chương6

Mạnh Chu nhìn gương sờ vào mặt mình, mặt bôi đen lông mày thô, mũi cũng không đẹp, lại còn chấm thêm mấy cái nốt ruồi, kiếp trước hắn hầu như mỗi ngày đều phải hóa trang, đã sớm quen thuộc với thủ pháp này.

Hắn nhịn đau nắm lấy năm trăm lượng còn lại, cuối cùng rút ra một trăm lượng làm tiền đánh bạc.

Hy vọng không cần thua thê thảm.

Sòng bạc Thiên Cửu nằm trong một ngõ nhỏ trên phố xá sầm uất nhất, mái hiên thấp bé, được che khuất bởi một tấm vải xanh, bên trong cũng rất rộng rãi. Càng tới gần, tiếng la hưng phấn và nóng nảy của dân cờ bạc càng rõ ràng.

Mạnh Chu nhíu mày, cực kỳ không thích hình ảnh này, làm cho hắn nhớ tới đời trước khi chưa tiến vào giới giải trí, đã từng ở dưới tầng hầm với một đám người lộn xộn, tòa nhà cũ kỹ, trị an lộn xộn, mỗi ngày trên đường đều diễn ra chuyện mắng chửi và trả thù.

Đuôi lông mày của hắn hơi giơ lên, ngay sau đó liền thay đổi biểu cảm khác, trên mặt có đầy sự hiếu kì và háo hức muốn thử của người lần đầu tiên đi vào sòng bạc, khóe miệng mím lại, hai mắt tỏa sáng, rõ ràng nói cho mọi người “ta có tiền mau tới làm thịt ta”.

Ngay sau đó có người đưa hắn đến chiếu bạc “cược mười hai”, bài bạc ở thế giới này vẫn còn chưa đa dạng, mua đại mua tiểu vẫn là chính. Mạnh Chu giả vờ móc ra mười lượng thả vào trên chiếu bạc, người xung quanh liền hít hà một trận.

Trong khí thế ngất trời, ngân lượng trắng bóng trước mặt Mạnh Chu càng ngày càng nhiều, có người lặng lẽ rời đi, ánh mắt hắn chợt lóe, làm ra dáng vẻ muốn thu tay lại, đem bạc bỏ vào trong túi tiền, cười đến thấy răng không thấy mắt: “Hôm nay không đánh nữa, ngày mai lại tới.”

Mới vừa đi ra ngoài được hai bước, hai đại hán liền ngăn lại đường đi: “Công tử, ông chủ chúng ta mời ngươi đánh hai ván.”

Mạnh Chu lắc đầu: “Ta đói bụng.”

“Bên trong có rượu có đồ ăn.” Đại hán nói xong liền nhấc Mạnh Chu lên trực tiếp kéo hắn vào nội đường.

Mạnh Chu ngoài miệng gọi “không đánh cứu mạng”, ánh mắt lại không ngừng quan sát hoàn cảnh xung quanh, ý đồ tìm ra nơi không thích hợp ở sòng bạc.

Hôm nay ông chủ Hoàng không ở đây, người trông cửa tiệm là một trung niên cao gầy có chòm râu dê, chòm râu dê làm động tác “mời” với Mạnh Chu, Mạnh Chu nơm nớp lo sợ ngồi đối diện.

“Thật sự là không thể đánh tiếp nữa, vợ ta còn chờ ta ở trong nhà.”

Là loại cao lớn uy mãnh, về nhà trễ một chút là phải quỳ bàn giặt.

“Hử?” Ánh mắt râu dê nhíu lại, Mạnh Chu theo tầm mắt hắn nhìn qua, một loạt đao kiếm lóe ánh sáng lạnh được đặt ở bên trái.

Đôi mắt của Mạnh Chu trợn to, hình như bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ.

“Cược, ta cược là được.” Bả vai Mạnh Chu co rúm lại, ngón tay run rẩy, vô tình làm rơi con xúc xắc, xúc xắc rơi xuống đất, thanh âm cạch cạch rơi xuống đất làm cho sắc mặt hắn tái nhợt, lập tức đuổi theo nhặt xúc xắc về, sợ bị phạt tiền.

Râu dê vừa lòng nhìn biểu hiện nhát gan của Mạnh Chu, trên đời này có lẽ có người mới vận khí tốt, nhưng tuyệt đối sẽ không có ở sòng bạc Thiên Cửu.

Mạnh Chu và râu dê chơi hơn mười ván, thua hết toàn bộ. Vốn hắn cũng không hiểu gì, chẳng qua là chắc chắn nơi này có vấn đề, cẩn thận quan sát dân cờ bạc ở xung quanh, thể là hắn thành công tìm được kẻ lừa đảo, chỉ cần nhìn ánh mắt của hắn trao đổi với nhà cái rồi quyết định mua đại hay mua tiểu.

Sắc mặt hắn trắng bệch, khi râu dê nói “hôm nay tới đây thôi”, trong mắt hắn liền xuất hiện không cam lòng, gân xanh trên cổ đột  nhiên hiện lên.

“Ngươi còn có bạc ?”

“Không có.” Mạnh Chu gầm nhẹ.

“Vậy đi ra ngoài !”

Mạnh Chu hơi từ chối, té trên mặt đất ôm chân bàn chơi xấu : “Không được, ta không thể đi ra ngoài từ cửa trước được ! Vừa rồi nhiều ngươi như vậy thấy ta cầm bạc đi vào, ta mất mặt trước nhiều người như vậy, sau này sao có thể tới đây nữa !”

Thanh âm không có ý thay đổi khàn khàn thê lương, quả thực là tra tấn lỗ tai, râu dê phiền toái phất tay, một phút cũng không muốn nghe thêm, ý bảo tráng hán mang người đi ra ngoài bằng cửa sau.

Sòng bạc Thiên Cửu còn muốn mở cửa buôn bán, một chút yêu cầu đó của Mạnh Chu đương nhiên sẽ được thỏa mãn. Hắn dựa vào sự bối rối và xấu hổ, quan sát trong ngoài sòng bạc tất cả một lần, ý đồ tìm được một chút manh mối.

Thế nhưng, ngoại trừ một loạt binh khí ở bên ngoài, Mạnh Chu còn phát hiện bên trên những công cụ này đều có ký hiệu đồng tiền màu đen, hắn chưa thấy qua, nên cũng không biết dấu hiệu này có ý nghĩa gì.

Khóe miệng Mạnh Chu hơi cong lên, những binh khí này đã đủ nói lên vấn đề.

Trước Đại Ngụy, Vương Hầu chia cắt, nuôi quân đúc binh khí, huynh đệ tương tàn, bởi vậy từ khi khai quốc tới này triều đình không cho phép tự tạo binh khí, nếu ai tự tạo sẽ bị phán tội mưu nghịch, nếu như dân chúng cần, vậy thì có thể đăng kí mua ở chỗ quan phủ.

Xe giống nhau sách giống nhau, trong một quốc gia, binh khí cũng thống nhất một quy cách, thuận tiện thay đổi trên chiến trường.

Mâu một trượng tám thước, li một thước sáu tấc, đao tám thước, trường kiếm hai mươi mốt tấc ba phân, đoản kiếm mười lăm tấc hai phân….

Khương Dao để lại không ít binh thư mang từ Khương gia tới, Mạnh Chu nhàn liền lấy ra xem, bên trong nói rất rõ ràng về những thứ này. Mạnh Chu nhớ lại những đao kiếm thấy được ở sòng bạc, ánh mắt đầu tiên hắn có thể nhìn ra được chúng nó không cùng một quy chế.

Nếu trong biên cảnh Đai Ngụy xuất hiện nhiều binh khí khác quy cách như vậy, không phải người tự tạo vậy thì là do từ bên ngoài đưa vào.

Cho dù là loại nào, đều phải giải thích với Thiên Nguyên Đế đa nghi.

Lúc Mạnh Chu tự hỏi rất thích đi bộ, thuận tiện đi ngang qua Khương gia nhìn thoáng qua, Khương Tín đang luyện võ. Tình cờ đi ngang qua phủ Hoài Vương, tường cao nguy nga, cửa lớn sơn đỏ, thạch sư canh cửa cứng cỏi cao lớn như thường.

Bước chân ngừng một chút, Mạnh Chu chợt nhớ tới một vấn đề, vì sao ngày đó Hoài Vương xuất hiện ở phủ tướng quân ? Hắn có tham dự vào chuyện của Khương Tín hay không ? Sòng bạc có quan hệ gì với Hoài Vương không ?

Mạnh Chu đang nghi hoặc, nhìn thấy A Quyên được mẹ đưa tới y quán. Hắn bước nhanh đuổi theo, làm bộ giống như người bên ngoài, nghe động tĩnh bên trong.

« Thầy thuốc Quý, ta mang A Quyên tới đây đổi thuốc. »

« Mẹ A Quyên, ngồi bên kia, chờ.”

…..

“Cám ơn thầy thuốc, trong nhà cũng không có gì, trứng gà này, mời ngài nhận lấy cho…..”

“Hoài Vương đã thanh toán thay cho A Quyên, lão phu không dám nhận hai phần tiền?…. Tẩu tử đi thong thả, nhớ rõ năm ngày sau lại tới.”

Mạnh Chu từ từ bước đi thong thả, quyết định tin tưởng nhân phẩm của Sở Hoài Dẫn. Trong tay Hoài Vương cầm hơn phân nữa quân đội của Đại Ngụy, khuôn đúc, nhân lực đầy đủ mọi thứ, không cần thiết phải đi tạo một đám binh khí “không hợp quy cách”. Khương gia tuy rằng nghèo túng, nhưng ở trong quân vẫn là truyền kỳ, Sở Hoài Dẫn giúp đỡ một phen để thu mua lòng người cũng là bình thường.

Ngược lại, sòng bạc là nơi bắt nguồn của binh khí, lại là một sự uy hiếp đối với Sở Hoài Dẫn.

Mạnh Chu nhanh chóng đưa ra nhận định hắn và Sở Hoài Dẫn là cùng một phe, chuyện này lấy sức một mình hắn khó có thể điều tra rõ, mà Sở Hoài Dẫn quay về kinh được nửa tháng đã nhổ tận gốc Vương Hữu Tướng…. Nên làm như thế nào, không cần nói cũng biết.

Hắn đi từ đầu bên này tới đầu bên kia của phố Trường An, không có một người nhận ra hắn. Thong dong ngồi xuống một quán nhỏ, duỗi chân nghỉ ngơi. Ở trong phòng đánh bạc, Mạnh Chu thừa dịp vài lần xoay người dậm chân, tỉnh bơ đem bạc nhét vào trong giày, tuy rằng cuối cùng tiền cũng bị râu dê lột đi rồi, nhưng tiền vốn hắn đã sớm giấu tốt, thậm chí còn có lợi nhuận, Mạnh Chu hắn cũng không làm buôn bán thâm hụt tiền.

Như thường lệ gọi một chén sữa đậu nành và hai cái bánh bao.

Bên cạnh có quán trà, nước miếng của thuyết thư đang tung bay nói về sự tích của Sở Hoài Dẫn trên chiến trường. Đặc biệt khi Hữu Tướng rơi đài, chuyện quân lương bị truyền ra, đề tài mới lại được sinh ra thêm lần nữa.

Thần binh trời giáng anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong không ai có thể địch lại…. Thuyết thư đang nói tới “lão ấu tám mươi chín tuổi chủ động đem chăn uyên ương bảy mươi năm trước hủy đi, để cho tướng sĩ Đại Ngụy khi đi qua núi tuyết chống lạnh”, Mạnh Chu không chỉ có không cảm động, thậm chí rất muốn giúp hắn viết một kịch bản bình thường.

Có thể không thu tiền.

Mạnh Chu thường xuyên tới nơi này ăn, hầu như mỗi lần đều nghe thuyết thư trong quán trà nói trời nói đất thổi phồng chiến thần Sở Hoài Dẫn, nhưng ngoại trừ hắn tất cả mọi người đều thích.

Vẻ mặt hắn lạnh lùng gặm bánh bao, trước kia ở cô nhi viện, thỉnh thoảng sẽ có ông chủ cho bánh bao, khi ăn tết có rất nhiều bánh bao đưa tới làm điểm tâm. Trước đây dáng vẻ Mạnh Chu lùn, cánh tay nhỏ, vĩnh viễn chỉ có thể nhận được bánh bao không có nhân. Đó là bánh bao ngon nhất mà hắn đã ăn qua. Sau đó lại được ăn nhiều sơn trân hải vị, nhưng hắn vẫn như cũ thích thứ này hơn.

Cảm giác được một ánh mắt nhìn chăm chú mãnh liệt, Mạnh Chu ngẩng đầu, một tiểu cô nương xanh xao vàng vọt đang nhìn chằm chằm bánh bao trong tay hắn, nàng đứng ngoài một thước, im lặng không có tiến lên.

Tim Mạnh Chu mềm nhũn, vẫy vẫy tay với nàng, lại nói với lão bản muốn một lồng bánh bao da mỏng, đặt ở trước mặt nàng: “Ăn đi.”

Mắt to của tiểu hài tử chuyển vòng vòng, trong móng tay toàn là bùn đất, nàng nuốt nước miếng, chỉ chỉ bánh bao trong tay Mạnh Chu: “Ta ăn cái kia là được rồi.”

Mạnh Chu đưa bánh bao cho nàng, tiểu hài tử đã cực đói còn không quên nói tiếng “cám ơn” mới ăn.

Trong quán trà truyền tới một trận ồn ào, một đám người chen ở trên cửa, nghển cổ ngó vào bên trong. Một trận tiếng vó ngựa phi qua, thì ra là Hoài Vương đi ngang qua, vào một tửu lâu bên cạnh.

Mạnh Chu cẩn thận nghĩ lại, fan trước kia của hắn, có từng điên cuồng như vậy hay không?

Vừa lúc hắn cũng có chuyện muốn nói với Sở Hoài Dẫn, Mạnh Chu đứng lên, nghĩ tới cái gì thân hình hơi dừng lại. Hắn nhớ tới lúc trước vừa đồng ý đem chuyện sòng bạc giao cho Sở Hoài Dẫn xử lý, nếu đối phương biết mình lại bằng mặt không bằng lòng, nợ mới nợ cũ cùng nhau tính….

Mạnh Chu nhìn tiểu hài tử trước mặt còn đang ăn, ánh mắt chợt lóe.

Không cần tự mình ra trận.

Tất cả chỉ là hắn đoán, không có bằng chứng thử xem thái độ của Sở Hoài Dẫn.

Mượn giấy bút ở quán trà, Mạnh Chu dùng tay trái viết chữ, đem những gì mình nhìn thấy và suy đoán của bản thân dùng vài ba câu khái quát lại.

Kí tên “người cuồng ngữ”, tên đặt ngẫu nhiên, độ tin tưởng có thể rất cao. Người luôn là như vậy, người khác thẳng thắn nói mình nói dối, ngược lại lại đồng ý tin tưởng.

Sau khi gấp tờ giấy lại, hắn hơi dừng một chút, nhào nặn nó vài lần, hắn thiếu chút nữa đã quên chữ “Chu” đã xuất hiện ở trước mặt Sở Hoài Dẫn một lần, nếu hắn lại dùng chữ “Chu” làm ngoại hiệu một lần nữa, khó tránh khỏi sẽ bị nhận ra.

Đổi một cái tên khác, tốt nhất là nên đổi thành một cái tên bí hiểm nhàn rỗi không có chuyện gì làm gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.

Cuối cùng, bên trái liền xuất hiện bốn chữ.

—- Thôn thượng xuân thụ.

Sở Hoài Dẫn vừa ra khỏi thập hương lâu, liền nhìn thấy một tiểu hài tử bẩn hề hề đang nhìn chằm chằm hắn, như là đang nhìn cái chân gà.

Bên người Hoài Vương người thường không thể dễ dàng tới gần, tiểu hài tử không có tùy tiện tiến lên, chính là đôi mắt trong sáng kia, làm cho Sở Hoài Dẫn nhớ tới một ai đó.

Hắn mắt sắc phát hiện trong tay tiểu hài tử có một tờ giấy, liền ý bảo ám vệ đi xem.

Chờ thấy nội dung trong giấy, ánh mắt Sở Hoài Dẫn tối lại, trên mặt không thay đổi gì, như là đang hỏi thăm chuyện thời tiết, thuận miệng hỏi tiểu hài tử tới từ chỗ nào.

Tiểu hài tử xiết chặt bánh bao trong tay, không mở miệng.

Bánh bao…. Sở Hoài Dẫn lập tức nhìn tới quán bánh bao ở trước mặt, ngoại trừ ông chủ vẫn còn bận rộn, không có người khách khả nghi nào. Hắn khoát tay cho ám vệ đưa tiểu hài tử vào trong tửu lâu ăn gì đó cám ơn, tay phải nắm chặt giơ lên, trang giấy hóa thành mảnh vụn bay đi.

Mạnh Chu trộn lẫn trong quán trà nghe thuyết thư, nhìn thấy tiểu hài tử bị người mang tới chỗ cái bàn Hoài Vương vừa ngồi.

Tâm tính tiểu hài tử này không tồi, lần tới gặp sẽ mua bánh bao cho nàng nữa.

Mạnh Chu nghĩ như thế.

Đại tửu lâu đứng đầu kinh thành—- tiểu nhị Thập Hương Lâu hết sức nhiệt tình tiếp đón “khách quý” Hoài Vương, các món ăn cũng được phục vụ giống như trước. Thập Hương Lâu có mười món ăn nổi tiếng, tập hợp tất cả món ăn ở mọi nơi của Đại Ngụy, món ăn quý và lạ, mỹ vị nhân gian, chính là thực đắt, đắt đến mức Mạnh Chu chỉ nghe tiếng cũng không thấy bóng.

Một phần ba bốn năm sáu bảy tám chín mươi.

Đồ ăn đã sẵn sàng.

Mạnh Chu cong đầu ngón tay yên lặng đếm.

Bụng không hợp thời kêu rầm rĩ một tiếng.

Mạnh Chu che bụng, lại liếc mắt nhìn tiểu hài tử một mình hưởng mĩ vị, Sở Hoài Dẫn đã thong dong rời đi, cùng với nửa cái bánh bao khô quắt trong tay mình, sâu sắc cảm nhận được ác ý tới từ giai cấp.

Một bình luận cho “chương6”

Gửi phản hồi