chương9

Làn sóng nhấp nhô đánh vào đá ngầm, tóc đen dài của tiểu nhân ngư giống như tảo biển trôi nổi ở trong nước biển, nhân ngư vẫn là nhân ngư kia, chính là bộ dạng lại không giống.

Lúc trước dung mạo tinh xảo xinh đẹp, hiện giờ nhìn kĩ lại có hơn vài phần yêu dị, đôi mắt màu lam hóa thành màu hồng, làn da vốn trắng nõn lúc này trắng đến gần như tỏa sáng, tinh tế không tạp chất, phía gò má bên phải lại hiện lên hoa văn vẩy cá, từ thái dương lan ra bên ngoài, như vết rạn nhỏ trên mặt ngọc thạch.

Đại hoàng tử lại nhìn kĩ lại, phát hiện không riêng gì phía bên mặt phải, trên cổ thon dài yếu ớt, cổ tay bị hắn gắt gao cầm lấy, hoa văn vẩy cả trên người tuy thời mà hiện.

Trong đầu đại hoàng tử đột nhiên hiện lên một câu, yêu tinh chưa biến hóa thành công.

“Em….. sao lại thế này?”

“Anh không nên nhìn….. không nên nhìn em…..” hơi nước chứa đựng trong hốc mắt, tiểu nhân ngư oa một tiếng khóc ra, lắc lắc thân mình muốn trốn, lại bị đại hoàng tử gắt gao vây lại, không có đường trốn liền vùi ở trong lòng ngực đại hoàng tử, hai gò mà nhẵn nhụi dán vào thân thể lửa nóng của hắn, trân châu theo vân da rõ ràng trên cơ thể lăn xuống, hu hu nức nở giống như là bị thiên đại ủy khuất, “Rất xấu….. rất xấu nha, anh không nên nhìn…..”

Ai xấu?

Gió biển thổi qua mang theo cảm giác mát nhè nhẹ, làm cho đại hoàng tử thanh tỉnh không ít, theo bản năng ôm lấy thân hình trong ngực an ủi, “Không xấu, em như thế nào lại xấu? hào quang của Hải Tinh mà xấu, vậy những nhân ngư khác thì làm sao bây giờ?”

“Nhưng bên trên đều là những hoa văn kì quái, rất xấu….. rất khó coi nha…..”

“A, anh xem xem.” Đại hoàng tử vén lên tóc dài ướt sũng, lộ ra hoa văn vây cá bên má phải. Hoa văn vây cá nếu ở trên mặt người thường sẽ rất quỷ dị, nhưng ở trên mặt tiểu nhân ngư lại càng thêm yêu dị diễm lệ, khuôn mặt càng câu nhân hơn, ánh mắt so với ai đều sạch sẽ không rành thế sự, cùng khờ dại đan vào nhau, càng khiến người ta rục rịch hơn.

Đại hoàng tử cúi đầu hôn lên, dán lên làn da non mịn cọ xát, tiếng nói vốn khàn khàn càng thấp hơn một phần: “Đẹp, tiểu hải sản như thế nào cũng đều đẹp.”

“Thật sao?” Thanh âm tiểu nhân ngư buồn buồn hờn dỗi.

“Không lừa em.” Đại hoàng tử kéo khóe miệng, tiểu hải sản của hắn chính là bình hoa xinh đẹp nhất.

Tiểu nhân ngư tựa vào trong lòng ngực hắn hơi hơi nức nở, lại giống như dính người mà vừa như làm nũng, tâm đại hoàng tử đều bị hòa tan, ngón tay đặt ở dưới mắt hắn lau đi nước mắt, ánh mắt nhìn đến lỗ tai hắn, bên trên mỏng như cánh ve, coi như là vây cá.

Trong lòng hắn ngứa ngáy, muốn sờ sờ lỗ tai kia, lại bận tâm tiểu hải sản trong lòng tâm tư tinh tế, đành phải tạm tời buông xuống.

Tiểu nhân ngư khóc không sai biệt lắm, thân mình mềm mại dựa sát vào trong ngực hắn, đuôi cá ở dưới nước nhẹ nhàng đong đưa, thường thường đụng vào đại hoàng tử.

“Qủa nhiên là tới từ biển khơi.”

Trên mặt tiểu nhân ngư nho nhỏ có nghi hoặc thật to, vết nước trên mặt còn chưa khô.

Đại hoàng tử vừa lại gần vừa cười, “Nước nhiều.”

Tiểu nhân ngư phồng má.

“Có chỗ nào bị thương hay không?”

Tiểu nhân ngư ở trong ngực hắn cứng rắn lắc đầu.

“Chúng ta trở về?”

Một mình khóc nháo một hồi, hiện tại dỗ vài câu lại đi, tiểu nhân ngư có chút ngượng ngùng, đôi tai hồng hồng nhẹ nhàng dạ một tiếng.

Vốn lỗ tai đã mỏng còn gần như trong suốt lúc này lại nhiễm một tầng màu hồng, chọc cho tâm đại hoàng tử càng ngứa, không nhịn được hôn lên, trộm ngậm lỗ tai, “Thực ngoan.”

Cả người tiểu nhân ngư đều run lên, xấu hổ mặt đỏ tai hồng, vẩy cả nghiêng về màu vàng lúc này lại hiện lên màu hồng say lòng người, cảng yêu dị mê người hơn. Hô hấp của đại hoàng tử bị kiềm hãm, không dám nhìn nhiều, ôm cả người bơi đến bên thuyền bé, chính mình đi lên trước, lái mở ra hai tay hướng tiểu nhân ngư.

Cánh tay trắng nhỏ bò lên cổ đại hoàng tử, nhu thuận để cho đại hoàng tử ôm lấy, cả người tiểu nhân ngư ướt đẫm mang cảm giác mát, đại hoàng tử thoải mái thở ra một hơi thật dài, sau đó hắn bị nước miếng của chính mình làm sặc.

“Chết tiệt, đây là cái gì?”

Chỉ thấy đuôi tiểu nhân ngư màu vàng hồng lúc này đã biến thành màu vàng chói mắt, ở dưới ánh mặt trời chiếu xuống mỗi cái vảy giống như là được gắn bóng đèn sáng lên lòe lòe, quả thực là muốn làm mù hai mắt đại hoàng tử.

Trước kia còn có thể nói là gắn tầng tầng kim phấn, hiện tại chính là cả một khối vàng lớn!

Của cải thình lình bảy ra làm cho đại hoàng tử lắp bắp, “Em…. Cái đuôi của em….”

Vừa nhìn là biết thực quý.

“Dược hiệu mất đi hiệu lực, cho nên…. Cứ như vậy thôi.” Tiểu nhân ngư mềm mềm nói, cộn tròn đuôi cá kéo về phía chính mình, vảy xẹt qua đáy du thuyền, lưu lại vài vết xước rất sâu.

“Dược hiệu? em uống thuốc, là thuốc gì? Vì sao lúc trước cũng chưa nói qua?” Đại hoàng tử truy vấn.

“A.” Tiểu nhân ngư che miệng không nói.

Nhớ tới những chuyện lúc trước, đại hoàng tử cũng không tiếp tục hỏi, hạ quyết tâm trở về sẽ cũng nhân ngư ca ca hỏi rõ ràng. Hắn lại duỗi tay sờ bụng bằng phẳng của tiểu nhân ngư, nơi này có đứa nhỏ của hắn.

Đại hoàng tử nhíu mày, bất đắc dĩ cười nói: “Làm sao bây giờ, khối vàng bảo bối lớn như vậy, nếu như bị người nhìn thấy sẽ bị trộm đi.”

“Nhưng mà em….. em không biến về được.” tiểu nhân ngư cầm tay hắn tiếp tục xoa xoa bụng mình, nóng nóng thật thoải mái.

Đại hoàng tử nói: “Ở đây chờ, ta đi kêu bọn họ tìm một tấm thảm đến, không được chạy có biết không.”

Tiểu nhân ngư liên tục gật đầu, cực kỳ ngoan ngoãn, đại hoàng tử đứng dậy mặc xong quần áo, mới vừa đi vài bước lại trở về ngồi bên cạnh tiểu nhân ngư, bấm trí não ở trên cổ tay.

“Anh không đi sao?” Tiểu nhân ngư hỏi.

“Không đi.” Đại hoàng tử thay đổi tư thế đem người ôm đến trước người chình mình, hai tay ở bên hông hắn vắt ngang qua, cúi đầu hôn xương quai xanh tinh xảo của tiểu nhân ngư, “Sợ tiểu hai sản sẽ chạy đi, anh kêu bọn họ đưa tới thì yên tâm hơn.”

Tiểu nhân ngư bĩu môi không hải lòng, vảy cả ở bên má phái theo cử động của mặt hắn dị thường sinh động.

Nhóm cấp dưới thu được tin tức rất nhanh lái du thuyền đến, cách thuyền bé mấy chục thước bị đại hoàng tử hạ lệnh cưỡng chế dừng lại, hắn cởi quần áo che cái đuôi vàng rực rỡ của tiểu nhân ngư lại, khiến hắn phải đưa lưng về du thuyền.

“Anh lập tức sẽ trở lại.”

Nói xong hắn nhảy vào biển cho cấp dưới ném thảm xuống, lại trở về thuyền bé, hắn cẩn thận đem tiểu nhân ngư bao lấy, dấu diếm ánh vàng đi.

Du thuyền chậm rãi buông thang xuống, đại hoàng tử ôm lấy tiểu nhân ngư đã được bao kín lên du thuyền.

Nhóm cấp dưới thấy đại hoàng tử chỉ mặc quần lót, lại nhìn tiểu nhân ngư được bao bọc kín mít, biểu tình trên mặt rất là phấn khích.

Này, cũng quá cầm thú, à không, rất khẩn cấp.

Đang còn bệnh mà, có thể hư nhược không, phải nói cho thấy thuốc điều trị cho hắn mới được.

Sau khi trở lại căn cứ, đại hoàng tử đem người mang về phòng, cũng không kêu thầy thuốc lại đây, ngược lại cho người mời nhân ngư ca ca lại đây một chuyến.

Hình thái tiểu nhân ngư hiện tại so với nhân ngư phổ thông khác biệt rất nhiều, trên đường đi đại hoàng tử suy xét rất nhiều, rốt cục nhớ tới bộ dạng hiện tại của tiểu nhân ngư so với hình dạng của nhân ngư thời cổ giống nhau rất nhiều, chẳng qua khi đó họ tự xưng là giao.

Giao thời cổ đại hung bạo khát máu, thần lực vô biên, tiếng nói có thể mê hoặc lòng người, rơi lệ thành châu, vảy như sắt, có thể cạo đi một tầng thịt, cùng với tiểu nhân ngư mảnh mai hiện tại như là hai loài khác nhau.

Hiện tại nghĩ lại hôm trước đột nhiên xuất hiện sinh vật tiêu diệt hải trùng hẳn là tiểu nhân ngư đi.

Cũng không nghe nói qua nhân ngư có thể biến thân.

Căn cứ vào những cái này, đại hoàng tử cũng không dám mời thấy thuốc lại đây, vạn nhất tin tức lộ ra, tiểu hải sản mà bị mang đi nghiên cứu thì không tốt.

Khi nhân ngư ca ca vội vàng tới thì tiểu nhân ngư lại ngủ, nửa khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong gối mềm, đuôi cá màu vàng bị chăn che khuất, thoạt nhìn im lặng yếu ớt.

“Tôi nghe nói các cậu gặp hải trùng, em của tôi không có việc gì chứ?”

Đại hoàng tử chần chờ trả lời, “Không có việc gì.”

Nhân ngư ca ca là một con cá đã thành tinh, nếu không cũng sẽ không cho hắn đại diện cho Hải Tinh đến phụ trách hạng mục đá lưu huỳnh, hắn nhìn nửa khuôn mặt của tiểu nhân ngư liền cảm thấy không thích hợp, giơ tay trực tiếp nhấc chăn lên, đại hoàng tử không kịp ngăn cản.

“Tôi biết.” Nhân ngư ca ca kéo chăn lại, nhắm ánh mắt lại trốn tránh.

“Thân thể em ấy rốt cuộc là có vấn đề gì, vì sao đột  nhiên lại biến thành như vậy? lúc trước kiểm tra cũng không phát hiện ra.”

“Gấp cái gì?” nhân cư ca ca liếc hắn một cái, nhếch mày nói: “Muốn trả lại không?”

Sắc mặt đại hoàng tử xanh đen, bị chặn họng không nói nên lời, cũng cùng là nhân ngư, miệng người này đặc biệt bỉ ổi.

“Đổi nơi khác nói chuyện đi.”

Hai người đến phòng nhỏ bên cạnh chuyên môn dùng tiếp khách, đại hoàng tử đơn giản nói lại tình hình lúc đó, hỏi ra nghi ngờ trong lòng, “Này là do bản năng thân thể các anh phản ứng khi gặp nguy hiểm sao?”

“Đương nhiên không phải, cậu gặp qua nhân ngư nào như vậy chưa.” Nhân ngư ca ca cũng không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói: “Trước mắt chỉ có em của tôi là như vậy, em ấy không phải đột nhiên biến thành như vậy, hơn nữa từ nhỏ chính là như vậy.”

Đại hoàng tử sửng sốt, trong não hiện lên một tiểu nhân ngư nho nhỏ có đuôi cá màu vàng kim đang phe phẩy, đột nhiên cười ra tiếng.

Nhân ngư ca ca: “…..” muốn đánh người.

Đại hoàng tử đơn gian ho vài tiếng, “Tiếp tục.”

“Cũng không có việc gì để nói, cậu có thể hiểu đó là sự trở về của tổ tiên, chẳng qua có chút năng lực rơi lệ thành châu, có một cái đuôi màu vàng kim đặc thù, sức lực có chút lớn, mà còn là đệ đệ của tôi một trăm phần trăm, cái gì cũng có, đặc biệt lợi hại.”

Đại hoàng tử trong nháy mắt không biết nên khen hay là nghi ngờ.

Nhân ngư ca ca nhìn vẻ mặt của hắn, giọng nói có chút u sầu, tiếp tục nói: “Chẳng qua cũng không ít phiền toái, lúc trước không hiểu chuyện thường xuyên ức hiếp nó, lừa nó là được ôm về từ bên ngoài, khi đó nó còn không khống chế được chính mình, vật phẩm bên người không thể kiên trì được một ngày, đuôi cá của nó đảo qua, vật cho dù có cứng rắn cũng bị đập vỡ, cho nên khi chúng ta gây họa, chỉ cần đem nó ôm lại đây để cho nó làm thảm hại hơn, lại rơi xuống vài tiểu trân châu, trên cơ bản đều bình an vô sự, phụ vương cùng mẫu hậu đều thương nó, một câu nặng lời cũng chưa từng nói….”

Nhân ngư ca ca liên miên cằn nhằn một đống, đại hoàng tử nghe lại cảm thấy đau lòng muốn chết, trách không được động tác nộp lên trân châu của tiểu hải sản lại thuần thục như vậy, thì ra đều là bị người huấn luyện ra.

“Thế nhưng đuôi cá màu vàng kim quả thật dễ gây chú ý, sau đó tổ nghiên cứu đã vì hắn mà nghiên cứu ra một loại thuốc, có thể miễn cưỡng ngăn chặn đặc thù này, cho nên chúng ta vẫn dạy nó phải cẩn thận, mặc kệ là làm cài gì đều phải nhẹ nhàng, thế nhưng….” Âm thanh nhân ngư ca ca khàn khàn, “Trong tình huống đặc biệt sẽ mất đi hiệu lực, lúc ấy nó hẳn là muốn đi cứu cậu đi?”

Mặt đại hoàng tử bình tĩnh gật đầu.

Nhân ngư ca ca đứng lên vuốt góc áo, nói: “Tóm lại tình huống cụ thể còn phải đưa bé ngoan về thâm cung kiểm tra mới biết được, theo lý thuyết hắn hiện tại có thể biến về hình dạng bình thường, lần này có chút kỳ quái…..”

“Đúng rồi.” Nhân ngư ca ca từ trên cao nhìn xuống đại hoàng tử, mi mắt rũ xuống, có chút tối tăm, “Đại điện hạ, năng lực trên người bé ngoan chúng ta cũng không rõ ràng, thế nhưng chuyện của nó vẫn là bí mật thâm cung, hiện tai tôi nói những chuyện này cho cậu, là muốn cậu về sau đối tốt với nó, nếu cậu có tâm tư gì khác, vẫn là sớm li hôn đi là tốt nhất, tránh cho về sau có ầm ĩ không thoải mái, dù sao cậu cũng không phải là bé ngoan thì không được.”

“Sẽ không có ngày đó.”

3 Trả lời “chương9

Trả lời phản hồi cho trinhthamkinhdi Hủy