Chương7

Ngày mùng chín, Mạnh Phủ Thiện mừng thọ.

Làm tả tướng đương triều, phong độ của Mạnh Phủ Thiện nhẹ nhàng, làm người quân tử, thích kết giao với văn nhân mặc sĩ, được ca tụng khắp nơi, là người đứng đầu quan văn, khoa cử miệt mài chăm chỉ, mỗi lần khoa cử đều có không ít thí sinh bái nhập môn hạ, Mạnh Phủ Thiện thuận thế đều nhét hết vào dưới cánh chim của mình.

Nghiêm Tương vừa mới lên nhậm chức Hữu Tướng, uy vọng có hạn, lúc này Mạnh Phủ Thiện nổi bật có một không hai, Mạnh gia phát thiệp mời khắp nơi, ngay cả Nhị hoàng tử và Hoài Vương cũng nể mặt mà tới tham dự.

Mạnh Hòe Đạo là trưởng tử Mạnh gia, cũng từ nơi khác vội vàng trở về, hắn lớn hơn Mạnh Chu bốn tuổi, làm quan bên ngoài. Mạnh Phủ Thiện cố ý gọi hắn trở về kinh thành, Chu thị liền sắp xếp một hồi thịnh yến, nhân cơ hội tìm kiếm một cuộc hôn nhân cho con cái.

Nắng sớm mờ nhạt, bóng dài thưa thớt, hạ nhân ở Mạnh phủ đâu vào đấy chuẩn bị thọ yến. Chu thị ăn mặc hoa lệ, bốn com bướm được gắn trên tóc mai lóe lên theo mỗi bước đi, sáng chói, ngay cả những người thường lui tới không tốt cũng đều có vẻ phúc hậu hơn mười phần. Nàng tuần tra sau bếp một lần, vừa lòng gật đầu, nói với quản gia: “Nhị công tử bị bệnh, đừng cho hắn tới tiền viện, tránh cho bệnh khí lây tới trên người quý nhân, chúng ta không thể chịu trách nhiệm nổi đâu.”

Quản gia sửng sốt: “Đúng.”

“Hôm nay là sinh nhật cha, về mặt lý trí, hắn cũng không thể ra cửa, cứ ở trong nhà cầu phúc cho cha, nhớ kỹ chưa, quản gia?” Không biết khi nào thì Mạnh Hòe Hạm đã tới đây, ôm lấy cánh tay Chu thị: “Mẹ, hôm nay có thể có trò hay để xem.”

Nàng mặc một thân vàng nhạt, trang điểm nhẹ nhàng, xinh đẹp động lòng người, như chim hoàng oanh rúc vào bên người mẹ, thể hiện sắc thái mười phần của cô gái nhỏ, trong mắt lại không ngừng hiện lên ánh sáng ác độc, giống như một con chim non bị rắn độc ám.

“Không thể quá mức, hôm nay là yến tiệc quan trọng của đại ca ngươi.” Chu thị khó có được mà dặn dò một câu.

“Yên tâm.”

Tiếng đàn sáo lời hát đứt quãng truyền vào phía sau tiểu viện hẻo lánh của Mạnh phủ, Mạnh Chu ở trên giường duỗi thắt lưng, hai má đỏ bừng, nửa khuôn mặt chôn ở trong chăn, lộ ra đôi mắt tròn tròn sáng trưng đảo tới đảo lui.

Gần đây Đại Lý Tự chủ trì kiểm tra hồ sơ, hồ sơ ở các nơi trong cả nước đồng thời tiến vào, một đám người xem xét cách thức, phán quyết hay là có quy định không phù hợp, bận rộn tới đầu óc choáng váng. Mạnh Chu còn muốn rút thời gian đi điều tra chuyện của sòng bạc, ban ngày chân không chạm đất.

Mỗi ngày hắn hoặc là theo dõi ông chủ Hoàng, hoặc là thay đổi dáng vẻ canh giữ ở xung quanh sòng bạc, phát hiện bọn họ có quan hệ rất tốt với một hiệu cầm đồ. Người ở trên chiếu bạc thua hết tiền xong, sòng bạc sẽ cho cơ hội vay tiền gỡ vốn, mà những số tiền này phần lớn là không trở về. Vì thế liền cứng rắn bắt nhóm cờ bạc đem đồ gia truyền trong nhà lấy ra, chỉ định tới hiệu cầm đồ này cầm cố, nhưng đều có đi mà không có về.

Ông chủ Hoàng ở thanh lâu có một nhân tình, trên đầu mang một cây trâm ngọc bích không hợp thân phận, nửa bông hoa sen hơi nghiêng, mượt mà khéo léo.

Mạnh Chu xoay người xốc lên ván giường, lấy ra một cây trâm, ánh nắng chiếu vào, tinh xảo đặc sắc, rõ ràng là một nửa khác của cây trâm này. Hắn không đoán sai, người hãm hai Khương Dao Khương Tín, quả nhiên là một nhóm người…. Rốt cuộc là ai hận Khương gia tới tận xương tủy như vậy?

“Mẹ xin lỗi con, không có gì để lại cho con, cây trâm này tương lai con cưới vợ…..”

Mạnh Chu lại trở mình, cây trâm hắn sẽ lấy lại, nhưng là cưới vợ….. Không thể theo suy nghĩ của Khương Dao.

Giới tính không đúng không thể chậm trễ nữ hài tử được.

Bên ngoài càng ngày càng ồn, Mạnh Chu lăn lộn hai vòng, trở mình một cái rồi đứng lên, hôm nay hưu mộc, đi dạo thanh lâu một vòng cũng rất tốt. Hắn sờ sờ khuôn mặt, dựa vào khuôn mặt này của hắn, không biết nhân tình của ông chủ Hoàng có để ý hay không.

Mạnh Phủ Thiện mừng thọ, hắn dạo thanh lâu, tốt lắm, thực mất mặt.

Mạnh Chu mới ra cửa phòng liền bị người ngăn cản: “Nhị thiếu gia, phu nhân kêu ngươi nằm ở trên giường dưỡng bệnh, tiền viện đều là khách quý, ngươi không thể…..”

“Dáng vẻ của ta giống có bệnh sao?” Mạnh Chu cười nhạo một tiếng, xin hắn hắn còn không đi: “Tránh ra, ta muốn ra ngoài.”

“Phu nhân nói, hôm nay lão gia mừng thọ, thiếu gia ngài nên ở trong nhà.”

Mạnh Chu rất tò mò, không cho hắn gặp người, cũng không cho hắn ra ngoài, nhất định có quỷ. Chu thị rất nể mặt hắn, thế mà phái năm sáu tên côn đồ cao tay tới canh phòng hắn.

Hắn đoán rằng hôm nay Mạnh Hòe Đạo sẽ thể hiện, Chu thị sợ bị hắn làm lộn xộn. Hắn không có hứng thú gì với Mạnh Hòe Đạo, dựa theo cách nói của bà vú, trong mắt Mạnh Hòe Đạo cũng không nhìn thấy hắn. Vậy thì không oán không hận.

Mạnh Chu xoay về phòng luyện chữ, tại địa phương quỷ quái này ngốc càng lâu, hắn luyện được rất nhiều kỹ xảo, thời khắc mấu chốt sẽ có thêm một đường lui.

Ví dụ như lần trước trong động phòng cùng Sở Hoài Dẫn…. Khụ khụ.

Mạnh Chu hạ mắt, dáng vẻ phục tùng, hai tay đồng thời cầm bút, một hàng chữ viết xong rồi đổi một bàn tay khác luyện, trên giấy tuyên thành màu vàng nhạt có hai kiểu chữ khác nhau viết so le với nhau.

Tiền viện Mạnh gia.

Cháu gái lão quốc công, cháu ngoại hoàng hậu, nữ nhi Nghiêm Tương, thứ nữ Binh Bộ Thị Lang…. Chu thị giống như đang chọn cải trắng, một đám quý nữ tụ lại giống như một đám sao tụ lại xung quanh mặt trăng, suy nghĩ xem loại cải trắng nào sẽ thích hợp với Mạnh Hòe Đạo.

Nam nữ trong yến hội tách ra, Mạnh Hòe Hạm đi theo bên người Chu thị, tâm tư lại toàn bộ chạy tới bên bàn tiệc nam.

Nàng bị sốc khi lần đầu tiên gặp Sở Hoài Dẫn, trái tim liền thổn thức, những cô gái lớn lên ở kinh thành, khó tránh khỏi chiến thần ở trong thoại bản, hiện giờ vừa thấy, tuấn mĩ cơ trí càng hơn lời đồn.

Chu thị cũng không dạy nàng nội liễm, Mạnh Hòe Hạm cũng sẽ không học, giờ phút này hai mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Sở Hoài Dẫn, quý nữ bên cạnh âm thầm cười trộm, rốt cuộc vẫn là nữ nhi do nữ nhi nhà thương nhân dạy dỗ, dáng vẻ không kiến thức giống nhau như đúc. Những quý nữ ở đây đều mơ ước được trở thành chính phi làm chủ phủ Hoài Vương, nhưng nó không ngăn cản các nàng cười nhạo Mạnh Hòe Hạm.

“Mẹ.” Mạnh Hòe Hạm kéo tay áo Chu thị, hai má đỏ ứng, cúi thấp mặt mày.

Trong lòng Chu thị có sự so đo khác, hiện giờ Hoài Vương và Nhị hoàng tử đang tranh đoạt ngôi vua, người nào thắng cuối cùng vẫn chưa biết, Mạnh Phủ Thiện học thánh nhân bo bo giữ mình, không đứng về bên nào, nếu muốn tiểu bối yên ổn, chuyện hôn sự đương nhiên không thể qua loa.

Chính phi Hoài Vương, Trắc phi Nhị hoàng tử…. Chu thị cân nhắc trong lòng một phen, nhịn đau vứt bỏ, do dự giống như nàng vừa mở miệng, hai vị hoàng tử tôn quý nhất Đại Ngụy sẽ nhất định xin cười.

Mạnh Hòe Hạm thấy Chu thị lắc đầu với nàng, cho tới bây giờ nàng muốn cái gì đều có cái đó liền dậm chân, rất không phục, chờ kết quả tranh vị đã có, bên người Sở Hoài Dẫn đã sớm có người.

Ở trong mắt nàng, Sở Hoài Dẫn nhất định sẽ lấy vị trí chính phi làm lợi thế mượn sức đại thần, chỉ cần cha đồng ý…..

Mạnh Hòe Hạm đảo qua một đám quý nữ yếu ớt thản nhiên, một đám phế vật! Cứ thích Sở Hoài Dẫn thì làm được gì, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn, lấy cái gì để tranh với nàng?

Nha hoàn thấy Mạnh Hòe Hạm hình như quên chuyện chính, liền tới gần bên người nàng nói nhỏ gì đó.

Khóe miệng Mạnh Hòe Hạm hơi cong lên: “Người tới? Chúng ta đi nhìn xem.”

Nàng tránh đi mọi người, đứng ở đường mòn thông với cửa sau chờ, chỉ chốc lát sau, có người dẫn một nha hoàn sắc mặt tái nhợt đi vào, cử chỉ nàng lỗ mãng, vẻ mặt sợ hãi hơi mang theo phóng đãng lõi đời, bệnh khí quấn thân, vẻ mặt tiều tụy, không giống nha hoàn Mạnh phủ.

Mạnh Hòe Hạm lui lại hai bước, lấy khăn tay che mũi : “Cách xa ta một chút.”

Nàng kia lùi lại hai bước, Mạnh Hòe Hạm lại nói : “Hiện tại ta mang ngươi qua, chuyện kêu ngươi làm, đã hiểu hết chưa ? Chỉ cần Mạnh Chu chạm vào ngươi, lại bị người khác thấy, dựa vào diễn xuất của cha ta, ngươi chính là  nhị thiếu nãi nãi của Mạnh gia. Có thể so với ngươi tàn hoa bại liễu ở tại nơi sân viện của Câu Lan viện, bệnh hoạn quấn thân, có thể bị đuổi đi bất cứ lúc nào mạnh hơn gấp ngàn lần !”

Nữ tử bị Mạnh Hòe Hạm chọc trúng chỗ đau, sắc mặt trắng bệch, dung nhan già đi đối với nữ tử bán mặt mà sống đều là đả kích thật lớn, càng đừng nói nàng còn nhiễm loại bệnh không sạch sẽ này, mọi người tránh nàng e sợ nàng còn không kịp.

Thấy vẻ mặt nữ tử từ do dự dần dần kiên định, Mạnh Hòe Hạm cười khinh miệt, người đang tuyệt vọng nhất định sẽ không từ chối được hấp dẫn. Nàng thật muốn nhìn, trong ngày đại thọ của cha, không ra tiếp đón khách khứa, ngược lại lại mời kỹ nữ nhiễm bệnh ở Câu Lan Viện tới trong nhà quấn lấy nhau, tiểu thư nhà ai còn dám ngó !

“Hạm nhi đang làm gì ?”

Thân thể Mạnh Hòe Hạm chấn động, suy nghĩ trống rỗng trong chớp mắt, mới nghe rõ đây là thanh âm của ca nàng. Nàng vén tóc, đổi thành giọng nói mềm mại : “Ca, ngươi sao lại tới đây ?”

“Hạm nhi, muội là một cô nương chưa lấy chồng, sao lại học những thứ này ! Nếu để cho người khác biết muội, muội….. Hoài nghi muội cũng….” Mạnh Hòe Đạo chỉ có thể thở hổn hển, hắn không hợp với không khí ở kinh thành, người trong yên hội thân phận cao hơn hắn ở chỗ nào cũng có, Chu thị không ngừng thúc giục hắn kết giao, giống như trở lại thời điểm nào đó ở trước kia.

“Đưa nàng trở về.” Mạnh Hòe Đạo thở dài, nói như thế nào cũng là người Mạnh gia, bị bêu xấu mặt mũi cũng không vẻ vang gì.

“Ta không.”

“Hạm nhi nghe lời.”

“Ta là vì ai ? Huynh nghĩ lại mẹ, nàng bị nhiều uất ức như vậy ! Huynh khổ cực mưu chức ở bên ngoài, một năm quay về nhà không được hai lần, không biết chúng ta bị ức hiếp như thế nào. Cha tránh hiềm nghi không dám đề bạt ngươi, Mạnh Chu thì sao, hắn dùng kế ép mẹ đưa ra cái thánh chỉ kia, ngày hôm sau liền lĩnh chỉ đi làm Đại Lý Tự Chính, chưa đủ lông cánh đã nơi nơi đè đầu cưỡi cổ người khác. Huynh xem những tân khách ở bên ngoài, có bao nhiêu người bây giờ còn cho rằng Mạnh Chu mới là con trai trưởng của Mạnh gia !”

Thánh chỉ kia vốn là ban cho Khương Dao, sau khi Khương Dao qua đời Chu thị liền tiếp quản, rồi cất giấu không để cho Mạnh Chu, Mạnh Chu dùng một chút kế sách mới khiến cho Chu thị giao ra.

Tới miệng của Mạnh Hòe Hạm, giống như là bị uất ức lớn lắm.

Mạnh Hòe Đạo không động, Mạnh Hòe Hạm vòng vo đảo mắt, liền chuyển sang chuyện khác nói : “Ca, huynh có biết hôm nay Lâm tỷ tỷ cũng đi theo Lâm phu nhân tới nhà chúng ta không ?”

Thấy ca ca bị hấp dẫn chú ý, trong lòng Mạnh Hòe Hạm vui vẻ : “Ta biết ngươi thích Lâm tỷ tỷ, Lâm tỷ tỷ cũng có ý đó. Nhưng Lâm phu nhân lại có giao tình rất tốt với Khương Dao, hôm nay mẹ thay ngươi mở miệng, nhưng Lâm phu nhân nói trong nói ngoài ý là coi trọng Mạnh Chu làm con rể, không chừng ngày mai sẽ có đồn đãi cái gì mà chỉ phúc vi hôn. Khi đó ca huynh làm sao bây giờ ? Lâm tỷ tỷ làm sao bây giờ ? Ngươi nhẫn tâm nhìn nàng gả cho Mạnh Chu sao, các ngươi mỗi ngày cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, sẽ kêu đại ca đệ muội sao ?”

Mỗi một câu của Mạnh Hòe Hạm đều chọc vào trái tim của đại ca nàng.

Sắc mặt Mạnh Hòe Đạo thay đổi, rồi đột nhiên lùi về phía sau hai bước, hắn hơi mở miệng : “Sương nhi, không, Lâm tiểu thư nàng thật nghĩ như vậy sao ? Nàng với ta…..”

“Phải” Mạnh Hòe Hạm khẳng định. Mà trên thực tế nàng và Chu thị giống nhau, chán ghét người có quan hệ tốt đẹp với Khương Dao, căn bản không nói một câu với Lâm tiểu thư, lại càng không biết trong lòng Lâm tiểu thư suy nghĩ gì.

Mạnh Hèo Đạo cứng còng tại chỗ, trong lòng thiên nhân giao chiến, khi Mạnh Hòe Hạm lướt qua người hắn, tay phải hắn hơi hơi ngăn cản một chút.

“Hửm ? Ca ?”

Mạnh Hòe Đạo hơi dừng lại, ngược lại nâng tay che khuất ánh nắng chói chang buổi trưa, từ từ nhắm mắt lại, tùy ý muội muội mang theo người hủy đi đệ đệ của hắn.

Hắn nhớ tới khi mình đi theo Chu thị đi vào kinh thành, vừa mới ba tuổi, chủ mẫu Mạnh phủ vẫn là Khương Dao, ban ngày Chu thị kêu hắn khách khí kêu Khương Dao là phu nhân, buổi tối nhéo cánh tay hắn khóc mắng hắn không tranh giành không được Mạnh Phủ Thiện thích.

Tiểu hài nhi không hiểu được mâu thuẫn của người lớn, chỉ biết Khương Dao cho hắn kẹo ăn rất ngon, ánh mắt trời chiếu vào trên quần áo của Khương Dao, so với Chu thị càng ấm áp hơn. Khương Dao còn cho hắn sờ qua đệ đệ còn trong bụng, nói chờ đại tướng quân đánh lui kẻ thù chiến thắng trở về, nàng sẽ rời đi, đệ đệ sẽ không đoạt Mạnh gia với hắn, cười hỏi hắn có chắn ghét đệ đệ hay không.

Lúc ấy hắn đã trả lời như thế nào ?

Mạnh Hòe Đạo trừng mắt nhìn, trong mắt toàn là ngượng ngùng.

Hắn nói “ta sẽ bảo vệ đệ đệ.”

Thanh âm trẻ nhỏ trong trẻo, nói năng có khí phách.

Một bình luận cho “Chương7”

Gửi phản hồi