chương5

Người xem náo nhiệt đều tự tan đi, Mạnh Chu đi ngược lại dòng người, ánh mắt nhìn phủ tướng quân uy nghiêm mang theo phong cách cổ xưa.

Lớp sơn đỏ trên cây cột trước cửa đã rơi ra, trong kẽ hở của mỗi bậc thang đầy cỏ dại, hai cây sơn trà trong viện cũng không được tu sửa, là rụng đầy đất.

Mạnh Chu ở trong lòng nói câu xin lỗi với Khương Dao, còn tự hỏi đem Khương Tín bán đi có thể đổi được sáu ngàn lượng hay không, quay người lại liền nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Mạnh Chu:!!!

Không biết Sở Hoài Dẫn đứng ở đó nhìn bao lâu, chân Mạnh Chu nâng lên một nửa liền cứng đờ. Không chỉ nghĩ tới chuyện gạt người, còn nhớ tới đêm đó kêu giường trước mặt Sở Hoài Dẫn, lỗ tai Mạnh Chu đỏ lên.

Ta là người đứng đắn, ngươi ngàn vạn lần không cần hiểu lầm.

Ban đầu ánh mắt Sở Hoài Dẫn đang hứng thú nhìn nghe Mạnh Chu nói xong một câu liền trở thành một lời khó nói hết, hiện tại hơi ngu xuẩn, không đáng để hắn chú ý nhiều hơn. Không ai có thể hiểu Thiên Nguyên Đế hơn hắn, muốn thông qua Thiên Nguyên Để giải quyết việc này, quả là tự chuốc phiền, ngu không ai bằng.

Sở Hoài Dẫn không còn hứng thú, ý bảo Quý Dương giải quyết chuyện này, liền muốn rời đi. Hắn nổi hứng mới đi tới nơi này, trùng hợp vạch trần được kẻ lừa đảo, vốn đang muốn đùa một chút, đáng tiếc, hắn thích người thông minh.

“Hoài Vương dừng bước!” Mạnh Chu thấy Sở Hoài Dẫn muốn đi, đầu óc vừa giật, gọi hắn lại.

Sở Hoài Dẫn hơi dừng bước chân, hơi hơi nhướng mày.

“Việc hôm nay, mong Hoài Vương sẽ giữ bí mật.”

“Hử?”

Mạnh Chu hơi ngập ngừng rồi quyết định nói thẳng: “Bệ hạ bộn bề nhiều việc, vừa rồi hạ quan chỉ là dùng kế để tạm hoãn mà thôi, cũng không có ý lấy việc nhỏ này làm phiền bệ hạ.”

Ta kéo dài thời gian để tính toán kiếm tiền ngươi đừng có mà lỡ miệng trước mặt phụ hoàng ngươi.

Tuy rằng Mạnh Chu không biết Sở Hoài Dẫn có là người lắm mồm hay không, nhưng dù sao cũng phải đề phòng lỡ như.

Hai lỗ tai của Mạnh Chu đều đỏ lên, da mặt hắn hình như hơi dày, người ta quyền cao chức trọng không tính toán chuyện ngươi nói dối, ngươi còn ở đó đòi hỏi nhiều.

Ngược lại lại coi thường hắn.

Sở Hoài Dẫn xoay người, chưa nói được hay không. Hình ảnh đêm đó Mạnh Chu chắc chắn nói mình là “Trương Chu” đột nhiên hiện lên trong lòng, Sở Hoài Dẫn lập tức nghiến răng nghiến lợi.

Người không liên quan thì không sao, nhưng khi nhìn thẳng vào người này, việc bị lừa gạt hình như không thoải mái lắm.

Sở Hoài Dẫn từ đôi tai hồng hồng của hắn nhìn xuống cái cổ mảnh khảnh trắng nõn, đột nhiên giống như là bị tương hồ dán chặt không xé ra được, dính dính như cháo.

Nhắm mắt lại, một hình ảnh nào đó trồi lên trong óc, Sở Hoài Dẫn nói không nên lời, đột nhiên nói ra một câu: “Trên tay bổn vương có chút tiền nhàn rỗi.”

Mắt Mạnh Chu sáng lên.

Sở Hoài Dẫn ảo não chớp mắt một cái, nghiêm mặt nói: “Nhưng không biết thân phận của ngươi là ‘Mạnh Chu’ hay là ‘Trương Chu’ đây?”

Mạnh Chu nhìn thấy trên mặt Sở Hoài Dẫn có uy hiếp “người hiền đức không ăn của bố thí”.

Hắn muốn nói vì sao nhất định phải là x Chu, để cho chủ nhân là Khương Tín mượn không được sao? Nhìn thoáng qua Khương Tín giống như lợn chết, cùng với một bên đã chuẩn bị tốt biên lai mượn đồ, yên lặng nuốt xuống nghi vấn.

Nhìn biên lại mượn đồ một lần, ánh mắt Mạnh Chu hơi dừng lại, đôi mi thanh tú hơi nâng lên, một bên má phồng lên một cách vô ý thức, hình như là không vừa lòng với điều kiện vay mượn.

—- Nếu trong vòng một năm Mạnh Chu không thể trả hết nợ, sẽ phải đồng ý một điều kiện của Hoài Vương, cho dù là lớn hay nhỏ.

Đuôi lông mày của Sở Hoài Dẫn nâng lên, hiện tại Mạnh Chu chỉ có thể xin hắn giúp đỡ, điều kiện này đã đủ khách khí, cho dù Mạnh Chu không đồng ý. Nhưng mà khi hắn nhìn  thấy dáng vẻ khó xử của Mạnh Chu, lại cảm thấy nhường một bước cũng không sao cả…..

“Thêm một nghìn lượng được không?”

Mạnh Chu cân nhắc hồi lâu, không cần phải lo lắng về nợ, sáu ngàn lượng cũng là nợ, bảy ngàn lượng cũng là nợ, thật vất vả có người giúp mình cải thiện cuộc sống lại coi tiền như rác, nếu không tận dùng thì thật xin lỗi bản thân.

Sở Hoài Dẫn mỉm cười, vẫn là đánh giá sai độ mặt dày của hắn, hắn thoải mái nói: “Có thể.”

Quý Dương trình lên bùn hồng, nhìn thấy Mạnh Chu lưu loát ký tên đồng ý, ánh mắt hắn hơi chuyển, quả nhiên nhìn thấy nụ cười trên mặt chủ tử. Răng hàm của hắn tê rần, ách, cũng không phải chuyện vui vẻ gì, rõ ràng là tới thay Khương gia bảo vệ tổ trạch, lại vô tình bắt được Mạnh Chu, còn để cho hắn nợ một khoản tiền, một… Mà …. Hai đi, tương đương là Mạnh Chu kiếm lời mà không mất gì.

Sở Hoài Dẫn cất tốt khế ước bán thân, không, biên lai mượn đồ, sau đó nhận việc nói: “Việc này bổn vương sẽ cho người đi làm, ngươi không cần xen vào.”

Lần trước ở trong bóng đêm, cũng là một câu hứa hẹn tương tự như vậy, ngày hôm sau A Quyên liền trở về nhà.

Mạnh Chu gật đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn tin tưởng làm cho Sở Hoài Dẫn rất hưởng thụ.

Nhưng mà, giờ phút này trong lòng Mạnh Chu lại suy nghĩ manh mối ở sòng bạc không thể dễ dàng buông tha, hướng dẫn Khương Tín đi đánh bạc, lừa Khương Dao tiêu hết tiền tích góp, có thể là cùng một người hay không?

Hắn chưa tìm được điểm đột phá, đương nhiên không thể bỏ qua.

Xách Khương Tín đang nửa sống nửa chết trên mặt đất lên, Mạnh Chu tạm biệt Sở Hoài Dẫn, lập tức đi vào phủ tướng quân, cạch một tiếng đóng cửa lớn dày nặng đã tróc lớp sơn lại.

“Có việc nhà phải xử lý”, Sở Hoài Dẫn là người ngoài đương nhiên không thể cho xem, trừng mắt nhìn Mạnh Chu ngay cả khe hở cũng không để lại.

“Chủ tử?”

“Đi thôi.”

Tuổi Khương Tín không lớn, vóc người đã vượt qua cả Mạnh Chu, hoàn toàn phủ hợp với thể chất nam nhi mà Khương gia yêu cầu.

Người hầu trong phủ tướng quân còn lại đều là một ít người già yếu, trong đó đa phần đều là lão binh bị thương phải rời khỏi chiến trường hoặc là quả phụ tướng sĩ. Thế cho nên khi Khương Tín bị người của sòng bạc ấn xuống trên đất, phủ tướng quân mới không có người có thể đánh.

“Rầm….”

Một thùng nước bị xối từ trên đầu xuống, Mạnh Chu đá đá Khương Tín, nếu không phải cuối cùng cũng nhìn thấy hắn có tâm tỉnh ngộ, Mạnh Chủ sẽ mặc kệ phiền toái nhỏ này.

Quản gia của phủ tướng quân Lưu bá năm nay đã sáu mươi, hắn tận mắt nhìn Khương Dao xuất giá, lão gia thiếu gia xuất chinh, cuối cùng một người cũng không còn. Khương Tín đi sòng bạc, hắn đã khuyên qua, nóng nảy còn mắng qua, nhưng Khương Tín ở trước mặt thì nghe lời, quay đầu lại bị người ta giựt dây, cái gì cũng quên sạch sẽ.

Mạnh Chu nghiêm mặt, có vài phần giống cậu hắn Khương Nghi, Lưu bá âm thầm lau khóe mắt một phen, hoảng hốt cảm thấy giống như Khương Nghi chiến thắng trở về, xử lý tiểu bối không ra gì trong nhà.

Khương Tín lắc đầu, ngơ ngác ngồi dậy, mơ màng nhìn thấy trước mặt có một người, cực giống với Khương Nghi trước đây hắn vĩnh viễn không đánh lại.

Hắn trừng lớn mắt, bò qua ôm lấy đùi đường ca khóc rống lên: “Hu hu hu ngươi rốt cục đã trở lại, phủ tưởng quân chỉ có một mình ta, đường tỉ cũng không tới đây, ta không được ta sợ hãi…. Hu hu hu …..”

Hắn khóc khóc đột nhiên mặt xám như tro tàn, nhớ tới phủ tướng quân đã bị hắn dùng đánh bạc, Khương Nghi, Khương Dao càng không thể trở về.

Mạnh Chủ đẩy Khương Tín giống như một bức tượng xám: “Chỉ biết khóc! Nhìn cho rõ ta là ai?”

“Ngươi, ngươi là Mạnh, Mạnh Chu?”

“Đứng lên so với ta một lần.”

“So cái gì?”

Ở phủ tướng quân trừ luận võ còn có thể so cái gì, Mạnh Chu nhìn thoáng qua một vòng, nơi này ngoại trừ binh khí không đáng tiền ra, tất cả những đồ vật khác đều bị tiêu xài không còn.

Mạnh Chu quả thực bị tức mà cười, xoay người hai ba cái đánh ngã Khương Tín, từ trên cao liếc mắt nhìn hắn: “Cho dù trên vai không gánh vác được trọng trách của phủ tướng quân, luyện võ cũng không được buông lỏng! Ngươi còn dám nói mình là họ Khương sao? Mấy chục người ở trong phủ tướng quân đều dựa vào ngươi để ăn cơm, ngươi ngay cả sức để chẻ củi cũng không có, một đám người ăn không khí sao?”

Khương Tín mặt đỏ tai hồng, ai nói hắn ngay cả khí lực bổ củi cũng không có! Hắn từ mặt đất nhảy lên, tung một cú đấm về phía Mạnh Chu.

Mạnh Chu thuận thế né tránh, nắm chặt cánh tay hắn đè xuống, mặt Khương Tín lập tức chạm đất.

Mặt Khương Tín dán xuống đất, miệng méo mắt nghiêng, nói không nên lời, trước kia Khương Dao cũng rất thích xài chiêu này, hắn đột nhiên nhớ tới sự sợ hãi khi bị tỷ đệ Khương gia chi phối.

Mạnh Chu buông hắn ra: “Nếu ngươi còn nhớ mình họ gì, cũng đừng để cho Lưu bá đã một đống tuổi rồi còn phải lên phố đi ăn xin cùng với ngươi.”

Khương Tín đột nhiên lại ôm lấy đùi Mạnh Chu khóc rống lên, theo bối phận hắn còn là trưởng bối của Mạnh Chu, lúc này lại khóc tới mức không còn hình tượng gì. Hắn mơ mơ màng màng tiếp nhận vị trí gia chủ Khương gia, sợ hãi bất lực, đặc biệt khi Khương Dao vừa chết, lại cảm thấy bơ vơ, vừa hoảng sợ một ngày nào đó không chịu nổi hủy đi Khương gia, vừa không chống lại sự hấp dẫn của sòng bạc.

Mạnh Chu nói một phen, hắn giống như lại tìm được người tin cậy, khóc lớn một trận, hắn rốt cục không phải một mình.

Mạnh Chu bất đắc dĩ động động chân, đại nam nhân sao lại thích khóc như vậy?

“Lưu bá, kéo hắn ra.”

Lưu bá “a” một tiếng, hai người hợp lực mới kéo được Khương Tín đang ôm chặt đùi Mạnh Chu ra.

“Còn đánh bạc nữa hay không?”

“Không!” Khương Tín lắc đầu, hắn đã được dạy dỗ, sau này  hắn ở trong phủ, hắn chết Khương gia cũng không thể đổ được. Kỳ thật sòng bạc cũng không dễ chơi, chỉ là tạm thời tìm kiếm nơi dựa vào mà thôi, hiện giờ Mạnh Chu tới đây, hắn có người đáng tin cậy, một sức mạnh kiên định sinh ra chảy tới tứ chi bách hải, làm sao còn có thể đi sòng bạc được.

Mạnh Chu hơi vừa lòng, hắn nghiêm mặt lấy ngân phiếu năm trăm lượng mà Sở Hoài Dẫn cho mượn, dưới ánh mắt chờ mong của Khương Tín, giao cho Lưu bá.

“Tu sửa phủ đệ một chút, mua mấy hộ viện, bị người ấn đánh ở trước cửa phủ tướng quân, thật là xấu hổ! lão nhân trong phủ có bệnh hay không bệnh đều mời thầy thuốc tới xem một chút.”

Lưu bá run rẩy nhận lấy ngân phiếu, trong phủ có rất nhiều người già một thân thương bệnh, lại không có tiền mời thầy thuốc, cũng không dám mời, sợ liên lụy Khương gia, chỉ có thể cố gắng chịu đựng. Hắn biết tiền này là Mạnh Chu mượn Hoài Vương, trong lòng có biết ơn và khổ sở đan xen nhau.

“Hộ viện tốt, chút tiền ấy không đủ đâu?” Khương Tín hít hít cái mũi.

Mạnh Chu tát một cái lên đầu hắn: “Cho ngươi mời có sẵn sao! Mua một ít thiếu niên hơn mười tuổi tự mình dạy! Trong phủ có nhiều tướng sĩ xuất ngũ như vậy để ngồi không sao! Mọi việc đều nghe theo Lưu bá.”

Khương Tín quỳ trên mặt đất ôm đầu: “Đúng đúng đúng!”

Mạnh Chu sửa sang lại quần áo, nhìn thoáng qua vạt áo bị khóc ướt một mảnh lớn, không biết nói gì.

“Ta có việc, đi trước.”

Khương Tín trông mong nhìn Mạnh Chu: “Ngươi chừng nào thì lại tới ? Ta tìm ngươi như thế nào ?”

“Có việc đi đại lý tự tìm ta, đừng đi Mạnh gia.”

Khương Tín còn chưa hiểu câu “đừng đi Mạnh gia” kia, Mạnh Chu đã biến mất ở cửa. Lưu bá nâng Khương Tín dậy, nói sơ lược tình huống ở Mạnh gia, thở dài nói một câu : “Mạnh thiếu gia cũng không phải sống khá giả.” Nhưng Khương gia cũng là tám lạng nửa cân, ai cũng không có sức để quản ai. Không nghĩ tới, cuối cùng Mạnh Chu lại quan tâm Khương gia.

Mắt Khương Tín đỏ lên, trước kia đầu hắn không hiểu rõ những chuyện này, chỉ biết sau khi đường tỷ đi cũng không nhìn thấy Mạnh Chu : “Ta đi giết Mạnh Phủ Thiện thay đường tỷ !”

Lưu bá vội vàng ngăn Khương Tín lại : “Thiếu gia ! Việc gấp bây giờ là trọng chấn lại Khương gia, làm cho Mạnh thiếu gia không buồn phiền khi ở nhà, khi ấy cũng có thể giúp đỡ.”

Khương Tín hít sâu mấy hơi, tỉnh táo lại, đúng, hắn phải mạnh lên, mới có thể bảo vệ mỗi một người ở Khương gia. Hắn rút ra một cây thương ở trên giá, hé ra khuôn mặt bị đánh thành đầu heo, cắn răng một phút không ngừng bắt đầu luyện tập.

Trong lòng Lưu bá cũng được an ủi, Khương gia còn có hai người trẻ tuổi, sẽ không làm cho Khương lão thất vọng…. Hắn thu lại xúc động, cầm ngân phiếu của Mạnh Chu, dựa theo sự dặn dò của Mạnh Chu, tất cả đều làm thỏa đáng.

Một bình luận cho “chương5”

Leave a Reply