chương49

Sau khi cha Cố mẹ Cố biết được người con mình yêu thầm là Trịnh Gia Hòa, liền nhìn con trai mình không vừa mắt.

Ngay từ đầu bọn họ cũng không nói chuyện, sau đó lại mở miệng, hai vợ chồng chỉ để ý tới nhau, hoàn toàn không để ý tới con trai.

Cố Ngôn Tử chỉ có thể tận dụng mọi nơi nói vào vài câu, chứng minh tồn tại của mình.

Kết quả, mẹ Cố nhìn hắn một cái, thế nhưng cùng cha Cố nói chuyện công ty, nhắc tới dự án Cố thị muốn thu mua một công ty con.

Cố Ngôn Tử trầm mặc.

Mẹ Cố nhìn con trai mình, thấy con trai không thể chen vào nữa, liền hơi đắc ý, nhưng rất nhanh lại bất đắc dĩ. Con trai bà không thích việc mua bán, Cố thị sau này chẳng lẽ phải mời người về quản lý sao?

“Ba mẹ, con cảm thấy việc thu mua này không thể được.” lúc này Cố Ngôn Tử đột nhiên nói.

Ba mẹ hắn không nói, hắn thiếu chút nữa đã quên, một năm này Cố thị dã tâm bừng bừng thu mua một công ty, kết quả không thể kiếm ra tiền, thế nhưng lại phải bồi thường một ít.

Đương nhiên, bồi thường một ít tiền đối với Cố thị hùng mạnh mà nói, kỳ thật không ảnh hưởng gì, lúc trước cha mẹ hắn đem chuyện này ra nói, chỉ là muốn nhắc nhở hắn cẩn thận làm việc, cho nên lúc trước hắn mới không thể không nhớ tới.

Ở trên thương trường, bồi thường rất bình thường.

Thế nhưng hiện tại hắn nghĩ tới… Cố Ngôn Tử tự hỏi một lúc, liền nói ra cái nhìn của bản thân: “ngành sản xuất này hiện tại phát triển rất tốt, nhưng cũng bởi vì như vậy, công ty trong ngành này cũng rất nhiều, trong đó có một ít công ty giá rẻ nhưng sản phẩm lại đẹp, sau này cạnh tranh sẽ rất mạnh, mặc khác…. Ba mẹ, con nghe nói thành phố H đang tính toán quản lý những công ty gây ô nhiễm môi trường, công ty này nói không chừng là một trong số đó.”

Công ty ba mẹ hắn thu mua hiện tại phát triển rất tốt, kiếm được rất nhiều tiền, sản xuất sản phẩm thì Cố thị vẫn thấy so với những công ty khác sản xuất tốt hơn nhiều, nhìn thì rất thích hợp thu mua, nhưng trên thực tế, sản phẩm công ty kia sản xuất thì những công ty khác cũng làm được, sau này kiếm tiền không có khả năng kiếm được nhiều như vậy.

Đương nhiên đây cũng không phải là vấn đề, sau khi thu mua nhiều nhất chỉ là kiếm ít tiền mà thôi, cố tình công ty kia lại nằm ở thành phố H, mà vài năm sau thành phố H lại đặc biết chú ý vấn đề môi trường, mà trong quá trình công ty này sản xuất sản phẩm, lại tạo thành ô nhiễm nhất định với môi trường.

Cố thị thu mua nó không lâu, chính phủ liền yêu cầu tạm dừng chỉnh đốn cải cách, sau đó liền muốn đem nhà xưởng rời đi, gây sức ép một phen như vậy, Cố thị không kiếm được tiền, ngược lại còn phải bồi thường tiền.

Cố Ngôn Tử đem toàn bộ ý nghĩ của mình nói ra.

“Con sao lại biết những thứ này?” vẻ mặt cha Cố phức tạp nhìn con trai mình.

“Có một ít là Trịnh Gia Hòa nói, có một ít là con tự mình nghĩ ra.” Cố Ngôn Tử nói.

“Suy nghĩ của con rất tốt, ba sẽ tìm người đi hỏi lãnh đạo bên thành phố H.” cha Cố nói, hiện tại công ty kia là một con cá thơm, muốn thu mua nó không chỉ có Cố thị, nhưng Cố thị có hy vọng lớn nhất. hắn không có khả năng chỉ vì mấy lời nói của Cố Ngôn Tử, mà dừng cả kế hoạch thu mua.

“Con cũng chỉ là tùy tiện nói mà thôi.” Cố Ngôn Tử khiêm tốn nói.

Nhưng hiển nhiên cha Cố không cho rằng con mình là tùy tiện nói, hắn rất nhanh liền hỏi Cố Ngôn Tử những vấn đề khác.

Cố Ngôn Tử chỉ dám nói một ít suy nghĩ của bản thân, cũng không dám nói nhiều.

Hắn sợ mình biểu hiện quá tốt, bị ba hắn nhớ thương đem hắn về….

Nhưng mà, Cố Ngôn Tử không dám nói nhiều, cha Cố mẹ Cố vẫn thực kinh ngạc thực vui mừng.

Ban đầu bọn họ nghĩ, con mình bỏ nhà ra đi bốn năm, cái gì cũng không biết, không nghĩ tới thế nhưng lại có ý tưởng độc đáo như vậy.

Trong lúc nhất thời bọn họ tràn ngập chờ mong vào con trai, đồng thời với Trịnh Gia Hòa cũng rất vừa lòng.

Kiến thức của con trai bọn họ như vậy, cách thức suy nghĩ như vậy, không có thực sự tiếp xúc qua chuyện thương trường, là không có khả năng có được, nhưng trước kia hắn ở Cố gia, kỳ thật cũng không tiếp xúc qua việc làm ăn của Cố thị, sau khi bỏ nhà ra đi vài năm, lại không có khả năng tiếp xúc.

Nếu như thế, chỉ sợ là Trịnh Gia Hòa dạy.

Bữa cơm này ăn thật lâu.

Sau khi ăn xong, Cố Ngôn Tử đưa cha Cố mẹ Cố đến biệt thự nhà mình.

“Lúc trước không phải con đem biệt thự cho mượn quay phim sao? Bộ phim kia quay thế nào rồi?” sau khi mẹ Cố nhìn thấy biệt thự nhà mình, hỏi một câu.

“Bộ phim kia còn phải cắt nối biên tập, phải qua một khoảng thời gian nữa mới có thể chiếu phim.” Cố Ngôn Tử nói.

Mẹ Cố gật đầu: “Chờ chiếu phim nói cho mẹ biết, mẹ đi xem.”

Lúc trước chuyện của Cố Ngôn Tử ở trên mạng ầm ĩ một hồi, nhưng cha Cố mẹ Cố không chú ý tới những thứ này, cũng không hề biết gì, chỉ biết con mình viết kịch bản cho hai bộ phim.

Cố Ngôn Tử kinh ngạc nhìn mẹ mình, cười nói: “Mẹ, lúc đó con sẽ gọi mẹ xem!”

Cha mẹ hắn rất yêu thương công việc, hơn nữa có thể từ trong công việc tìm ra sự vui vẻ, bình thường có rất ít hoạt động giải trí, ít xem phim truyền hình, không nghĩ tới hiện tại lại đồng ý đi xem phim truyền hình mà hắn viết kịch bản….

“Chúng ta chỉ là muốn xem con đang làm cái gì! Con cũng nên nghĩ lại con đường tương lai của bản thân, con viết được cả đời, cũng không nhất định kiếm được số tiền một ngày ba mẹ kiếm được, con viết cái này thì có ý gì?” cha Cố lại nói.

Mẹ Cố cũng thực đồng ý với những lời này: “Qủa thật, con xem những tác giả nổi tiếng, ngày sau có thể qua tốt như chúng ta sao? Càng đừng nói con bây giờ còn chưa có tiếng tăm gì.”

Cố Ngôn Tử bất đắc dĩ sờ sờ mũi mình.

Hắn biết cùng cha mẹ tranh luận chỉ có thể làm mẫu thuẫn lớn hơn mà  thôi, nên trực tiếp không đi tranh luận.

Dù sao hắn muốn viết, ba mẹ cũng không thể làm gì hắn.

Cha Cố mẹ Cố còn muốn tiếp tục giáo dục con trai, nhưng con trai không nói gì…. Sau khi bọn họ nói vài câu, cũng chỉ có thể tán gẫu với con trai chuyện khác: “Con cũng lâu rồi không gặp chúng ta, hôm nay ở nơi này đi! Đừng ở chỗ Trịnh Gia Hòa.”

Cố Ngôn Tử ngoan ngoãn đồng ý.

Cha Cố mẹ Cố đều chuẩn bị tâm lý con trai không nghe lời, không nghĩ tới Cố Ngôn Tử vẫn thực nghe lời, sắc mặt liền dịu đi không ít, cha Cố lại nói: “Chúng ta sẽ ở bên này ba ngày, ba ngày này, liền mang con đi làm quen những người này.”

Cố Ngôn Tử lập tức từ chối: “Ba, ngày mai con muốn tới chỗ của đạo diễn Giang Thụy, đạo diễn Giang Thụy rất xem trọng con, muốn con viết kịch bản giúp hắn, cái này đối với sự phát triển sau này của con rất tốt…”

“Giang Thụy là ai?” Cha Cố mẹ Cố cùng nhau hỏi.

Cố Ngôn Tử: “…”

Cố Ngôn Tử mở ra thông tin của Giang Thụy đưa cho cha mẹ mình nhìn, cha mẹ hắn mới có ấn tượng với Giang Thụy, tỏ vẻ đã xem qua phim của hắn.

Thế nhưng bọn họ vẫn như cũ không hiểu nổi sự tôn sùng của Cố Ngôn Tử với Giang Thụy.

Cũng may bọn họ không ngăn cản Cố Ngôn Tử đi, chỉ là đối với thái độ vội vàng của Cố Ngôn Tử hơi bất mãn: “Chẳng qua là một đạo diễn nhỏ, trước kia cha cũng nhìn qua đạo diễn nổi tiếng, người ta cũng lộ ra khuôn mặt tười cười chào đón cha…”

Cố Ngôn Tử: không vui cười chào đón cha, chẳng lẽ trừng mắt với cha sao?

Cố Ngôn Tử dỗ cha mẹ hồi lâu, cho tới khi cha mẹ về phòng nghỉ ngơi, mới trở lại phòng mình, sau đó liền gọi video cho Trịnh Gia Hòa.

Vừa mới xác định quan hệ, hai người cũng đã bị phân biệt hai nơi, cũng thật đáng thương.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thang Đằng đưa Cố Ngôn Tử tới chỗ của Giang đạo.

Giang đạo tự mở phòng làm việc, địa chỉ nằm ngay tại bên cạnh điện ảnh và truyền hình thành phố B.

Hằng năm đỉnh đầu hắn bóng lưỡng, cả người hơi lôi thôi lếch thếch, nhưng lại rất chú ý phòng làm việc của mình.

Phòng làm việc là thuê một tầng lầu nhỏ cổ kính trong một đám tòa nhà cao tầng bên cạnh điện ảnh và truyền hình, bên trong tu sửa theo phong cách cổ, còn để rất nhiều vật trang trí theo phòng cách cổ xưa, dọn dẹp một chút, trực tiếp có thể làm bối cảnh quay phim cổ trang.

Nhưng trên thực tế…. Giang đạo rất ít quay phim cổ trang.

Lúc Cố Ngôn Tử đi qua, Giang đạo đang cho người di chuyển bình phong cổ kính trong đại sảnh đi, lại kêu mọi người bê hai cái bàn bát tiên cùng tám cái ghế ở bên cạnh tới đây.

“lát nữa người tới không ít, lấy cái bàn này lại đây, hẳn là đủ ngồi, xong rồi có thể ăn cơm ở trong này luôn.” Thanh âm của Giang đạo không nhỏ.

Lập tức một giọng nữ liền vang lên: “Vậy anh vì sao lại không ở nhà ăn thảo luận luôn đi?”

Giang đạo: “… Anh quên mất.”

Cố Ngôn Tử đi vào, liền thấy được một nữ nhân trung niên mặc sườn xám đang lườm Giang đạo, đúng là vợ của Giang đạo trước kia hắn đã gặp qua.

Giang phu nhân là họa sĩ quốc họa rất nổi danh, làm việc rất có điều độ, thế nhưng Giang đạo không kiên nhẫn làm những thứ này, hai người luôn luôn có mâu thuẫn.

Nhưng bọn họ chưa bao giờ cãi nhau, cảm tình rất tốt, ai cũng nói Giang đạo là vợ quản nghiêm.

“Anh lại đem bàn về chỗ cũ, lúc ăn cơm chúng ta sẽ họp luôn.” Giang đạo cười làm lành với vợ.

“Quên đi nơi này lớn.” Giang phu nhân nói: “Em lại kêu người mang thêm mấy cái bàn lại đây là được.”

Giang phu nhân nói xong, liền thấy Cố Ngôn Tử: “Là tiểu Cố, tới thật sớm, đến, cháu ngồi một lát đi.”

Giang phu nhân cười chào đón, tìm một bộ trà xinh đẹp pha trà cho Cố Ngôn Tử, lại bưng lên rất nhiều hoa quả.

Cố Ngôn Tử cảm thấy Giang đạo có thể lấy được Giang phu nhân tuyệt đối là do vận may của hắn.

Đương nhiên, Giang phu nhân ở bên Giang đạo cũng rất tốt.

Trong giới này rất loạn, nhất là đạo diễn, bị hấp dẫn rất nhiều, nhưng cho tới bây giờ Giang đạo đều giữ mình trong sạch, cũng rất khó có được.

Cố Ngôn Tử ngồi trong chốc lát, lại gặp được người trước đây hắn đã quen biết, là ảnh đế của Tinh Duyệt lúc trước, Tịch Trạch An.

Cố Ngôn Tử hơi kinh ngạc nhìn về phía Tịch Trạch An, những người khác đều qua chào hỏi, cùng lúc này, Cố Ngôn Tử mới biết được nam diễn viên mà Giang đạo chọn cho bộ phim này, dĩ nhiên là Tịch Trạch An.

Điều này không giống với đời trước….

Nhưng cũng không kỳ quái, Giang đạo và Tịch Trạch An đã từng hợp tác, hai bên hợp tác còn thực vui vẻ, Giang đạo mời Tịch Trạch An cũng thực bình thường, về phần đời trước vì sao nam diễn viên chính không phải Tịch Trạch An….

Khi đó Tịch Trạch An tuy rằng hủy hợp đồng với Tinh Duyệt, nhưng hai bên là vui vẻ kết thúc hợp đồng, Tịch Trạch An còn đồng ý nhận cát xê thấp để diễn một bộ phim cho Tinh Duyệt, lúc này hắn đã ký hợp đồng bộ phim kia với Tinh Duyệt, đương nhiên không thể quay phim của Giang đạo.

Lại nói tiếp, đó là chủ ý của hắn.

Sống lại một lần, có rất nhiều chuyện không giống nhau, cũng không biết bộ phim này của Giang đạo, có thể nổi tiếng hay không…

Cố Ngôn Tử đối với bộ phim này rất chờ mong, mà lúc này, cha Cố mẹ Cố bàn bạc một chút, quyết định đi chào hỏi Trịnh gia một chút.

Hai người trên đường tới Trịnh gia tâm tình rất phức tạp.

Cha Trịnh mẹ Trịnh vẫn là trưởng bối của bọn họ, nhưng hiện tại tình huống đã thay đổi, những  người từ nhỏ bọn họ vẫn gọi là chú thím, hiện tại muốn thành thông gia với bọn họ!

Cha Cố mẹ Cố đã bắt đầu rồi rắm vấn đề xưng hô, lúc này mẹ Trịnh lại đang buồn rầu.

Con trai của bà, không biết đã theo đuổi được Cố Ngôn Tử hay chưa… haiz, hiện tại bà cũng không biết nên đối mặt với chị em của mình như thế nào!

2 Trả lời “chương49

Gửi phản hồi