chương8

Nhưng mà sau đó, Chu thị không ngừng nói với hắn “Khương Dao sẽ không đi, Mạnh Chu sẽ đoạt cha với hắn”, nghe mãi nghe mãi, Mạnh Hòe Đạo cũng không biết từ khi nào mình đã quên mất những lời này.

Hắn nhìn thấy Mạnh Chu mỗi ngày bị muội muội ức hiếp, cha coi thường, mẹ dung túng. Hắn học xong có mắt không tròng, căn nhà này làm cho hắn cảm thấy áp lực, cuối cùng đưa ra ý tướng ra ngoài làm quan.

Hiện tại hắn giống như những người khác.

….

Sở Hoài Dẫn ngây người ở yến hội một lát, đào ở trên đài ê a hát, hắn lấy cớ muốn đi dạo hoa viên một chút, chân lại bước tới chỗ Mạnh Chu ở.

Vừa đi vừa nói: “Quý Dương, ngươi có biết hắn nghỉ ngơi ở đâu không?”

Quý Dương yên lặng đi theo bước chân không nhanh không chậm của Sở Hoài Dẫn, nghĩ thầm dáng vẻ này của ngài không giống như không biết, nhưng trên mặt lại phối hợp nói: “Thuộc hạ không biết, cứ tùy tiện đi một chút thôi, hẳn là có thể thấy.”

Đi qua một cái hồ, trước mặt là một tiểu viện đổ nát, ẩn trong bóng râm, muỗi dễ sinh sôi, xuân hạ thu đông là nơi không thích hợp cho người ở. Sở Hoài Dẫn nhíu mày, hắn biết Mạnh Chu ở Mạnh gia có đãi ngộ không tốt, nhưng không nghĩ tới lại kém như vậy.

Hai hộ viện không có mắt ngăn lại đường đi của hắn, lớn tiếng: “Thân thể của nhị thiếu gia không khỏe, phu nhân dặn dò bất luận kẻ nào cũng không thể quấy nhiễu.”

Quý Dương vừa định nói ngươi không có mắt, trên đời này còn có chỗ Hoài Vương không thể đi sao.

Sở Hoài Dẫn xua tay: “Thì ra là thế, vậy bổn vương không quấy rầy.”

Ánh mắt hộ viện trừng lớn như chuông đồng: “Là Vương, Vương gia….”

“Chúng ta đi nơi khác nhìn xem.” Sở Hoài Dẫn giả vờ đi một đoạn, thừa dịp không có người nhìn thấy, liền thả người nhảy lên, bám vào trên tường vây: “Ngươi chờ ở bên ngoài.”

Cánh tay Mạnh Chu nâng lên trong thời gian dài, hắn xoa xoa cổ tay, buông bút, chuẩn bị hủy đi đống giấy luyện chữ có hai kiểu chữ khác nhau.

Bên ngoài đột nhiên truyền tới thanh âm có người rơi xuống, đế giày giẫm nát lá khô đầy trên sàn nhà, thanh âm xào xạc.

Tay Mạnh Chu hơi ngừng lại, nhanh chóng lấy một tờ giấy tuyên thành khác để lên trên, che đi tờ giấy phía dưới.

Hắn còn chưa kịp làm ra phản ứng kế tiếp, người đã tới gần cửa: “Mạnh Chu.”

Sở Hoài Dẫn chắc là không hiểu được khách khí như thế nào, chỉ gọi một tiếng liền tiến vào, Mạnh Chu đứng tại chỗ, bình tĩnh giống như ở trên đường gặp lại bạn bè cũ.

“Bị bệnh?”

“Không.”

“Đang luyện chữ?” Sở Hoài Dẫn cũng không nói gì, chỉ hứng thú muốn bàn luận một chút: “Thư pháp dưỡng thân, bổn vương cũng….”

Mạnh Chu không dấu vết đem mực nước đẩy vào bên trong: “Không được, phí tiền.”

Sở Hoài Dẫn bị nghẹn, ánh mắt chuyển về phía hộp đồ ăn, nhíu mày: “Ngươi còn chưa ăn cơm sao?”

Người đưa cơm buổi trưa tới đây nhìn không có ý tốt, Mạnh Chu để ý, mỗi một món đồ ăn đều chọn ra một chút, đặt ở cửa động chuột. Mỗi đêm bị thanh ấm chúng nó gặm ván gỗ làm cho nghiến răng nghiến lợi, hôm nay vừa lúc thử độc.

Hơn nữa con chuột lớn kia ăn đã một canh giờ.

Sóng mắt Mạnh Chu khẽ nhúc nhích, liếc về phía cửa động, đối mặt với con chuột lớn kia. Đối phương rất là khỏe mạnh nhanh nhẹn, không thèm để hai người ở trong phòng vào mắt.

“Không thích.” Mạnh Chu ấn bụng đói kêu vang, không có sức trả lời vấn đề của Sở Hoài Dẫn.

Rất là trái lương tâm, trái dạ dày.

Sở Hoài Dẫn nghĩ hắn ghê tởm con chuột, liền cầm lấy một cây bút ở trên bàn làm ám khí phóng qua chỗ con chuột. Một phát liền trúng, bắn xuyên lồng ngực, con chuột dãy giụa hai cái, đi đời nhà ma.

Sở Hoài Dẫn không biết như thế nào, chỉ là không chịu được Mạnh Chu đói bụng: “Món ăn không tồi, bổn vương cũng chưa có ăn, nếu ngươi không ngại…..”

Cơm phải cùng người khác ăn mới thơm.

Tiểu hài tử đều là phải dỗ như vậy.

Vì “gợi lên sự thèm ăn của Mạnh Chu”, Sở Hoài Dẫn đè lại cảm giác no trong bụng, mở thực hạp ra, chỉ có mỗi một đôi đũa. Đồ ăn đều lạnh, hắn cầm lấy chiếc đũa, gắp một chiếc bánh lạnh.

Hắn đã đói thành như vậy, Sở Hoài Dẫn còn muốn giành ăn với hắn sao? Chỉ là…. Người trước mặt không chỉ là Hoài Vương, còn là chủ nợ…..

Cảm giác nguy cơ đánh úp lại, bụng Mạnh Chu kêu gào phải ăn, thậm chí quên luôn chuyện bút tích. Một đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm động tác của Sở Hoài Dẫn, trơ mắt nhìn Sở Hoài Dẫn mở thực hạp ra, rồi cầm lấy chiếc đũa duy nhất, từ từ hướng tới món đồ ăn…..

Hả, hắn nhìn thấy điểm tâm đột nhiên xuất hiện bên miệng, các khớp ngón tay cầm lấy chiếc đũa như ngọc, so với chiếc bánh nguội còn trong sáng mê người hơn.

Mạnh Chu không có cảm nhận được dụng tâm lương khổ của Sở Hoài Dẫn, đói cực kỳ đầu óc hắn vận chuyển rất chậm, phản ứng đầu tiên là Sở Hoài Dẫn đang khách khí với chủ nhân một phen, miếng này mà không ăn thì không kịp ăn.

Mạnh Chu nheo mắt lại, ăn ngon thật, chỉ là quá ít.

Cảm giác mới lạ khi lần đầu nuôi mèo con nhỏ đã chiếm trọn tâm trí của Sở Hoài Dẫn, từ lần đầu tiên gặp Mạnh Chu, hắn liền đặc biết muốn chọc Mạnh Chu, không kìm chế được muốn từ trên khuôn mặt con mèo nhỏ này nhìn thấy nhiều biểu tình hơn. Trong kinh có không ít đệ tử còn nhà giàu thích nuôi sủng vật, gọi mèo đùa chó nuôi dế chọi gà, Sở Hoài Dẫn luôn luôn chướng mắt.

Chỉ là hiện tại cảm giác sung sướng này là có chuyện gì xảy ra? Đặc biết muốn thả người ở bên cạnh, khi không có việc gì thì đùa đùa xoa xoa một chút.

Bảy ngàn lượng kia, Mạnh Chu tốt nhất là không còn…. Nếu không hắn có cách để cho Mạnh Chu càng thiếu càng nhiều.

Hắn cứ tiếp tục đút từng miếng một, thích ý đến cong khóe mắt.

Nhìn, con mèo nhỏ không ăn uống, hắn vừa đút, liền ngoan ngoãn không ít.

Mạnh Chu vô tình ngồi ở trên ghế, hắn sờ sờ bụng nhỏ, thản nhiên nhấc lên mí mắt liếc Sở Hoài Dẫn một cái, đối phương dựa vào bàn, khi nhìn qua hắn, giấu đầu hở đuôi mà đem một phần tư cái bánh hoa quế nhét vào miệng.

Bọn họ….. Thân quen như vậy sao?

Ăn uống no đủ, Mạnh Chu bắt đầu nghiêm túc tự hỏi vấn đề này.

Sở Hoài Dẫn tùy tay đặt cái đĩa qua một bên, đang muốn nói gì, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng bước chân, ít nhất có ba người.

Mạnh Chu tỉnh táo ngẩng đầu liếc mắt nhìn Sở Hoài Dẫn, lại thấy miệng hắn dính một chút mảnh vụn, làm tổn hại hình tượng anh minh thần võ của Hoài Vương. Trong mắt hắn hơi có ý cười, trước khi khách không mời tiến vào liền nâng tay lau đi cho Sở Hoài Dẫn.

Mạnh Hòe Hạm thô bảo đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy chính là một màn này.

“Dã loại—-“ Một câu bị nghẹn trong cổ họng, như là bị ai đó bóp giọng, Mạnh Hòe Hạm thấy người trong lòng ở đây, vội vàng nuốt lại lời ác độc, âm điệu thay đổi.

“Thần nữ kiến quá Hoài Vương.”

Trên người nữ tử có huân hương, rất nồng nàn. Sở Hoài Dẫn lùi về phía sau từng bước, cau mày không vui, những người trong Mạnh phủ này ai cũng muốn dẫm lên đầu Mạnh Chu, nhận thức điều này làm cho trong mắt hắn xẹt qua một tia tàn nhẫn.

Mạnh Hòe Hạm hoảng hốt không dám ngẩng đầu: “Ta, ta chỉ là nghe nói ca ca sinh bệnh, cố ý tới đây nhìn xem, nếu ca ca không có việc gì, ta sẽ không quấy rầy Hoài Vương và ca ca nói chính sự.”

Mạnh Hòe Hạm lần đầu tiên thể hiện sự yếu đuối trước mặt Mạnh Chu, hai chữ “ca ca” kêu thật thân thiết,  Mạnh Chu âm thầm xem thường, nghiêm mặt không nói một lời. Mạnh Hòe Hạm cần đeo mặt nạ trước mặt Hoài Vương, hắn cũng không cần.

Mạnh Hòe Hạm tự làm mất mặt, phẫn nộ rời đi, chỉ là khi đi ra ngoài, nha hoàn phía sau thiếu mất một người.

Sở Hoài Dẫn đột nhiên xoa đầu Mạnh mèo nhỏ, lầm bẩm: “Chờ một chút, ít nhất không vượt qua ba tháng.”

Mạnh Chu nhẹ nhàng muốn trốn, không hiểu Sở Hoài Dẫn nói như vậy là có ý gì, đợi nửa ngày cũng không thấy nói thêm gì. Hắn vừa kỳ quái vừa chờ mong, dựa vào vài lần tiếp xúc, hứa hẹn của Hoài Vương chưa bao giờ thất bại.

Ba tháng sau sẽ xảy ra chuyện gì?

Có thể nào là….. Đăng cơ?

Mạnh Chu bị sự tưởng tượng của mình làm cho kinh sợ hít vào một hơi, hiện tại hắn là ôm đùi, có lẽ là ôm đùi đi?

Ngay lập tức ánh mắt nhìn Sở Hoài Dẫn càng ôn nhu hơn.

Sở Hoài Dẫn lập tức cảm nhận được Mạnh Chu thay đổi, trong lòng hắn nóng lên, đột nhiên cảm thấy thời tiết rất oi bức, không chờ hắn kịp suy nghĩ cẩn thận, hạ nhân của Mạnh phủ đã chạy tới bẩm báo, có tiểu hài tử ở cửa sau Mạnh phủ muốn gặp Hoài Vương.

Tiểu hài tử?

Thôn cái gì thụ?

Sờ Hoài Dẫn nhớ tới người chưa từng gặp mặt kia, hắn đã tra qua sòng bạc kia, nguồn gốc phát tán binh khí chính là từ nơi này, hơn nữa dựa vào hình thức của nó, nó thuộc một lô đúc rất lớn. Binh quyền Sở Hoài Dẫn là át chủ bài, có người nuôi tư binh, tự tạo vũ khí, đã trực tiếp chạm vào điểm mấu chốt của hắn.

Không thể lại từ từ chơi với những người ở kinh thành này được.

Ánh mắt hắn tối sầm lại, nói với Mạnh Chu: “Ta đi rồi về.”

Mạnh Hòe Hạm vừa ra khỏi tiểu viện của Mạnh Chu, khiêm tốn trên mặt liền rút đi, trong mắt dần dần hiện lên sự điên cuồng.

Mạnh Chu ở Mạnh gia chỉ là cỏ dại, ngày nào đó bị thiêu cháy cũng không có người nhặt xác cho, Mạnh Hòe Hạm đã cảm thấy kế hoạch này thật rắc rối, cảm thấy mình quá nhân từ với họ Mạnh kia.

Mạnh Chu rốt cuộc là Đại Lý Tự Chính, Mạnh Hòe Hạm không có ngốc mà trực tiếp bỏ thuốc vào trong đồ ăn, mà là chọn cách trộn hai loại dược vật vào với nhau, một loại bỏ vào trong đồ ăn, không sắc không vị, ngay cả thái y cũng không kiểm tra ra được.

Một loại khác là được trộn lẫn vào trong huân hương trên người nàng, trời biết đất biết, Mạnh Hòe Hạm không nói, tắm rửa một cái liền tiêu hủy chứng cớ, ai cũng không đoán ra được là ở trên người nàng. Nàng mang theo “nha hoàn”, kêu nàng kia trôns ở bên ngoài, mà nàng đi vào kích thích Mạnh Chu một chút, chờ nàng đi rồi, dược hiệu trộn lẫn vào nhau, “nha hoàn” liền đẩy cửa mà vào.

Khi đó, Mạnh Chu đã sớm mất lý trí. Dược hiệu mạnh, đừng nói là “nha hoàn” trẻ tuổi ở Mạnh phủ, chính là cá bó tuổi cũng…..

Mạnh Hòe Hạm bước đi càng lúc càng nhanh, tim nàng đập như trống, chuyện xấu nhất trong kế hoạch này chính là Hoài Vương.

Ông trời đã để cho Hoài Vương xuất hiện ở trong phòng Mạnh Chu, còn ăn điểm tâm trong thực hạp… Ánh mắt Mạnh Hòe Hạm đông lại, vậy đừng trách nàng một mũi tên bắt chết hai con chim.

“Ngươi đi tìm Hoài Vương trong phòng Mạnh Chu, nói có người ở cửa sau chờ, có chuyện quan trọng muốn bẩm báo.”

Hoài Vương tôn quý uy nghiêm, dân thường bọn họ chỉ vừa nhìn thấy ở xa xa, đã bị khí thế của hắn làm cho da đầu run lên, sao còn dám nói dối.

“Nếu Hoài Vương hỏi là ai…..”

“Ngươi cứ nói là một tiểu hài tử kỳ quái, nhất định muốn gặp hắn.” Mạnh Hòe Hạm là gặp may, trùng hợp chọc vào bí mật của Hoài Vương và Mạnh Chu.

Trong lòng Mạnh Hòe Hạm không có gì nắm chắc, nhưng là nàng nghe nói Sở Hoài Dẫn ngay cả thôn phụ bên đường ngăn kiệu kêu oan, còn có thể hạ thân phận tôn quý xuống hỏi nguyên do, có lẽ lần này hắn cũng tới đây?

Tới gần cửa sau có vài hộ viện đang nghỉ ngơi, Mạnh Hòe Hạm ngẩng cổ đẩy cửa ra, đuổi người ở bên trong ra:“tiền viện có nhiều khách quý, các ngươi đi vào trong đó canh. Nơi này cha ta sẽ tìm người khác tới thay.”

Hộ viện không nghi ngờ gì, kêu gọi nhau rời đi.

Sau khi trong sân không còn ai, Mạnh Hòe Hạm nín thở, tính toàn thời gian tiếp theo hạ nhân sẽ tới, không bao lâu, bên ngoài truyền tới thanh âm của Hoài Vương, nàng nghe một lần liền mê mệt. Gỡ xuống thuốc bột còn thừa bên hông, Mạnh Hòe Hạm đổ hết tất cả vào miệng.

Một bình luận cho “chương8”

Leave a Reply