chương4

Phủ Hoài Vương. Thư phòng.

Sở Hoài Dẫn đứng trước bàn, giấy tuyên thành bày ra, bút lông sói chấm đầy mực nước, trước khi viết, trên cửa sổ đột nhiên có một con chim hoàng oanh đậu lên, hót véo von.

Tay cầm bút hơi ngừng một chút, hạ bút một lần nữa là một con chim hoàng oanh rất xinh đẹp, trông rất sống động.

“Quý Dương, người bổn vương muốn tra, như thế nào?” Sở Hoài Dẫn đột nhiên nhớ tới Trương Chu khẩu kỹ rất cao, thân là nam tử, nguy trang thanh âm so với chim hoàng oanh còn trong trẻo hơn.

Ngoài cửa sổ có một bóng đen tiến vào, quỳ xuống thỉnh tội: “Thuộc hạ đã tra qua những người kêu Trương Chu trong kinh thành, tổng cộng có mười một người, tạm thời không có một người phù hợp.”

Ý là chủ tử không phải là ngươi bị người ta đùa giỡn đó chứ…..

Quý Dương cứ nghĩ, người có thể đùa giỡn dưới uy áp của chủ tử còn chưa sinh ra, thì ra…. ừ, nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn.

“Ừ.” Sở Hoài Dẫn hơi hơi gật đầu, nhìn không ra cảm xúc: “Không cần tra xét.”

Quý Dương nhìn thoáng qua vẻ mặt của chủ tử, cũng không giống như để ý?

Dù sao cũng là bèo nước gặp nhau, cần gì phải tìm hiểu gốc rễ.

Chờ Sở Hoài Dẫn rời đi, Quý Dương theo lệ thường xem xét trên bàn dài, có đôi khi mệnh lệnh của chủ tử sẽ để ở bên trên, làm thuộc hạ phải chấp hành. Hơn nữa trên đời này người có thể vào được thư phòng của Hoài Vương không nhiều lắm, là một trong số đó, Quý Dương đương nhiên phải đảm nhận trọng trách dọn dẹp.

Chỉ thấy trên giấy tuyên thành có một con chim hoàng oanh, những chỗ trống còn lại thì bị bốn chữ to cuồng thảo chiếm đầy—- Chu Trương vi huyễn.

Đầu bút lông kết thúc như kiếm quang ra khỏi vỏ.

Từ trang giấy tuyên thành đầu tiên, nhưng trương tiếp theo đều bị mực nước thấm qua, lại tiếp tục lật xuống nữa…. một xấp giấy nửa thước đều bị thấm rõ bốn chữ to!

Bút lực xuất sắc của thư thánh cũng chỉ như thế!

“Chu Trương vi huyễn, ý là lừa gạt giả bộ…..”

Quý Dương lập lại bốn chữ này, suy nghĩ chợt lóe, thì ra là thế……

Người này thật lớn mật, ngay từ đầu nói tên cho chủ tử đã rõ ràng thừa nhận “ta lừa ngươi, ngươi đừng tin”.

Vậy suy nghĩ của chủ tử rốt cuộc vẫn là…. để ý?

…..

Cửa tướng quân phủ yên lặng nhiều năm như vậy lại bị rất nhiều người vây quanh.

Ở giữa đám người, có một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi quỳ rạp trên mặt đất, bị đánh đến mặt mũi bầm dập. Tráng hán vẻ mặt dữ tợn giơ ra giấy mượn nợ có ấn dấu tay: “Các vị phụ lão hương thân, bỉ nhân họ Hoàng, là ông chủ của sòng bạc Thiên Cửu. Ngày hôm trước, Khương Tín ở sòng bạc của ta thua bạc, sau đó mượn ta năm nghìn lượng, dùng phủ tướng quân mượn nợ, hứa hẹn trong hai ngày trả ta sáu ngàn lượng cả vốn lẫn lời. Hai ngày đã tới, Khương Tín còn chưa trả, ta theo ước định tới phủ tướng quân thu khế ước mua bán nhà, giấy trắng mực đen, các vị làm chứng!”

Thiếu niên trên mặt đất tên là Khương Tín, sau khi cha con Khương gia chết trận, phủ tướng quân không có người thừa kế, liền rơi vào trong tay chi thứ. Linh hồn nam nhi họ Khương đều để lại chiến trường, ngay cả chi thứ cũng chỉ còn một người đơn bạc. Khương Tín chín tuổi đột nhiên phải gánh vác tương lai của Khương gia, kinh sợ, còn bất lực.

Lúc đầu còn có Khương Dao trông coi, sau khi Khương Dao qua đời, tâm tính thiếu niên không vững, không quá hai ngày liền bị dỗ tới sòng bạc, càng đánh càng lớn, cho tới năm nay mười lăm tuổi, cuối cùng thua luôn cả tổ trạch Khương gia.

Những người bán hàng rong nhìn không đành lòng, mở miệng nói: “Phủ tướng quân là do thái tổ ban thưởng, xương cốt nam nhi Khương gia đều chôn ở trên chiến trường, bảo vệ quốc gia, hiện giờ lại…. Ai!”

Người bán hàng rong vừa mới thở dài, người xung quanh cũng đều lên tiếng.

“Thư thả thêm mấy ngày đi.”

“Khương gia cũng không dễ dàng.”

“Ông chủ Hoàng…..”

“Đáng tiếc ta không giàu có, nếu không mỗi người góp một chút…. Ai, sáu ngàn lượng thật sự quá nhiều.”

Không ít người bắt đầu sờ túi tiền ở trên người, chỉ là sáu ngàn lượng đối với người phú quý không tính là gì, nhưng đối với người thường, chính là bán toàn bộ gia sản của họ, cũng không bằng được một nửa.

Thắt lưng Khương Tín bị giẫm lên, không thể động đậy. Hắn cố gắng hết sức ngẩng đầu lên nhìn tấm biển phía trên, “phủ Trấn Quốc Tướng quân” năm chứ to cứng cáp hùng hồn, là do chính tay hoàng đế khai quốc tự mình viết.

“Cơ nghiệp trăm năm, bị mất trong tay ta.”

Hai tráng hán nâng tấm biển không biết tên gọi là gì, biển đen chữ vàng, tùy lúc chuẩn bị thay thế phủ tướng quân.

Khương Tín rốt cục nhịn không được gào khóc, hắn không muốn, hắn thực xin lỗi Khương gia, hắn bất lực dễ tin vô dụng, ngay cả người bán hàng rong cũng không bằng, tới âm tào địa phủ rồi cũng không có mặt mũi gặp tướng quân!

Mười ngón thô ráp cào vào sàn nhà, máu tươi đầm đìa, các đại tướng quân cùng chiến mã từ nơi này xuất chinh, vô số người bước qua tấm biển này, rốt cục dưới máu tươi và nước mắt của một người, tất cả vinh quang cao chót vót được lưu vào sử sạch đều bị sụp đổ.

Khương Tín đột nhiên nóng nảy, quyết tuyệt lao tới sư tử bằng đá ở trước cửa, hai tráng hán thể mà không thể ngăn được hắn. Người vây xem cũng phải thổn thức—- trăm năm Khương gia, cứ kết thúc như vậy. Chính mắt thấy một màn như vậy, không biết là may mắn, hay là bất hạnh.

“Bành….” Bống dưng có một cây gậy lao tới, nện vào dưới chân Khương Tín, hắn giẫm lên gậy gỗ rồi lăn lông lốc, dưới chân trượt một cái, liền bất tỉnh nằm trên mặt đất.

Đám người theo phương hướng gậy gỗ lao tới chia thành hai bên, có người nhận ra đó là cháu ngoại của Khương Chiến Vũ.

“Hay!” Như là xiếc ảo thuật tới cao trào, không ít quần chúng đều vỗ tay, mặt lộ chờ mong. Dù sao cũng là con trai của đương triều tả tướng, nhất định rất có tiền.

Mạnh Chu vỗ vỗ tay, miệng còn ngậm một cái bánh bao, hắn cắn một mồm to bánh bao, khiến cho hai má phồng ra, vừa nhai vừa lạnh lùng nhìn người đối diện.

Nghèo nàn ăn bánh bao.

Mua không.

Ta chỉ đi ngang qua.

Về phần sao lại nghèo như vậy, lại là một phen nước mắt chua xót.

Khi Khương Dao xuất giá, Khương phụ vì áy náy chiến sự gấp gáp mà hôn sự vội vã, hầu như là đào rỗng cả kho ở trong phủ, trang sức đỏ mười dặm, khiến người ngoài ao ước.

Sau khi cha em chết trận, Khương Dao đem tiền tích góp dùng vào chuyện hỏi thăm cha em. Nàng không tin hai người nàng yêu nhất trên đời lại không để lại di cốt, nàng thậm chí nhớ rõ một đêm trước khi Khương Nghi đi, tỷ đệ các nàng còn vì chuyện hôn sự mà giận dỗi.

“Tỷ, ngươi chú ý Mạnh Phủ Thiện, nếu hắn ức hiếp ngươi, chờ ta trở lại thu dọn hắn !” Năm ấy Khương Nghi mười sáu tuổi đã cao hơn Khương Dao một cái đầu, ngửa cổ không nhìn nàng, từ đầu tới đuôi không muốn kêu Mạnh Phủ Thiện một tiếng tỷ phu.

Khương Dao rốt cuộc không đợi được lời hứa hẹn này được thực hiện.

Người Khương Dao liên hệ, cách mấy tháng sau mang về một ít di vật ở chiến trường, như là vải vụn, chiến giáp, không biết là lấy từ đâu, dù sao Khương Dao liếc mắt một cái là nhìn ra đồ của cha và em trai, vì thế rất tin tưởng người này không nghi ngờ, đồ cưới liền được đem ra lấp đầy cái động không đáy.

Trực giác của Mạnh Chu cho rằng Khương Dao bị người ta lừa, nếu không sau khi triều đình xác nhận đã tử vong, làm sao còn có thể tiểu tốn tất cả để tìm người ? Khiến cho bản thân ở trong những năm tháng sau này, không thể không vì đứa con mà dựa vào Mạnh gia mà sống. Lại nói ai có năng lực lấy được di vật của Khương phụ ? Người sau lưng có liên quan gì đến trận chiến bại này hay không ?

Mọi người nín thở chờ đợi, nhìn không chớp mắt, yên lặng chờ Mạnh Chu ăn xong bánh bao nói hai câu.

Bánh bao này sao mà ăn mãi không xong thế ?

Có ăn ngon như vậy sao….. ?

Có người nuốt nuốt nước miếng.

Ngoài mười mét, Sờ Hoài Dẫn thu lại chiếc quạt đang định ném, đút vào trong tay áo, chớ thấy rõ vẻ mặt của Mạnh Chu, mắt phượng nhíu lại.

“Mạnh, Chu.” Đầu lưỡi Sở Hoài Dẫn chuyển mấy lần, mới phun ra hai chữ này.

Quý Dương ở bên người thấy chủ tử hận không thể đem hai chữ này  nghiền nát, âm thầm toát mồ hôi.

Một nén nhang trước có người bẩm báo nơi ở của Khương gia bị Khương Tin thua bạc, Quý Dương nhớ lời dặn “để ý Khương gia” của chủ tử, lập tức phái người tới chuộc. Sở Hoài Dẫn trùng hợp đi qua, liền quyết định tự mình đi một chuyến.

Thế cục không rõ, Sở Hoài Dẫn còn nhận ủy thác của người khác, nhưng không thể can thiệp rõ ràng. Tướng quân phủ có thể bị bán một lần, sẽ có lần tiếp theo, trị được phần ngọn không trị được phần gốc…. Sở Hoài Dẫn nhìn Khương Tín nửa chết nửa sống trên mặt đất, khóe miệng cong lên, đem ánh mắt dời về phía Mạnh Chu đang ở trong trung tâm đám người.

Con mèo nhỏ này cũng thật thích thay mặt cho người khác.

Không có sức lực gì, lại có dáng vẻ giương nanh múa vuốt, nếu có người muốn nắm móng vuốt của hắn, hắn sẽ há mồm đem những lời nói dối nuốt trở lại !

Quý Dương đi theo bên người Sở Hoài Dẫn mấy năm, vẫn có lúc không thể hiểu được suy nghĩ của chủ tử. Ví dụ như hiện tại. Vẻ mắt hắn phức tạp nhìn Mạnh Chu không coi ai ra gì gặm bánh bao, cũng chỉ có hắn mới có khả năng đi trêu chọc Diêm Vương.

Lúc Quý Dương thu dọn thư phòng, còn than thở cho vận mệnh của “Trương Chu”, hắn bất ngờ không kịp phòng bị lại biết được tên thực của người ta là Mạnh Chu.

Mạnh Chu, đó chính là người mà chủ tử đồng ý che chở.

Quý Dương không thể không cảm khái một câu gặp may mắn.

Ông chủ Hoàng nín nhịn nhìn chằm chằm Mạnh Chu ăn xong, theo tin tức hắn nhận được, Mạnh Chu ở Mạnh gia còn không bằng hạ nhân, hắn không tin Mạnh Chu có thể đưa ra sáu ngàn lượng, chỉ sợ ngay cả sáu mươi lượng cũng không có. Nhưng trước mặt bao người, hắn chỉ có thể chờ, cảm giác giống như mình đang cố gắng nuốt mười cái bánh bao.

Hôm nay Mạnh Chu thật sự chỉ là nổi hứng mà đổi đường đi về nhà, kết quả khiến hắn gặp được một chuyện khó giải quyết như vậy. Động tác hắn chậm rãi, nhưng đầu óc hắn đang di chuyển rất nhanh.

Giấy trắng mực đen, chủ nhân Khương gia đồng ý ký tên đã có hiệu lực, ngoài cách lấy bạc ra trả nợ thì cũng không còn cách nào khác. Cho dù Khương gia thật sự đổi chủ, tổ huấn khắc vào máu thịt cũng không cho phép bọn họ giống như lưu manh quỵt nợ.

Mạnh Chu là trứng chọi đá, bánh bao cũng ăn không ra vị ngọt. Mạnh gia bị Chu thị nắm giữ,  sẽ không rỉ cho hắn một phân tiền. Hắn tới nơi này nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, cũng không tìm ra được con đường phát tài ngay lập tức, cũng không ai chịu cho hắn mượn.

“Sáu ngàn lượng ! Rốt cuộc ngươi có hay không ? Trên người không có trở về lấy cũng được, ta ở đây chờ.” Ông chủ Hoàng chắc chắn Mạnh Chu không lấy ra được, lời nói giả vờ hào phóng.

“Ta có nói ta sẽ trả tiền thay hắn sao ?” Vẻ mặt Mạnh Chu kì quái.

Ông chủ Hoàng bị nghẹn, dựa vào tính tình lúc trước của Mạnh Chu, chẳng lẽ không phải là sẽ khóc lóc cầu xin hắn thư thả cho mấy ngày sao ?

Hắn lớn tiếng nói : “Nếu như vậy, người đâu tới thay tấm biển này !”

“Từ từ.” Thanh âm Mạnh Chu không lớn, người ở đây lại có thể nghe thấy : “Khương Tín chơi bạc bị thua, Khương gia quyết không làm ra chuyện quỵt nợ mất mặt kia. Nhưng phủ tướng quân chính là thái tổ ban tặng, ông chủ Hoàng muốn tháo tấm biển này xuống, có nên đi lên trên bẩm tấu với bệ hạ hay không ? Như vậy, chờ bản quan bẩm báo bệ hạ, ông chủ Hoàng ra tay lần nữa cũng không muộn ?”

Dám ở dưới chân thiên tử mở sòng bạc, vậy tất nhiên là có chỗ dựa vững chắc. Ông chủ Hoàng có thể bị vài ba lời ba xạo của Mạnh Chu hù dọa, hắn cân nhắc một lúc, Thiên Nguyên Đế nếu biết được Khương gia đem phủ đệ ngự ban gán nợ cho sòng bạc, không chừng người xui xẻo lại là người nào đó. Đến lúc đó long tâm giận giữ, mặt mũi của Khương gia cũng mất hết toàn bộ, mặc cho ai cũng phải mắng một câu con cháu không ra gì.

Đồng lứa này của Khương gia, quả nhiên đều là ngu xuẩn.

“Được rồi, ta sẽ chờ ba ngày !” Ông chủ Hoàng sửa vẻ mặt hung ác, thoải mái đồng ý.

Mạnh Chu nhìn dáng vẻ sảng khoái rời đi của ông chủ Hoàng, ợ lên một cái.

Một bình luận cho “chương4”

Leave a Reply