xem qua. Chỉ là lúc đó Vân Thanh còn nhỏ, Vân Chân đối với cậu không hề có tà niệm, chỉ coi như xem em trai, hiện tại nhớ tới những cảnh tượng kia cũng chỉ là cảm thấy ấm áp,  không sinh ra bất kỳ dục vọng nào. Mà từ khi Vân Thanh lớn lên, Vân Chân dần dần sinh ra tâm tư khác biệt với cậu, hai người cũng không còn cơ hội thẳng thắn gặp mặt nữa, cho nên cảnh tượng trước mắt này đối với Vân Chân kích thích cực lớn, khiến cho huyệt thái dương của anh đột nhiên nhảy dựng lên.

Mặt trời đã lặn, bên ngoài cửa sổ là bóng tối mờ nhạt, Vân Chân mặt đỏ tai hồng nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, không dám nhớ lại thân thể Vân Thanh, sợ suy nghĩ quấy nhiễu tu luyện, nhưng thân hình trắng nõn kia giống như cắm rễ trong mắt, bất kể nhìn đi đâu, hình như đều có một tiểu sư đệ trắng nõn như vậy.

Lồng ngực Vân Chân phập phồng kịch liệt, cổ họng không thể không di chuyển được.

Tâm tính anh trầm tĩnh, người lại cổ hủ, cảm thấy động tình chẳng khác gì hạ lưu, bình thường trong lòng sinh ra ái mộ đối với Vân Thanh cũng chỉ liều mạng niệm Thanh Tâm Chú đem những cảm xúc kia sinh sôi đè xuống, sống hơn hai mươi năm, ngoại trừ nụ hôn sau khi say với Vân Thanh, lại là tư vị không hề biết chút nào.

Vân Chân cắn răng, niệm Thanh Tâm chú ở trong lòng hết lần này đến lần khác, nhưng toàn bộ không thể xua tan khát vọng đối với Vân Thanh, nhiệt huyết tích lũy đã lâu ở trong cơ thể xông thẳng vào, đụng phải đầu óc choáng váng.

Trong sân sau, Vân Thanh đang cầm xô tắm rửa, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, đảo mắt nhìn lại, thấy Vân Chân đứng cách mình chưa đầy ba mét, thân thể căng thẳng, ánh mắt cũng thẳng tắp, cả người thẳng tắp như một cột cờ chào cờ.

Vân Thanh nhướng mày: “Sư huynh, huynh ở đây làm gì vậy?”

Một làn da ướt đẫm nước giếng phản chiếu ánh trăng, giống như được phủ một lớp ánh bạc nhỏ, khiến người ta không thể rời mắt.

Vân Chân nhìn cậu một lát, hai mắt chợt như hai thanh kiếm sắc bén chọc thẳng vào thùng nước trên mặt đất, một bước tiến lên xách lên, thấp giọng nói: “Huynh lấy nước.”

“… À.” Vân Thanh hơi cau mày, cảm thấy chỗ nào đó không đúng, lại nói không nên lời.

Vân Chân đi đến bên giếng lấy nước, suốt hành trình múc nước, tầm mắt của anh đều gắt gao dính chặt vào thùng nước kia, nửa điểm cũng không dời đi, giống như cái thùng nước kia là mỹ nhân tuyệt sắc gì, Vân Thanh cảm thấy buồn cười, phỏng đoán có phải sư huynh chê mình tắm ngoài trời không có quy củ hay không, vì thế cũng không dám hỏi, sợ một lời không hợp lại bị mắng.

Vân Chân thất hồn lạc phách xách thùng nước lên lầu, đâm đầu lên giường, nghĩ đến Vân Thanh mà mình vừa nhìn thấy, nghĩ đến nụ hôn trộm mấy ngày trước.

Anh chỉ cảm thấy cảm xúc đè nén trong lòng  nhiều năm  đang liều mạng kêu gào muốn đi ra, tâm ma điên cuồng xé rách bên trong thân thể anh, hại anh cực kỳ thống khổ. Cảm xúc này anh rất quen thuộc, nhiều năm qua anh vẫn ấn nó, đè nó xuống, bỏ qua nó, phỉ nhổ nó, anh cho rằng cảm xúc này rất dễ đối phó, đi lên một lần ấn một lần là được, nhưng không ngờ nó vẫn hấp thụ tình yêu của anh đối với Vân Thanh, âm thầm lớn mạnh trong cơ thể anh, trở thành tâm ma của anh.

Nếu đêm nay nó không bị Vân Thanh chọc cho phát cuồng, dốc hết toàn lực phản kháng chủ nhân Vân Chân, Vân Chân cũng sẽ không biết nó đã lén lút phát triển thành quái vật khổng lồ như vậy, cường đại đến mức không thể ấn nó như thường lệ, nếu như không thả nó ra, Vân Chân tối nay sẽ không làm được gì cả, đừng nói bói toán trừ tà, anh ngay cả thở cũng không thở nổi.

Cảm xúc này, được gọi là khát vọng.

Vân Chân cắn răng, mạch máu màu xanh nhạt ở trán hơi lồi.

Không thể chịu đựng được nữa, không cần phải chịu đựng nữa.

Nhiều năm qua, đầu óc của anh đã bị cuốn trôi sạch sẽ, con quái vật bị đè nén từ lâu trong lòng như bão, hủy diệt, san bằng tất cả…

Ngay lúc này, có một tiếng bước chân bên ngoài cửa.

Vân Chân run lên, kéo một nắm giấy lớn, lau trán và mồ hôi trên người.

“Sư huynh, huynh ngồi trong bóng tối để làm gì?” Vân Thanh ném đèn pin công suất lớn lên giường, căn phòng nhất thời sáng lên.

“… Huynh ngồi thiền.” Vân Chân nuốt xuống nước bọt, cổ họng nóng rực, đầu óc sau khi phá tan xiềng xích cuối cùng cũng lạnh xuống, anh liền bắt đầu khinh bỉ chính mình hoang đường một lát trước, ngẫm lại vừa rồi làm cái gì, nghĩ cái gì, liền cảm thấy mình xấu xa đến mức không xứng bị ánh sáng trắng chiếu rọi, cũng không xứng bị ánh mắt tiểu sư đệ nhìn.

Vân Thanh nhìn sắc mặt quái dị của anh, còn muốn hỏi chút gì đó, Vân Chân lại lấy cớ rửa mặt chạy trối chết.

Bóng đêm của ngôi nhà cũ rất tối, Vân Chân lắc lư như du hồn ở hậu viện, nghĩ Vân Thanh sau khi biết tâm tư của mình sẽ kinh ngạc chán ghét cỡ nào, trong lòng liền bị khổ sở cùng áy náy sâu mọt ăn mòn trống rỗng.

Anh muốn ở lại trong viện, không trở về làm ô uế mắt tiểu sư đệ, nhưng nhớ tới yêu tà lợi hại trong trạch, lại sợ Vân Thanh chịu thiệt, không lâu sau liền kéo bước trở về.

Một bình luận cho “PN8”

Leave a Reply