chương72

Giang đạo gần đây giống như con gà hăng tiết chuẩn bị cho bộ phim mới của mình, cũng không quan tâm đến những chuyện ở trên mạng, lúc trước vẫn là Giang phu nhân nói cho hắn Cố Ngôn Tử bị bôi đen, hắn mới lên mạng đăng QQ.

Sau đó hắn không quản chuyện này nữa, lại tập trung vào phim của mình.

Sáng sớm hôm nay, hắn đang ở đại sảnh của khách sạn mà đoàn phim bọn họ bao ăn bữa sáng, liền nhìn thấy Tịch Trạch An bưng một cái chén đi tới.

Tịch Trạch An là nam minh tinh, lại là phái thực lực, tuy rằng phải bảo trì dáng người, nhưng đối với không chế ẩm thực cũng không quá nghiêm khắc, ít nhất có thể ăn no.

Đương nhiên, những thực phẩm rác rưởi khẳng định không thể ăn.

Trong chén hắn có hai quả trứng luộc, hai cái chân gà, cộng thêm một ít rau dưa và khoai lang khoai tây, cũng không còn những thứ khác.

Lúc này ngồi ở trước mặt Giang đạo, nhìn thấy trong chén Giang đạo để đầy lạp xưởng, bánh ngọt, bên cạnh còn có một lý than toan, hắn hơi cảm thấy ghen tị.

“Giang đạo, ông ăn thật là phong phú….” Tịch Trạch An nói.

“dù sao cũng không cần xuất hiện trên màn ảnh.” Giang đạo hơi đắc ý.

“….” Tịch Trạch An: “Giang đạo, lúc trước ông ở trên mạng đăng bình luận, có thấy tự vả mặt không?”

“Bình luận gì? Cái gì mà tự vả mặt?” Giang đạo khó hiểu.

“Chính là bình luận ông nói Cố Ngôn Tử nghèo nhưng chí lớn, lúc trước là Bành Tĩnh Hoằng theo đuổi Cố Ngôn Tử.” Tịch Trạch An nói.

“Tôi không nói sai! Lúc trước quả thật là Bành Tĩnh Hoằng theo đuổi Cố Ngôn Tử.” Giang đạo nhíu mày, khi đó hắn còn cảm thấy bực mình khi BànhTĩnh Hoằng cứ quấy rầy Cố Ngôn Tử làm ảnh hưởng tới tiến độ quay phim! “Chẳng lẽ còn có chuyện gì sao?” không phải là hắn nhìn lầm Cố Ngôn Tử đó chứ?

“Chuyện này quả thật còn có chuyện khác.” Tịch Trạch An nói.

“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?” Giang đạo sốt ruột hỏi han, nếu Cố Ngôn Tử là người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, vậy hắn quả thật quá mất mặt!

Vẻ mặt Tịch Trạch An bình tĩnh: “Là như vậy, Cố Ngôn Tử hắn không nghèo, hắn là người thừa kế của Cố thị.”

“Thì ra là những chuyện này, tiểu Cố hắn đã gọi điện thoại nói với tôi, nói qua hắn không nghèo. Từ từ, cậu nói Cố thị sao? Cố thị nào?” Giang đạo muốn mơ hồ rồi.

“Chính là Cố thị Cố Tề Chấn kia.” Tịch Trạch An cảm thán nói.

Hắn ở giới giải trí lăn lộn cũng rất tốt, cũng buôn bán lời không ít tiền, nhưng so với loại quái vật lớn như Cố thị thì….

Thật sự rất ghen tị với Cố Ngôn Tử.

Giang đạo: “…”

Giang đạo nếm qua bữa sáng phong phú, mở ra QQ muốn xem đại V kia lúc trước nói “Ngồi chờ mất mắt”, kết quả liền phát hiện đại V kia đã đem những bình luận bôi đen Cố Ngôn Tử xóa đi.

Hắn chỉ có thể để gửi lại một câu ở trên QQ của mình: “Lúc trước tôi nói sai rồi, tiểu Cố không phải người nghèo chí không nhỏ… hắn là người giàu chí không nhỏ.”

“Giang đạo thật đáng thương!”

“Ảnh chụp lúc trước, thật sự không hề nhìn ra Cố thiếu có tiền! Cố thiếu đặc biệt có chí khí.”

“Cho nên Cố thiếu tuyệt đối không phải là vì Bành Tĩnh Hoằng có tiền mới cùng Bành Tĩnh Hoằng một chỗ, Bành Tĩnh Hoằng sao có tiền bằng hắn!”

“Hiện tại Bành Tĩnh Hoằng nhất định thực hối hận, một kim oa oa như vậy thế mà lại bỏ lỡ….”

…..

Cố Ngôn Tử ở trên mạng đăng QQ giải thích, nói mình cho tới nay, đều muốn tự mình xông pha ở trong giới giải trí, cho nên mới không  muốn lộ thân phận của mình, đối với cái này, nhóm ngươi trên mạng có thể hiểu được, thậm chí rất đau lòng.

“Cố thiếu thật là có nghị lực, ở trong giới lăn lộn đã năm năm, bốn năm trước đều không có tiếng tăm gì, lần này tuy rằng Giang Sơn nổi tiếng, nhưng nếu không ai bôi đen hắn, chúng ta khẳng định cũng không chú ý tới biên kịch này.”

“khiêm tốn+10086, hiện tại trên mạng cũng không có ảnh chụp của hắn!”

“Tìm tìm những tác phẩm trước kia của Cố thiếu, ngay cả khi còn học đại học kịch bản do đạo diễn mới quay phim mạng hắn cũng đã viết qua, thật sự là liều mạng!”

….

Đương nhiên, cũng có người cảm thấy những chuyện này là do hắn tự làm ra…. Thế nhưng những người này cũng chỉ dám tự mình nói với bạn bè của mình mà thôi.

Lực lượng tư sản rất mạnh, trong lúc nhất thời, Cố Ngôn Tử ở trên mạng, thế nhưng người khen ngợi hắn như nước, càng ngày càng có nhiều người khen hắn.

Khiến cho chính bản thân hắn cũng ngại ngùng.

Mà lúc đó, người chú ý hắn cũng càng ngày càng nhiều.

Rất  nhiều tác giả có tiếng, cùng chỉ có mấy chục vạn fan, người cao nhất mới có mấy trăm vạn fan, nhưng hiện tại, số lượng fan của Cố Ngôn Tử, thế nhưng vượt qua cả tác giả đứng đầu.

Thân phận thiếu gia nhà giàu quả nhiên thực nổi tiếng, mọi người… cũng quả nhiên thật thích xem bát quái.

Nhóm người trên mạng đang xem bát quái, nhưng có người đã bị chọc tức.

Trong một căn phong ở thành phố B, Trương Đình Nghiêm nhìn những tin tức ở trên mạng, thiếu chút nữa cắn vỡ răng của mình.

Hắn không nghĩ tới, Cố Ngôn Tử dĩ nhiên là người thừa kế của Cố thị, là con trai của Cố Tề Chấn.

Trách không được Trịnh Kiến Quân có thể dễ dàng chấp nhận Cố Ngôn Tử như vậy, thì ra là thế!

Cho tới nay, Trịnh Kiến Quân luôn  là người vì quyền thế tiền tài, không từ thủ đoạn sao?

Nếu không lúc trước cũng sẽ không vứt bỏ hắn, đem hắn vứt lại ở nông thôn!

Cuộc sống trước đây của Trương Đình Nghiêm, vẫn là qua thật hạnh phúc, “cha mẹ” hắn cũng chỉ có một đứa con là hắn, đối với hắn rất thương yêu, tuy rằng thôn bọn họ thực nghèo, nhưng bởi vì nguyên do hắn qua tốt hơn những bạn nhỏ cùng lứa tổi, hắn đối với cuộc sống của mình thực vừa lòng.

Sau đó, hắn được tập đoàn Minh Lợi giúp đỡ, cuộc sống liền rất tốt.

Mà khi đó, hắn tuy rằng xấu hổ để cho người ta biết mình được người khác giúp đỡ, nhưng đối với vợ chồng Trịnh Kiến Quân vẫn tồn tại cảm kích, hơn nữa hắn muốn mình qua thật tốt, cũng bắt đầu liên lạc tình cảm với Trịnh gia.

Hắn cùng Trịnh gia quan hệ càng ngày càng gần.

Sau đó trong lúc vô tình hắn phát hiện, mình cùng Trịnh Gia Hòa lại có vài phần giống nhau, không chỉ có thể, Trịnh Kiến Quân rõ ràng chăm sóc hắn nhiều hơn.

Những người cùng hắn tiến vào tập đoàn Minh Lợi, năng lực cũng không kém, thăng chức lại chậm hơn hắn.

Lúc này hắn đã biết mình là con nuôi của cha mẹ, đương nhiên cũng có ý tưởng lớn mật.

Hắn trộm tóc của Trịnh Gia Hòa, tìm vài người thân thiết đem đi giám định, xem xét quan hệ của hai người.

Sau khi giám định, đều tỏ vẻ rằng hắn và Trịnh Gia Hòa, có quan hệ anh em.

Giám định nhiều năm trước, có thể tra ra cũng không nhiều lắm, nhưng chỉ điểm này, với hắn mà nói đã đủ rồi.

Hắn điều tra qua Trịnh Kiến Quân, biết Trịnh Kiến Quân năm đó xuống nông thôn cách cha mẹ nuôi hắn rất gần, mà hắn sau khi Trịnh Kiến Quân vào đại học không lâu sau thì sinh ra, thời gian lại tương đối đúng. Huống chi hắn trong lúc vô ý biết được, đoạn thời gian hắn bị đưa đến trong nhà cha mẹ nuôi, Trịnh Kiến Quân từng xin phép thầy giáo, trở về nông thôn lúc trước.

Hắn khặng định mình là con của Trịnh Kiến Quân, cũng là cùng cha khác mẹ với Trịnh Gia Hòa.

Có suy đoán như vậy, hắn lại cẩn thận quan sát, liền quan sát được càng nhiều điểm đáng ngờ, cuối cùng xác định là chính xác.

Cũng là bởi vì xác định như vậy, hắn liền không cam lòng.

Hắn không tra được mẹ mình là ai, nhưng không hề nghi ngờ, mẹ hắn bị Trịnh Kiến Quân vứt bỏ.

Dựa vào cái gì Trịnh Kiến Quân sau khi từ bỏ mẹ hắn, sau đó lại có thể thăng chức rất nhanh làm người giàu có, mà hắn lại phải ở vùng núi nghèo khó lớn lên?

Dựa vào cái gì Trịnh Gia Hòa từ nhỏ nhận được hàng vạn hàng nghìn sủng ái, hắn lại trở thành kẻ nghèo khó?

Hắn cũng là tại lúc ấy, bắt đầu mượn tên tuổi của Trịnh Kiến Quân, ở bên ngoài mở công ty, đào góc tường tập đoàn Minh Lợi.

Hắn nghĩ Trịnh Kiến Quân sẽ không quản hắn, dù sao hắn chỉ đào một chút tiền từ tập đoàn Minh Lợi, không nghĩ tới Trịnh Kiến Quân thế nhưng không nói tình cảm, không chỉ chèn ép công ty của hắn, còn xa thải hắn.

Hắn rơi vào đường cùng, cuối cùng đành vài lần đến Trịnh gia xin lỗi, mới có thể chiếm được một cơ hội hối cải để làm người mới.

Mười năm này, hắn nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng, cuối cùng ở tập đoàn Minh Lợi có vị trí nho nhỏ, nhưng hắn có thể cảm giác được, bên người vẫn có người theo dõi hắn, rất nhiều công việc quan trọng, cũng không giao cho hắn làm.

Trịnh Kiến Quân trên mặt hài hòa với hắn, kỳ thật vẫn đề phòng hắn, nhưng đối với Trịnh Gia Hòa, lại có thể nói là cho hết tất cả.

Đều là con, sao lại có khác biệt lớn như vậy? chỉ là bởi vì Trịnh Gia Hòa có người mẹ tốt sao?

Trương Đình Nghiêm không dám làm lớn chuyện, nhưng mấy năm nay ở trong bóng tối làm không ít chuyện, đáng tiếc những mờ ám này của  hắn, cũng không ảnh hưởng tới Trịnh Gia Hòa và Trịnh Kiến Quấn.

Mấy ngày nay Trịnh Kiến Quân đối với hắn càng ngày càng lãnh đạm, sau này hắn chỉ sợ không thể xuất hiện được nữa.

Trương Đình Nghiêm nghĩ như vậy, đột nhiên nhìn thấy trong diễn đàn đồng nghiệp, có người nói.

Trương Đình Nghiêm tuy rằng liếc mặt một cái, lập tức liền tức giận.

Đồng nghiệp trong diễn đàn đang nói một chuyện lớn— tập đoàn Minh Lợi mở cuộc họp cổ đông, bởi vì Trịnh Kiến Quân tính toán đem toàn bộ cổ phần công ty trong tay mình, tất cả đều cho Trịnh Gia Hòa.

Lúc Trịnh Gia Hòa mới vừa về nước, Trịnh Kiến Quân đã cho Trịnh Gia Hòa một phần cổ phần của công ty.

Nhưng bởi vì khi đó tuổi của Trịnh Gia Hòa còn trẻ, không thể khiến mọi người tín phục, còn cần hắn chắn ở phía trước, cho nên cho cũng không nhiều.

Sau đó, Trịnh Kiến Quân vừa làm chủ tịch, vừa dạy dỗ Trịnh Gia Hòa, cho đến vài năm này, mới hoàn toàn buông tay.

Nhưng kỳ thật cổ phần công ty vẫn nằm trong tay hắn.

Nhưng hiện tại, Trịnh Kiến Quân muốn đem toàn bộ cổ phần công ty giao cho Trịnh Gia Hòa.

Trương Đình Nghiêm vẫn ngóng trông Trịnh Kiến Quân có thể cho mình một phần cổ phần của công ty, nhưng hiện tại xem ra, Trịnh Kiến Quân cái gì cũng không định cho hắn!

Hắn sao lại không tức giận chứ?

Rõ ràng Trịnh Kiến Quân cũng không cần sợ Tần gia, rõ ràng Trịnh Gia Hòa cũng thích nam nhân, cũng không thể kéo dài hương khói của Trịnh gia, thế mà Trịnh Kiến Quân còn đối với hắn như vậy.

Một ý niệm trong đầu Trương Đình Nghiêm lại bắt đầu rục rịch.

Dựa vào pháp luật hiện tại, con riêng cũng có quyền thừa kế, nếu Trịnh Kiến Quân xảy ra chuyện….

Ý tưởng của Trương Đình Nghiêm, cha Trịnh cũng không biết.

Mà lúc này hắn quả thật tính toán đem cổ phần của công ty toàn bộ giao cho Trịnh Gia Hòa.

“Hiện tại Gia Hòa cũng đã có bạn đời, anh cũng yên tâm. Chờ cổ phần công ty giao cho hắn, chúng ta có thể đi du lịch khắp nơi.”

“Thân thể em không tốt, có thể không đi được.” mẹ Trịnh nói, trên mặt lại tràn đầy vui mừng.

“Thân thể anh cũng không tốt, cũng không đi được, nhưng cũng không cần chúng ta đi nhiều.” cha Trịnh nhìn mẹ Trịnh cười nói chuyện tương lai: “Anh sẽ mua nhà và xe ở bên nước ngoài….”

Khóe miệng mẹ Trịnh vẫn cong lên trên, thế nhưng nở nụ cười trong  chốc lát, bà lại không cười: “Ai! Chúng ta nghĩ thật là tốt, chính là bên Cố gia…”

Chị em tốt của bà vừa mới gọi điện mắng bà một chút….

Một bình luận cho “chương72”

Gửi phản hồi