chương9

Sở Hoài Dẫn vội vàng muốn bắt được cái gì Xuân Thụ kia, người này cho hắn cảm giác quen thuộc nói không nên lời, nhưng vừa sử dụng khinh công, trong lòng liền khác thường, một cảm giác khô nóng lủi tới, một bộ vị nào đó cực kỳ nóng. Sở Hoài Dẫn ý thức được mình trúng chiêu, nhưng hắn hằng năm luyện võ, lực ý chí hơn người, chỉ cần vận công, ngược lại có thể dùng nội lực khống chế được.

Đồng thời hắn nghe thấy một tiếng “cứu mạng,” lúc phá cửa mới phát hiện Mạnh Hòe Hạm té trên mặt đất. Mùi hương khó ngửi kia lại bay tới, hô hấp của Sở Hoài Dẫn liền nặng hơn.

Thần chí của Mạnh Hòe Hạm không rõ, thấy Hoài Vương giống như là bắt được cọng rơm cứu mạng dựa vào trên người hắn.

Mùi hương mãnh liệt bay vào chóp mũi, lúc này Sở Hoài Dẫn mà không hiểu được vấn đề ở đâu thì trên chiến trường đã chết không toàn thây.

Hắn liền đá văng Mạnh Hòe Hạm điên điên khùng khùng, gân xanh trên trán hiện ra, trong mắt khôi phục tỉnh táo.

Hắn nên nói Mạnh Hòe Hạm ngu xuẩn hay là thông minh, đổi một người khác, ví dụ như nhị hoàng tử, hôm nay có thể cùng nàng giao hợp, thu hoạch một kiều thê xinh đẹp, cộng thêm quyền thế to lớn do tả tướng duy trì.

Có lẽ trên đời này có người làm cho Sở Hoài Dẫn đi vào khuôn khổ, nhưng cũng không phải Mạnh Hòe Hạm.

Mạnh Hòe Hạm không tin Sở Hoài Dẫn dựa vào nàng gần như vậy mà vẫn có thể duy trì tỉnh táo, cắn răng bằng bất cứ giá nào, hừ một tiếng dùng bộ ngực mềm mại cọ Sở Hoài Dẫn.

Ngay cả góc áo Sở Hoài Dẫn cũng không cho nàng đụng tới, lắc mình một cái đã tới cửa, Mạnh Hòe Hạm bất ngờ không kịp phòng bị đụng vào cửa, sau đó ngã xuống, dược hiệu bắt đầu phát huy tác dụng, nàng cọ vào cửa phát ra thanh âm kêu rên dính ngấy.

Quý Dương đúng lúc xuất hiện: “Chủ tử, có cần tìm thái y hay không?”

“Ta đi tìm Mạnh Chu, kêu Vương thái y tới chỗ của hắn.” Trên mặt Sở Hoài Dẫn như có giông bão, Mạnh Chu ăn nhiều hơn hắn, không biết như thế nào.

Có nam tử lấm la lấm lét thò đầu vào từ sau cửa, nghe thấy có thanh âm nữ tử thở gấp, thái độ tò mò đáng khinh liền xuất hiện.

“Chủ tử, này…..” Quý Dương ý bảo Sở Hoài Dẫn nhìn phía sau cửa.

“Mặc kệ.”

“Vâng” Quý Dương cúi đầu, hiểu được lần này chủ tử hoàn toàn tức giận. Trước đây chủ tử thống trị thuộc hạ, không thể tha thứ được chính là binh lính cùng nhau đi gọi kỹ nữ, hoặc cợt nhả nữ tử đàng hoàng. Quân lệnh như núi, nhẹ thì bị đánh năm mươi đại bản, nặng thì trực tiếp rơi đầu.

Mạnh Chu không được tự nhiên ngồi ở trên ghế, hai má đỏ ửng, hơi thở gấp gáp. Có người ở bên ngoài gõ cửa: “Nhị thiếu gia, lão gia kêu nô tì mang đào mừng thọ cho ngươi.”

Kỹ năng ngụy âm của Mạnh Chu tuyệt diệu, cũng rất mẫn cảm với âm thanh. Thanh âm của nha hoàn này rất quen thuộc, đã nghe qua ở nơi nào, nhưng tuyệt đối không phải người Mạnh phủ.

Hắn cũng đoán được mình bị Mạnh Hòe Hạm sắp xếp, cực kỳ ảo não, kéo thân thể mềm nhũn nhìn vào cái khe ở trên cửa.

Quả nhiên.

Vài ngày trước đó hắn theo dõi ông chủ Hoàng, đã gặp qua nữ tử này ở trong thanh lâu. Lúc ấy hắn thiếu chút nữa bị phát hiện, hoảng sợ tránh né, liền nghe thấy tú bà trách mắng nàng tàn hoa bại liễu, tiền còn chưa kiếm đủ đã nhiễm một thân bệnh, không có khách dám gọi nàng.

“Thiếu gia, thiếu gia ngươi mở cửa.” Người ngoài cửa thấy bên trong không nhúc nhích, bắt đầu đẩy cửa.

Lúc Sở Hoài Dẫn đi không khóa cửa lại, Mạnh Chu dùng thân thể che cửa, chỉ chốc lát sau toàn thân đã hồng, mồ hôi nóng chảy ròng ròng, tóc và lông mi giống như bị sương sớm làm cho ướt nhẹp.

Không nói hắn không thích nữ nhân, chính là trình độ chữa bệnh ở cỗ đại rất thấp, người kia là trăm triệu không thể động vào. Chạm vào sẽ hủy cả đời.

Mạnh Hòe Hạm thật ác độc.

Mạnh Chu vẫn không muốn dùng thủ đoạn để trả thù Mạnh Hòe Hạm, ở hiện đại, nàng chính là một cô gái vị thành niên. Mạnh gia có quan hệ phức tạp, truy tìm nguồn gốc, là Mạnh Phủ Thiện quá cặn bá với phụ nữ, quá vô tình với đứa nhỏ. Đem mục tiêu đặt lên người Mạnh Phủ Thiện, hắn đặt sai rồi sao?

Cửa bị đẩy  cạch cạch vang lên, nếu đối phương không phải là nữ tử gấy yếu, dựa vào sức lực hiện tại của Mạnh Chu là không thể ngăn cản được sự xô đẩy của nàng.

“Mạnh, Mạnh Hòe Hạm cho ngươi…. Bao nhiêu ưu đãi, ta thêm, gấp bộ cho ngươi….” Năm ngón tay của Mạnh Chu nắm đất, gần như móc ra một viên gạch.

Động tác của nữ tử chậm lại trong chớp mắt, nhưng lập tức nhớ tới Mạnh Hòe Hạm uy hiếp, giọng nói càng thêm dồn dập: “Thiếu gia, ta sẽ không hại ngươi!”

Mạnh Chu thầm mắng một tiếng vô liêm sỉ, nếu hắn không đi qua thanh lâu có lẽ còn tin nàng.

Thân thể càng ngày càng không có sức, tiếp tục giằng có, trước mặt Mạnh Chu biến thành màu đen, mỗi lần thở gấp là sức lực đều sòi mòn, càng đừng nói là phải đối phó với một người trưởng thành.

Mạnh Chu khàn giọng nói không ra lời, động tác của nữ tử mạnh mẽ nhưng lại kiềm chế không gây ra động tĩnh lớn, hai người giao phong không có khiến cho người ở bên ngoài chú ý.

Thắt lưng hắn dần dần cong xuống, không thể tựa vào cửa, khẻ hở càng ngày càng lớn, trong sự tranh chấp này, hắn sắp thất bại thảm hại.

Trong vô thức, hắn nhớ tới câu kia của Sở Hoài Dẫn “ta đi một lát rồi quay về.”

Hắn thật sự sẽ trở về…. sao?

Mình không thể từ bỏ, ít nhất phải có cách làm cho Sở Hoài Dẫn nghe thấy, tuy rằng Mạnh Chu cũng không nắm chắc Sở Hoài Dẫn đã đi xa, ám vệ có đi theo hay không.

Cuối cùng Mạnh Chu từ bỏ ngăn cửa, đưa tay ra mấy tấc, duỗi chân ra chạm vào giá của một bình hoa, giá gỗ run rẩy lắc lư nửa vòng tròn, “rầm….” bình hoa lên tiếng trả lời rơi xuống đất.

Đồng thời một tiếng hét kinh hãi, cửa bị phá ra, Mạnh Chu nắm chặt chủy thủ ở trong giày.

Ngay sau đó, hắn bị dễ dàng ôm lấy, người ôm hắn cánh tay rất trầm ổn, bả vai rộng lớn, nhiệt độ trong ngực làm cho người ta thực kinh ngạc: “Đừng sợ.”

Sở Hoài Dẫn đã trở lại.

Vương thái ý bị Quý Dương trực tiếp khiêng vào trong nhà, tức giận thổi râu trừng mắt. Mạnh Chu bị Sở Hoài Dẫn đặt ở trên giường, dùng khăn lạnh hạ nhiệt độ.

Vương thái y xem qua mạch, trâm ngâm nói: “Thuốc này rất mạnh, chỉ có thể giải tỏa, không thể ép lại.”

Hắn vuốt râu liếc sắc mặt âm trầm của Hoài Vương: “Thần kiến giải vụng về, Hoài Vương cũng…..”

Thuốc thúc tình, càng hạ lưu thì càng mạnh càng khó giải, cũng không biết mỗi ngày Mạnh Hòe Hạm giao tiếp với người nào.

Mặt Sở Hoài Dẫn tối sầm, Quý Dương tri kỉ đề nghị: “Thủ hạ đi tìm nữ nhân, không hai người?”

Mắt thấy mặt chủ tử càng đen,  hắn đột nhiên hiểu được cái gì, khiêng thái y lên bỏ chạy.

Cửa phòng bị đóng lại, cả phòng đều yên tĩnh, ngoại trừ một hơi thở so với một hơi thở càng nặng hơn.

Mạnh Chu hô hấp dồn dập, mặt hạnh đầy nước, làn da trắng nõn nhiễm một tầng hơi hồng mỏng. Khuôn mặt giống như một trái táo chín, không biết nếu cắn một miếng, rốt cuộc là giòn rụm mọng nước, hay là mềm nhũn ngọt lịm.

Mạnh mèo nhỏ lộ ra dáng vẻ phong tình như vậy, khiến tầm mắt Sở Hoài Dẫn dán chặt vào, làm sao cũng không rời đi được. Hắn đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên gặp nhau, quần áo của Mạnh Chu nửa lộ, lụa đỏ phản chiếu ánh tuyết, tóc đen lộn xộn.

Lúc ấy tuy rằng hắn khiếp sợ, nhưng cẩn thận nghĩ lại, mặt mày Mạnh Chu, thanh âm tất cả đều được khắc vào trong lòng hắn.

Duyên phận kỳ diệu, giống như lại nhớ tới thời điểm kia, nhưng lần trở lại này Sở Hoài Dẫn cũng không chỉ lo kinh ngạc.

Hầu kết hắn trượt trượt, khí huyết dâng lên, suýt nữa không đè nén được xúc động.

Đúng vào lúc này, Mạnh Chu không nhịn được, một tiếng rên rỉ tràn ra. Không phải là cái loại ở Vương gia cố ý giả vờ quyến rũ, thanh âm chân thật của hắn càng thêm tự nhiên vô tội câu nhân.

Vừa rồi còn có thể nhịn, hiện tại nhịn không được.

“Ta tìm nữ nhân cho ngươi?” Tiếng nói của Sở Hoài Dẫn trầm thấp khàn khàn đến đáng sợ, ngoài miệng thì nói như vậy, thân thể thì không có ý rời khỏi giường.

Chắc là tại thời khắc mấu chốt được Sở Hoài Dẫn ôm lấy, cảm giác an toàn còn quanh quẩn nơi đầu quả tim, Mạnh Chu cảm thấy đầu mình bị cửa kẹp, mới có thể nhỏ giọng lầm bầm nói : “Tìm cái gì, ngươi không được sao ?”

Ngàn vạn lần đừng tìm nữ nhân cho hắn.

Ngủ với chiến thần trong mộng của hàng nghìn hàng vạn cô gái trong kinh thành, không thiệt.

“Ngươi, nói, cái, gì ?” Sở Hoài Dẫn sợ mình nghe lầm, nói một chữ một chữ xác thật. Sức lực ôm lấy Mạnh Chu đột nhiên thắt chặt, Mạnh Chu kêu lên một tiếng đau đớn, hắn mới buông ra, nhìn thấy bên trên có một vết hồng, hốc mắt liền đỏ lên.

Mạnh Chu bị âm lượng đột nhiên nâng cao của hắn làm giật mình, tỉnh táo lại, ngay sau đó cảm thấy cánh tay của mình bị nắm chặt, mãng phu không biết nặng nhẹ. Hắn không thẳng sức không mạnh, nhỏ giọng đưa đẩy : “Ngươi đút ta ăn.”

Hoài Vương rất là oan uổng.

Sở Hoài Dẫn tưởng tượng hắn vừa rồi đút từng miếng từng miếng cho Mạnh Chu ăn…. Hô hấp lập tức dừng lại.

“Ngươi đừng hối hận.”

Hối hận cái rắm.

Mạnh Chu qua hai đời cũng chưa có đối tượng, không biết dược vật này có ảnh hưởng tới Hoài Vương nhiều hay ít, hắn còn có chút hưng phấn, khi Sở Hoài Dẫn lăn hắn một vòng, liền đem hắn đặt dưới thân.

Ánh mắt sáng trong suốt, nhìn thẳng vào Sở Hoài Dẫn không tha : “Ta sẽ cho ngươi thoải mái.”

Sở Hoài Dẫn tùy ý để cho Mạnh Chu cởi đi đai lưng của mình, ánh mắt đen kịt tập trung trên mặt hắn, chờ hắn chơi đùa đủ, một tay cầm lấy hai móng vuốt của Mạnh Chu.

Móng tay sắc bén, rất không thích hợp ở phía trên.

Gần đây Đại Lý Tự quá bận, Mạnh Chu không có thời gian để ý móng tay.

Sở Hoài Dẫn vừa động, ngay lập tức trên dưới liền thay đổi : “Vẫn là để cho bổn vương tới đi.”

Lý do đầy đủ, không thể phản bác.

Thân thể mạnh mẽ của đối phương tới gần, Mạnh Chu đột nhiên cứng đờ, một giây liền khôi phục bình tĩnh : “Từ từ ! Chúng ta nên thử một cái khác…..”

Hoài Vương thật đúng là…. Thiên phú dị bẩm.

“Hiện giờ mới nói cái này, không biết là đã trễ rồi sao ? hả ?…..” Tiếng nói cuối cùng biến mất khi hai người tiếp xúc.

Mạnh mèo nhỏ bị vô tình trấn áp, lặp lại xoa bóp, chỉ có thể phẫn nộ dùng móng vuốt phát huy tác dụng khác.

Quý Dương phất tay khiến cho ấm vệ vây quanh tiểu viện của Mạnh Chu cách xa một chút, bản thân mình thì nắm hạt dưa, yên lặng ngồi xổm trên một cây thông khác, có chút cảm xúc vui mừng của mẹ già, còn có chút chua xót.

Mọi người cùng nhau ngồi chồm hổm trong doanh trại, ngươi lại mở đầu đi ăn thịt.

Một bình luận cho “chương9”

Leave a Reply