chương71(hoàn)

Lúc hai người đến đại học Thánh Tây Nhĩ, trong trường thực im lặng, lúc này chính là đang thi cuối kỳ, tất cả các hệ đều bận rộn như nước tới chân mới nhảy, vì nếu như không đạt được điểm chuẩn môn học, thì căn bản không có lòng dạ ra ngoài đi dạo, đương nhiên cũng bỏ qua cơ hội được chạm mặt Diệp thiếu tướng.

Xe huyền phù dừng lại ở bãi đậu xe của khu nhà trọ cho giáo viên, Cố Tử Khung bỗng nhiên  nở nụ cười, Diệp Hoài Tây nhìn về phía hắn đang nhìn, liền nhìn thấy ngàn vạn bồng hoa hồng vẫn nở hoa như trước, đồng thời cũng hiểu được hắn đang cười gì, sợ Cố nhị hoàng tử lại mượn đề tài nói chuyện của mình, Diệp thiếu tướng nhất quyết không để cho người ta có cơ hội phát tác, liền mở cửa xe đi ra ngoài: “Áo Nhĩ chủ nhiệm đang chờ chúng ta.”

“Anh vội như vậy làm gì?” Cố Tử Khung thấy hắn vội vàng, biết hắn cũng có ý nghĩ giống mình, trong lòng cũng sáng như gương, ngoài miệng lại nhịn không được đùa Diệp thiếu tướng.

Diệp thiếu tướng ngay cả một ánh mắt cũng không muốn cho nhị hoàng tử đang muốn đùa giỡn lưu manh, lập tức đi tới trong nhà trọ.

Cố Tử Khung ở trước mặt hắn không phải là dáng vẻ anh không để ý tới em, em liền im lặng, người này căn bản không có da mặt, giơ tay ra kéo hắn, kéo người vào trong tay bóp nhẹ một chút, nhỏ giọng trêu đùa: “Khi đó có phải Diệp thiếu tướng nghe ra giọng nói của em, nên mới gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ?”

Diệp Hoài Tây nghiêm mặt không để ý người nào đó, nhưng hai tai đỏ ửng cũng không lừa được người ta.

Cố Tử Khung liếc mắt một cái, trong lòng liền vui vẻ như nở hoa, cố gắng kìm nén sẹ ấm áp trong lòng, tiếp tục trêu đùa: “ không phải lúc trước Diệp thiếu tướng đã đặt em ở trong lòng, ngày đêm không quên được em, mới có thể vừa nghe thấy giọng nói là đã nhận ra em? Nếu thật sự như vậy, em có thể vui vẻ vài ngày.”

Diệp Hoài Tây vẫn không có phản ứng gì, nghe đến đó đã muốn thay đổi thái độ lạnh nhạt lúc trước, nhưng vừa quay đầu liền nhìn Cố Tử Khung rất lâu, đuôi lông mày khẽ nhếch: “Em đang yêu cầu anh tỏ tình sao?”

Cố Tử Khung hơi cười, liếc mắt nhìn xung quanh, phát hiện hành lang dừng chân chờ thang máy chỉ có hai người bọn họ, liền nhanh chóng cúi xuống hôn lên môi hắn: “Vậy Diệp thiếu tướng có đồng ý thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ này của em hay không?”

Diệp Hoài Tây vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt kia, chỉ là hai tai càng thêm ửng hồng, làm cho người ta thấy càng muốn trêu ghẹo, màu hồng nhạt này làm cho Cố Tử Khung liên tưởng đến một ít hình ảnh không đứng đắn, đáy mắt hắn dần dần tối sầm lại, khi hắn nhìn đến chiếc bụng phẳng kia, cảm xúc trong ánh mắt tan đi một cách miễn cưỡng, haiz, sao lại có thai chứ?

“Tới rồi.” Diệp Hoài Tây nhẹ giọng nói, giơ tay ấn vài cái trên cửa.

Chuông cửa vang lên, bên trong cánh cửa cực kỳ yên tĩnh, không đến nửa phút sau, cửa mở, lộ ra khuôn mặt bình tĩnh của Áo Nhĩ chủ nhiệm, lúc lão nhân gia thấy Diệp Hoài Tây, có hơi tức giận, lúc thấy Cố Tử Khung, vẻ áy náy chớt lóe rồi biến mất.

Nhưng mà Cố Tử Khung cũng coi như không có việc gì đứng ở phía sau Diệp Hoài Tây, không nói một câu nào.

Áo Nhĩ chủ nhiệm nghiêng mình, chào đón người đi vào: “Vào đi, mới vừa nghĩ tới hai cậu khi nào thì mới có thể tới đây, không nghĩ tới lại nhanh như vậy.”

“Nghe nói thầy tìm tôi, nên tôi liền tới đây. Có một số việc nên gặp mặt để nói chuyện mới tốt.” Diệp Hoài Tây nói.

Áo Nhĩ chủ nhiệm liên tục gật đầu, đóng cửa lại, dẫn hai người vào bên trong, ánh mắt luôn đảo qua Cố Tử Khung, muốn nhìn phản ứng của hắn một chút.

Nhưng từ đầu đến cuối trong mắt Cố Tử Khung chỉ có Diệp Hoài Tây, thỉnh thoảng rời đi trong chốc lát, vẫn là vì chăm sóc gì đó cho Diệp Hoài Tây.

Ngực Áo Nhĩ chủ nhiệm cảm thấy hờn dỗi.

Loại cẩu lương được tặng tới cửa này, thật sự muốn đem hắn bức chết mới đủ.

“hắn chỉ chớp mắt, cậu đã lớn lên như vậy.” Áo Nhĩ chủ nhiệm uống mấy ngụm nước, bỗng nhiên nói.

Cố Tử Khung cầm một quyển sách ở trên bàn trà, nhàm chán lật xem, đột nhiên nghe thấy lời nói của Áo Nhĩ chủ nhiệm, hắn lật trang sách một chút, ngẩng đầu nhìn Áo Nhĩ chủ nhiệm, có chút ý tứ không rõ.

Áo Nhĩ chủ nhiệm cười gượng: “Kỳ thật lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã biết cậu là ai, vốn tôi còn muốn tìm cho cậu một ô dù mạnh mẽ, cho cậu ở trường học yên bình vượt qua bốn năm, kết quả Hoài Tây cùng tôi đánh cuộc, tôi liền biết thời biết thế để cậu trở thành học trò của nó, hiện tại xem ra, khi đó chỉ sợ là Hoài Tây tính kế tôi.”

Làm trò ở trước mặt thầy giáo, lại bị người vạch trần, Diệp Hoài Tây không có hề xấu hổ, thực tự nhiên gật đầu: “Còn phải cảm ơn thầy đã chăm sóc hắn.”

“Đừng nói vậy.” Áo Nhĩ chủ nhiệm khoát tay, vẻ mắt áy náy, “Chuyện năm đó, nhà tôi cũng có trách nhiệm.”

“Mọi chuyện cũng đã qua lâu như vậy, Áo Nhĩ chủ nhiệm không cần vì chuyện quá khứ mà đau buồn.” Diệp Hoài Tây mở miệng cảm ơn, Cố Tử Khung không có khả năng còn làm bộ như miệng hồ lô, hơn nữa mọi chuyện cũng không có liên quan gì đến Áo Nhĩ chủ nhiệm, chuyện năm đó như thế nào, trong lòng hắn biết rõ ràng. Hắn mặc dù không phải là người lấy ơn báo oán, nhưng cái nào là thật cái nào giả hắn còn phân biệt được.

“Cậu thật sự nghĩ như vậy?” Áo Nhĩ chủ nhiệm nửa tin nửa ngờ hỏi.

Cố Tử Khung cong môi cười rộ lên: “Tôi không có lý do lừa người, người còn giúp tôi, tôi nên nói cảm ơn.”

Áo Nhĩ chủ nhiệm thấy vẻ mặt hắn tự nhiên, ánh mắt vô tư trong sáng, không hề có miễn cưỡng, trong lòng hơi yên tâm nhưng vẫn không quá yên tâm, lại nhìn Diệp Hoài Tây.

Diệp Hoài Tây là học trò của hắn, hắn đương nhiên hiểu rõ, chỉ cần liếc mặt một cái là biết thật hay giả.

Kết quả vẻ mặt của Diệp Hoài Tây cũng không có gì khác so với Cố Tử Khung.

Lúc này Áo Nhĩ chủ nhiệm mới yên lòng, Cố Tử Khung là thật sự không thèm để ý, hắn liền nhẹ nhàng thở ra: “Không cần cảm ơn, là tôi nên làm.”

sau khi nói xong chủ đề hơi nặng nề này đối với Áo Nhĩ chủ nhiệm, hắn lại mở ra một câu chuyện khác, kiến thức người này rất rộng rãi lại có thói quen liên miên cằn nhằn khiến hắn giống như một lão vẹt lắm mồm, một phút cũng không nhàn rỗi: “Lúc trước cậu nói hắn có việc gấp phải tạm thời nghỉ học, có phải là hắn phải kế nhiệm làm hoàng đế hay không, cậu sợ hắn bận rộn không có thời gian sao?”

“không phải là bận rộn không có thời gian,” Diệp Hoài Tây ở trước mặt người ngoài luôn muốn giữ mặt mũi cho Cố Tử Khung, cho dù người nọ là thầy của hắn, “Là sợ hắn làm việc vất vả khiến cơ thể mệt nhọc. Mới vừa kế vị làm hoàng đế, có rất nhiều việc phải làm, học tập thì cũng không có quá mức vội vàng, tôi không hy vọng hắn bị suy kiệt.”

Áo Nhĩ chủ nhiệm nửa ngày không nói chuyện, vẻ mặt có thể nói là sợ hãi.

Đây vẫn là cậu học trò luôn thờ ơ với mọi người sao?

Nếu không phải tự mình nghe thấy, hắn khó có thể tin những lời xuất phát từ trong lòng như vậy thế mà lại do chiến thần Diệp Hoài Tây nói ra, thật sự làm cho người ngoài nghe thấy sợ hãi không thôi.

“….. Tôi thật không biết cậu lại tri kỉ như vậy.” Áo Nhĩ chủ nhiệm cảm thán nói, “nếu cậu nói như vậy, vậy giấy tạm nghỉ học tôi khẳng định sẽ giúp hắn, sau này nếu muốn có thể trở về tiếp tục học lại, dù sao cậu ta là hoàng đế, không ai dám hủy bỏ môn học của cậu ta.”

Lời nói này cũng coi như một câu trả lời mẫu mực trước mặt hoàng đế tương lai, Diệp Hoài Tây không nói gì nhìn Cố Tử Khung, rồi quay lại nhìn Áo Nhĩ chủ nhiệm nghiêm túc nói: “Nếu hôm nay không còn chuyện gì khác, tôi cùng hắn đi về trước.”

Áo Nhĩ chủ nhiệm gật đầu, bỗng nhiên lại nhớ tới một chuyện, hắn hỏi: “Tôi  nghe nói các cậu đã đăng kí kết hôn, còn có đứa nhỏ nữa?”

Chuyện đăng kí kết hôn đã truyền khắp trên quang võng, Áo Nhĩ chủ nhiệm thường xuyên lên mạng lướt sóng vẽ nước, biết cũng không ngạc nhiên. Nhưng thật ra chuyện đứa nhỏ này, hắn làm sao biết được?

Diệp Hoài Tây cùng Cố Tử Khung liếc nhau, cũng không có ý giấu giếm hắn cùng gật đầu, Diệp Hoài Tây nói: “Đúng vậy.”

Vẻ mặt của Áo Nhĩ chủ nhiệm bị kích thích, ngay cả học trò lạnh nhạt của mình còn có bầu bạn hợp pháp, hơn nữa đã tạo thành một nhà ba người, mình vẫn là một lão già độc thân, mới nghĩ như vậy, cũng khiến cho Áo Nhĩ chủ nhiệm chịu đủ đả kích, vì tránh cho mình bị đả kích thêm nữa, hắn phất tay nhanh chóng đuổi hai người kia đi.

Diệp Hoài Tây cùng Cố Tử Khung cũng không có ý ở lại, một chuyến này tới chỉ đơn giản nói hai ba câu, làm cho đôi bên hiểu rõ ý tứ trong lòng của nhau, để cho trong lòng đối phương thoải mái một chút.

Có một số việc chỉ cần nói ra là có thể cởi bỏ khúc mắc.

Diệp Hoài Tây hơi hơi nheo mắt liếc Cố Tử Khung bên cạnh, nhị hoàng tử nhìn thì vô cùng kiên cường, lì lợm, trên thực tế chỉ là một người mới hai mươi tuổi, số lần cần được an ủi tóm lại còn nhiều, hắn thân là omega của người ta, nên lo lắng nhiều hơn.

Hai người ngồi vào xe huyền phù, đi đến nhà trọ của Diệp Hoài Tây.

Xe mới vừa ra khỏi cửa của đại học Thánh Tây Nhĩ, bay về phía con đường không người, Cố Tử Khung ngồi ngay ngắn liền nghiêng tới.

Diệp Hoài Tây nhìn thấy thanh niên ánh tuấn tiến đến trước mặt, đuôi lông mày khẽ nhếch, có chút khó hiểu: “Sao thế?”

Cố Tử Khung cười: “Vừa rồi ở trên đường lén nhìn em vài lần, có phải cảm thấy em rất anh tuấn hay không? bản thân mình thật may mắn mới nhặt được bảo bối như vậy.”

Diệp thiếu tướng nam chinh bắc chiến đi qua không ít nơi, tự nhận gặp qua không ít người mặt dày khoe khoang, giống như Cố nhị hoàng tử, hắn vẫn là lần đầu tiên gặp được, trong lòng nổi lên vài phần hương vị vui đùa, hắn giả vờ đánh giá, còn thật sự nghiêm túc nhìn Cố Tử Khung một lúc lâu, giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt anh tuấn của Cố nhị hoàng tử, cong môi cười nói: “Đúng là đẹp trai, nhưng không phải bảo bối.”

Cố Tử Khung nghe nửa câu đầu, trong lòng vui vẻ, nghĩ buổi tối trở về sẽ cho hắn ăn nhiều một chút những thứ mấy ngày nay hắn vẫn thèm ăn, sau khi nghe nửa câu sau, ý nghĩ vừa rồi liền thu lại.

Ăn cái gì?

Người mang thai nhất định phải ăn kiêng, nếu không đứa nhỏ và người lớn sẽ không tốt, muốn ăn cái gì, vẫn là sinh rồi nói sau.

Diệp Hoài Tây nhịn cười, nghiêm trang chờ Cố Tử Khung đáp lời.

Suy nghĩ của Cố nhị hoàng tử bay lượn khắp trời, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là câu kia ‘không phải bảo bối’ đuổi mãi vẫn không chịu đi kia. hắn nhẫn nhịn, thể nhưng vẫn không nhịn được, liền kéo người vào trong ngực mình, tiến gần tới đôi môi hồng nhuận của Diệp thiếu tướng, nhỏ giọng dụ dỗ hỏi: “không phải anh nhặt được bảo bối sao?”

Diệp Hoài Tây buông lỏng môi suýt chút nữa thì bật cười: “Không phải.”

Phủ nhận quá nhanh, làm cho Cố Tử Khung tan nát cõi lòng, đem người ôm chặt hơn nữa.

vẫn luôn suy nghĩ mãi, hắn không hỏi lại, trực tiếp cúi đầu che lại ngọn nguồn làm cho hắn tan nát cõi lòng.

Sau một lúc lâu, Cố Tử Khung buông môi Diệp Hoài Tây ra, ngược lại chạm vào cổ hắn, giọng nói khàn khàn: “Qua vài ngày nữa, đem đứa nhỏ lấy ra bỏ vào lồng ấp đi?”

Cả người Diệp Hoài Tây hơi mềm, giọng nói cũng hơi nhẹ: “Ừ?”

Cố Tử Khung thở dài thườn thượt, nhẹ nhàng động chân, đỉnh hắn một chút: “Nếu lại tiếp tục để như vậy, em cảm thấy em sắp không được rồi.”

Diệp Hoài Tây rốt cục không nhịn được cười rộ lên: “Còn chưa tới lúc đó.”

Văn bản liên bang đã quy định rõ ràng, omega mang thai phải qua ba tháng mới có thể mang đứa nhỏ ra bỏ vào lồng ấp, hắn mới vừa qua hơn hai tháng  một chút, còn một khoảng thời gian.

Cố Tử Khung yên lặng, hiển nhiên cũng đã tìm hiểu những chuyện này, vẻ mặt lập tức không tốt, quy định chết tiệt này, hắn rất muốn hủy bỏ.

Dù sao một số omega cũng không hài lòng khi mang thai ba tháng.

“nếu em thấy khó chịu,” Diệp Hoài Tây hơi tạm dừng, thấy mắt Cố Tử Khung mong đợi nhìn qua, hắn cười nói, “Anh tài trợ một đôi tay.”

Cố Tử Khung nghiến răng nghiến lợi, hừ nhẹ một tiếng nói: “Không được, đã hưởng qua hương vị của anh, lấy tay không đạt được hiệu quả mong muốn, tối thiểu cũng phải phải….”

Lời nói hắn còn chưa nói hết, ánh mắt hắn nhìn chiếc đùi được bao quanh bởi quần dài quân trang của Diệp Hoài Tây, ý tứ thực rõ ràng.

Diệp Hoài Tây từ nhỏ tới lớn không tiếp xúc qua phương diện này, tính tình của hắn lại lạnh nhạt, nhìn rất khó ở chung, trong quá khứ nam đồng học ở chung với hắn cũng không dám ở trước mặt hắn đùa giỡn, lúc này, hắn đang hạ mắt nhìn theo ánh mắt của Cố Tử Khung nhìn về phía chân mình, trong ánh mắt hiện lên mờ mịt.

Diệp thiếu tướng ở phòng ngủ được xoa bóp chân nửa buổi chiều, rốt cục hiểu được ý tứ khi đó của Cố Tử Khung, ửng hồng trên mặt hắn còn chưa tan, mắt phượng đã mênh mông nước, trên trán còn có mồ hôi, nằm ở trên giường, hơn nửa ngày hô hấp mới bình thường trở lại, hắn nghiêng đầu nhìn về phía phòng tắm, người ở bên trong đang tắm rửa, một lát sau tiếng nước ngừng lại, Cố Tử Khung khoác áo ngủ, cầm khăn mặt trong tay đi ra.

“Có khỏe không?” Cố Tử Khung nhỏ giọng hỏi, trong mắt toàn là thỏa mãn.

Diệp Hoài Tây miễn cưỡng theo tay của Cố Tử Khung mà nâng hạ tay chân.

Cố Tử Khung im lặng thu dọn cho hắn.

Chờ thu dọn sạch sẽ, trên trán của Cố Tử Khung cũng có mồ hôi, hắn tùy ý lau đi: “Có đói bụng không, có khát không?”

Không nói còn không có cảm giác, Cố Tử Khung vừa nói xong, Diệp Hoài Tây mới cảm thấy mình hơi đói bụng, hắn gật đầu nói: “Anh muốn ăn chút đồ ngọt.”

Cố Tử Khung nở nụ cười, cúi người ở trên môi hắn hôn một cái: “Chờ em.”

Xoay người đem khăn mặt thả vào phòng tắm, sau đó liền từ phòng nghỉ đi đến phòng bếp.

Diệp Hoài Tây cảm thấy trên người đã có chút sức lực, vén chăn lên ngồi dậy, vài phút sau, Cố Tử Khung quay lại, trong tay bưng một cái đĩa, bên trong có các loại bánh ngọt nhỏ đủ màu sắc.

“Biết là anh sẽ đói, nên đã chuẩn bị.” Cố Tử Khung bưng cái đĩa đưa cho hắn, mình lại đi vào phòng tắm.

Diệp Hoài Tây nhìn theo, không phát hiện Cố Tử Khung ở trong phòng tắm làm gì, cúi đầu chọn vài cái mình thích ăn, hương vị ngọt ngào, còn không ngán, hắn cảm thấy không tồi, lại ăn mấy cái.

Một lát sau, Cố Tử Khung đóng cửa phòng tắm đi tới, thấy vẻ mặt hắn vẫn lạnh nhạt, nhưng trong đĩa đã thiếu mấy cái bánh ngọt, biết hắn thích, trong lòng thật vui vẻ. Ngồi xuống bên người hắn, chờ hắn ăn xong.

“Có việc gì muốn nói với anh sao?” Diệp Hoài Tây ăn mấy cái, nâng mắt nhìn Cố Tử Khung.

Cố Tử Khung sờ sờ mũi, cười nói: “Thật sự là cái gì cũng không gạt được anh.”

“Ừ?” Diệp Hoài Tây lại ăn một cái, nhếch mày nhìn hắn nói: “Chuyện gì?”

Cố Tử Khung kéo tay hắn qua, sờ sờ ngón tay tinh tế của hắn, cuối cùng dừng lại ở ngón áp út, khi sờ đến bụng ngón tay, lại nhẹ nhàng nhéo nhéo hai cái, cùng mười ngón tay hắn giao nhau, hình như động tác này cho Cố Tử Khung dũng khí rất lớn, ngẩng đầu nhìn chăm chằm Diệp Hoài Tây, trong ánh mắt giống như chứa toàn bộ thế giới của hắn: “Muốn làm hôn lễ, một hôn lễ có một không hai ở liên bang.”

Diệp Hoài Tây giật mình.

Hắn thật sự là không nghĩ tới chuyện hôn lễ này, thân phận hai người đặc biệt, làm hôn lễ tất nhiên sẽ có một loạt vấn đề, ví dụ như chuyện đệ  nhị tính của hắn, vấn đế đứa nhỏ sau này của hai người, những chuyện này xảy ra đều không có ai biết, nếu hai người làm hôn lễ, là muốn đem đáp án công bố ra bên ngoài.

“Anh không muốn sao?” Cố Tử Khung một mực nhìn vẻ mặt hắn thay đổi, thấy hắn giật mình, còn tưởng rằng hắn không muốn, trong lòng tất nhiên là có cảm giác mất mát.

Cố Tử Khung là alpha, sau khi làm dấu hiệu cả đời, cảm xúc của đối phương sẽ được gửi đến hai bên, đây là cảm giác mất mát đầu tiên mà hoàng đế trẻ tuổi cảm nhận được, cũng giống như là bị người ta vứt bỏ, hắn thở dài, quên đi, chuyện đăng kí kết hôn toàn bộ quang võng đều biết, hôn lễ thế kỉ lại làm sau vậy?

Hắn cầm lấy bánh ngọt nhỏ cắn một miếng, nâng tay vịn vào sau cổ Cố Tử Khung, quay đầu hôn lên đôi môi mất mác của hoàng đế.

Vừa hôn xong, Diệp Hoài Tây ho nhẹ một tiếng: “Muốn làm thì làm.”

Đời người chỉ có một lần làm hôn lễ, Cố Tử Khung muốn, hắn liền cho.

Cố Tử Khung ở trước mặt hắn giống như là một đứa nhỏ, chỉ dùng một giây đồng hồ mà vui mừng đã chạy tới chân mày, nhịn không được lấy đi cái đĩa trên tay hắn, đem người ôm vào trong lòng ngực: “Em sẽ đi chuẩn bị cho anh.”

Diệp Hoài Tây nhẹ nhàng trả lời.

Một đoạn thời gian kế tiếp, Cố Tử Khung rất bận rộn, bận rộn kế vị, bận rộn học tập tất cả những chuyện mà hắn còn chưa quen, dù vậy, mỗi đêm về với Diệp Hoài Tây, hắn vẫn không thành thật như trước.

Thanh niên mới hai mươi tuổi đầu, đúng là lúc dễ dàng xao động, huống chi hai người lại lưỡng tình tương duyệt, đã là phu phu làm dấu hiệu cả đời, thân thiết đến mức không cần nói ra, chỉ cần một ánh mắt là đã hiểu rõ nhau.

Diệp Hoài Tây mang thai đến tháng thứ ba, đúng giờ được Cố Tử Khung đưa tới bệnh viện.

sau khi hai người trở về, Cố Tử Khung đã cho người đi liên hệ với bệnh viện, giữ bí mật cũng rất tốt.

Trước đó đã nói rõ, nên những thấy thuốc làm phẫu thuật lấy thai cho Diệp chiến thần cũng không có nhiều kinh ngạc, cũng đối đãi giống như người bình thường.

Diệp Hoài Tây thực thả lỏng, trước kia đã chuẩn bị sẵn sàng, lúc này thực thích nghi trong mọi tình cảnh.

Nhưng thật ra Cố Tử Khung sắp làm cha nên rất hồi hộp.

Một hồi nhìn xem cái này, một hồi lại nhìn xem cái kia, nhìn nhìn Diệp Hoài Tây, tóm lại là không thể dừng.

Nếu dừng lại thì sẽ khiến cả người phát run, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa, người không biết còn tưởng rằng người sinh nở chính là hắn.

Lại một lần nữa nhìn thấy Cố Tử Khung lau mồ hôi lạnh trên tay, Diệp Hoài Tây bất đắc dĩ, “Nếu thật sự không được, em đi ra ngoài trước đi.”

“Không.” Cố Tử Khung quật cường từ chối, sắc mặt trắng bệch, còn kiên cường chống đỡ, “Không được, em phải cùng anh sinh đứa nhỏ ra, phải tận mắt nhìn thấy anh an toàn, mới yên tâm.”

Diệp Hoài Tây cảm thấy thật ấm áp, hắn cầm lấy tay Cố Tử Khung, chỉ cảm thấy tay rất lạnh, lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi, nhịn không được cười nói: “Anh cảm thấy tất cả đều rất an toàn, không tốt chính là em.”

Cố Tử Khung thẳng cổ, chết cũng không chịu thừa nhận: “Sẽ không.”

Diệp Hoài Tây thấy hắn kiên trì như vậy, cũng không khuyên bảo nữa.

Không lâu sau hộ sĩ đẩy Diệp Hoài Tây vào phòng phẫu thuật.

Cố Tử Khung theo tới bên ngoài phòng giải phẫu, thần kinh rất căng thẳng.

Lúc này phó tướng La Thụy đã được thông báo chạy tới, thấy Cố Tử Khung chờ ở bên ngoài phòng phẫu thuật, bước chân La Thụy chậm lại, cuối cùng cố lấy dũng khí đi qua, nhỏ giọng hỏi: “Thiếu tướng đi vào rồi sao?”

Cố Tử Khung nghiêng đầu thấy hắn, mặt vẫn trắng nhưng tốt hơn rất nhiều: “Ừ.”

La Thụy nhận được tin tức chính xác, không hỏi thêm nữa, đứng chung với Cố Tử Khung.

Đứng một lát La Thụy phát hiện Cố Tử Khung rất là hồi hộp, trán không ngừng chảy mồ hôi, cả người căng lên như cây cung.

Hắn kinh ngạc, do dự một lúc lâu liền nghiêng đầu nói: “Hoàng đế bệ hạ, ngài đổ mồ hôi.”

Cố Tử Khung tùy tay lau mồ hôi trên trán, lạnh nhạt nói: “Tôi biết.”

La Thụy mở miệng nhỏ giọng hỏi: “Bởi vì thiếu tướng sao?”

“Hắn ở bên trong sinh đứa nhỏ cho tôi, tôi ở bên ngoài lo lắng cho an toàn của hắn, có thể không hồi hộp ra mồ hôi sao?” Cố Tử Khung vừa dời mặt nhìn người vừa hỏi hắn, mặt lại càng trắng bệch hơn.

lần này La Thụy thông minh không nói nữa.

Cố Tử Khung nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục nhìn chằm chắm đèn phòng giải phẫu.

Qua một lúc lâu, đèn tắt, cửa mở ra, người ở bên trong đi ra.

Cố Tử Khung không dám đi lên, hai chân hắn cố định trên mặt đất, đã bị bất động.

La Thụy kỳ quái liếc hắn một cái, vừa muốn đi lên, chỉ thấy thầy thuốc ở bên kia đã đi lại đây, tháo khẩu trang xuống nói với Cố Tử Khung: “Lớn nhỏ đều rất tốt, đứa nhỏ đã được đặt vào lồng ấp, trong tám tháng tới, bệ hạ phải thường xuyên đến đây thăm nó, tránh cho đứa nhỏ mở mắt nhận sai người.”

Cố Tử Khung liên tục gật đầu, lúc này mới cảm thấy hồi hộp trong lòng tan đi, cả người cũng bình tĩnh lại, hắn cong môi nở nụ cười, bước hai bước đến chỗ Diệp Hoài Tây, tiếp theo cả người liền mềm nhũn, ngã ra đằng sau. Cũng may La Thụy ở ngay đằng sau, giơ tay đỡ hắn.

Thấy thuốc còn chưa đi, thấy Cố Tử Khung té xỉu, rất bình tĩnh, giải thích với La Thụy kinh ngạc: “Đây là chuyện bình thường, có một ít alpha so với những omega ở bên trong sinh đứa nhỏ sẽ hồi hộp hơn, vì thế, lúc đứa nhỏ và người lớn đều an toàn, bọn họ sẽ bởi vì cảm xúc phập phồng quá lớn mà té xỉu.”

La Thụy hiểu ra mà gật đầu, cùng mọi người đem Cố Tử Khung cùng Diệp Hoài Tây vào phòng bệnh.

lúc Diệp Hoài Tây tỉnh lại, trời đã tối rồi, trong tầm mắt chỉ có ánh đèn ngoài cửa chiếu vào trên mặt đất ở trong phòng, hắn giật giật, cảm giác thân thể cũng không tệ lắm, liền trực tiếp ngồi dậy, lại liếc mắt vào bên trong, Cố Tử Khung đang nằm ở giường bệnh bên cạnh ngủ say, hắn nhếch mày, đang ngủ sao?

Không đợi hắn xuống giường nhìn xem, Cố Tử Khung bên kia đã nhíu mày, lông mi thật dài run rẩy vài cái, dáng vẻ cũng đang muốn tỉnh lại.

Hắn nhìn chằm chằm, dưới cái nhìn chằm chằm của hắn, cắp mắt sáng lạng như ngôi sao kia dần dần mở ra, lúc ban đầu bên trong là mờ mịt khi vừa mới tỉnh ngủ, không đến một giây sau tiếp theo liền nhìn mình.

“Anh tỉnh?” Cố Tử Khung giống như cá chép từ trên giường nhảy xuống, hai bước liền tới bên giường, cầm tay hắn đặt ở trên môi hôn, lại để ở trên trán, hết sức thành kính, “Làm em hồi hộp muốn chết.”

Diệp Hoài Tây cười cười: “Hôn mê?”

Trên mặt Cố Tử Khung hiện lên xấu hổ, cũng không gạt hắn, đưa tay hắn dán vào trước ngực mình: “Nơi này, còn đang nhảy lên thình thịch, đều là vì anh.”

Diệp Hoài Tây cảm thấy thật buồn cười: “Đưa nhỏ đâu?”

“Em còn chưa thấy.” Cố Tử Khung không buông tay hắn ra, “Nhìn anh trước đã, trễ chút sẽ đi thăm đứa nhỏ, anh quan trọng hơn.”

Diệp Hoài Tây giơ tay sờ mặt hắn: “Anh không sao.”

Cố Tử Khung nâng mắt nhìn hắn, trên mặt bỗng nhiên lộ ra tươi cười, một bàn tay sờ ở nút thắt cổ áo của hắn: “Anh nói không có việc gì không tính, để em tự mình kiểm tra mới được.”

Diệp Hoài Tây không ngăn cản, tùy hắn cởi bỏ quần áo, tinh tế xem xét vết thương.

Kỹ thuật chữa bệnh của liên bang hiện giờ càng ngày càng tốt, mới vừa lấy đứa nhỏ ra, vết thương ở bụng dưới đã đóng vảy sau quá trình trị liệu kết hợp với máy móc, không bao lâu sẽ tự nhiên bóc ra, khôi phục như ban đầu.

Tay Cố Tử Khung ở trên miệng vết thương vuốt vuốt một lát, trong mắt nổi lên ẩm ướt, đây là miệng vết thương vì hắn mà để lại.

Nếu không phải bởi vì yêu mình, hắn làm sao có thể đồng ý sinh đứa nhỏ?

Nghĩ như vậy, Cố Tử Khung nhắm mắt, nghiên thân mình về phía trước ấn một nụ hôn lên trên mặt hắn.

“Hoài Tây, đến chết cũng không thay đổi.”

Diệp Hoài Tây sờ sờ đầu Cố Tử Khung, hắn không nói lời nào, nhưng tình ý trong lòng đã thông qua động tác nói cho Cố Tử Khung biết.

Cố Tử Khung kéo tay hắn: “Chờ anh xuất viện, hỗn lễ cũng chuẩn bị xong.  Hiện tại, em muốn hỏi Diệp thiếu tướng, có đồng ý kết hôn cùng em hay không?”

Trực giác của Diệp Hoài Tây cho thấy người này lại muốn đùa giỡn gì đó: “Ừ, như thế nào?”

Cố Tử Khung giảo hoạt cười: “Lúc này anh nên suy nghĩ lại.”

Diệp Hoài Tây giật mình, cảm thấy một câu kế tiếp của người này sợ không phải là lời hay.

Cố Tử Khung không đợi hắn nói chuyện, nghiêm trang nói: “ vậy em có thể nói, thiếu tướng, kết hôn với em đi? Em thông minh tuấn lãng còn rất dũng mãnh trên giường.”

Diệp Hoài Tây không nhịn được, liền nở nụ cười: “Còn nhớ rõ những lời này?”

Cố Tử Khung thấy hắn nở nụ cười, trong lòng rất mềm mại, đứng dậy ngồi vào phía sau hắn ôm người vào trong ngực, cằm để ở trên vai hắn, nhẹ giọng nói: “Em nhớ cả đời. nếu lúc ấy không phải em không biết xấu hổ, sẽ bỏ lỡ anh?”

Hắn tất nhiên sẽ không giống như đời trước, bị Cố Thiên Lung cùng Bá Ni liên thủ hại chết, còn bỏ qua một người giúp đỡ lớn như Diệp Hoài Tây, thực quá khó khăn.

Tuy rằng khi hắn mới bắt đầu sống lại, đã tới tiếp cận Diệp Hoài Tây, mục đích là muốn mượn quyền thế ở trong tay Diệp thiếu tướng, nhưng hắn lại đánh giá cao tự chủ của mình, khi gặp phải người mình thích, làm sao có thể dễ dàng buông tha, cũng may kết cục mỹ mãn, nếu không, hắn sẽ rất hối hận.

“Không hẳn.” Diệp Hoài Tây thản nhiên nói.

Cố Tử Khung vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, đột nhiên nghe thấy Diệp Hoài Tây nói lời này, nhưng lại hơi chậm phản ứng.

Chờ lúc kịp phán ứng, đã quên các cảm xúc khác, chỉ còn lại vui mừng không kiềm chế được.

Tựa như toàn bộ thế giới chỉ có một giải thưởng duy nhất.

“Anh nói, không nhất định, là có ý gì?” Cố Tử Khung kiềm chế tâm tình kích động của mình, tiến sát tới bên tai Diệp Hoài Tây, nhỏ giọng hỏi.

Diệp Hoài Tây cùng hắn gần gũi rất nhiều lần, theo lý thuyết đã sớm quen với những gần gũi của hắn. Sự thật mỗi khi cùng hắn hơi có chút gần gũi, tai của Diệp Hoài Tây sẽ hồng lên, nếu lại gần một chút thậm chí xương quai xanh cũng là một màu phấn hồng, Diệp thiếu tướng như vậy lại có một phong tình khác, thường làm cho tim của Cố Tử Khung muốn đùa giỡn.

Diệp Hoài Tây hơi nghiêng đầu, tránh đi khí nóng mà Cố Tử Khung thở ra, cố gắng đè nén khô nóng trong thân thể, thì thầm: “Ý tứ trên mặt chữ.”

Nếu là trước đây hắn nói như vậy, Cố Tử Khung có thể sẽ lật mặt. Hôm nay lại không như vậy, thật vất vả nói đến phương diện này không bị hắn im lặng chống đỡ, Cố Tử Khung còn muốn được một tấc lại muốn tiến một thước muốn biết càng nhiều hơn. Rõ ràng hai người đều đã là phu phu hợp pháp, Cố Tử Khung vẫn không ngăn được đối với mối tình phôi pha mà hắn từng giấu ở trong lòng.

“Anh không muốn nói, hay là để em đoán thử xem?” Cố Tử Khung nhếch mày cười khẽ.

Diệp Hoài Tây quay đầu liếc hắn một cái, chưa nói được cũng không nói không được, ý tứ ở trong mắt phượng không rõ.

Cố Tử Khung thấy hắn liếc mắt một cái thì cười rất vui vẻ, thế mà không ngăn cản, nếu mình đã nói ra chuyện này, vậy mình có thể bóp méo sự thật một chút, Cố Tử Khung ho nhẹ một tiếng, nói: “Em nghĩ, lúc mới gặp ở trấn nhỏ Na Ba Nhĩ, anh bị em để lại dấu hiệu tạm thời, trong lòng đã có em rồi đúng không? Vẫn tưởng rằng sẽ không gặp lại, kết quả lại gặp em ở trường học, trong lòng không muốn thả em đi, muốn cùng em một chỗ, vì thế nghĩ cách để em bái anh làm thầy, tiếp theo thì.”

Cố Tử Khung khẽ cười một tiếng, mắt thấy cổ hắn cũng đỏ, liên nghiêng qua hôn một cái lên tai hắn, nỉ non nói: “Anh chính là của em, em cũng thành của anh. Giải quyết  nhiều chuyện rắc rối của liên bang như vậy, coi như là đã cố gắng hết sức. nhưng anh và em đã đăng kí kết hôn, em cảm thấy không tổ chức một hôn lễ thì rất uất ức cho anh, chiến thần của em nên quang minh chính đại cùng em kết hôn, nên để cho công chúng của liên bang biết, Diệp chiến thần của bọn họ đã có người hắn thích, có thể được che chở cả đời. Từ này về sau, hắn không hề cô đơn, có một người thương hắn tận máu xương, hận không thể đem toàn bộ thứ tốt trên toàn thế giới này cho hắn, chỉ mong hắn khỏe mạnh cả đời, sống lâu muôn tuổi.”

Càng nói thanh âm Cố Tử Khung càng trầm thấp hơn, mang theo giọng mũi không quá rõ ràng.

Diệp Hoài Tây giật giật thân thể, trở tay đặt lên vai Cố Tử Khung, do dự nhưng vẫn xoay người. dưới ngọn đèn mờ ảo, vị hoàng đế bệ hạ vừa mới đăng kí chưa đến một tháng còn có chút ngượng ngùng, thấy hắn nhìn qua, liền ép nước mắt xuống, mở miệng nói ra những lời còn chưa nói xong: “Đi tới già với người mình yêu.”

Diệp Hoài Tây cúi đầu thở dài, giơ tay ôm lấy hoàng đế bệ hạ trẻ tuổi, cọ vài cái ở hõm vai của hắn: “Ừ, anh sẽ cố gắng làm được. Em chính là người ông trời phái tới bù lại cho anh. Ngày đó em hỏi anh có phải hay không cảm thấy mình nhặt được bảo bối, hiện tại anh trả lời em, em không chỉ là bảo bối, còn là vật báu duy nhất trên đời, Cố Tử Khung, anh đồng ý theo em tới già.”

Cố Tử Khung không nói chuyện, giơ tay ở sau cổ hắn nhéo nhéo, im lặng ôm chắt lấy người yêu của mình.

Một tuần sau, Diệp Hoài Tây xuất viện, đứa nhỏ bị Cố Tử Khung chuyển tới phủ tổng thống, mời người chuyên môn đến chăm sóc.

Hai tuần sau, Cố Tử Khung ở trên quang võng chính thức tuyên bố tin tức cùng Diệp Hoài Tây kết hôn, đồng thời công bố hai người đã có một đứa con.

Toàn bộ quang vong đều rơi vào rung động, ngay lập tức có vô số trái tim bị vỡ vụn.

Lúc trước mặc dù tuôn ra tin tức Diệp Hoài Tây cùng Cố Tử Khung đăng kí kết hôn, nhưng tóm lại không có công khai, công chúng lừa mình dối người chỉ là vui vẻ qua đường, hiện giờ Cố Tử Khung tự mình công bố, còn có thể làm bộ sao?

Trên mạng kêu rên một mảnh, người thất tình thành đàn.

Thậm chí trên quang võng còn viết lại vô số chuyện thất tình, dẫn đến vô số vong hữu đồng ý.

Cố Tử Khung để ý tới cái gọi là ghi chép lại chuyện thất tình, nhìn mấy ngày, hứng trí ít ỏi liền biến mất, cúi đầu nhìn Diệp Hoài Tây đang đắp chăn kín kẽ nằm ở trên giường: “Cảm giác thế nào?”

Diệp Hoài Tây mệt mỏi, nhíu mày, trong mắt phượng tràn đầy vẻ buồn ngủ: “Không có việc gì.”

Cố Tử Khung lấy ra nhiệt kế ở trong ngực hắn, vừa thấy bên trên ba mươi chín độ, lập tức liền tức giận nói: “Vậy mà còn nói không sao? Nếu như muốn bị sốt tới ngốc, muốn em nuôi anh cả đời sao?”

Diệp Hoài Tây thản nhiên liếc mắt nhìn nhiệt kế, không để ý lắm nói: “Từng có lúc còn nghiêm trọng hơn thế này, uống thuốc, ngủ một giấc thì không có chuyện gì.”

Hắn nói những lời này là muốn cho tim của Cố Tử Khung nhẹ lòng hơn, nhưng những lời này ở trong tai Cố Tử Khung, liền thay đổi hương vị.

Vẻ mặt Cố Tử Khung thay đổi, giơ tay sờ trán hắn, vẫn rất nóng, giống như thuốc vừa rồi uống không có hiệu quả, hắn không lên tiếng lầy ra quang não, ở trên mạng tìm cách trị liệu sốt cao, Diệp Hoài Tây không chịu đi bệnh viện, cũng không chịu kêu thầy thuốc tư nhân, hắn bất đắc dĩ chỉ có thể đem người mang về, đút chút thuốc.

Uống thuốc coi như không có tác dụng, nếu vẫn cứ nóng mãi không chịu giảm, hắn chỉ có thể tìm cách khác.

Trên quang võng cao thủ xuất hiện lớp lớp, nếu bị sốt mà không đi bệnh viện, không xem thấy thuốc thì phải làm sao để giảm sốt mấy chục tầng lầu.

Cố Tử Khung nhấn vào xem xét, càng xem vẻ mặt càng quỷ dị, xem đến cuối cùng trong mắt còn có vài phần thú vị, còn có vài phần muốn thử xem sao.

Diệp Hoài Tây đã uống thuốc hạ sốt, thuốc có hiệu quả liền cảm thấy buồn ngủ, lơ đãng đảo qua Cố Tử Khung bên cạnh, thấy tươi cười ở trên mặt hắn, lập tức trong lòng liền vang lên báo động, hắn không rên một tiếng xê dịch đến bên giường, đem chăn kéo lên trên, âm thầm xiết chặt chăn, vừa suy nghĩ vừa liếc Cố Tử Khung.

Cố Tử Khung bỏ quang não dang một bên, quay đầu lại thấy hắn như đối đầu đại địch, không khỏi nở nụ cười: “Làm gì?”

“Anh mệt.” Diệp Hoài Tây lạnh nhạt nói.

Cố Tử Khung nâng tay túm lấy một góc chăn, nghiêng qua nhỏ giọng nói: “Em mới vừa ở trên mạng thấy được một cách hạ sốt rất nhanh, muốn thử xem hay không?”

“Không cần.” Diệp Hoài Tây nhẹ giọng nói, “Anh ngủ một giấc thì được rồi.”

“Không được.” Cố Tử Khung nói, giọng nói ép càng thấp, khoảng cách của hai người rất gần, chỉ cần trong đó có một người hơi hơi ngẩng đầu là có thể chạm vào nhau, “Ra mồ hôi, đảm bảo tốt.”

Diệp Hoài Tây biết lời này có bẫy rập, hắn thông minh quyết định không mở miệng.

Hắn không nói, Cố Tử Khung cũng có thể tự biên tự diễn ra, lúc này không hiểu sao hoàng đế trẻ tuổi lại cởi áo ngủ của mình, vén chăn lên nằm vào trong, ôm người vào trong ngực, sau đó nắm chặt tay hắn, đem chăn quấn chặt…., thanh âm rầu rĩ cực thấp vang lên: “Nghe nói khi sốt cao, làm một số việc sẽ có tư vị khác. Hoài Tây, ra mồ hôi đi.”

Diệp thiếu tướng trốn ở trong chăn không hé răng, Cố Tử Khung cúi đầu nở nụ cười.

sau một lúc lâu Diệp thiếu tướng bị lăn lộn tới mức sức lực kiệt quệ ra một thân mồ hôi, nửa khuôn mặt chốn ở trong gối đầu, con mắt đỏ bừng ám chỉ chuyện vừa rồi.

“Qủa nhiên hạ sốt.” Cố Tử Khung sờ sờ trán hắn, “Trước hôn lễ anh sẽ tốt thôi.”

Diệp Hoài Tây mặc kệ người này, thừa dịp hắn bệnh còn làm chuyện không đứng đắn, mơ màng thiếp đi.

Hai ngày sau, hôn lễ chính thức được cử hành.

hôn lễ của hoàng đế bệ hạ là chuyện vui khắp chốn, cả liên bang đều tràn ngập không khí vui sướng, Cố Tử Khung khó có dịp đồng ý cho phát sóng trực tiếp hiện trường hôn lễ.

Diệp Hoài Tây mặc tây trang màu trắng, trước túi cài bó hoa, cùng Cố Tử Khung đứng trên đài cao. Trước mặt hai người bày micro, mày quay trong tay truyền thông liên tục hoạt động, sợ bỏ qua một khung hình nào đó.

Cố Tử Khung nắm tay Diệp Hoài Tây, ngón cái hắn lướt nhẹ qua ngón áp út đeo nhẫn, lại cầm thật chặt, hơi hơi cúi người kế sát vào micro: “Từ này về sau, hắn là bầu bạn hợp pháp của tôi, là tướng quân liên bang, chiến thần, tôi cùng với hắn không rời không bỏ, trọn đời không chia lìa.”

Diệp Hoài Tây bình tĩnh nhìn hắn, khi hắn nói xong liền tiến lên phía trước ngửa đầu hôn lên.

lúc này, trọn đời không chia lìa.

Một bình luận cho “chương71(hoàn)”

Gửi phản hồi