chương5

Gió đêm ngoài cửa sổ hiu hiu, thổi đến đuôi cá thấy lành lạnh.

Hai ngón tay đại hoàng tử nhấc lên đuôi cá màu vàng hồng cẩn thận xem xét, đuôi cáng vẫn bóng loáng như lúc ban đầu, sờ lên giống như tơ lụa tốt, nhìn không thấy có một chút vết thương.

“Có đau hay không?” Đại hoàng tử hỏi.

“Đau!” Tiểu nhân ngư yết ớt đem đuôi cá kéo lại, hu hu hu khóc, “Đau quá đau quá.”

“Vậy chẳng lẽ là do chính bạch ngọc kia, nhưng nó rất cứng.” Đại hoàng tử còn nghi hoặc, bạch ngọc cứng rắn nói vỡ liền vỡ, mà trên đuôi tiểu hải sản một chút vết thương cũng không có, ngay cả sưng đỏ cũng không.

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng thấy hai mắt tiểu nhân ngư hồng hồng, đại hoàng tử vân là không nhịn được xoa xoa, “Kêu cậu đừng đập, lại không nghe, hiện tại biết đau đi.”

Tiểu nhân ngư lẩm bẩm lên án, “Đều là do cái tay vịn kia.”

Đại hoàng tử hừ một tiếng, “Tay vịn đều bị cậu đánh nát, cái kia rất quý, tiểu hải sản cậu nói một chút cậu làm hại tôi phải đền một số tiền như vậy cậu phải bồi thường tôi như thế nào?”

Tiểu nhân ngư a, ánh mắt liếc trái liếc phải, “Rõ ràng là nó không chắc chắn, công trình bã đậu, không liên quan đến tôi.”

Đại hoàng tử liếc mắt hắn một cái, có chút đăm chiêu. Tay vịn bạch ngọc kia tuy nói là đã dùng vài năm, nhưng trình độ cứng rắn cũng không phải lấy đuôi cá nhân ngư là có thể đập vỡ.

Nửa thật nửa giả khóc tiểu nhân ngư đến hơn nửa đêm mới rốt cục  ngủ, đại hoàng tử còn muốn trước khi ngủ làm một chút chuyện nhưng không được, sờ sờ kiếm kiếm liền vén chăn lên, nằm ở bên cạnh nhìn đuôi cá.

Màu vàng hồng là chứng minh huyết thông hoàng thất Hải Tinh, màu sắc đuôi cá của tiểu nhân ngư thanh thuần sạch sẽ, ở dưới ánh trăng mỏng manh phiếm một tầng ngân quang mờ nhạt, cực kỳ xinh đẹp.

Đại hoàng tử nhịn không được vuốt ve, mềm mại nhẵn nhụi, giống như là mĩ ngọc.

Càng sờ càng thoải mái, tay đại hoàng tử càng ngày càng điên cuồng, hướng đến vị trí bí ẩn tìm kiếm, tiểu nhân ngư ngủ hình như có cảm giác, đuôi cá hơi hơi động.

Đại hoàng tử ngừng tay, thở dài từ trong nội tâm.

Hắn lại kiểm tra đuôi cá lần nữa, phát hiện không có vết thương hoặc là sưng đỏ mới kéo chăn lại nằm trở về.

Sáng sớm, đại hoàng tử còn đang trong mộng sờ đôi cá xinh đẹp, quản gia ở cửa phòng không ngừng gọi, trí năng tít tít vang lên không ngừng.

Tiểu nhân ngư bị ồn ào làm phiền, không thành thật đập đuôi cá, vừa vặn đánh vào trên chân đại hoàng tử, đại hoàng tử lập tức bừng tỉnh, đen mặt xoa chân, trong đầu nhớ tới tay vịn ngọc thạch vỡ thành từng mảnh hôm qua, trong lòng một trận kinh sợ.

“Chuyện gì?” Đại hoàng tử mặc thêm áo đi ra, quản gia rất ít khi sáng sớm tới tìm hắn, nhất định là xảy ra chuyện gì.

“Bệ hạ muốn ngài hiện tại phải đi gặp ngài ấy ngay lập tức.” Quản gia lộ vẻ mặt do dự, do dự một chút vẫn là đưa trí năng cho đại hoàng tử, “Đây là tin tức mới nhất sáng nay!”

Làm cái gì?

Đại hoàng tử cúi đầu vừa thấy, ngây ra như phỗng.

Khiếp sợ! đêm từ thiện bị đánh đập tàn nhẫn, kiều thê nhân ngư rưng rưng ánh mắt lên án mạnh mẽ, gièm  pha hoàng thất lần thứ hai leo thang!

“Cái mớ lộn xộn gì đây?” đầu đại hoàng tử ong ong.

Quản gia thầm thở dài, “Bệ hạ đang chờ ngài.”

Tiệc tối từ thiện là vi tăng cường hình tượng tốt bụng của hoàng thất, không có hạn chế phóng viên tiến vào, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới tiểu nhân ngư sẽ biểu diễn một hồi đuôi cá đập vỡ tảng đá lớn.

Một đại hoàng tử quyền cao chức trọng của một đế quốc, một tiểu vương tử Hải Tinh đã nổi danh, dân chúng đã sớm tò mò với bọn họ, bởi vậy chuyện vừa ra, chú đại hoàng tử liền lập tức nói với truyền thông, làm cho đại hoàng tử yên tâm.

Nhưng ngàn phòng vạn phòng cũng không phòng được đối thủ của đại hoàng tử, một số truyền thông đã gửi nó đi mà không sợ hãi gì, vốn là hình tượng của hoàng thất đã tràn đầy nguy cơ giờ càng thêm sụp đổ, không ít người mắng đại hoàng tử cặn bã, bạo lực gia đình, giả khuông giả dạng, nhã nhặn bại hoại.

Đại hoàng tử ở trước mặt bệ hạ giải thích tình huống, cố gắng che giấu chuyện của tiểu nhân ngư, chỉ nói hai người cãi nhau, mà tay vịn kia quả thật là lâu năm nên mới trở thành vật hi sinh.

Bệ hạ nửa tin nửa ngờ, hiện tại đang là lúc hợp tác với Hải Tinh, việc này mặc kệ như thế nào đối với bên kia ảnh hưởng rất lớn, liền nghiêm mặt lệnh hắn phải xử lý thật tốt.

Đại hoàng tử đáp ứng.

Tiểu nhân ngư trong nhà đã muốn tỉnh, đang sâu mi khổ kiểm ngồi bên bể bơi cắn ngón tay.

Xong rồi xong rồi, không khống chế được lực đạo, gặp rắc rối rồi.

Tiểu nhân ngư thật áy náy, hiện tại nghĩ lại chính mình lúc ấy thật xúc động, trước mặt mọi người cáu kỉnh, kết quả đem tay vịn đánh nát, nát thì nát thôi,  còn bị đưa tin ra ngoài.

Nếu chính là đưa tin tiểu nhân ngư đánh nát tay vịn, sau này nhất định sẽ bị mắng, tiểu nhân ngư ngay cả khóc cũng quên.

Nhưng đưa tin cũng không phải ai đánh nát tay vịn, chỉ nói hai người vung tay, mà trong trí óc mọi người từ trước đến nay nhân ngư đều yếu ớt, đừng nói là đánh nhau, rống lớn một câu có thể dọa bọn họ khóc, bởi vậy tự nhiên liền đem tất cả mọi thứ đều đổ lên đầu đại hoàng tử.

Cái gì mà hoàng tử bạo hành gia đình, nam thần thân thiết sụp đổ.

Hoàng thất quả nhiên không có nam nhân tốt, thậm chí còn có người nói từ khi hai người lập gia đình tới nay cảm tình đều bất hòa, đại hoàng tử vì sao chậm chạp không cho tiểu nhân ngư lộ diện, chính là sợ bị người phát hiện chuyện bạo hành gia đình là thật.

Có một người khác ở bữa tiệc tiết lộ rằng trong bữa tiệc hai người hiếm khi ở cùng nhau, cho dù tiểu nhân ngư đứng ở bên cạnh nhưng vẻ mặt cũng rất tội nghiệp.

Bình luận thảo luận nói đạo lý rất rõ ràng, tiểu nhân ngư xem cả người phát run.

Hắn được bảo vệ rất tốt, ở Hải Tinh cho dù là lộ diện tới bây giờ cũng đều được nhận những từ ngữ ca ngợi, chưa từng tiếp xúc qua bạo lực dư luận như vậy, cho dù người bị mắng không phải hắn.

Tiểu nhân ngư tức giận lập tức lên tiếng phản bác, cố gắng giải thích, đem đại hoàng tử phóng đại lên rất nhiều lần. Nhưng mà hắn chỉ là một con cá nhỏ mềm mại, đừng nói mắng chửi người, đến ngay cả những câu thô tục cũng chưa từng nói qua.

Giải thích còn bị người đuổi theo mắng, mắng hắn là con chó hèn mọn của đại hoàng tử, si tâm vọng tưởng muốn gả vào hoàng thất, cũng cầu chúc cho trượng phu tương lai của hắn cũng là một người bạo lực gia đình.

Tiểu nhân ngư chưa từng bị mắng như vậy tức giận khóc hu hu, nước mắt hóa thành hạt châu rơi xuống đất, đuôi cá bẹp bẹp bẹp mạnh mẽ đập vào mặt nước.

Quản gia vừa thấy liền phát hiện chuyện tình không tốt, vội phát tin tức cho đại hoàng tử, nhưng đại hoàng tử hiện tại đang rất bận rộn, nên vẫn chưa thấy tin tức.

Tiểu nhân ngư ở nơi này khóc hu hu, nhân ngư ca ca ở một chỗ khác của Đế quốc nổi trận lôi đình, hắn thường trú ở Đế Quốc lâu dài là để phụ trách hạng mục khai thác đá lưu huỳnh của Đế Quốc và Hải Tinh, nhìn thấy tin tức kia không thể ngồi yên được.

Đệ đệ ngoan ngoãn bị ức hiếp, vậy còn ra gì nữa.

Nổi giận đùng đùng đi đến phủ đệ của đại hoàng tử, mấy người quản gia không ngăn được, khuyên can hắn đem vũ khí buông xuống trước.

Nhân ngư ca ca vừa tiến vào cửa liền nhìn thấy tiểu nhân ngư đang ghé vào bên bể bơi nước mắt lưng tròng, trong lòng lập tức bị bóp thành tám cánh hoa.

“Bé ngoan, đại hoàng tử thực dám đánh em!?” nhân ngư ca ca tức giận đi tìm  hung khí, “Anh đi phế hắn.”

Tiểu nhân ngư khóc càng giống như vỡ đê, nói không ra lời, tủi thân ôm chặt ca ca.

“Ngài đừng kích động, trong đó có hiểu lầm.” Quản gia lo âu quay đầu ngóng trông, đại hoàng tử làm sao còn không trở về.

Nhân ngư ca ca cười lạnh, “Ông là người của hắn đương nhiên giúp hắn nói chuyện.”

“Ngài không tin chúng ta, có thể hỏi phu nhân.”

Mắt nhân cư ca ca lộ hung ác, “Đều khóc thành như vậy còn hỏi cái gì?”

Quản gia không còn cách nào, đành phải xin tiểu nhân ngư giúp đỡ.

Tiểu nhân ngư thật vất vả từ từ ngừng khóc, vừa định mở miệng cùng ca ca khóc lóc kể lể, đại hoàng tử từ ngoài cửa mang theo người tiến vào, vừa thấy một trận này đầu đều kêu ong ong.

Bên cạnh bể bơi rơi xuống không ít trân châu, lại nhìn hai mắt tiểu nhân ngư đỏ bừng, đại hoàng tử nhịn không được nhíu mày, “Làm sao lại khóc thành như vậy?”

Bàn tay lau nước mắt được một nửa, nhân ngư ca ca nhanh chóng ôm lấy tiểu nhân ngư, “Còn giả vờ làm gì nữa?”

Cho dù biết hắn là ca ca của tiểu nhân ngư, nhưng đại hoàng tử thấy tiểu nhân ngư bị người khác ôm vào trong ngực, từ đáy lòng liền có cảm giác không thoải mái, đại hoàng tử bị chuyện phiền phức quấn thân một ngày không muốn xung đột cùng nhân ngư ca ca, nhẹ nhàng hướng tiểu nhân ngư nói: “Lại đây.”

Tiểu nhân ngư đối với người đối diện cảm thấy áy náy, ngoan ngoãn đứng dậy đi qua, nhân ngư ca ca thấy vậy càng thêm tức giận, đều bị ức hiếp tới như vậy, mà nói gì còn nghe theo.

Không nói hai lời liền hướng mặt đại hoàng tử đánh một quyền, người bên cạnh bất ngờ trơ mắt nhìn đại hoàng tử bị đánh.

Hiện trường lập tức hỗn loạn không chịu nổi, quản gia vội vàng đỡ lấy đại hoàng tử, những người khác thì giữ chặt nhân ngư ca ca, mà tiểu nhân ngư thì òa khóc lao đến trên người đại hoàng tử.

“Anh có đau hay không….” Tiểu nhân ngư khó chịu muốn chết, nói không rõ là áy náy hay là đau lòng, quay đầu tức giận trừng ca ca, “Không cho anh đánh anh ấy.”

Nhân ngư ca ca bị rống khó có thể tin, trong lòng lại tan nát thành tám cánh hoa.

Trong những người đại hoàng tử mang về có thấy thuốc, vốn là định kiểm tra thân thể cho tiểu nhân ngư, hiện tại lại vừa khéo xem vết thương của đại hoàng tử trước.

“Có phải rất đau hay không?” Tiểu nhân ngư sờ sờ vết hồng ở trên mặt hắn, nước mắt lại muốn rơi xuống.

Bị nhân ngư đánh có thể đau bao nhiêu, càng đừng nói đại hoàng tử da dày thịt béo, thế nhưng hắn rất vui khi thấy bộ dạng kích động của tiểu nhân ngư, không biết xấu hổ mà giả vờ suy yếu nói, “Đau muốn chết, mau thổi cho tôi.”

Tiểu nhân ngư nghe lời vội thổi cho hắn, “Không đau không đau.”

Nhân ngư ca ca tức giận lại muốn cho hắn một đấm.

Lại giải thích với nhân ngư ca ca một lúc, nhân ngư ca ca lúc này cũng dần tỉnh táo lại, rất nhanh liền chấp nhận lời nói của đại hoàng tử, ngược lại lại khiến cho đại hoàng tử nghi hoặc, chính là hắn cảm thấy việc này có chút quỷ dị, cho nên hắn mới mời thấy thuốc đến đây.

“Không cần kiềm tra, thể chất của nhân ngư như thế nào đại hoàng tử còn không rõ ràng sao? Tay vịn kia cũng nhiều năm như vậy, chỉ trùng hợp mà thôi.” Nhân ngư ca ca nói.

Tiểu nhân ngư gật đầu theo, “Đúng vậy đúng vậy.”

“Đúng là bởi vì biết thể chất của nhân ngư mới kiểm tra, tôi lo lắng đuôi cá của cậu ấy bị thương bên trong.”

“Không có.”

Tiểu nhân ngư vẫy đầu, đuôi cá linh hoạt sờ lên cẳng chân đại hoàng tử.

Thân thể đại hoàng tử cứng đờ, rất bình tĩnh đem đuôi cá đang đặt trên đùi mình lấy ra, sau đó hắn giữ gáy tiểu nhân ngư nói: “Nghe lời tiểu hải sản.”

Tâm tiểu hải sản mềm mại, nghĩ lại đại hoàng tử cũng không mắng hay đánh mình, nhất thời không nói gì, nhỏ giọng mở miệng, “A.”

Nhân ngư ca ca ở một bên nhìn nhướng mày, không ổn.

Kết quả kiểm tra không có nhanh như vậy, nhân ngư ca ca ở lại ăn cơm mới rời đi, đại hoàng tử trở lại thư phòng làm việc, tuy rằng đã đem thông tin ép xuống triệt để, nhưng dân chúng vẫn không ngừng nghị luận, hiện tại biện pháp tốt nhất có thể làm là để tiểu nhân ngư ra mặt giải thích.

Nói thật đây không phải việc khó, trò hề của hoàng thất hơn phân nửa đều như vậy, nhưng đại hoàng tử tưởng tượng đến bộ dạng nhát gan sợ hãi của tiểu hải sản, không chút suy nghĩ liền phủ quyết.

Ngoại trừ dung mạo, hắn không nghĩ tiểu nhân ngư có cái gì để hấp thu ánh sáng của mản ảnh, trở thành trung tâm dư luận của dân chúng, huống chi buổi chiều nhìn bộ dạng của hai huynh đệ nhân ngư, tiểu nhân ngư chỉ sợ là có chuyện gì giấu diếm.

Khi tới tám giờ, quản gia theo thường lệ bưng cà phê đi thư phòng, tiểu nhân ngư từ trong bể bơi nhảy ra, lau thân thể mặc quần áo vào, cẩn thận đi theo phía sau quản gia nói: “Có thể để cho tôi đưa vào không?”

Quản gia đem cà phê đưa cho hắn, cúi đầu cười, “Đi chậm một chút.”

Tiểu nhân ngư nói cảm ơn, bưng cà phê lên lầu, không dám lên tiếng, gõ gõ cửa, đại hoàng tử ở bên trong cúi đầu kêu tiến vào. Cà phê đã đặt xuống, nhưng người không nhúc nhích, đại hoàng tử nghi hoặc ngẩng đầu thấy phát hiện là tiểu nhân ngư.

“Như thế nào cậu?”

Tiểu nhân ngư chưa từng tới thư phòng, vừa nghe lời này nghĩ đại hoàng tử sẽ hung giữ với mình, liền hạ mắt không nhìn hắn, “Tôi….. Tôi ra ngoài….”

“Từ từ.” Đại hoàng tử dựa ra phía sau ghế, vẻ mặt mỏi mệt, “Lại đây.”

Tiểu nhân ngư giống như là người vợ làm sai đi qua cái bàn, đại hoàng tử cầm cổ tay hắn, kéo người ta ngồi ở ngồi ở trên đùi ôm vào trong ngực.

“Buổi chiều sao lại khóc thành như vậy, trên đất toàn là trân châu.” May mắn không bị người có tâm nhìn thấy, nếu không hắn lại có thêm tội danh.

“Tôi đều có nhặt lên.” Tiểu nhân ngư ngoan ngoãn nói, “Cho anh.”

Đại hoàng tử dở khóc dở cười, “Ai hỏi cậu những cái này, hỏi cậu sao lại khóc?”

Nói tới cái này, tiểu nhân ngư vất vả quên đi tủi thân ở trong lòng lúc này liền nổi lên trong lòng, cắn môi dưới trân châu lạch cạch rớt xuống.

Làm sao lại khóc.

Đại hoàng tử nắm một tay trân châu một bên dỗ hắn, nào biết tiểu nhân ngư càng khóc lớn hơn, bám lấy cổ hắn khóc thút thít, nước mắt hóa thành trân châu theo vạt áo đại hoàng tử rơi xuống trên người kêu lạch cạch.

Đại hoàng tử “……”

Lúc trước hắn mỗi ngày muốn một viên trân châu đều khó, hiện tại trân châu nhiều tới mức lăn ở trên người.

2 Trả lời “chương5

Gửi phản hồi