chương79

Nghĩ đến Trương Đình Nghiêm có thể thật sự muốn giết người, đáy lòng mẹ Trịnh liền toát ra một trận chán ghét: “Bác không nghĩ hắn sẽ làm ra chuyện như vậy, càng không nghĩ tới hắn sẽ nghĩ mình là con riêng của lão Trịnh….”

Mẹ Trịnh nói còn chưa xong, đột nhiên nghĩ tới một chuyện.

Trương Đình Nghiêm nếu nghĩ mình là con riêng của Trịnh Kiến Quân, vậy hắn có thể không phải muốn ra tay với Trịnh Kiến Quân, mà là muốn ra tay với Trịnh Gia Hòa.

Tưởng tượng như vậy, sắc mặt mẹ Trịnh càng khó coi.

Thân thể bà vốn không tốt, sau khi sinh Trương Đình Nghiêm, lại càng không tốt hơn.

Bà vốn định cả đời không kết hôn, nhưng Trịnh Kiến Quân đối với bà rất tốt, bà rốt cuộc vẫn quyết định gả cho hắn, lại mãi không có con.

Sau khi kết hôn bà điều dưỡng nhiều năm, mới cuối cùng có được Trịnh Gia Hòa, tất cả tình thương của mẹ đều đặt lên người Trịnh Gia Hòa, hiện tại có người muốn hại Trịnh Gia Hòa, bà sao không thể tức giận.

Mẹ Trịnh nghĩ tới điểm này, Cố Ngôn Tử cũng đã nghĩ tới.

Tới lúc này, hắn gần như đã xác định được đời trước Trịnh Gia Hòa chết, hẳn là có quan hệ đến Trương Đình Nghiêm.

Bởi vì hắn nhớ rất rõ ràng, đời trước Trịnh Gia Hòa chết, cũng ở lúc cha Trịnh tính toán đem cổ phần công ty toàn bộ giao cho hắn.

Đời trước Trương Đình Nghiêm sợ là không tránh được chế tài của pháp luật, về phần cha Trịnh mẹ Trịnh không đem chuyện này nói ra ngoài…. Hẳn cũng có thể hiểu được.

Thân phận của Trương Đình Nghiêm như vậy, thật đúng là không thể nói ra ngoài, nếu truyền ra ngoài, người khác sẽ nghị luận mẹ Trịnh như thế nào?

Cố Ngôn Tử càng chán ghét Trương Đình Nghiêm hơn.

Bọn họ đều đoán như vậy, lại không biết mục tiêu của Trương Đình Nghiêm, ngay từ đầu đúng là Trịnh Kiến Quân, còn mong chờ Trịnh Kiến Quân chết được chia gia sản.

Dù sao…. Trịnh Kiến Quân tuổi tác đã cao lại đột nhiên bệnh chết, mọi người chỉ nghĩ thân thể hắn không tốt, nhưng Trịnh Gia Hòa đang khỏe mạnh như vậy đột nhiên gặp chuyện không may…. Ai cũng sẽ nghĩ nhất định là có người giở trò.

Huống chi, Trịnh Kiến Quân cũng không tốt với hắn, Trương Đình Nghiêm cũng không cảm thấy mình lật đổ được Trịnh Gia Hòa, thì có thể nắm được vị trí kia.

Lúc mẹ Trịnh trở về bệnh viện, sắc mặt đã tốt hơn nhiều.

Cố Ngôn Tử cùng mẹ Trịnh cùng nhau xuống xe, liền lên lầu, sau đó nhìn thấy Trịnh Gia Hòa đang nói chuyện với cậu Tần gia.

Cậu Tần nhìn thấy mẹ Trịnh, quay đầu nói: “Xác định là Trương Đình Nghiêm làm sao?”

“Tám phần là như vậy.” mẹ Trịnh nói.

“Việc này không thể nhân nhượng.” cậu Tần nói.

Mẹ Trịnh gật đầu, lại nói với cậu Tần: “Em có chuyện muốn nói với anh.”

Mẹ Trịnh cùng anh trai mình đi nói chuyện.

Cố Ngôn Tử vẫn chú ý biểu tình của cậu Tần, ít nhiều cũng nhìn ra—- thân phận của Trương Đình Nghiêm, cậu Tần có khả năng là biết.

Thế nhưng…. Trịnh Gia Hòa hẳn là không biết.

“Tên Trương Đình Nghiêm kia là có chuyện gì? Mẹ anh có nói gì hay không?” Trịnh Gia Hòa hỏi. cảm thấy trên người Trương Đình Nghiêm có vấn đề, cũng không chỉ có Cố Ngôn Tử, ngay cả Trịnh Gia Hòa cũng hiểu được việc này có điểm đáng ngờ.

Cố Ngôn Tử suy nghĩ một chút, liền nói: “Bác gái nói, Trương Đình Nghiêm là anh em cùng mẹ khác cha của anh.”

Mẹ Trịnh chưa nói gì, Cố Ngôn Tử cũng chỉ nói ra một câu như vậy, mà Trịnh Gia Hòa nghe xong, sắc mặt thiếu chút nữa căng chặt.

“Bác trai hẳn là biết, anh có thể chờ thân thể bác trai tốt lên rồi hỏi.” Cố Ngôn Tử nói.

Trịnh Gia Hòa gật đầu: “Ba anh không có việc gì…. Chúng ta cùng nhau đi qua đi.”

Trịnh Gia Hòa đã xác định qua với bác sĩ, ba hắn không hề có chuyện gì, thân thể rất khỏe mạnh.

« Ba. » Sau khi Trịnh Gia Hòa đi vào liền lên tiếng chào hỏi.

Trịnh Kiến Quân gật đầu với Trịnh Gia Hòa, sau đó hỏi Cố Ngôn Tử muốn ăn cái gì : « Tiểu Cố cháu chạy từ xa tới đây, cũng chưa ăn cái gì ? có muốn ăn chút gì không ? »

« Bác trai, cháu không đói bụng. » Cố Ngôn Tử từ chối.

Lúc này Trịnh Gia Hòa còn đi thẳng vào vấn đề nói : « Ba, mẹ nói Trương Đình Nghiêm là con của mẹ. »

Trịnh Kiến Quân sửng sốt, lại hỏi : « Mẹ con còn nói gì ? »

Trịnh Gia Hòa nhìn về phía Cố Ngôn Tử, Cố Ngôn Tử lắc đầu.

« Không nghĩ tới bà ấy sẽ nói ra… việc này không thể trách bà ấy. » cha Trịnh nghĩ nghĩ,  nhỏ giọng nói.

Cha mẹ cha Trịnh chỉ có một mình hắn là con, sau khi bọn họ qua đời, trên hộ khẩu chỉ còn lại một người là cha Trịnh, theo lý hắn không cần xuống nông thôn, nhưng cả nhà chú hắn không cho hắn ăn không cho hắn mặc, buộc hắn xuống nông thôn.

Khi đó hắn mới học trung học.

Nghĩ xuống nông thôn vừa lúc có thể tách khỏi cả nhà chú, hắn liền dứt khoát đi.

Ở nông thôn qua cũng không tốt, thiếu ăn thiếu mặc còn phải làm việc nhà nông, ban ngày mệt muốn chết, buổi tối đi ngủ trong ổ chăn còn toàn là rận…

Nhưng hắn vẫn chịu đựng.

Lúc Tần Chi Chi xuống nông thôn, hắn đã ở nông thôn được bốn năm, cùng người trong thôn cũng không khác nhau là bao.

Hắn chăm chỉ làm việc, đầu óc lại linh hoạt, ở nông thôn có rất nhiều người thích hắn, nhưng cũng bởi vì như vậy, bị người khác xa lánh, còn bị người khác thay đổi các cách để xa lánh.

Người cầm đầu đối phó với hắn, chính là cha ruột của Trương Đình Nghiêm, lúc đó là con trai của bí thư thôn.

Lúc Tần Chi Chi tới, đúng là lúc hắn nghèo khổ nhất, phải làm lụng vất vả nhưng ăn không đủ no.

Hắn ngã bệnh, bởi vì mang bệnh đi gánh bùn, nên bệnh ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng không đứng dậy được.

Hắn căn bản không có tiền xem bệnh, lần này nghĩ mình sẽ chết.

Sau khi Tần Chi Chi biết, liền cho người đưa hắn đi bệnh viện, còn trả hộ tiền thuốc men.

Sau đó còn chia một chút thức ăn cho hắn.

Lúc ấy hắn đặc biệt cảm kích Tần Chi Chi, sau khi khỏi bệnh, liền dựa vào khả năng của bản thân giúp Tần Chi Chi làm một ít chuyện.

Hành vi của hắn như vậy cũng không gây chú ý, Tần Chi Chi phung phí, lúc ấy có thật nhiều người nhận được chỗ tốt từ Tần Chi Chi, cũng đều giúp đỡ Tần Chi Chi làm việc.

Mà Tần Chi Chi có qua có lại, thường thường sẽ mua một chút thịt cho bọn họ ăn.

Khi đó hắn liền thích Tần Chi Chi. Hắn từ trước tới nay chỉ cần có ý tưởng, lập tức liền hành động, sau khi hạ quyết tâm, hắn bắt đầu tiếp cận Tần Chi Chi.

Đương nhiên, hoàn cảnh xã hội lúc đó, kỳ thật hắn cũng không làm được gì.

Đầu tiên là hắn mượn sách của Tần Chi Chi xem, lại đi lên trấn mua một ít sách cho Tần Chi Chi xem.

Bọn họ cũng không nói chuyện nhiều, những lúc mượn sách của nhau sẽ  nói với nhau hai câu, nhưng hắn đã cảm thấy mĩ mãn.

Hắn muốn học tập thật tốt, tương lai muốn lên thị trấn tìm công việc, cố gắng làm việc là có thể lấy được Tần Chi Chi.

Cũng là do hắn có vận may, sau khi học tập hai năm, thế nhưng chờ được cơ hội mở lại các cuộc thi vào trường cao đẳng đại học.

Hắn càng nghiêm túc học tập, mà Tần Chi Chi còn nghiêm túc hơn so với hắn, trong mắt tràn ngập hy vọng với tương lai.

Nhưng một ngày, Tần Chi Chi đột nhiên thay đổi.

Hắn rất nhanh liền ý thức được không đúng, còn phát hiện cha ruột của Trương Đình Nghiêm dây dưa với Tần Chi Chi.

Hắn đánh nhau một trận với người nọ, sau đó biết được chân tướng, hắn liền góp nhặt những chuyện ngày xưa người này đã làm, phối hợp với người Tần gia đem  người này bắt lại….

Sau đó, hắn tham gia thi vào trường đại học, Tần Chi Chi thì đi huyện bên cạnh.

Lúc Tần Chi Chi sắp sinh, hắn liền quay trở về.

Người Tần gia sợ người khác biết chuyện của Tần Chi Chi, ảnh hưởng tới tương lai của Tần Chi Chi, không dám tới gặp Tần Chi Chi, cuối cùng, là hắn cùng bà nội của Cố Ngôn Tử ở bên cạnh Tần Chi Chi. Trương Đình Nghiêm là hắn tự tay đưa đi.

Sau khi Trương Đình Nghiêm được đưa đi, tinh thần của Tần Chi Chi không tốt, có đôi khi nửa đêm sẽ đột nhiên khóc… bà rất nhớ đứa nhỏ.

Thế nhưng đứa nhỏ không ở bên người, bà rốt cuộc vẫn tỉnh táo lại, thi vào trường đại học.

Sau đó… chính là hắn theo đuổi Tần Chi Chi, cũng rốt cuộc ôm được mỹ nhân về nhà.

Cha mẹ hắn chết sớm, chú dì đối với hắn không tốt, từ nhỏ ăn không đủ no mặc không đủ ấm, có thể lấy được Tần Chi Chi đã khiến cho hắn rất vui mừng, lúc ấy hắn liền quyết định, nhất định sẽ cả đời tốt với Tần Chi Chi.

Cũng bởi vì như vậy, sau khi Trịnh Gia Hòa sinh ra, nghĩ tới đứa nhỏ trước đây Tần Chi Chi rất nhớ mong, hắn liền giúp đỡ đối phương.

Đứa nhỏ của Tần Chi Chi, cũng không thể cứ để cho hắn sinh hoạt ở nông thôn được.

Sau đó Trương Đình Nghiêm biến đổi cách theo chân bọn họ bám víu quan hệ, hắn cũng không ngăn cản.

Dù sao cũng là con trai của Tần Chi Chi.

Hơn nữa Trịnh Gia Hòa cũng đã sớm xuất quỹ, Trương Đình Nghiêm lại cưới vợ sinh con… mặc dù hắn không thích Trương Đình Nghiêm, nhưng đối với con trai của Trương Đình Nghiêm thì thật thích.

Cũng không nghĩ vậy mà lại dẫn sói vào nhà.

« Trương Đình Nghiêm sẽ biến thành như bây giờ, ba cũng có trách nhiệm, ba biết tính tình hắn không tốt, lại không dạy lại hắn. » cha Trịnh nói.

Trên người Trương Đình Nghiêm có rất nhiều tật xấu, hắn đã sớm nhìn ra, nhưng cũng không đi dạy Trương Đình Nghiêm, để cho Trương Đình Nghiêm sửa lại.

Đây không phải con hắn, hắn không muốn giúp người khác dạy dỗ con trai.

Khi đó nhìn thấy Tần Chi Chi không thích Trương Đình Nghiêm, hắn còn rất vui mừng.

Kết quả, chính là sơ sẩy như vậy….

« Ba không nghĩ tới hắn sẽ đoán như vậy… ba cùng hắn không hề tương tự. » cha Trịnh lại nói.

Trịnh Gia Hòa cùng Cố Ngôn Tử cũng không nói chuyện.

Cha Trịnh nói rất nhiều chuyện, bọn họ còn phải tiêu hóa một chút.

Mà Cố Ngôn Tử, lúc này xem như đã hiểu ra đời trước cha Trịnh mẹ Trịnh vì sao sẽ bán công ty rồi ra nước ngoài.

Lúc ấy, bọn họ sợ là rất tự trách.

Mẹ Trịnh không cần phải nói, lúc ấy nhất định rất thống khổ, cha Trịnh hẳn là rất áy náy.

Cố Ngôn Tử nghĩ như vậy, liền đem những lời lúc trước mẹ Trịnh nói ở cục cảnh sát nói ra, chính là bà giúp cha Trịnh bịa ra một người em ruột thịt.

Cha Trịnh nghe như vậy cười nói : « Chi Chi rất là thông mình. »

Người bên ngoài nhìn vào, mẹ Trịnh chính là một bà chủ gia đình mặc kệ mọi chuyện, không, bởi vì bà ở nhà cũng không làm chuyện gì, nói bà là bà chủ gia đình cũng không đúng.

Nhưng cha Trịnh biết, vợ của mình, kỳ thật rất xuất sắc.

Lại nói tiếp, lúc trước ở đại học, thành tích của vợ hắn có thể tốt hơn hắn rất nhiều, mà hắn lúc vừa mới bắt đầu gây dựng sự nghiệp, vợ hắn cũng giúp hắn rất nhiều.

Sau khi Trịnh Gia Hòa gặp chuyện không may, Tần Chi Chi mới một lòng đặt ở trên người nhà, nhưng cho dù như vậy, hiện tại học thức của Tần Chi Chi vẫn thực phong phú, bà biết nói tiếng Pháp tiếng Đức tiếng Anh, cũng biết chơi rất nhiều loại nhạc cụ, còn có thể vẽ tranh….

Mà những cái này, có rất nhiều thứ cha Trịnh không biết.

Trên mặt cha Trịnh tươi cười rất ôn hòa.

Cố Ngôn Tử đột nhiên hơi hâm mộ mẹ Trịnh.

Mà lúc này, mẹ Trịnh từ bên ngoài đi vào, bà cầm một hộp giữ ấm, vừa tiến vào liền nói : « Kiến Quân, em cho người nấu chút cháo cho anh, anh uông trước một chút chứ ? »

Mẹ Trịnh có thể là không được tự nhiên, cố gắng bỏ qua Trịnh Gia Hòa và Cố Ngôn Tử.

Mà cha Trịnh cũng coi như Trịnh Gia Hòa và Cố Ngôn Tử không  tồn tại : « Được. »

Hai người nói vài câu, mẹ Trịnh thế nhưng bắt đầu đút cháo cho cha Trịnh, động tác rất thuần thục.

Cố Ngôn Tử đột nhiên cảm thấy…. ở trong phòng bệnh không nổi nữa.

Có ý nghĩ như vậy cũng không chỉ có mình hắn…. Trịnh Gia Hòa nói : « Mẹ, con và Ngôn Tử còn chưa ăn cơm, chúng con đi trước ăn chút gì. »

Mẹ Trịnh gật đầu, ngẩng đầu nhìn Trịnh Gia Hòa.

Vẻ mặt Trịnh Gia Hòa thực bình thản, cũng không hề khác thường gì, mẹ Trịnh rốt cuộc yên tâm : « Các con nhanh đi ăn đi, bên này không có chuyện gì, Gia Hòa con ăn xong thì về công ty là được rồi. »

2 Trả lời “chương79

Gửi phản hồi