chương42

Người đầu bên kia điện thoại thể hiện rất quen thuộc với mình, nhưng Trịnh Gia Hòa cũng không nghe ra người kia là ai.

Thế nhưng đây là số điện thoại cá nhân của hắn, người biết không nhiều lắm, bởi vậy hắn rất lễ phép hỏi: “Xin hỏi cậu là?”

Trịnh Gia Hòa suy xét, có phải người bạn nào của mình đổi di động hay không, cố ý nói giỡn với mình— những người hắn vài năm này quen biết, cơ bản đều là những người thành thục ổn trọng, nhưng trước kia cũng có mấy người bạn hoạt boát.

Trịnh Gia Hòa sau khi nói ra khỏi miệng, đầu bên kia điện thoại không có thanh âm, một lát sau, người nọ mới nói: “Anh không nhận ra thanh âm của em sao?”

“Thật xin lỗi, thanh âm trong di động có thể bị sai lệch.” Trịnh Gia Hòa nói, hơi không hờn giận.

Tính tình hắn rất tốt, nhưng cũng không thích cùng người khác chơi trò chơi này.

Hắn thật sự rất bận rộn, càng hy vọng người liên hệ với hắn có thể trực tiếp nói vào vấn đề.

Đầu bên kia điện thoại im lặng trong chốc lát, sau đó mới nói; “Em là Đàm Trăn.”

“Đàm Trăn? Cậu sao lại có số điện thoại của tôi?” chân mày Trịnh Gia Hòa cau lại.

Hắn không nghĩ tới, người chia cách mười năm, thế nhưng sẽ gọi điện cho hắn, còn có thể nắm được số điện thoại cá nhân của hắn.

Đàm Trăn là bạn trai duy nhất mà Trịnh Gia Hòa đã gặp gỡ.

Hắn đã từ sớm phát hiện mình thích nam nhân, nhưng đồng dạng, hắn cũng rất sớm xác định mục tiêu của mình.

Hắn còn chưa tới hai mươi tuổi, tóc cha cũng đã hoa râm, còn bị cao huyết áp, tuổi của mẹ cũng không nhỏ…. Điều này làm cho hắn muốn mau chóng nhận lấy trọng trách trên tay cha mẹ, đương nhiên là không có thời gian nói chuyện yêu đương.

Hắn ở trong nước học một năm đại học, sau đó liền ra nước ngoài, tiến vào một trường đại học nổi danh ở nước ngoài bắt đầu học tập.

Đoạn thời gian kia, hắn như trước rất bận rộn, thời gian nghỉ ngơi rất ít, thế nhưng vì rèn luyện năng lực xã giao của mình, hắn vẫn tham gia một ít hoạt động xã đoàn, cũng quen biết được một ít bạn, phát triển nhân mạch của bản thân.

Tại thời điểm đó hắn gặp được Đàm Trăn.

Đàm Trăn giống như hắn, cũng là người hoa, hai người vào trường học không bao lâu thì quen biết, sau đó lại từ từ quen thuộc hơn, sau lại Đàm Trăn chủ động theo đuổi hắn, tặng hoa tỏ tình vân vân làm rất nhiều lần.

Bộ dạng Đàm Trăn không tồi, học tập cũng tốt, là người rất có mị lực, phù hợp với những yêu cầu của hắn, hắn cũng đồng ý.

Đó là lần đầu tiên yêu đương, ngay từ đầu tuy rằng chỉ muốn thử xem, nhưng ở chung lâu, cũng có tình cảm.

Nhưng ở chung lâu, khuyết điểm của Đàm Trăn cũng từ từ lộ ra.

Lúc Đàm Trăn đối mặt với người ngoài, là một người sáng sủa như ánh mặt trời dễ ở chung, khiến mọi người rất thích, nhưng nếu là người yêu của hắn…. hắn lại tùy hứng cực đoan, còn có ý niệm khống chế rất mạnh.

Một khi hắn không theo ý Đàm Trăn, Đàm Trăn sẽ tức giận, mà nguyên do chỉ là hắn không đem áo khoác treo đúng vào nơi của nó.

Tính tình của Trịnh Gia Hòa rất tốt, rất nhiều thời điểm đồng ý bao dung, nhưng hắn cũng là người có chủ ý, nếu gặp phải chuyện hắn cảm thấy nên kiên trì, vậy thì không có khả năng sẽ làm theo yêu cầu của Đàm Trăn.

Ví dụ như áo khoác có thể theo yêu cầu của Đàm Trăn mà mắc vào đúng chỗ, nhưng Đàm Trăn không muốn hắn tham gia một ít hoạt động có thể học được không ít kiến thức, hắn như cũ sẽ đi.

Mỗi lần gặp phải tình huống này, Đàm Trăn sẽ thực tức giận, ngay từ đầu sẽ chiến tranh lạnh với hắn, sau đó liền thẳng thắn cãi lộn.

Ầm ĩ ầm ĩ, cảm tình cũng dần dần phai nhạt.

Hắn vẫn hy vọng Đàm Trăn có thể đi gặp bác sĩ tâm lý, không cần cố tình gây chuyện như vậy, nói ra một ít vấn đề của bản thân hắn, nhưng Đàm Trăn vẫn từ chối.

Sau đó hắn dùng thời gian ba năm học xong chương trình đại học, định về nước.

Đàm Trăn không muốn cho hắn về nước, hai người cuối cùng cãi nhau một trận rất lớn từ khi yêu nhau cho tới nay.

Mà lúc này hắn hạ quyết tâm phải chia tay. Thế nhưng, hắn còn chưa nói ra chuyện chia tay, Đàm Trăn đã yêu cầu chia tay trước.

Hắn đồng ý rồi, nhưng ngay từ đầu còn nghĩ Đàm Trăn đưa ra yêu cầu chia tay là để uy hiếp hắn, dù sao chuyện như vậy trước kia Đàm Trăn làm không ít.

Thế nhưng lần này Đàm Trăn cũng không phải nói giỡn. Đàm Trăn dọn ra khỏi chỗ hắn ở, hơn nữa hỏa tốc cùng người khác ở bên nhau.

Hắn thở dài nhẹ nhõm một hơi, chấm dứt chương trình học xong liền trở về nước, thay đổi các phương thức liên lạc của mình, sau đó đi cơ sở của tập đoàn Minh Lợi làm hai năm, rồi lại đi theo bên người cha học tập ba năm.

Chờ hắn rốt cục tiếp nhận tập đoàn Minh Lợi, Đàm Trăn với hắn mà nói đã là chuyện rất xa xôi, hắn thậm chí còn chưa bao giờ nghĩ tới người này.

Nhưng hiện tại, Đàm Trăn đột nhiên gọi điện cho hắn….

Trịnh Gia Hòa quan tâm Đàm Trăn sao lại có số điện thoại cá nhân của mình.

Đàm Trăn ở đầu bên kia điện thoại rõ ràng hơi không vui: “Trịnh Gia Hòa, không gặp nhiều năm như vậy, anh liền lãnh đạm như thế?”

“Ngại quá, tôi rất bận rộn, nếu cậu không có chuyện gì, tôi muốn ngắt điện thoại.” Đàm Trăn không trả lời, Trịnh Gia Hòa quyết định không hỏi nữa.

“Từ từ!” Đàm Trăn hơi nóng nảy: “Em quả thật có chuyện tìm anh, em hiện tại làm việc ở LK, Trịnh Gia Hòa, chúng ta rất nhanh sẽ gặp mặt…”

“Tôi đã biết.” Trịnh Gia Hòa nói: “Tôi bên này còn có việc, cúp đây.”

Trịnh Gia Hòa không hề do dự cúp điện thoại.

“Chú Trịnh, ai gọi điện thoại cho chú vậy?” Cố Ngôn Tử đã mang đồ ăn lấy ra, lúc này liền hỏi một câu.

Trịnh Gia Hòa không bàn công việc với đối phương, nhìn còn hơi không vui… đây là có người vay tiền của hắn sao?

“Bạn trai trước của tôi.” Trịnh Gia Hòa cười nói.

Cố Ngôn Tử kinh ngạc : « Bạn trai trước ? chú Trịnh chú khi nào thì từng có bạn trai ? »

« Trước kia ở nước ngoài gặp gỡ. » Trịnh Gia Hòa thực bình tĩnh trả lời.

Cố Ngôn Tử : « !!! »

Trước kia Trịnh Gia Hòa nói hắn thích nam nhân, nhưng lúc trước Cố Ngôn Tử không dám xác định… dù sao trước đây trên phương diện tình cảm Trịnh Gia Hòa rất sạch sẽ, thế mà từng ở nước  ngoài có đối tượng.

Mà khi đó mẹ Trịnh cùng bà nội oán giận đối tượng kia, lại đặc biệt thản nhiên, hắn cũng nghe được một ít…. Cho tới nay hắn luôn cảm thấy đối tượng kia là một chị gái…. Không là dì.

Hiện tại đột nhiên phát hiện mình nhận thức không đúng, tâm tình của Cố Ngôn Tử thực phức tạp.

Đồng thời cũng hơi ảo não.

Mấy ngày nay, hắn hỏi thăm mẹ Trịnh chuyện của Trịnh gia, thế nhưng quên hỏi chuyện vị tiền nhiệm của Trịnh Gia Hòa, nếu hắn sớm hỏi một chút… sợ là đã sớm biết Trịnh Gia Hòa kỳ thật là thích nam nhân !

Thế nhưng cho dù Trịnh Gia Hòa thích nam nhân, cũng không chắc sẽ thích hắn.

« Chia tay đã mười năm rồi, cũng không biết hắn sao có số điện thoại cá nhân của tôi mà gọi điện cho tôi… » Trịnh Gia Hòa thấy Cố Ngôn Tử không động đậy gì, giúp Cố Ngôn Tử mang đồ ăn ra để lên bàn.

Lúc này Cố Ngôn Tử đã bình tĩnh lại.

Hắn quả thật thích Trịnh Gia Hòa, nhưng càng cảm kích Trịnh Gia Hòa, hiện giờ quan tâm nhất, chính là chuyện vì sao Trịnh Gia Hòa lại chết… Trịnh Gia Hòa tử vong, có thể liên quan đến bạn trai trước hay không ?

Lúc trước Bành Tĩnh Hoằng thiếu chút nữa thì hại chết hắn, không chừng bạn trai trước của Trịnh Gia Hòa cũng có vấn đề.

« Chú Trịnh, lúc trước vì sao các người lại chia tay ? » Cố Ngôn Tử lập tức hỏi.

« Tôi muốn về nước, chúng tôi liền chia tay. » Trịnh Gia Hòa cười nói, kỳ thật nguyên nhân chính là sự chiếm hữu của Đàm Trăn càng ngày càng mạnh, nhưng hắn không muốn nói ra chuyện này.

Hiện tại nhớ tới, còn cảm thấy mình trước kia thực ngu ngốc.

Sau này đối với Đàm Trăn, đã hoàn toàn không thích, cũng chỉ còn lại ý thức trách nhiệm.

Kỳ thật hắn hẳn là nên tách khỏi Đàm Trăn sớm một chút, mà không phải cảm thấy Đàm Trăn không thể rời khỏi hắn, chấp nhận để cho Đàm Trăn gây sức ép.

Cố Ngôn Tử còn muốn hỏi thêm, nhưng cứ truy vấn mãi thì không tốt, chỉ có thể nhịn xuống.

« Chú Trịnh, chúng ta mau ăn thôi, nguội sẽ không ngon. » Cố Ngôn Tử nói.

Rau dưa hôm nay, là ngày hôm qua Cố Ngôn Tử đã chọn tốt, bên trong có hai loại rau khác biệt rất hiếm thấy, ngưu bì thái và dương kế, loại trước Cố Ngôn Tử mang đi xào, loại sau hắn trực tiếp ăn sống.

Hắn hơi lo lắng Trịnh Gia Hòa không thích, kết quả Trịnh Gia Hòa nhìn thoáng qua, cười nói : « Thật lâu rồi không ăn dương kế, còn rất nhớ nhung. »

Trịnh Gia Hòa cũng không kiêng ăn, mỗi món đồ ăn đều ăn một nửa.

Nhưng thật ra Cố Ngôn Tử có tâm sự, ăn rất chậm, cuối cùng còn thừa lại một ít.

Trịnh Gia Hòa nhìn hắn như vậy, tâm tình rất tốt.

Đàm Trăn đột nhiên gọi điện thoại tới, hắn cũng không để ở trong lòng.

Tuy rằng nói lần này Đàm Trăn đại diện cho LK bàn chuyện làm ăn với tập đoàn Minh Lợi, nhưng chuyện làm ăn như vậy, hắn nhiều nhất chỉ cần ra mặt ký một chữ là xong, trừ khi tổng tài LK đến đây, nếu không hắn cũng sẽ không tham gia đến toàn bộ quá trình, cũng sẽ không có  nhiều tiếp xúc với Đàm Trăn.

Hắn cũng sẽ không đi tiếp xúc với Đàm Trăn.

Cùng một lỗi lầm, hắn sẽ không dẫm lên hai lần.

Trịnh Gia Hòa cùng Cố Ngôn Tử nói chuyện khác, nhìn thời gian gần xấp xỉ, Cố Ngôn Tử liền tạm biệt Trịnh Gia Hòa, đi ra ngoài.

Trịnh Gia Hòa đưa hắn tới cửa, sau đó liền tiếp tục bận rộn.

Mà lúc này, ở trong một khách sạn nào đó, có một nam nhân trung niên ánh mắt màu xanh dùng tiếng anh hỏi Đàm Trăn : « Trăn, vị chủ tịch của tập đoàn Minh Lợi kia, nói gì ? »

« Hắn nói chuyện làm ăn này không phải hắn tới bàn bạc. » Đàm Trăn cười nói.

« Được rồi… tôi đã hiểu, hy vọng hắn có thể cho một giá cả ưu đãi, cái này liên quan đến tiền thưởng của chúng ta. » Nam tử trung niên nói.

Đàm Trăn gật đầu, chuyển hướng đề tài nói sang chuyện khác, trong lòng lại rất phiền não.

Hắn biết nhiều năm như vậy, Trịnh Gia Hòa vẫn không yêu đương, còn tưởng rằng Trịnh Gia Hòa nhớ mình mãi không quên…. Không nghĩ tới còn lãnh đạm như vậy.

Cũng đúng, bên người Trịnh Gia Hòa đã có người khác, đương nhiên sẽ quên hắn.

Đàm Trăn tưởng tượng như vậy, lập tức liền hơi không cam lòng, cũng hơi hối hận.

Sau khi cùng Trịnh Gia Hòa chia tay, hắn yêu đương với mấy người bạn trai, nhưng không được mấy tháng, liền nhanh chóng chia tay, những người này, còn không có ai giống Trịnh Gia Hòa bao dung hắn.

Hắn không thể tránh né càng ngày càng nghĩ tới Trịnh Gia Hòa, nhưng Trịnh Gia Hòa thay đổi tất cả phương thức liên lạc, hắn cũng không thể bỏ xuống mặt mũi mà ở khắp mọi nơi tìm Trịnh Gia Hòa.

Khi đó hắn còn nghĩ, Trịnh Gia Hòa về nước, cho dù trong nhà có tiền, phát triển hẳn là sẽ không tốt bằng hắn, kết quả…. Trịnh Gia Hòa thế nhưng tiếp nhận tập đoàn Minh Lợi !

Hẵn vẫn biết trong nhà Trịnh Gia Hòa không thiếu tiền, nhưng không coi ra gì, dù sao lúc trước trong vòng những người đi du học bọn họ, cơ bản gia cảnh đều không khác nhau mấy, nhưng hắn không nghĩ gia cảnh của Trịnh Gia Hòa, lại còn tốt như vậy !

Sớm biết rằng như vậy….

Kỳ thật hắn cũng biết mình có vấn đề về mặt tâm lý, hắn nếu sớm đi gặp bác sĩ tâm lý, có lẽ sẽ không bỏ qua Trịnh Gia Hòa.

Đồng thời không cam lòng và hối hận, còn có Khương Tú.

Khương Tú vẫn còn ở trong trại tạm giam.

Nhìn thấy cải trắng nấu thịt mỡ còn có thịt kho tàu nấu bí đao trước mặt mình, Khương Tú đã muốn ói ra.

Trước kia cô ta thật vất vả, mới có thể duy trì được hình thể của mình không mập lên, nhưng hiện tại, cô ta dễ dàng gầy đi !

Khương Tú cảm thấy mình sắp không nhịn nổi nữa.

Lúc này, cô ta rốt cục nghe được một thanh âm nói với mình giống như tiếng trời : « Khương Tú, có người tới thăm cô. »

Một bình luận cho “chương42”

Gửi phản hồi