chương57

Lúc này Tôn Minh Nghĩa quả thật rất nôn nóng.

Sau khi hắn đem “chứng cớ” mà Khương Tú nói đưa cho cha Bành, liền một mực chú ý mọi chuyện phát triển, buổi tối ngày đó, hắn cũng đúng giờ xem <Giang Sơn>.

Sau đó liền phát hiện nội dung của <Giang Sơn> với nội dung trong kịch bản Khương Tú cung cấp không giống nhau.

Lúc ấy hắn liền mơ màng, sau đó cha Bành lại gọi điện thoại tới, mắng hắn một trận xong, cũng không biết làm sao.

Tôn Minh Nghĩa là một thiếu gia quần là áo lụa sống hồ đồ hai mươi bốn năm, kỳ thật cũng không làm được chuyện gì, hiện tại mọi chuyện bị vỡ lở, cha Bành còn cảm thấy xúi quẩy thu tay lại, hắn còn có chút không biết làm thế nào.

Lúc trước Phó Xuân Yến không biết làm thế nào, mà bắt đầu ở trên QQ tìm tất cả các tin tức liên quan đến Cố Ngôn Tử, cuối cùng tìm ra tiểu thuyết <Văn hào Bắc Tống>, lấy để so sánh, hiện tại Tôn Minh Nghĩa không biết làm sao, lại lựa chọn ở trên QQ châm chọc Cố Ngôn Tử, liên tiếp đưa không ít tin tức nhằm vào Cố Ngôn Tử.

Bình thường Tôn Minh Nghĩa sẽ đăng một it tin tức lên QQ, lại luôn luôn ở trên QQ khoe giàu sang, còn cùng một minh tinh ở Tinh Duyệt  qua lại với nhau, ở trên QQ hắn có hai mươi mấy vạn fan.

Mà QQ của Phó Xuân Yến, chính là fan gần đây hắn luôn thấy hay ở trên QQ khinh bỉ Cố Ngôn Tử, còn chụp hình tố cáo hắn.

Bình thường Tôn Minh Nghĩa không xem tiểu thuyết, không biết phải như thế nào mới được coi là sao chép, nhìn fan gửi tới hình ảnh, lại nhìn thấy Phó Xuân Yến giải thích trên QQ, lập tức liền tưởng tượng ra một đống chuyện—- đây là bản lĩnh của Cố Ngôn Tử sau khi ở bên Trịnh Gia Hòa, biết cáo mượn oai hùm, uy hiếp Phó Xuân Yến.

Tôn Minh Nghĩa lập tức liền đăng lên QQ.

Fan của Tôn Minh Nghĩa còn nhiều, mà bên trong còn có ít fan của nam chính diễn <Nhà của ngươi>.

Ban đầu, <Nhà của ngươi> và <Giang Sơn> không hề có quan hệ gì với nhau, nhưng bởi vì việc làm của Khương Tú, lại bởi vì chúng nó đồng thời chiếu phim, cuối cùng hai bộ phim truyền hình này không hiểu ra sao lại đối đầu  nhau.

Fan nguyên tác <Nhà của ngươi> đối với <Giang Sơn> hoàn toàn không có ý kiến gì, còn phỉ nhổ biên kịch <Nhà của ngươi>, nhưng fan của mấy diễn viên <Nhà của ngươi>, đối với <Giang Sơn> hoàn toàn là không thích.

Dù sao, đúng là có <Giang Sơn> để so sánh, diễn viên bọn họ thích, còn có phim truyền hình mà diễn viên bọn họ thích diễn, mới có thể bị mắng gê gớm như vậy.

Hiện giờ Tôn Minh Nghĩa đăng một bài viết như vậy trên QQ, bọn họ lập tức liền chia sẻ ra ngoài, thậm chí còn chia sẻ vào trong những diễn đàn của fan, khiến cho những người ở trong diễn đàn chia sẻ ra ngoài.

Tôn Minh Nghĩa là người thích khoe khoang, trước kia ở trên QQ đăng không ít ảnh chụp chung của mình và minh tinh, còn ám chỉ với fan của mình, mình là người trong giới, mà những fan này cũng coi hắn như “nhân sĩ bên trong”, hiện tại hắn đăng bài viết này, tức thì bị nói thành “nhân sĩ bên trong bùng nổ”.

Bài viết này của Tôn Minh Nghĩa, ngay lập tức bị chia sẻ đi rất nhiều.

“Qúy giới thực loạn!”

“Lại ăn một kg dưa bở!”

“Thần phát động!”

“Kháo! Văn hào Bắc Tông tôi đã xem qua, bản lĩnh lịch sử của tác giả rất sâu, không nghĩ tới lại bị sao chép!”

…..

Người chia sẻ càng ngày càng nhiều.

Mỗi lần có người chia sẻ, Phó Xuân Yến sẽ vào xem một chút, ngay lập tức chỉ cảm thấy mất hết mặt mũi.

Không nói tới bản so sánh mà cô ta sửa chữa còn hơi bị gượng ép, chỉ nói tình huống hiện tại…. Cố Ngôn Tử chính là Cố đại thiếu gia, làm gì còn có chuyện sao chép!

Người ta chính là một người, khi viết tác phẩm nhân vật bên trong sẽ có cách nói chuyện tương tự nhau, đây không phải là chuyện rất bình thường sao?

Hiện tại QQ tên là “Tôn tôn thâm minh đại nghĩa” đem cô ta kéo ra, cô ta nhất định sẽ bị mắng chết!

Phó Xuân Yến càng nghĩ càng hối hận, trong lúc nhất thời cũng lại không biết làm sao cho phải, nhất là có rất nhiều người chạy tới QQ của cô ta an ủi cô ta.

Cô ta cực kỳ xấu hổ, đặc biệt muốn xóa đi bản so sánh của mình.

Cố Ngôn Tử từ đầu tới đuôi, cũng không định làm bản thân nổi tiếng, cũng không muốn bị đám người Bành Tĩnh Hoằng tìm được, cho nên lúc trước Khương Tú tìm hắn gây phiền toái, hắn chỉ dùng QQ chính chủ của <Nam nhân biến thành nữ nhân> để lên tiếng, không sử dụng QQ của mình.

Nhưng hiện tại, hắn không dùng không được.

Lúc hắn nhìn thấy QQ của Tôn Minh Nghĩa, QQ này đã được đăng lên nhiều giờ, bởi vì fan của nam chính <Nhà của ngươi> hỗ trợ chia sẻ, đã có hai ngàn người chia sẻ ra ngoài.

Cố Ngôn Tử cũng không trì hoãn, trực tiếp nhắn vào QQ của Tôn Minh Nghĩa, vẫn là dùng năm chứ giải thích: “Tôi là Cố Ngôn Tử.”

Người chia sẻ bài viết của Tôn Minh Nghĩa rất nhiều, Tôn Minh Nghĩa cũng không chú ý tới tin của Cố Ngôn Tử, nhưng những người qua đường nhìn QQ của Tôn Minh Nghĩa, lại tìm được quyển sách <Văn hào Bắc Tống>, lại tiện đường tìm ra QQ của “Cố đại thiếu gia”, lúc này nhìn thấy tin mà Cố Ngôn Tử gửi tới lập tức liền bị mơ màng.

Cố đại thiếu gia chính là Cố Ngôn Tử sao?

Cố đại thiếu gia tuy rằng chỉ viết một tiểu thuyết lịch sử đã nổi tiếng, nhưng bởi vì độc giả rất ít xem tiểu thuyết sau đó lại chú ý tác giả, hơn nữa QQ này của hắn mới xin không bao lâu, bởi vậy mặc dù đang viết văn mới fan cũng chỉ có mấy trăm người.

Trong đó còn có khoảng một trăm fan là bạn thân, ví dụ như người của đoàn phim <nam nhân biến thành nữ nhân>.

Thế nhưng, sau khi những người qua đường này tới…. fan của Cố Ngôn Tử đột nhiên tăng lên một phần ba.

Những người qua đường này chưa kịp bôi đen lại bắt đầu ở trên QQ của hắn nhắn lại: “Ha ha ha ha! Thâm minh đại nghĩa tự xưng mình là người trong giới thật sự là rất khôi hài, lúc trước hắn đăng bài đăng kia trên QQ, cũng không biết đi điểu tra trước hay sao?”

“Đau lòng cho tiểu ca ca.”

“Tỏ tình với Cố đại đại! tôi đặc biệt thích Giang Sơn!”

“Tôi thực thích văn hào Bắc Tống, nhưng chưa xem qua Giang Sơn… phải nhanh đi xem mới được.”

….

Trước kia Cố Ngôn Tử đăng QQ có rất ít bình luận, hôm nay cũng không giống như vậy, lúc này, hẳn rất nhanh thu hoạch được mấy chục bình luận.

Này còn chưa tính, ngay sau đó, QQ chính chủ của <Giang Sơn> và QQ chính chủ của <Nam nhân biến thành nữ nhân> đều đăng QQ của hắn.

Sau đó…. Hắn không hiểu ra sao lại nổi tiếng.

“Lúc trước nên đi tỏ tình với biên kịch đại đại!”

“Giang Sơn thật sự xem rất hay!”

“Không nghĩ tới biên kịch còn là tác giả của tiểu thuyết mạng!”

…..

Người thích <Giang Sơn> chen chúc tới, trong đó mặc dù cũng có đốm đen, nhưng đốm đen nhắn lại rất nhanh đã bị kéo xuống dưới.

Trong những người này, còn có không ít người tìm ra QQ của Tôn Minh Nghĩa rồi cười nhạo hắn, đến ngay cả Phó Xuân Yến cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Thế nhưng trên QQ của Phó Xuân Yến có để lại bài viết giải thích của cô ta, bởi vậy đa số mọi người chỉ đi qua rồi ngắm một chút, sau đó ha ha cười rồi rời đi.

Tôn Minh Nghĩa thì không giống như vậy, người đi tới cười nhạo hắn càng ngày càng nhiều, nhất là khi phát hiện hắn đã sớm bôi đen Cố Ngôn Tử.

Tôn Minh Nghĩa cũng giận, cuối cùng ở trên QQ của mình oán giận với fan, kiên trì mình không nói sai: “Cố Ngôn Tử chính là ỷ vào mình có hậu thuẫn, ức hiếp người khác!”

Lúc này Cố Ngôn Tử cũng đăng một bài viết lên QQ: “lúc bộ phim Giang Sơn còn chưa chiếu phim, tôi đã bị người khác bôi đen, nói tôi có thể tóm được hạng mục của điện ảnh và truyền hình Gia Thành là bởi vì có nội tình đen tối, lúc ấy tôi đã làm sáng tỏ, nói tôi có thể nhận được là bởi vì tôi nhận thù lao ít. Hiện tại, tôi sẽ làm sáng tỏ chuyện này một chút. Lúc trước tôi có thể nắm được hạng mục của điện ảnh và truyền hình Gia Thành, không có nội tình đen tối gì cả, nhưng quả thật có nội tình, nội tình chính là tôi là tác giả của <văn hào Bắc Tống>, lúc tôi tới điện ảnh và truyền hình Gia Thành xin hạng mục này, chính là mang theo bộ tiểu thuyết này của tôi, điện ảnh và truyền hình Gia Thành sau khi xem xong rất vừa lòng, vừa lúc tôi là một biên kịch mới, giả cả thấp, liền đưa hạng mục này cho tôi.”

Cố Ngôn Tử đăng QQ này, rất nhanh đã được QQ chính chủ của <Giang Sơn> chia sẻ.

QQ chính chủ của <Giang Sơn> vẫn thực nghiêm chỉnh, cũng chỉ là chia sẻ một chút, nhưng QQ chính chủ của <nam nhân biến thành nữ nhân> thì không giống như vậy, sau khi nó chia sẻ xong lại nói: “người ở bên trong lộ ra, lúc ấy điện ảnh và truyền hình Gia Thành đối với bộ tiểu thuyết <văn hào Bắc Tống> rất vừa lòng, cố ý muốn mua bản quyền của nó, nhưng bản quyền của nó rất đắt, mua bản quyền xong còn phải tìm người cải biên, lại phải tốn thêm một khoản tiền. sau khi suy xét, điện ảnh và truyền hình Gia Thành quyết định tìm tác giả của bộ tiểu thuyết này viết kịch bản, giá rẻ sản phẩm tốt.”

Điền Thịnh Đông đăng bài viết này, kỳ thật là nói lung tung, dù sao tiểu thuyết lịch sử kia của Cố Ngôn Tử, kỳ thật cũng không thích hợp làm thành phim điện ảnh hoặc là truyền hình, mà ngay từ đầu điện ảnh và truyền hình Gia Thành cũng không nghĩ tới sẽ mua bản quyền của cuốn tiểu thuyết này.

Nhưng những người trên mạng lại cảm thấy những lời hắn nói có lý…

“Gia Thành làm việc thật lợi hại!”

“Điện ảnh và truyền hình Gia Thành dù sao cũng là một công ty lớn, chẳng lẽ cũng giống như những đoàn phim nghèo sao?”

“Đột nhiên hơi đồng tình với Cố Ngôn Tử….”

…..

Nhóm người trên mạng nghĩ như vậy, thuận tay cũng tra xét khoản đầu tư của phim truyền hình <Giang Sơn>.

Sau đó liền phát hiện… điện ảnh và truyền hình Gia Thành quả thật rất nghèo.

Bộ phim <Nhà của ngươi> là phim hiện đại đầu tư cũng hơn một triệu, đầu tư của <Giang Sơn> thế nhưng chưa tới năm nghìn vạn…

Phải biết rằng, phim cổ trang so với phim hiện đại còn tốn tiền hơn!

Nhóm người trên mạng xem liền cười ha ha, fan của Cố Ngôn Tử càng ngày càng nhiều, những fan này còn chạy đi xem tiểu thuyết mà Cố Ngôn Tử viết.

“Tiểu thuyết của biên kịch đại đại viết rất khá! Tính cách nhân vật rất rõ nét!”

“Hơn nữa rất khó có được là nhân vật nữ viết rất khá.”

“Vai chính còn rất tình cảm!”

“Tôi đã thành fan tiểu thuyết của biên kịch!”

Phần đặt mua tiểu thuyết của Cố Ngôn Tử, cuối cùng cũng tăng.

Cùng lúc đó, từ “biên kịch Giang Sơn là Cố đại thiếu gia”, thế nhưng lên hot search!

Tuy rằng bởi vì không tốn tiền, nhưng dựa vào hot search, khiến cho Cố Ngôn Tử nổi tiếng, fan QQ liền nhanh chóng tăng lên.

Tôn Minh Nghĩa chú ý tới điểm này, cũng sắp bị tức chết, lại muốn đăng QQ chửi người.

Nhưng mà hắn còn chưa đăng QQ, liền nhận được điện thoại của Bành Tĩnh Hoằng.

Bành Tĩnh Hoằng thực tức giận, cùng hắn cãi nhau, mà hắn vừa ngắt điện thoại của Bành Tĩnh Hoằng, cha Bành lại gọi điện thoại cho hắn.

Này còn chưa tính, ba hắn thế nhưng tìm tới cửa….

Cha Tôn bị cha Bành gọi tới.

Ban đầu hắn còn ở công ty nhỏ nhà mình làm việc, đột nhiên nhận được điện thoại của cha Bành, kêu con của hắn cẩn thận một chút chớ chọc Trịnh Gia Hòa, còn ngây ngốc: “Ông nói chính là Trịnh Gia Hòa của tập đoàn Minh Lợi sao?”

Cha Bành cho hắn đáp án khẳng định.

Sau đó hắn liền càng choáng váng. Trịnh Gia Hòa là ai? Đó là người hắn phải nhìn lên, hắn vẫn cảm thấy, cả đời hắn sẽ không thể nào xuất hiện cùng Trịnh Gia Hòa, kết quả hiện tại… con của hắn chọc Trịnh Gia Hòa ?

Cha Tôn đã muốn đánh gãy chân con mình !

Đương nhiên, hắn luyến tiếc… nếu hắn có thể ra tay quản được Tôn Minh Nghĩa, thì Tôn Minh Nghĩa sẽ không biến thành như bây giờ.

Cuối cùng cha Tôn cũng chỉ chặt đứt nguồn kinh tế của Tôn Minh Nghĩa, lại cầm đi di động của Tôn Minh Nghĩa, sau khi nghiên cứu ra thao tác của QQ, liền đem tất cả những QQ mà Tôn Minh Nghĩa đã đăng lên, tất cả đều xóa sạch, còn học Phó Xuân Yến đăng QQ giải thích.

« Ba, ba đang làm gì ! » Tôn Minh Nghĩa tức muốn chết.

« Tôi làm cái gì ? xú tiểu tử, anh có biết nhà mình làm gì hay không ? nhà của chúng ta làm xe bình điện, tuy nói không có làm ăn với Tập đoàn Minh Lợi, nhưng Trịnh Gia Hòa nếu ra tay, dễ dàng có thể khiến cho tôi phá sản ! » cha Tôn nói.

Tôn Minh Nghĩa tuy rằng có quý danh hùng hài tử, nhưng cảm tình của hắn với cha mẹ rất sâu đậm, ba hắn nói như vậy, hắn liền an phận lại.

Thế nhưng tuy rằng hắn an phận, Cha Tôn cũng không yên tâm, cuối cùng một phân tiền cũng không cho hắn, nói hắn nếu muốn có tiền, thì tới công ty làm việc.

Tôn Minh Nghĩa tạo được một đợt sóng gió nhỏ, nhưng lại kiếm lợi cho Cố Ngôn Tử.

Cho dù như vậy, Cố Ngôn Tử cũng không muốn buông tha hắn dễ dàng như vậy.

Tôn Minh Nghĩa không phải kêu la hắn có hậu thuận sao ? vào lúc này, hắn lại không sử dụng hậu thuận của mình, thì thật có lỗi với Tôn Minh Nghĩa ?

Cố Ngôn Tử trực tiếp liên hệ với cha mình, sau đó đem chuyện ở trên QQ nói ra….

Cha Cố lập tức tức giận.

Thái độ hắn đối với Cố Ngôn Tử vẫn không tốt, nhưng kỳ thật hắn rất coi trọng Cố Ngôn Tử.

Dù sao Cố Ngôn Tử cũng là con hắn.

Hiện tại con của hắn bị khi dễ… lúc này cha Cố tỏ vẻ sẽ cho Tôn Minh Nghĩa một chút dạy dỗ.

Cha Cố đã một đống tuổi, ngại ngùng đi khi dễ Tôn Minh Nghĩa một tên nhóc miệng còn hôi sữa, liền quyết định theo dõi cha của Tôn Minh Nghĩa.

Hắn vẫn là người kiên quyết ủng hộ pháp luật của quốc gia, cũng không thăm dò giới hạn của pháp luật, bởi vì hắn rõ ràng, những người như bọn họ nếu làm chuyện trái pháp luật, nếm được ngon ngọt rồi, có thể không ngừng tay được.

Nhưng vậy sẽ hủy hoại chính mình.

Hơn nữa, những người như họ nếu như xảy ra chuyện, so với người bình thường càng khiến người khác chú ý hơn, nếu như thế, chuyện trái pháp luật tốt nhất đừng dính vào sẽ tốt hơn.

Cuối cùng cha Cố chỉ chi một ít tiền, tìm một người đi điểu tra xem cha của Tôn Minh Nghĩa sản xuất xe điện có vấn đề về chất lượng hay không, trong nhà xưởng có làm việc trái quy định hay không.

Trước đây cha Tôn Minh Nghĩa là sản xuất xe ba bánh và xe đạp, mấy năm nay xe điện bán rất tốt, liền bắt đầu sản xuất xe điện.

Công ty hắn cũng không phải là một công ty nổi tiếng, cũng không phải là một xí nghiệp gia tộc lớn, sản xuất ra xe điện đương nhiên cũng không phải rất tốt.

Xe điện công ty bọn họ sản xuất sử dụng rất nhiều pin, thậm chí còn có thu mua pin cũ, sau đó tân trang lại rồi cho vào xe điện mới.

Cha Cố tra được chuyện này, lập tức liền tung ra ngoài, mà chuyện này vừa được tung ra ngoài, xí nghiệp của cha Tôn lập tức điêu đứng.

Đương nhiên đây là chuyện sau này, mà lúc này….

Sau khi Cố Ngôn Tử ngắt điện thoại với cha Cố, liện nhận được điện thoại của Trịnh Gia Hòa.

Lần này Trịnh Gia Hòa biết được tin tức trên mạng rất sớm, cũng là hắn tìm cha Bành, cha Bành mới nhanh như vậy làm ra phản ứng.

Sau đó hắn liền gọi điện thoại cho Cố Ngôn Tử, an ủi Cố Ngôn Tử.

Thế nhưng Cố Ngôn Tử cũng không cảm thấy mình cần an ủi, thậm chí trực tiếp nói với Trịnh Gia Hòa, mình đã kêu cha mình đi báo thù giúp mình.

Trịnh Gia Hòa lại mất đi cơ hội anh hùng cứu mĩ nhân : « …. »

Trịnh Gia Hòa thật buồn bực, chỉ có thể tiếp tục làm việc, thế nhưng chờ một lúc, hắn cũng tìm tiểu thuyết mà Cố Ngôn Tử viết đọc.

Hắn đã sớm biết Cố Ngôn Tử viết tiểu thuyết, trước kia Cố Ngôn Tử có nói qua, nhưng hắn cũng không xem qua.

Mà hiện tại, hắn tính toán nhìn xem.

Tiểu thuyết của Cố Ngôn Tử xem rất hay, nhưng mà hơi dài, trong một lát chỉ sợ không xem hết được…. Trịnh Gia Hòa cũng xem một ít, sau đó liền  chia sẻ cho mẹ mình.

« Đây là cái gì ? » Mẹ Trịnh bình thường cũng không chú ý tin tức trên mạng, đột nhiên được con trai chia sẻ một quyển sách, có hơi khó hiểu.

« Đây là tiểu thuyết Ngôn Tử viết. » Trịnh Gia Hòa nói.

« Là Ngôn Tử viết sao ! mẹ lập tức xem. » mẹ Trịnh nói : « mẹ cũng cho ba con xem. »

« Được. » Trịnh Gia Hòa nói.

Sau khi Trịnh Gia Hòa đề cử tiểu thuyết của Cố Ngôn Tử cho cha mẹ mình, liền tiếp tục làm việc.

Hai ngày sau, tới sinh nhật của mẹ Trịnh.

Trước tiên Trịnh Gia Hòa làm xong công việc, để hôm nay có thời gian rảnh rỗi.

Buổi sáng hắn đúng giờ rời giường, nếm qua bữa sáng Cố Ngôn Tử làm rồi nghỉ ngơi một lát, lại vận động một tiếng, sau đó mới tắm rửa, cùng Cố Ngôn Tử về nhà.

Hắn mặc quần áo Cố Ngôn Tử chuẩn bị, mới đầu hắn cũng không thấy có vấn đề gì, nhưng sau khi cùng Cố Ngôn Tử ngồi vào xe…. Trịnh Gia Hòa đột nhiên chú ý tới quần áo của hắn và Cố Ngôn Tử, là giống nhau như đúc.

« Đồ đôi sao ? » Trịnh Gia Hòa cười với Cố Ngôn Tử.

Cố Ngôn Tử không hề do dự gật đầu : « Đúng, đồ đôi. »

« Sau này có thể mặc như vậy. » Trịnh Gia Hòa lại nói.

“Vậy cứ định như vậy đi!” Cố Ngôn Tử nói.

“Đã định rồi. đời này cũng đã định như vậy.” Trịnh Gia Hòa cười khẽ.

Cố Ngôn Tử cảm thấy mình vừa bị chọc ghẹo.

Lúc hai người đi tới chỗ mẹ Trịnh, ngoại trừ quà Cố Ngôn Tử mua còn mang theo cả bánh kem.

Bánh ngọt là Trịnh Gia Hòa đặt, làm thực tinh xảo, nhưng cũng không lớn.

Cha Trịnh lớn tuổi, nhưng không ít tật xấu, không thể ăn ngọt cũng không thích ăn ngọt, chính hắn cũng không thích ăn ngọt, Cố Ngôn Tử tuy rằng không ghét, nhưng cũng không ăn hết nhiều như vậy…. bánh ngọt vẫn nên mua nhỏ một chút vẫn tốt hơn.

Lúc Trịnh Gia Hòa và Cố Ngôn Tử tới Trịnh gia, là mười một giờ sáng, cha Trịnh mẹ Trịnh cũng đã cho người nấu cơm.

“Ngôn Tử, cháu đã tới rồi!” Vừa thấy Cố Ngôn Tử đến, mẹ Trịnh liền cười tiếp đón.

“Bác gái.” Cố Ngôn Tử nói.

“Ừ!” mặt mẹ Trịnh đều cười sắp nở hoa.

Bà thực thích Cố Ngôn Tử kêu bà là bác gái, đương nhiên, nếu có thể gọi là mẹ, thì càng tốt…

Mẹ Trịnh đón tiếp Cố Ngôn Tử đi vào, lại cầm hoa quả ra mời Cố Ngôn Tử ăn, mà cha Trịnh, hắn cũng đi ra, cùng Cố Ngôn Tử nói chuyện.

Cha Trịnh nghiêm túc, lúc Cố Ngôn Tử đối mặt với hắn, hơi không biết nói gì mới tốt, đang nghĩ như vậy, hắn chợt nghe cha Trịnh nói: “Tiểu thuyết cháu viết bác có xem, rất hay.”

Cố Ngôn Tử sửng sốt.

“Bác không hiểu biết lắm về lịch sử đời Tống, nhưng sau khi xem sách của cháu, liền hiểu…. cháu viết rất tốt, đây là một cuốn sách hay.” Cha Trịnh nói: “Đáng tiếc không có sách thật, bác xem hơi mệt.”

Cha Trịnh nói xong, lấy ra một cái máy tính bảng, liền mở ra trang web có sách của Cố Ngôn Tử: “Ở trên mạng đọc sách có thể phóng lên rất lớn, điểm ấy rất tốt, chỉ là bác nhìn lâu, mắt không được thoải mái.”

“Bác Trịnh, bác xem sách của cháu sao?” Cố Ngôn Tử hơi kinh ngạc.

“Đúng vậy, bác còn viết bình luận cho cháu.” Cha Trịnh nghiêm túc nói, nó xong, còn tìm bình luận của mình cho Cố Ngôn Tử xem.

Sau đó, Cố Ngôn Tử liền nhìn thấy một cái bình luận có khoảng một ngàn từ, nói có sách mách có chứng, viết thật sự rất tài hoa, nhìn thấy… còn rất có chiều sâu.

Cha Trịnh sau khi triển lãm qua bình luận của mình, liền cùng Cố Ngôn Tử thảo luận những nhân vật trong tiểu thuyết.

Lúc ban đầu Cố Ngôn Tử ở trước mặt cha Trịnh còn hơi ngại ngùng, nhưng tới lúc này, hắn ở trước mặt cha Trịnh đã rất thoải mái, lúc nói chuyện phiếm luôn cười rộ lên, lộ ra hai má lúm đồng tiền.

Hai người nói chuyện khí thế ngất trời.

Bời vì công việc bận rộn, Trịnh Gia Hòa chỉ xem tiểu thuyết của Cố Ngôn Tử được hơn mười vạn chữ, nội dung phía sau hoàn toàn không biết gì cả: “….”

Mà cha Trịnh, hắn nói xong, đột nhiên nói: “Đúng rồi, có một việc, bác không biết có nên nói hay không?”

“Chuyện gì?” Cố Ngôn Tử khó hiểu hỏi han… văn của mình có chỗ nào viết sai sao?

“Là như vầy, trong tiểu thuyết của cháu, có rất nhiều chữ sai.” Cha Trịnh nói, hắn nói xong, còn lấy ra một bản bút kí: “Chương thứ ba đoạn hai mươi có chữ sai, chương thứ năm đoạn thứ sáu có chữ sai, còn rất nhiều chỗ khác, cháu có thể nhìn xem.”

Cố Ngôn Tử nhận lấy bản bút kí nhìn xem, liền phát hiện cha Trịnh đem những chữ mình viết sai đều khoanh lại, còn dùng bút ghi lại.

Hắn cũng không cảm thấy bộ tiểu thuyết này viết tốt bao nhiêu, chính là để cho người khác giết thời gian mà thôi, nhưng mà cha Trịnh lại coi nó như là một tác phẩm nổi tiếng, Cố Ngôn Tử hơi ngại ngùng: “Bác trai, chờ cháu trở về, lập tức sẽ sửa lại những chứ sai ấy.”

Cha Trịnh gật đầu nói: “Rất tốt, kỳ thật cháu có thể tìm người chuyên nghiệp để đối chiếu với nhau, một bộ tiểu thuyết nổi tiếng như vậy, không ai so cho cháu, khó tránh sẽ có chữ sai.”

“Vâng ạ.” Cố Ngôn Tử gật đầu.

“Đúng rồi, bác còn giới thiệu tiểu thuyết của cháu cho bạn của bác xem, bọn họ nói sách của cháu, có thể đem đi xuất bản, còn nói nếu cháu viết sách mới, đến lúc đó sẽ có những chính sách ưu đãi cho cháu.”

“Chính sách ưu đãi ạ?” Cố Ngôn Tử hơi không phản ứng kịp.

“Đúng vậy, quốc gia đối với người viết văn luôn có ưu đãi, sẽ cho tiền, sẽ giúp cháu tuyên truyền, bình thường nếu cháu có giải thưởng cũng sẽ có tiền thưởng, tuy rằng cháu không để ý tới tiền thưởng, nhưng lấy mấy giải thưởng cũng không tồi, còn có thể chọn chức vụ.” Cha Trịnh nói, quốc gia có hội bình chọn biên kịch bậc nhất, biên kịch bậc hai, thì tác giả cũng có bình chọn như vậy.

“Không cần đâu bác trai, cháu viết chỉ là một cuốn sách mạng bình thường, không cần phải như vậy.” Cố Ngôn Tử có chút bất đắc dĩ.

Hắn không biết tiểu thuyết của mình có tốt như vậy hay không, bình chọn khen thưởng, vẫn là quên đi.

“Cháu không cần sao?” cha Trịnh thật ra có chút tò mò.

Ở trong ấn tượng của hắn, người viết văn đều muốn có thanh danh, như là hắn, khi học đại học lên phát biểu thơ ca, cũng rất vui vẻ, lúc ấy hắn còn cất giữ tạp chí có tác phẩm mà hắn phát biểu.

“Cháu cảm thấy cháu viết không tốt như vậy… kỳ thật có rất nhiều người viết giỏi hơn cháu.” Cố Ngôn Tử còn nói cho cha Trịnh mấy tác giả có bản lĩnh khác.

Cha Trịnh ở trên bút ký ghi lại tên tác giả, tỏ vẻ mình sẽ đi xem.

“Bác trai nếu bác cảm thấy mắt mệt, có thể không đọc sách, nghe sách cũng được ạ.” Cố Ngôn Tử đề nghị.

Cha Trịnh gật đầu.

Cố Ngôn Tử và mẹ Trịnh trao đổi nhiều, nhưng trước đây không trao đổi nhiều với cha Trịnh, hiện tại sau khi cùng cha Trịnh nói chuyện, mới phát hiện cha Trịnh kỳ thật rất nhã nhặn, còn rất thú vị.

Hơn nữa, hắn rất thích hợp với danh hiệu ông già thời thượng.

Những người ở tuổi cha Trịnh, có rất nhiều người không đồng ý tiếp nhận cái mới, cha Trịnh cũng không giống như vậy, hắn tuy rằng bởi vì tuổi tác, góc độ nhìn mọi việc không giống như người trẻ, nhưng hắn có rất nhiều quan niệm lại giống với người trẻ.

Nói ngắn lại, đó là một ông già rất có mị lực, trách không được có thể nuôi dưỡng ra được một Trịnh Gia Hòa như vậy!

Cố Ngôn Tử lại cười với Trịnh Gia Hòa.

Cha Trịnh ngồi thẳng thân mình, hóp bụng lại.

3 Trả lời “chương57

Gửi phản hồi