chương73

Sân bay thành phố S, Cố Ngôn Tử vừa mới từ trên máy bay xuống, dưới sự bảo vệ của một đám bảo tiêu nhanh chóng rời khỏi sân bay.

Lúc trước hắn không nổi tiếng, căn bản không cần như vậy, nhưng hiện tại… hắn nổi tiếng.

Người Cố gia đến đón người đã sớm chờ ở bên ngoài, Cố Ngôn Tử vừa lên xe, xe liền chạy về phía nhà cũ Cố gia.

Dọc theo đường đi, tâm tình Cố Ngôn Tử phức tạp nhìn nhà cửa hoa cỏ đang bị bỏ lại sau lưng ở ngoài xe.

Hắn đã có một khoảng thời gian không về nhà, còn đang muốn về nhà, nhưng là …. Ông nội bà nội hắn đối với chuyện của hắn và Trịnh Gia Hòa rất không đồng ý.

Đối với điều này, Cố Ngôn Tử có thể hiểu được.

Bà nội coi mẹ Trịnh là chị em ruột thịt, coi Trịnh Gia Hòa như là con trai mình, hiện tại Trịnh Gia Hòa cùng hắn ở bên nhau….

Ông nội bà nội hắn không có trực tiếp giết tới thành phố B, kỳ thật đã rất tốt đẹp rồi.

Tòa nhà của Cố gia rất nhanh xuất hiện.

Những năm gần đây đất đai tài nguyên ở thành phố S càng ngày càng thiếu hụt, một cái phòng ở có thể chen chúc được thì chen chúc, thế cho nên muốn xây một cái nhà mới, cũng không thể tìm ra được một nơi rộng rãi như biệt thự Cố gia.

Xe chạy vào trong viện, Cố Ngôn Tử xuống xe, sờ sờ mũi của mình, kiên trì đi vào trong nhà.

Giải thưởng Hồng Diệp dựa vào lịch dương xem thì là tổ chức vào đầu năm, nhưng dựa theo lịch âm xem, thì là tổ chức vào cuối năm, không chỉ có thể, nghi thức trao giải của giải thưởng Hồng Diệp kết thúc qua vài  ngày, sẽ là năm mới theo lịch âm.

Hôm nay đã là ngày mùng chín của năm.

Người Cố gia đều bận rộn, cha Cố mẹ Cố bây giờ còn đang làm việc, chú của Cố Ngôn Tử cũng không về nhà, nhưng cô hắn thường ở nước ngoài đã trở về, không chỉ như thế, tiếu bối của Cố gia cũng đều ở.

Cố Ngôn Tử vừa mới đi vào, liền nhìn thấy phòng khách có thiệt nhiều người, mọi người đều tò mò nhìn hắn.

“Ngôn Tử, cháu đã trở lại!” Bác Cố cười nói: “Ngôn Tử thật sự càng ngày càng đẹp trai, cũng rất lợi hại, phim truyền hình cháu viết bác đều xem, rất hay!”

Bác Cố là một nữ nhân trung niên có thân hình hơi béo, hoặc là không thể nói bà béo, phải nói bà đầy đặn. bà trang điểm tinh xảo, mặc sườn xám cùng giày cao gót, vừa nhìn liền biết là nữ nhân xinh đẹp.

“Cảm ơn bác.” Cố Ngôn Tử cười nói.

“Đương nhiên, bác cảm thấy cháu lợi hại nhất, nếu không cháu sẽ không thể viết ra kịch bản tốt như vậy.” bác Cố lại nói.

Cố Ngôn Tử khó hiểu nhìn qua, sau đó chợt nghe bác mình cười ha ha: “Bác cảm thấy, cháu có thể tóm được Trịnh Gia Hòa, đây mới là lợi hại nhất.”

Cố Ngôn Tử đỏ mặt lên.

Bác Cố còn chưa nói xong: “lúc Trịnh Gia Hòa còn nhỏ bác đã ôm qua hắn, còn từng đổi tã cho hắn, sau đó lại nhìn thấy hắn lớn lên một chút— người này chủ ý rất nhiều, tuổi còn nhỏ mà giống như người lớn không thích đùa giỡn, khiến bác tức giận rất nhiều lần phải quay về, hiện tại thành vãn bỗi của bác, thật sảng khoái.”

Cố Ngôn Tử vừa nhấc mắt, liền nhìn thấy vẻ mặt bác nhà mình rất vừa lòng.

Cố Ngôn Tử: “….” Bà nội nhìn thấy bác nói như vậy, sợ là lại tức giận!

Cố Ngôn Tử nghĩ thật đúng như vậy, ban đầu bà nội Cố là muốn con gái khuyên nhủ Cố Ngôn Tử, làm cho Cố Ngôn Tử cùng Trịnh Gia Hòa chia tay, kết quả con gái mình lại nói như vậy….

Bà nội Cố nhanh đi lên, vỗ lên đầu con gái mình một cái.

“Mẹ…” bác Cố hơi bất đắc dĩ nhìn mẹ mình, bọn họ đã hơn năm mươi tuổi, mẹ bà sao còn không cho bà mặt mũi như vậy?

Bà nội Cố cũng mặc kệ con gái mình nói như thế nào, bà lại vỗ con gái mình một cái nữa, tiếp theo nhìn về phía Cố Ngôn Tử: “Ngôn Tử, con theo bà lên thư phòng!”

“Vâng.” Cố Ngôn Tử cười cười với bà nội mình ngoan ngoãn theo sát bà nội mình vào thư phòng.

Đi vào, hắn liền nhìn thấy ông nội nghiêm mặt ngồi ở phía sau bàn học.

Ông nội bà nội hắn không thích trang hoàng xa hoa, lại càng không thích những kiểu đơn giản những năm gần đây, liền thích kiểu Trung Quốc mang hơi thở quý phái, mà trong thư phòng của hai người bọn họ, lại biểu hiện vô cùng nhuần nhuyền.

Thư phòng của bọn họ trang hoàng cổ kính, còn bày một ít tranh chữ cổ xưa giá trị xa xỉ….

Cố Ngôn Tử dừng lại bên cạnh bàn học, chờ ông nội mình lên tiếng, nhưng ông nội hắn vẫn không nói chuyện, hắn chỉ có thể len lén thưởng thức bản học và cái bình thanh hoa kia, đến ngay cả đóa hoa ở bên trên cũng đếm luôn.

Qua hồi lâu, ông nội Cố đột nhiên lên tiếng: “Cố Ngôn Tử, cháu lập tức liền cùng Trịnh Gia Hòa chia tay!”

“Ông nội chúng cháu là thật lòng….”

“Ông mặc kệ các cháu có phải là thật lòng hay  không, các người là chú cháu, không thể cùng một chỗ!” Ông nội Cố lại nói.

Bộ dạng ông nội Cố giống cha Cố, lúc này hắn nghiêm mặt, so với cha Cố càng uy nghiêm hơn, cũng càng dữ hơn.

“Ông nội, chúng cháu không có quan hệ huyết thống….” Cố Ngôn Tử hơi bất đắc dĩ, hắn và Trịnh Gia Hòa, là chú cháu cái gì chứ….

“Không có quan hệ huyết thống thì như thế nào? Cháu kêu chú nhiều năm như vậy, chẳng lẽ nói không có là không có sao?” Ông nội hừ lạnh một tiếng.

Cố Ngôn Tử nhớ rõ đời trước sau khi mình gặp chuyện không may, ông nội bà nội vẻ mặt lo lắng cùng quan tâm,  hắn không muốn cùng hai người tranh chấp, muốn dùng lời hay ý đẹp để khuyên.

Nhưng mà không hề dùng được, giọng ông nội Cố càng lúc càng lớn, buộc hắn cùng Trịnh Gia Hòa chia tay.

Ngay từ đầu Cố Ngôn Tử muốn thuyết phục ông nội mình, nhưng nhìn thấy ông nội mình mặc kệ hắn nói cái gì cũng không nghe, thậm chí bắt đầu nói ra những lời ác độc về Trịnh Gia Hòa, nói Trịnh Gia Hòa khẳng định coi trọng công ty nhà bọn họ, mới có thể cùng hắn một chỗ, tính tình cũng mới tốt như vậy.

Kỳ thật hắn cũng không phải là người tốt tính, cho nên mới bỏ nhà ra đi, lúc trước cùng Bành Tĩnh Hoằng ở bên nhau, mới thường xuyên cãi nhau.

Lúc này, hắn trực tiếp cùng ông nội mình ầm ĩ.

“Cháu không phải con nít, cháu có thể tự mình lựa chọn!” Cố Ngôn Tử lớn tiếng nói, sau đó còn nói rất nhiều, đại khái là chuyện hắn và Trịnh Gia Hòa ở một chỗ là chuyện của hai người bọn họ, không có liên quan tới người khác.

Đây chính là hắn lựa chọn, cho dù chọn sai, hắn cũng sẽ không hối hận.

Đương nhiên, hắn tin tưởng vững chắc mình sẽ không chọn sai… Trịnh Gia Hòa cũng thật sự rất tốt.

Cố Ngôn Tử nói rất nhiều, sau khi nói xong, lại hơi không yên.

Hắn sợ ông bà nội của mình vẫn không đồng ý.

Nhưng mà, làm cho hắn không thể tưởng tượng được chính là, ông nội bà nội hắn thế nhưng cùng nhau nở nụ cười.

“Ngôn Tử, ông nội có mấy lời muốn nói với cháu.” Ông nội Cố nói, “Con người khi còn sống, cũng sẽ gặp phải những chuyện như vậy, cần đưa ra quyết định, cháu có thể đưa ra quyết định chính xác, cũng nên kiên trì quan điểm của mình, này rất tốt. đương nhiên, nếu là cháu tự mình lựa chọn, mặc kệ là có hậu quả gì, cháu đều phải tự mình gánh vác. Khi ở chung với người khác, cháu phải có giới hạn của cháu, cũng nên bảo vệ giới hạn của mình, đối xử tử tế với mình….”

Ông nội Cố từ từ nói.

Mời đầu Cố Ngôn Tử còn hơi khó hiểu, nhưng nghe nghe, cũng hiểu được không ít.

“Ông nội đã nhìn ra, cháu đối với Trịnh Gia Hòa, là thích thật sự… ông nội sẽ không ngăn cản các cháu, nhưng cháu phải nhớ kỹ một chuyện.” ông nội Cố cuối cùng nói: “Đừng ủy khuất mình.”

Một  người, nếu ngay cả mình cũng không để ý mình, hắn tuyệt đối cũng không thể sống hạnh phúc được, mà một người nếu không để bản thân mình bị ủy khuất, hắn cũng có thể qua rất khá.

“Ông nội!” Cố Ngôn Tử hơi cảm động, đồng thời cũng nhận ra rằng. lúc hắn cùng Bành Tĩnh Hoằng ở bên nhau, chính là ủy khuất bản thân.

Mà lúc này, ông nội Cố đột nhiên nhìn về phía bình phong dùng làm ngăn cách giá sách: “Xuất hiện đi!”

Cố Ngôn Tử khó hiểu, liền nhìn thấy mới vừa chia cách không bao lâu Trịnh Gia Hòa đã từ sau giá sách đi ra.

“Anh sao lại ở chỗ này?” Cố Ngôn Tử hơi khiếp sợ, lúc hắn lên máy bay, Trịnh Gia Hòa cũng đi tiễn, hắn không phải là nên ở thành phố B sao? Sao lại xuất hiện ở đây? Còn tới Cố gia trước mình?

“Anh ngồi máy bay tư nhân.” Trịnh Gia Hòa nói. Cố Ngôn Tử sợ hắn tới đây bị ủy khuất không cho hắn tới đây, nhưng hắn vẫn lo lắng, cũng liền chuẩn bị trước, sau khi biết được chuyến bay của Cố Ngôn Tử, liền để cho trợ lý Chu xin cho mình đi máy bay tư nhân.

Sau đó hắn liền tới Cố gia trước.

“Tư bản chủ nghĩa vạn ác!” Cố Ngôn Tử nói, trong lòng cũng vui vẻ, hắn biết ông nội mình cho mình và Trịnh Gia Hòa ở bên nhau, chỉ sợ là có liên quan đến thái độ của Trịnh Gia Hòa.

Trịnh Gia Hòa cười khẽ: “Em dùng để nói mình vạn ác sao?” Cố Ngôn Tử không phải là kẻ có tiền sao?

“Em là ám chỉ anh đó ! » Cố Ngôn Tử nói sạo. lúc này hắn chỉ cần nghĩ những lời nói bênh vực Trịnh Gia Hòa lúc trước bị Trịnh Gia Hòa  nghe được, còn hơi xấu hổ.

« Được rồi…. » Trịnh Gia Hòa nói : « Ngôn Tử, anh thật vui vẻ. »

Lúc trước bởi vì Cố Ngôn Tử còn nhỏ, Trịnh Gia Hòa rất sợ hắn không chắc chắn, nhưng sau khi nghe những lời nói của Cố Ngôn Tử, những điểm lo lắng này, lập tức liền tan biến.

Chiếm được sự đồng ý của ông nội Cố và bà nội Cố, Cố Ngôn Tử và Trịnh Gia Hòa bắt đầu không chút nào che giấu ra vào có nhau, không chỉ có thế, Trịnh Gia Hòa còn không đi nhà của hắn, ngược lại ở lại phòng ngủ của Cố Ngôn Tử.

Cha Cố ngày hôm đó tăng ca tới khuya mới về, cuối cùng mới có thới gian cho giao thừa năm mới và mùng một.

Hắn đã sớm thức dậy, kết quả đang ăn sáng, đột nhiên nhìn thấy Trịnh Gia Hòa và con hắn cùng nhau đi ra từ phòng của con hắn….

Cha Cố thiếu chút nữa bùng nổ.

Cho dù sớm tiếp nhận Trịnh Gia Hòa, thấy một màn này, hắn cũng chịu không nổi.

Cũng may hắn không thật sự nổi bão, hắn thậm chí chỉ kéo căng mặt mình.

Nhưng nhìn thấy con mình và Trịnh Gia Hòa gẫn gũi cùng nhau ăn sáng, cha Cố lại không muốn ăn… may mắn lúc này, mẹ Cố gắp đồ ăn cho hắn.

Nhìn vợ mình, cha Cố hít sâu một hơi, vô cùng vui vẻ ăn sáng.

Hôm nay giao thừa, Trịnh Gia Hòa sẽ ở Cố gia tới buổi tối, sau đó sẽ bay về thành phố B, mà hắn cũng đã sớm nói với cha mẹ mình.

Lại nói, hắn ngay từ đầu là muốn cha mẹ mình cùng mình tới thành phố S đón năm mới, nhưng mẹ Trịnh không đồng ý.

Con mình tóm mất cháu trai của chị em tốt, mẹ Trịnh thực chột dạ, bà sợ chị em tốt của mình không tha thứ cho mình, trực tiếp rút lui trước, không tiếp xúc trước rồi tính sau.

Vì thế, Trịnh Gia Hòa chỉ có thể một mình đi thành phố S, buổi tối lại trở về.

Đêm ba mươi, mọi người đều ở nhà không ra cửa, con trai lại không ở bên người…. cha Trịnh mẹ Trịnh cũng tịch mịch.

Kết quả, giữa trưa  mới vừa cơm nước xong, còn có người tới cửa.

Người hầu trong nhà đa số đều nghỉ, nhưng vẫn có người ở, nhưng khi có người nói Trương Đình Nghiêm tới đây, lúc này mẹ Trịnh nhíu mày : « hắn thật đúng là phiền ! loại ngày này còn tới đây làm gì ? »

Cha Trịnh nói : « Cũng không có gì mà phiền, hắn đến đây, thì cho hắn vào đi. »

« Để cho hắn vào cái gì ? » Mẹ Trịnh nhíu mày.

« Không làm gì cả, đi vào một chút cũng không sao cả. » cha Trịnh cười nói : « Em cũng đừng quá để ý. »

Mẹ Trịnh nghe cha Trịnh nói rốt cục không nói gì.

Một bình luận cho “chương73”

Gửi phản hồi