chương6

“Không cho khóc! Lại khóc nữa sẽ đem em làm thành sashimi!” không có cách nào, đại hoàng tử đành phải làm dữ với hắn.

Tiểu nhân ngư thực chịu bộ dạng này, lau nước mắt liều mạng nhịn xuống, bả vai run run đáng thương hề hề.

Đại hoàng tử đau lòng, lại không thể không tiếp tục xụ mặt hù hắn, “Em thật đúng là tới từ biển sâu, nước mắt chảy không ngừng, rốt cuộc là khóc cái gì?”

“Bọn họ chửi.”

“Ai?”

“Bọn họ!” tiểu nhân ngư phẫn nộ lấy trí não ra, liền hiện lên bài post đứng đầu, chỉ vào một đám cáo trạng, “Chửi này, này cũng chửi, còn có này…..”

Đại hoàng tử trầm mặc một lúc lâu, tay ôm eo nhỏ tiểu nhân ngư càng thêm ôm chặt, bỗng nhiên cảm thấy tiểu hải sản nhìn chỗ nào cũng thuận mắt, chỗ nào cũng tri kỉ, nhìn vào ánh mắt ướt sũng, thanh âm ôn nhu ngay cả chính mình cũng không biết, “Bọn họ mắng anh, em khóc cái gì?”

“……” tiểu nhân ngư cúi đầu cực kỳ áy náy, “Đều do em….. nếu tay vịn kia không vỡ, bọn họ sẽ không chửi.”

Tuy rằng tay vịn bị vỡ, là bởi vì đại hoàng tử nói hắn xấu trước, nhưng tiểu nhân ngư vẫn đem những chuyện này đặt ở trên người chính mình, hắn khờ dại nghĩ chính mình bồi thường tiền là ổn rồi, nào biết sẽ bị người hiểu nhầm mắng thành như vậy.

Rõ ràng cũng không có chút quan hệ nào với bọn họ.

Tiểu nhân ngư một bên khóc một bên nói: “Anh lại không có đánh em, bọn họ dựa vào cái gì mà chửi như vậy….. chúng ta không phải là đã bồi thường tiền rồi sao, có phải là không đủ hay không, em lại khóc ra một ít trân châu cho bọn họ được không?”

Đai hoàng tử nhìn hắn khóc tâm đều đau nhói, từng chút từng chút hôn lên đôi mắt sưng đỏ của tiểu nhân ngư, hủy diệt đi nước mắt chưa thành hình, “Không tốt, đừng khóc nữa, trân châu của tiểu hải sản nhà anh đều là của anh.”

Lông mi của tiểu nhân ngư bị nước mắt làm ướt nhẹp rũ xuống, hắn trước nay chưa gặp qua thị phi như vậy, cũng không hiểu được hiểm ác của chính trị, liền đem tất cả sai đều cho là bản thân đập vỡ tay vịn nên mới khiến cho dân chúng hiểu lầm đại hoàng tử.

Buổi sáng còn có dũng khí ở trên trí năng cùng người phản bác, hiện tại ở trong lòng ngực đại hoàng tử cực kỳ tủi thân, nắm lấy vạt áo hắn khóc không thành tiếng, còn nói thực xin lỗi.

“Không phải em sai.” Đại hoàng tử vô cùng đau lòng, lo lắng tiểu nhân ngư khóc mất nước, đút hắn uống mấy ngụm cà phê, ôm người vừa dỗ vừa hôn.

Miệng ôn nhu an ủi, sắc mặt lại càng âm trầm hơn, nhất là khi nhìn thấy có người ở trên trí não đuổi theo tiểu nhân ngư mắng.

Nói thật hắn cũng không xem đây là sóng gió gì, còn hơn là tổn thất lợi ích, loại tin tức bịa đặt này không có tác dụng gì, hắn sớm hay muộn sẽ đòi lại ở trên người đối phương.

Nhưng hắn trăm triệu không nghĩ tiểu nhân ngư sẽ đến tình trạng này.

Thế nhưng cũng đúng, hắn đã sớm biết tiểu nhân ngư trong sáng không rành chuyện đời, nếu không hắn sẽ không trực tiếp phủ quyết phương an cho tiểu nhân ngư ra mặt. Dân chúng thích xem náo nhiệt, đối với chân tướng cũng không để ý, để cho tiểu nhân ngư nhát gan ra mặt, chỉ sợ càng khiến người ta không tin, ngược lại có khả năng sẽ ác ý phỏng đoán có phải bị người cưỡng bức lợi dụng hay không.

Ban đầu hắn còn muốn chờ mọi chuyện qua đi lại từ từ tạo dựng hình ảnh lại, nhưng hiện tại nước mắt tiểu nhân ngư lại lạch cạch vang như vậy, hắn cho dù kiên nhẫn cũng bị tiếng khóc làm tan tành tất cả, thầm nghĩ nhanh giải quyết để tiểu nhân ngư được vui vẻ.

Trời hơi hơi sáng, đại hoàng tử hơi hơi đứng dậy, chỉ sợ làm tiểu nhân ngư tỉnh, mấy ngày nay tiểu nhân ngư rất dính hắn, đi đến trường không ngồi xe đã chuẩn bị tốt cho hắn, ngược lại hướng xe của đại hoàng tử chạy đi.

Địa phương hai người đi ngược đường, đại hoàng tử đang vội vàng, muốn cho hắn quay trở về đi xe chính mình, tiểu nhân ngư ôm eo hắn sống chết không đồng ý, kiên quyết muốn ngồi cùng một xe với hắn,  thiếu chút nữa khiến hắn nghẹt thở.

“Tiểu hải sản lại không nghe lời.”

“Đúng vậy.” Tiểu nhân ngư không sợ chết gật đầu.

Đại hoàng tử rất tức giận, “Được được được, cho em xe này.”

Nói xong tính toán đổi xe, chân còn chưa có bước đi ra, tiểu nhân ngư đã vươn tay trắng noãn túm chặt hắn, “Không cho anh đi.”

“Em thật là có sức lực đi.” Đại hoàng tử nhéo hai má hắn, giọng nói hung ác.

“A…..”

Toàn thân chỗ nào của tiểu nhân ngư cũng mềm, mặt đều đỏ mà vẫn còn bướng bỉnh, ôm cánh tay đại hoàng tử kéo vào trong xe, dễ dàng đem người kéo lại vào trong xe.

“Tiểu hải sản!”

Đại hoàng tử bất đắc dĩ, tức giận lại không trừng phạt được, thấy đôi mắt hồng hồng của tiểu nhân ngư dựa vào trong lòng ngực chính mình đáng thương khóc không thành tiếng, tim đã mềm một nửa.

Quên đi quên đi, ai biểu tiểu hải sản này lại nhát gan còn thích khóc nữa.

Coi như an ủi đi.

Đại hoàng tử tẩy não cho chính mình xong, vẫn là không nhịn được cắn miệng tiểu nhân ngư, lúc này mới giảm bớt khó chịu trong lòng.

Vài ngày liên tục như vậy đại hoàng tử cũng quen, trước khi ra cửa còn chờ tiểu nhân ngư một chút, đúng giờ tan tầm còn có thể quay đầu đi đón tiểu nhân ngư về nhà.

Tiểu nhân ngư dán sát vào cửa kính xe, con mắt màu xanh lam không biết là đang suy nghĩ cái gì, tới trường học nói một tiếng với đại hoàng tử liền xuống xe đi mất.

Nhưng mà ánh mắt của đại hoàng tử còn chưa thu hồi đã thấy tiểu nhân ngư oa một tiếng, té ngã trên đất.

Tiểu nhân ngư ngã trên mặt đất hình như cũng không có phản ứng gì, ngốc nghếch ngồi ở trên mặt đất một lát. Chân dài của đại hoàng tử bước ra khỏi xe, nâng tiểu nhân ngư dậy, giọng nói cực kỳ ghét bỏ, “Đi đường còn không xong, xứng đá là con cá vô dụng.”

Tiểu nhân ngư nắm góc áo của hắn đứng lên, vẻ mặt uể oải có chút tủi thân.

Mày đại hoàng tử khẽ nhếch, tiếp tục nói móc, miệng vừa mới mở ra, tiểu nhân ngư vừa rồi chỉ mới ngây ngốc lúc này lại đi cà nhắc, khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhó còn lộ ra ý cười, bẹp một cái hôn ở trên mặt đại hoàng tử.

Đại hoàng tử không kịp đề phòng bất ngờ được hôn nuốt xuống một ngụm nước miếng, một câu cá nhỏ vô dụng liền nuốt trở về, trừng mắt tiểu nhân ngư trước mắt đang cười không biết sống chết, “Em đang làm cái gì?”

Tiểu nhân ngư nghiêng đầu, vừa ngoan vừa mềm, “Cảm ơn anh.”

“……” trái tim đại hoàng tử đập bình bịch có chút không thừa nhận được.

Tư thế hai người vô cùng thân thiết khiến cho người qua đường chú ý, đại hoàng tử để cho người đứng tốt, hỏi hắn ngã có chỗ nào đau hay không, tiểu nhân ngư lắc đầu, đại hoàng tử lo lắng vén ống quần hắn lên xem xét, thấy không có bị rách da, lúc này mới lên xe đi.

Khi không thấy thân ảnh xe, một đồng học ở một bên không kiềm chế được chạy lại hỏi: “Đó là…. Đó là phải…..”

“Là đại hoàng tử.” Tiểu nhân ngư thay hắn nói xong.

Đồng học không thể tin trừng lớn mắt, “Các cậu quen biết nhau?”

“AH…..” Tiểu nhân ngư nhớ tới lời nói trước kia của đại hoàng tử, không có trực tiếp trả lời.

Đồng học thấy hắn im lặng coi như là cam chịu.

“Các cậu có quan hệ gì? Nói mau nói mau, thật là hiếu kì ! »

« Lão công tôi ! » Tiểu nhân ngư nhỏ giọng nhưng kiêu ngạo nói, sau đó nhanh như chớp chạy đi, làm bộ chính mình chưa nói cái gì.

Đồng học hỗn độn ở trong gió, ta nghe được cái gì ?

Ngày hôm sau lại có báo đưa tin đại hoàng tử cùng đại hoàng tử phi thân mật ở chung, hơn nữa còn có ảnh chụp đại hoàng tử ngồi xổm xuống xắn ống quần của tiểu nhân ngư.

Vì thế có người ở bên dưới bình luận là giả vở cho mọi người nhìn, cũng có người nói hoàng thất cũng đã sô ân ái rồi.

Nghị luận trên mạng đại hoàng tử không để ý tới, hắn đang xem báo cáo sức khỏe của tiểu nhân ngư, tất cả đều bình thường, trên bàn còn có một phần tay vịn bạch ngọc của ngày đem đem đi kiểm tra đo lường, tất cả cũng bình thường, nếu bảo dưỡng thỏa đáng, có thể dùng thêm trăm năm cũng không thành vấn đề.

Này càng bình thường thì bên trong càng không bình thường, tiểu nhân ngư bình thường tuyệt đối không có khí lực đánh nát đá bạch ngọc đi.

Đại hoàng tử đỡ trán thở dài, nghĩ không ra vấn đề ở đâu, nghĩ nghĩ khi nào sẽ đưa tiểu nhân ngư đi làm kiểm tra toàn bộ.

Cửa thư phòng bị người gõ nhẹ một chút, sau đó đẩy ra, tiểu nhân ngư xuyên qua kẽ hở không lớn của cửa nhô đầu vào nhu thuận hỏi hắn, « Anh chừng nào thì ngủ ? »

Đại hoàng tử đem báo cáo kiểm tra sức khỏe đặt vào trong ngăn kéo, nói : « Hiện tại. »

Trong khoảng thời gian này tiểu nhân ngư rất dính người, ngủ cũng chờ hắn cùng ngủ, buổi sáng dính chặt không cho hắn đứng lên, khi đại hoàng tử dọa hắn mới không chậm chạp, thế nhưng trong lòng đối với tiểu nhân ngư dính người cực kỳ hưởng thụ.

Áo ngủ đã đổi tốt rồi, sẽ chờ đại hoàng tử trở về cùng nhau ngủ, nửa thân mình tiểu nhân ngư đều dựa vào trên người đại hoàng tử, lúc này đại hoàng tử thực ôn nhu, hắn không hề sợ chút nào, liền nghĩ muốn ở bên đại hoàng tử đến già.

Đại hoàng tử rửa mặt xong trở về, tiểu nhân ngư trên giường còn chưa ngủ, đôi mắt trông mong nhìn hắn.

« Còn chưa ngủ ? »

« Có chút no. » Tiểu nhân ngư sờ sờ bụng nhỏ dưới chăn.

Đại hoàng tử vén lên chăn lên giường, thuận tiện cũng đưa tay sờ lên, cảm thấy bụng nhỏ hơi hơi lồi lên, nhăn lại mày, « Đã từng nói với em buổi tối không được ăn khuya. »

« Nhưng mà đói bụng. » Tiểu nhân ngư nói, hắn gần đây đặc biệt dễ đói, một lần liền ăn hai chén cơm.

Đại hoàng tử nhếch mày vừa muốn nói cái gì, tiểu nhân ngư nghiên người  nằm bò trên ngực hắn, nhìn sắc mặt đại hoàng tử thật cẩn thận nói : « Em ăn cũng không phải rất nhiều, chỉ có mấy bọc nhỏ bánh ngọt mà thôi, nếu không….. em cho lại anh trân châu. »

Dù sao trân châu là vô hạn, cơm cơm còn có thể ăn hết.

Đại  hoàng tử nằm ở trên người tiểu nhân ngư, giơ tay cù eo nhỏ của  hắn, « Ngại nước mắt nhiều sao, vậy anh sẽ không ngừng lại cho dù em rớt đầy một cái giường. »

Tiểu nhân ngư mềm thành một đoàn nằm bò ở trên người hắn, trong mắt hồng hồng, nhỏ giọng phản bác hắn, « Em sẽ không rơi xuống một giường. »

Đại hoàng tử nhếch mày cười nói : « Vậy chúng ta thử xem. »

Một lần thử này liền tới hơn nửa đêm.

Sau khi phong ba được bình ổn, đại hoàng tử nghĩ phải tìm cách nào để dỗ tiểu nhân ngư đi kiểm tra, không đợi nghĩ ra cách, hạng mục khai thác đá lưu huỳnh với Hải Tinh chính thức khởi công, làm người tổng phụ trách kiêm đại hoàng tử Đế Quốc hắn phải đi Hải Tinh một chuyến.

Hắn còn chưa có quyết định có nên đem tiểu nhân ngư quay về cố hương nhìn xem không, tiểu nhân ngư từ chỗ nhân ngư ca ca nghe được tin tức liền chạy tới trước mặt hắn hỏi có phải hắn muốn đi Hải Tinh Hay không.

Đại Hoàng Tử lạnh mặt gật đầu.

Tiểu nhân ngư hoan hô một tiếng, hai mắt sáng trong suốt, vẻ mặt viết mang em theo mang em theo, « Em muốn về nhà. »

Đại hoàng tử nghe xong trong lòng có chút khó chịu, « Nơi này mới là nhà em. »

Nói là nói như vậy, đại hoàng tử vẫn kêu quản gia thu thập hành lý của tiểu nhân ngư, ngày xuất phát tiểu nhân ngư lại không rời giường nổi, đại hoàng tử nắm đuôi cá của hắn kéo xuống, « Tiểu hải sản rời giường, nếu không sẽ cho quản gia mang mù tạt lên đây. »

Nghe thấy hai chữ mù tạt làm cho tiểu nhân ngư bừng tỉnh, hắn xoa xoa mắt, tỉnh tỉnh mê mê, xem ra vừa ngoan vừa ngốc, « Không cần lấy nha, em đứng lên đây. »

Trong lòng không phục tiểu nhân ngư ngẩng cổ phùng má, nhưng không dám tranh luận, mang dép lê lạch cạch chạy vào phòng tắm đánh răng.

Một bình luận cho “chương6”

Gửi phản hồi