chương75

Lúc bánh chẻo nấu xong, tiếng chuông mười hai giờ vừa vặn vang lên, trong TV ầm vang tiếng pháo hoa.

Cha Trịnh làm bánh chẻo cũng không nhiều, nhưng cái nào cũng lớn, hắn cho Cố Ngôn Tử và Trịnh Gia Hòa mỗi người mười viên, thịt dê thịt heo nửa này nửa nọ, mình chỉ lấy bốn cái, về phần mẹ Trịnh, trong chén chỉ có hai cái.

Bình thường mẹ Trịnh thực chú trọng dưỡng sinh, buổi tối cũng không ăn cái gì, lúc này căn bản không ăn nhiều lắm.

Cơm chiều của Cố gia ăn sớm, ở trên máy bay lại không ăn cái gì, lúc này Cố Ngôn Tử đã sớm đói bụng, gặp một cái bánh chẻo liền cắn một miếng.

Nhân bánh thịt heo cải trắng của bánh chẻo rất ngon, chỉ là hơi nhạt, thế nhưng cha Trịnh cũng chuẩn bị nước chấm, chấm ăn vừa mà ngon.

“nhân bánh có hơi nhạt… bác đã lâu không làm bánh chẻo, lúc làm nhân sợ mình nêm  nếm không chính xác sẽ bị mặn, liền quyết định bỏ ít một chút.” Cha Trịnh nói: “chấm theo khẩu vị của các cháu là sẽ rất ngon.”

“nước chấm này vừa ngon.” Cố Ngôn Tử cười nói.

Cha Trịnh chính là lúc trước để ý thấy Cố Ngôn Tử tới Trịnh gia ăn cơm cái gì cũng thích chấm một chút, hiện tại nhìn thấy Cố Ngôn Tử thích, lúc này liền cười cười, sau đó liền múc một muống tỏi cho vào chén nước chấm của mình.

Hắn từ nhỏ đã thích cho tỏi vào mì phở để ăn, sau khi giàu có, đi ra ngoài ăn tuy rằng không như vậy, nhưng ở nhà vẫn ăn như vậy.

Hôm nay là giao thừa, rất nhiều  người sẽ đón giao thừa đến hừng đông, nhưng cha Trịnh mẹ Trịnh lớn tuổi, chịu không nổi, nếm qua bánh chẻo lại ngồi trong chốc lát, liền trở về phòng.

Cố Ngôn Tử nhìn về phía Trịnh Gia Hòa: “Đêm nay chúng ta cùng nhau đón giao thừa đi?”

“Được.” Trịnh Gia Hòa nói, lại đề nghị: “Đi phòng của anh không?”

Trong phòng khách trống trải, hai người đợi cũng không có ý nghĩa gì, lúc này Cố Ngôn Tử gật đầu, đi theo Trịnh Gia Hòa vào phòng hắn.

Ở chính phòng bọn họ ở, hai người đã sớm tuy hai mà một, nhưng ở Trịnh gia… Cố Ngôn Tử vẫn là lần đầu tiên vào phòng Trịnh Gia Hòa.

Phòng Trịnh Gia Hòa rất lớn, có một cái phòng rộng được đả thông từ phòng ngủ và phòng bên cạnh, phòng giữ quần áo, thư phòng, khu nghỉ ngơi, toilet tất cả đều có, so với những gia đình ba người khác thì rộng hơn rất nhiều.

Nơi này cón rất nhiều ấn ký thời trẻ tuổi của Trịnh Gia Hòa, thậm chí còn có một ngăn tủ chuyên dùng để các loại giấy khen và giấy chứng nhận trước đây của Trịnh Gia Hòa.

Cố Ngôn Tử còn nhìn rất nghiêm túc, Trịnh Gia Hòa thấy thế, khẽ cười nói: “Em cũng chỉ nhìn bọn nó, không nhìn anh sao?”

“Anh có gì đẹp mà nhìn.” Cố Ngôn Tử nói.

“Anh không đẹp sao?” Trịnh Gia Hòa cười cười, vừa cởi mấy cái nút áo trên áo sơ mi mình đang mặc. Tối hôm qua ở Cố gia, hắn cùng Cố Ngôn Tử ở chung một phòng, nhưng vì muốn lưu ấn tượng tốt cho người Cố gia, cũng không làm gì Cố Ngôn Tử cả.

Hiện tại có thể bổ sung.

“Lưu manh!” Cố Ngôn Tử nói, sau đó bị lưu manh đáng gục.

Cố Ngôn Tử nói là phải đón giao thừa, nhưng cuối cùng vẫn đi ngủ…

Chín giờ ngày hôm sau hắn mới tỉnh lại, Trịnh Gia Hòa đã không còn ở trong phòng, nhưng để lại một tờ giấy, lại chuẩn bị quần áo tốt cho hắn.

Thay quần áo, vẻ mặt Cố Ngôn Tử sáng láng, lại dừng lại ở cầu thang.

Dưới lầu, Trịnh Gia Hòa đang ăn bữa sáng, cũng nhìn về phía hắn.

“Ngôn Tử em tỉnh rồi sao? Anh còn nghĩ là em muốn ngủ thêm lát nữa.” Trịnh Gia Hòa nói.

“Sao lại không ngủ thêm đi? Người trẻ tuổi ngủ nhiều một chút cũng tốt.” vẻ mặt mẹ Trịnh hiền lành nói: “nếu không tới tuổi của bác, có đôi khi cho dù muốn ngủ, cũng không ngủ được.”

Mọi người ở Trịnh gia không có biểu tình gì khác thường, Cố Ngôn Tử mặc dù hơi ngượng ngùng, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Mà nếm xong bữa sáng không bao lâu, Diêu Tứ Bình cũng đã tới.

Sau khi Diêu Tứ Bình tới đây, liền quét tước vệ sinh rồi đi phòng bếp làm việc.

Bận rộn xong, bà tới tìm mẹ Trịnh nói chuyện.

Cha Trịnh không có thân thích gì, anh em nhà mẹ Trịnh thì mùng một  đều bận rộn nhiều việc, Trịnh gia cũng không có người nào tới, quá quạnh quẽ. Cố Ngôn Tử thấy thế, liền ở trong phòng khách với cha Trịnh mẹ Trịnh, lúc này lời nói của Diêu Tứ Bình và mẹ Trịnh, hắn cũng có nghe.

“ Chị Tần, năm mới Trương Đình Nghiêm chuyển tiền cho tôi, một lần liền chuyển hai ngàn.” Diêu Tứ Bình nói.

“Cô nhận đi, thế nhưng chuyện nhà chúng ta, đừng nói với hắn.” mẹ Trịnh nói.

“Tôi không nói, thế nhưng chị Tần, tôi sợ người khác sẽ nói.” Diêu Tứ Bình hơi lo lắng.

Mẹ Trịnh nghe vậy cũng hơi không vui: “người này chỉ biết làm chút chuyện đường ngang ngõ tắt, ngày hôm qua còn tới…”

Cố Ngôn Tử mới đầu nghe không nghĩ nhiều, nhưng nghe tới chỗ này, lại nhớ tới một chuyện: “Bác gái, Trương Đình Nghiêm này, hắn không phải rất hiểu biết chuyện của bác và bác trai sao?”

“Đúng vậy.” mẹ Trịnh gật đầu: “mỗi ngày hắn lại đây làm quen, đối với chúng ta rất hiểu biết.”

“Bác gái, người biết hành tung của bác trai, đem tình huống của bác trai nói cho Đàm Trăn, có thể là hắn hay không?” Cố Ngôn Tử đột nhiên nói.

Lúc trước cha Trịnh thiếu chút nữa bị trói, người Trịnh gia liền một mực tìm người nhắn tin cho Đàm Trăn.

Cố Ngôn Tử cũng tìm, đồng thời không quên tìm người nhìn chằm chằm Đàm Trăn, dù sao hắn biết, đời trước Trịnh Gia Hòa là đã chết.

Nhưng người hắn phái đi nhìn chằm chằm Đàm Trăn cũng không phát hiện được gì, đồng thời, sau khi nhìn chằm chằm Đàm Trăn một khoảng thời gian, hắn ý thức được, cái chết của Trịnh Gia Hòa, không có khả năng liên quan tới Đàm Trăn.

Sự chiếm hữu của Đàm Trăn rất mạnh, còn có chút hơi cố chấp, nhưng hắn chỉ có vấn đề về  tâm lý mà thôi, cũng không phải người ngốc.

Hắn không có khả năng ra tay với Trịnh Gia Hòa, cũng không có lí do ra tay với Trịnh Gia Hòa.

Huống chi, Trịnh Gia Hòa không còn tình cảm gì với Đàm Trăn, nếu như thế, Đàm Trăn cũng không có cơ hội ra tay với Trịnh Gia Hòa.

So sánh như vậy vẫn là người ở sau lưng khuyến khích Đàm Trăn có hy vọng hơn.

Nhưng thân phận của người nọ, mãi không tra ra được….

Lúc trước Cố Ngôn Tử hoài nghi đều là thân thích hoặc là nhân viên công tác ở bên người Trịnh Gia Hòa, hiện tại nghe được lời nói của mẹ Trịnh, liền có thêm đối tượng hoài nghi.

Cố Ngôn Tử chẳng qua là thuận miệng nhắc tới, nhưng mẹ Trịnh sau khi nghe xong, cũng ngồi ngay ngắn: “hắn?”

“Bác gái, cháu chỉ cảm thấy chuyện này có thể….” Cố Ngôn Tử nói. Trương Đình Nghiêm là quản lý cấp cao của tập đoàn Minh Lợi, hiện tại tập đoàn Minh Lợi sẽ giao cho Trịnh Gia Hòa, hắn vì tương lai của mình mà đi quan hệ, rõ ràng hắn phải tìm Trịnh Gia Hòa mới đúng, sao lại cứ chạy tới Trịnh gia?

Còn có hắn còn cho tiền lì xì người hầu Trịnh gia, đây là có ý gì?

Nghĩ đến đây, Cố Ngôn Tử đột nhiên phát hiện, thái độ của cha Trịnh mẹ Trịnh đối với Trương Đình Nghiêm, hơi quỷ dị.

Trương Đình Nghiêm chỉ là cấp dưới ở công ty, mẹ Trịnh lại không thích hắn, nếu như thế, Trịnh gia vì sao vẫn cho hắn tới cửa?

Cố Ngôn Tử cảm thấy kỳ quái, đột nhiên thấy mẹ Trịnh nghiến răng nghiến lợi: “Tôi thiếu chút nữa quên hắn…. hắn thế nhưng lại ra tay với lão Trịnh, hắn muốn làm gì?”

Cố Ngôn Tử còn muốn nói cái gì, liền nhìn thấy mẹ Trịnh đã đứng lên, đi vài bước tới trước mặt cha Trịnh đang đeo kính lão đọc báo: “lão Trịnh, anh cho người đi điều tra Trương Đình Nghiêm cho em! Anh nói, người này có phải là muốn làm chuyện xấu với anh và Gia Hòa không?”

“Điều này sao có thể, hắn làm như vậy thì có chỗ tốt gì?” cha Trịnh nói. Trương Đình Nghiêm nơi chốn dựa vào Trịnh gia, vì sao lại ra tay với hắn cùng Trịnh Gia Hòa?

“Hắn… có thể là đã biết cái gì hay không?” mẹ Trịnh hơi nôn nóng.

Cha Trịnh nghe vậy, mày nhíu lại.

Cố Ngôn Tử ở bên cạnh, cũng không hiểu ra sao, lời này của mẹ Trịnh là có ý gì? Trương Đình Nghiêm và Trịnh gia, rốt cuộc là có quan hệ gì?

“Đừng nghĩ nhiều. anh cho người đi điều tra.” Cha Trịnh nói, sau đó nhìn về phía Cố Ngôn Tử: “Ngôn Tử, buổi tối cháu muốn ăn cái gì?”

Cha Trịnh rõ ràng là muốn chuyển đề tài không muốn nói nhiều chuyện này… Cố Ngôn Tử cũng không truy vấn, nói thẳng: “Cháu muốn ăn vịt nướng.”

“Được, bác cho người đi mua.” Cha Trịnh nói.

Cố Ngôn Tử không đi truy vấn cha Trịnh, nhưng rất nhanh liền đem chuyện này nói với Trịnh Gia Hòa.

Trịnh Gia Hòa nghe vậy cũng hơi khó hiểu.

“Chúng ta có nên đi điều tra Trương Đình Nghiêm một chút hay không?” Cố Ngôn Tử hỏi.

“Không cần, ba anh đã đi điều tra, vậy không cần chúng ta phải nhúng tay.” Trịnh Gia Hòa  nói, hắn tuy rằng gần như đã tiếp nhận tập đoàn Minh Lợi, nhưng ở một phương diện nào đó, vẫn kém với cha mình.

Chuyện cha mình đi điều tra, khẳng định so với hắn điều tra rõ ràng hơn.

“Đúng rồi, lúc trước anh có đi điều tra một chuyện khác. Người tung chuyện của em lên trên mạng, là một người tên Hạ Duy Thu.” Trịnh Gia Hòa nói: “Hắn là tình nhân của Bành Tĩnh Hoằng, hắn còn có quan hệ với Đàm Trăn.”

Cố Ngôn Tử nghe tới tên của Hạ Duy Thu, liền hơi hoảng hốt.

Lúc hắn mới vừa sống lại, nhìn thấy Hạ Duy Thu liền khó chịu, nhưng từ khi ở bên Trịnh Gia Hòa, còn nhắc tới người này cũng không có cảm giác gì.

Lúc trước Hạ Duy Thu cũng xui xẻo, là Bành Tĩnh Hoằng chủ động tìm hắn, lại bị Bành Tĩnh Hoằng vứt bỏ.

Đương nhiên, Hạ Duy Thu tuy rằng đáng thương, nhưng cũng không đại biểu chuyện hắn làm sẽ không có vấn đề.

Cố Ngôn Tử chỉ cần nghĩ đến trận bắt cóc lúc trước, liền rất chán ghét Hạ Duy Thu.

Hạ Duy Thu cũng không muốn mạng của hắn, kỳ thật sau đó biết được hắn thiếu chút nữa chết, cũng có liên quan tới bọn cướp này, nhưng Hạ Duy Thu bị Bành Tĩnh Hoằng khi dễ lại tới tìm hắn gây phiền toái, thực làm cho người ta ghê tởm.

“Người này lúc trước em đã gặp qua, thực chán ghét hắn.” Cố Ngôn Tử nghe Trịnh Gia Hòa nói từ đầu tới đuôi mọi chuyện, còn rất kinh ngạc, hắn không nghĩ tới lần này Hạ Duy Thu cũng hãm hại luôn cả Bành Tĩnh Hoằng.

Nhưng đời này, có rất nhiều chuyện đã không giống với trước kia, cũng không cần rối rắm.

Trịnh Gia Hòa cười cười, không nói chuyện.

Sau khi Hạ Duy Thu hãm hại Bành Tĩnh Hoằng, giải trí Tinh Duyệt liền đem hắn giấu đi, mấy ngày nay hắn cũng qua không tốt.

Mà hắn… có thể cho người ám chỉ với cha Bành, làm cho hắn qua càng không tốt.

Bởi vì Tinh Duyệt càng ngày càng xuống dốc, cha Bành đang sứt đầu mẻ chán càng không ngại cho Hạ Duy Thu càng xui xẻo hơn.

Ngày hôm sau chính là mùng hai đầu năm.

Sáng sớm, người Trịnh gia và Cố Ngôn Tử liền sắp xếp quần áo ra sân bay.

Bọn họ khoảng mười giờ thì lên máy bay, ngồi vẫn là máy bay tư nhân.

Buổi tối hôm trước Cố Ngôn Tử và Trịnh Gia Hòa cùng nhau bay về thành phố B, bởi vì là giao thừa, nhân viên phục vụ ở trên máy bay chỉ có một người, đồ vật cũng không nhiều, ngoại trừ địa phương rộng rãi, cũng không có cảm giác khác.

Nhưng lần này, Cố Ngôn Tử vừa ngồi xuống, liền có người mang đồ ăn nóng hầm hập lên.

2 Trả lời “chương75

Gửi phản hồi