chương8

Hạ Hòe An cảm thấy gần đây tâm tình của hoàng thượng rất tốt, đến ngay cả ngự sử đài bảo thủ mỗi ngày đúng giờ phê bình giáo dục cũng khiêm tốn nhận, chờ ngự sử đài mắng xong, hoàng thượng còn có thể mỉm cười nói một câu “ lời của ái khanh quá đúng!”

Đây đã là không bình thường, người bên ngoài không biết, nhưng trong lòng Hạ Hòe An biết rõ ràng, hiện giờ đêm nào Liễu thái y cũng ở điện Hàm Chương, hoàng thượng có thể không vui sao?

Đương nhiên, hoàng cung từ trước đến nay gió lùa bốn phía, chuyện Liễu Tô trở về bị hoàng thượng giấu ở điện Hàm Chương qua vài ngày mọi người đều biết, người trong cung đều biết, vậy người ngoài cung còn không biết sao?

Vì thế một sáng sớm cuối cùng của tháng sáu, Phó Trạm hôn Liễu Tô còn đang trong mộng, tâm tình sung sướng vào triều, kết quả mới nói vài câu chính sự, nhóm người ngự sử đài đi lên, rầm rầm quỳ xuống đất, bắt đầu khóc lóc kêu gào: “hoàng thượng, hiện giờ thiên hạ thái bình, ta chờ mong tiểu hoàng tử sinh ra đời, nhưng thần lại nghe nói hoàng thượng sủng nịnh Liễu thái y, ban ngày thì ăn cơm cùng nhau, tối thì ngủ chung giường, thật sự là trái với tổ huấn Đại Chiêu ta!”

Phó Trạm nghe đại thần nói đến tiểu hoàng tử sắc mặt liền lạnh xuống, hắn đúng là sau khi gặp Liễu Tô quả thật chỉ ôn nhu với một mình Liễu Tô, hắn là đế vương, trước giờ đều đứng ở trên cao, Liễu Tô là người duy nhất mà hắn thích thật lòng, hiện giờ hắn đã ngồi vững trên long ỷ, uy nghiêm của hắn không chấp nhận nửa điểm khiêu khích, huống chi hiện giờ bọn họ là đang chỉ trích Liễu Tô.

Trong đại điện liền yên tĩnh lại, có thể nghe được tiếng kim rời, mỗi người đều thở nhẹ lại, tay cẩm hốt bản giả chết, cũng chỉ có mấy người ngự sử đài bảo thủ kia còn ngoan cố cùng đế vương nói chuyện thị phi trắng đen.

Phó Trạm cũng không cho bọn họ có thời gian sắp xếp ngôn từ, mà nghiêm mặt, cười nhạo, “Tổ huấn Đại Chiêu? Ái khanh ngươi hãy nói cho trẫm, tổ huấn Đại chiêu có nói hậu phi phải là nữ nhân sao? Nếu ái khanh không nghĩ ra được, vậy nên tìm đọc đi, chờ ái khanh tìm ra được, lại đến trước mặt trẫm biện luận.”

Hạ Hòe An không hổ là tổng quản thái giám, là tâm phúc của hoàng thượng, lập tức hiểu ý hoàng thượng, trực tiếp dặn dò người dưới mang lên mười rương điển tịch, thậm trí bên trên còn có khóa bằng đồng.

Những người ở ngự sự đài đều nghẹn họng, trừng mắt nhìn mấy thùng điển tịch, mà trên đại điện đã không còn ai.

Ngự sử đài khóc không ra nước mắt mở thùng ra, bụi trên điển tịch bay vào mũi, nhìn thấy những hòm sách lớn, các vị ngự sử cảm thấy mình đã sai rồi.

Không để ý đến nhóm ngự sử tuyệt vọng bao nhiêu, Phó Trạm tức giận trở về điện Hàm Chương, thế nhưng đến cửa điện Hàm Chương, Phó Trạm lại đứng lại, đứng ở cửa cung không đi vào.

Hạ Hòe An liếc trộm sang, phát hiện hoàng thượng đang cố gắng điều chỉnh biểu tình.

Một lát sau, Phó Trạm rốt cục có thể đè xuống lửa giận, vẻ mặt hơi tốt lên, lúc này mới đi vào điện Hàm Chương.

Một tay Liễu Tô đang cầm sách, một tay khác đang cầm thảo dược không biết tên, do dự có nên kết hợp nó với các loại thảo mộc không.

Nghe thấy thanh âm ở cửa, hắn vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Phó Trạm, lập tức buông sách, cười đi qua, “Ngươi đã trở lại, ta nhớ rõ lúc trước có cho ngươi một viên thuốc, nhưng là đã phối từ rất lâu rồi, hiện tại ta đã quên phương thuốc, cũng không biết có mấy vị dược liệu có nên phối vào hay không, có khả năng là không phối được.”

Nhìn Liễu Tô tươi cười, lửa giận trong lòng Phó Trạm cũng bình tĩnh lại, mấy tên ngoan cố mà thôi, rốt cuộc đất nước này vẫn là của họ Phó.

Hắn kéo Liễu Tô ngồi xuống, “Ngươi đừng đứng chi cho mệt, thân thể vừa mới khỏe lên, không có việc gì làm thì đi ra ngoài dạo, thế nhưng phải nhớ mang theo người, gặp được những người không thích thì quay trở về là được.”

“Ta biết, thế nhưng ở trong điện Hàm Chương rất tốt, ta không cần đi ra ngoài, hơn nữa buổi sáng ngươi cũng chỉ không có ở trong điện Hàm Chương một chút thôi, chúng ta ở chung một nơi, ta không cần phải đi nơi khác.”

Tính tình Liễu Tô lười nhác, hơn nữa người ở trong cung ai cũng có địch ý với hắn, Liễu Tô tuy rằng không hiểu những chuyện lằng nhằng này, nhưng hắn linh mẫn, là yêu đương nhiên biết được.

Sau khi ăn cơm trưa, Liễu Tô lười biếng nằm ở trên tháp nghỉ ngơi, tuy rằng thái hậu cho hắn uống thuốc độc, không độc chết hắn, nhưng thân thể bị thương tổn là không thể tránh khỏi. Hai ngày nay tinh thần hắn luôn không tốt, nếu ở trong cây thì sẽ khôi phục nhanh hơn một ít, rời khỏi cây, chắc là phải nghỉ ngơi hơn mười ngày.

Từ ngày này bắt đầu, chỉ cần ai bẩm tấu Liễu Tô như thế nào, liền theo ngự sử đài đọc sách, cho tới khi tìm được bản ghi chép không được cưới nam nhân mới thôi.

Mỗi ngày vào triều giống như là đi đến pháp trường, văn võ cả triều đều nghẹn một bụng khí cũng không dám thở ra, chỉ còn mỗi Tĩnh Vương điện hạ là mỗi ngày lên triều vui vẻ thôi.

Từ sau khi biết Liễu Tô không có chuyện gì, hiện giờ đang ở điện Hàm Chương, Dung Hoa cũng không giống như trước kia cả ngày mặt ủ mày ê lo lắng cho Liễu Tô nữa.

Hắn cầm thuốc của Liễu Tô cho, vẫn luôn uống, Phó Triệt tình cờ thấy được, liền hỏi Dung Hoa uống cái gì, Dung Hoa nói dối hắn, là thuốc điều dưỡng cơ thể, Phó Triệt cũng không nghi ngờ, còn cho là Liễu Tô xem cho Dung Hoa thấy cơ thể hắn không tốt, liền cho Dung Hoa thuốc điều dưỡng cơ thể.

Đại thần ngự sự đài xem sách, hết nửa tháng, rốt cục vào một sáng sớm thì xong.

Đại thần nội vụ phủ nhắc nhở hoàng thượng, tuyển tú mỗi năm một lần đã bắt đầu rồi.

Mặt Phó Trạm lại đen, không nói gì liền bãi triều.

Tâm tình Phó Trạm không tốt, Liễu Tô đương nhiên nhìn ra, cho mọi người lui ra, Liễu Tô mang theo Phó Trạm đi vào cây, thế giới trong cây so với ngày đó không có gì khác nhau. Liễu Tô pha trà cho hắn, chờ sắc mặt Phó Trạm dịu đi liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì.” Phó Trạm không muốn đem chuyện này nói với Liễu Tô, sẽ làm hỏng tâm tình của Liễu Tô.

Liễu Tô chống cằm, vẻ mặt không tin, “Ta nghe người ta nói trong cung muốn tuyển tú.”

Phó Trạm vừa nghe thiếu chút nữa từ trên ghế trượt xuống, mím môi không lên tiếng.

Liễu Tô cười cong mắt, “Năm trước ta ở trong cây nhìn thấy tuyển tú, vị Thư Phi kia là được tuyển vào từ năm trước, ta nhớ rõ lúc ấy nàng còn múa một bài, ta cảm thấy tỷ tỷ của nàng múa còn đẹp hơn nàng, nhưng ngươi lại chọn nàng, bỏ qua tỷ tỷ nàng, làm cho ta rất là khó hiểu.”

Người nói vô tâm, người nghe lại ra một thân mồ hôi lạnh, Phó Trạm có chút xấu hổ dời mắt, “Vài năm nay ngươi đều ở trong cây nhìn ta?”

“Đúng vậy.” Liễu Tô cảm thấy câu hỏi này của Phó Trạm hơi kỳ quái, “Ta từ năm trăm năm trước đã có linh thức, vẫn luôn nhìn thấy hoàng cung này, muốn nói chuyện nhà của Phó gia, không ai rõ ràng hơn ta, từ đời cao tổ bắt đầu, mỗi một đế vương, chuyện mỗi ngày mà họ làm, ta đều rõ ràng, huống chi là ngươi, từ khi ngươi sinh ra, mỗi một việc ngươi làm trong cung, ta đều nhìn thấy rõ ràng.”

“…..” Phó Trạm cảm thấy thật xấu hổ, hắn mười sáu tuổi đăng cơ, mười tám tuổi tuyển tú, hiện giờ hai mươi ba tuổi, đương nhiên không có khả năng hậu cung đầy hoa thơm, mà hắn là người đã từng đi qua muôn vàn ong bướm, nếu Liễu Tô đã nhìn thấy, hắn có thể tha thứ cho mình không?

Liễu Tô cũng không biết hắn nghĩ nhiều như vậy, tự đứng lên nói: “hằng năm ta đều nhìn từ đây, cũng chưa bao giờ nhìn gần, năm nay nên nhìn trộm một chút.”

“…..” Phó Trạm thật sự không biết nên vui vẻ, hay nên để bụng. Liễu Tô không có tức giận, nhưng trong lòng Phó Trạm lại không vui, cảm thấy Liễu Tô vui vẻ càng làm cho hắn không vui hơn.

Ngày tuyển tú cuối cùng cũng tới, cho dù Phó Trạm không muốn nạp phi, nhưng con cháu hoàng thất rất đông, những người trưởng thành cũng phải đón dâu, hắn cũng nên để tâm một chút.

Ngày tuyển tú, Liễu Tô cố tình dậy sớm, hắn lấy một cành liễu biến thành quần áo màu xanh biếc, Tiểu Hải đi theo phía sau hắn cảm thấy rất là hãnh diện, ước chừng những nương nương ở trong cung cũng không được ưu đãi như chủ tử nhà hắn.

Thời tiết cùng ngày rất tốt, hoa cỏ trong ngự hoa viên cũng thơm nức mũi, khi Liễu Tô đi qua những hoa cỏ nhỏ này đều run rẩy lá cây vấn an hắn, Liễu Tô ở trước mặt chúng nó, có thể nói là tổ tông.

Tú nữ đã đứng đầy ở ngoài đình tứ phương trong ngự hoa viên, Liễu Tô là nam tử, đương nhiên không tiện đi lên phía trước, liền đi tới lầu bát giác ở bên cạnh đình tứ phương, từ trên lầu nhìn xuống, cảnh tượng tuyển tú nhìn không sót thứ gì.

Những vị từ tần phi trở lên đều đã có mặt, Liễu Tô nhìn lướt qua, tổng cộng có bảy người, hai vị tần, một vị quý tần, một vị phu nhân, ba vị phi.

Các nàng là ở nhà nào, đã làm chuyện gì Liễu Tô đều biết rất rõ ràng, lúc trước Thư phi bị giáng phân vị, cả nhà bị mất chức, hiện giờ giống như con chim cút co lại một bên, nhìn có chút đáng thương.

Liễu Tô dời ánh mắt, hắn đương nhiên sẽ không cảm thấy Thư quý tần đáng thương, Thư quý tần tiến cung đã hơn một năm, chuyện tốt không làm được chuyện nào, nhưng đã đánh chết vài cung nhân, nữ nhân ác độc như thế, không đáng được Liễu Tô đồng tình.

Người cuối cùng đến đình tứ phương, là thái hậu cùng một vị lão phụ nhân, lão phụ nhân kia mặc quần áo đẹp đẽ cao quý, vừa nhìn liền biết có thân phân cao, Liễu Tô nhìn người này thấy quen quen nhưng lại không nhớ ra là ai.

Thời điểm thái hậu cùng Tĩnh Vương thái phi tới cũng là giờ tý, mà những tú nữ đứng trong này đã một canh giờ, nhưng trên mặt mỗi người đều tươi cười khéo léo, không ai oán giận một câu.

Mọi người làm lễ xong, thái hậu cùng lão thái phi ở bên trên ngồi xuống, tuyển tú bắt đầu.

Hiện giờ phi tử trong cung giống như thiên lôi, thái hậu nương nương sai đâu đánh đó, thái hậu nương nương giữ lại, Tần phi liền giữ lại, thái hậu nương nương loại, Tần phi liền loại.

Liễu Tô chống cằm có chút mệt mỏi, thái hậu nương nương có ý gì đây, những tú nữ lưu lại sắc đẹp đều tầm trung, bộ dáng xinh đẹp đều bị loại bỏ, có thể ở lại trong cung làm nữ quan, thế nhưng người nơi này đa phần vẫn là tới chỗ Phó Trạm, nghĩ tới vấn đề này, khóe miệng Liễu Tô liền bĩu ra.

Qua buổi trưa, tuyển tú đã xong, những người lưu lại sẽ chờ chỉ hôn đến các nhà hoặc là ban thưởng phân vị, mà những người không được ở lại thì thu dọn đồ đạc, buổi chiều ra cung.

Thái hậu chỉ vào một nữ tử thế gia nhìn hiền lành ôn nhu quay sang bên cạnh  nói với thái phi: “Đó là cô nương Chu gia, ngươi nhìn xem thế nào?”

Thái phi nương nương theo tay thái hậu nương nương nhìn qua, vừa lòng gật đầu, “Là nhà Trung Dũng hầu sao?”

“Là nhà hắn, nữ tử kinh thành, chỉ có nhà hắn, có thể nói là nữ tử hiền lành, nữ tử này từ nhỏ là được ma ma sắp xếp ra cung dạy dỗ, nàng gả cho A Triệt, nhất định có thể thu được tâm của A Triệt, mặc dù hắn sủng tiểu thị đồng kia, nhưng sinh một tôn tử cho ngươi tuyệt đối không phải là chuyện khó.”

Thái phi cười nói: “Ta nhìn nàng rất tốt, mời thái hậu nương nương tứ hôn đi.”

Một bình luận cho “chương8”

Gửi phản hồi