chương4

Trịnh Gia Hòa cũng nhìn thấy Cố Ngôn Tử, cũng ngừng bước chân lại.

Cha cùng ông ngoại Cố Ngôn Tử quan hệ rất tốt, hắn bởi vì chuyện khi còn bé, đối với Cố gia cũng thật cảm kích, bởi vậy hai nhà mấy năm nay tuy rằng không ở chung một thành phố, nhưng liên hệ chưa từng ngừng.

Hắn biết Cố Ngôn Tử bỏ nhà ra đi, cha mẹ Cố Ngôn Tử nhờ hắn chăm sóc Cố Ngôn Tử…. nếu như hắn có thể tìm được Cố Ngôn Tử.

Lần này ở khách sạn nhà mình nhìn thấy Cố Ngôn Tử, rõ ràng là ngoài ý muốn, hắn còn nghĩ rằng Cố Ngôn Tử thấy mình thì sẽ chạy, không nghĩ tới Cố Ngôn Tử đi về phía hắn.

Tuy rằng trên mặt Trịnh Gia Hòa không lộ ra cái gì, nhưng trong lòng rất kinh ngạc, mà càng làm cho hắn kinh ngạc hơn nữa là, sau khi Cố Ngôn Tử đi tới bên người hắn, thế nhưng giơ tay quàng vào cánh tay hắn.

Trịnh Gia Hòa kỳ quái, chợt nghe thấy Cố Ngôn Tử nói: “Trịnh tổng, tôi biết anh, khách sạn này là của nhà anh phải không? Bọn họ ở trong khách sạn này đuổi đánh tôi! Anh nên dạy dỗ bọn họ!”

Trịnh Gia Hòa sửng sốt, sau đó liền nhìn Cố Ngôn Tử tươi cười.

Hắn bất đắc dĩ cười cười, nhìn về phía quản lý vừa mới tới, dặn dò: “Việc này anh xử lý một chút.”

Nói xong, hắn nhìn về phía Cố Ngôn Tử: “Đi theo tôi.”

“Được!” Cố Ngôn Tử cười rộ lên với Trịnh Gia Hòa, lộ ra hai lúm đồng tiền thật sâu, nhìn rất nghe lời.

Trịnh Gia Hòa nhìn thấy hắn tươi cười, nháy mắt liền cảm thấy mình rất quen thuộc với đứa nhỏ này, lúc trước hắn ở bên cạnh nhà Cố gia, đứa nhỏ này không ít lần trèo tường tìm hắn chơi, khi đó mặt đứa nhỏ này so với hiện tại thì tròn hơn, nhưng tươi cười và má lúm đồng tiền thì vẫn là như vậy.

Vài năm nay hắn bỏ nhà ra đi, cũng không biết ở bên ngoài có được hay không…. Trịnh Gia Hòa có rất nhiều lời muốn nói, cũng không lằng nhằng, liền mang theo Cố Ngôn Tử đến lầu Hải Đường ở phía sau khách sạn.

Ở lầu Hải Đường hắn có một phòng xép giành cho mình, bình thường nếu làm việc trễ, sẽ đến nơi này ở. Bây giờ cũng thật khéo…. Thời gian trước hắn bận rộn tới mức một ngày chỉ ngủ được năm tiếng, hôm nay việc ở gần đây cũng vừa giải quyết xong, muốn sớm nghỉ ngơi một chút nên tới nơi này, không nghĩ tới lại gặp Cố Ngôn Tử.

Trịnh Gia Hòa cứ như vậy mang Cố Ngôn Tử đi, mà đám người Tôn Minh Nghĩa lúc này liền ngây người.

Cố Ngôn Tử nói với bọn họ “Bành Tĩnh Hoằng là cái gì”, còn đi tới chỗ Trịnh Gia Hòa, trong lòng bọn họ ngoại trừ tức giận, còn có sự vui sướng khi người gặp họa.

Trịnh Gia Hòa là người nào? Không nói bọn họ, đến ngay cả Bành Ca cùng bác Bành, cũng không thể nhấc lên quan hệ với hắn!

Một người như vậy, Cố Ngôn Tử cho dù làm cái gì, không nói tới sẽ nhận lấy sự chán ghét cùng vứt bỏ, về sau này, hắn khẳng định cũng không thể sống khá giả!

Ôm tâm tình xem kịch vui, nhóm người Tôn Minh Nghĩa còn lấy di động ra, len lén quay video.

Video Cố Ngôn Tử câu dẫn Trịnh Gia Hòa rồi bị Trịnh Gia Hòa dạy dỗ mà đưa cho Bành ca xem, sẽ khiến cho Bành ca không bị nam hồ ly tinh này lừa gạt nữa, nếu phát ra, còn có thể khiến cho Cố Ngôn Tử không thể tồn tại không giới giải trí này được nữa, thật tốt?

A! biên kịch thế hệ mới gì…. Nếu không có Bành ca, bây giờ Cố Ngôn Tử không biết đang ở đâu!

Video bắt đầu quay, nhưng những chuyện kế tiếp, lại khác hoàn toàn với suy nghĩ của bọn họ.

Cố Ngôn Tử kéo cánh tay Trịnh Gia Hòa, còn lớn tiếng tố cáo với Trịnh Gia Hòa, bọn họ cảm thấy Trịnh Gia Hòa nhất định sẽ bỏ mặc hắn, nhưng mà…. Trịnh Gia Hòa thế nhưng nở nụ cười! hắn còn mang Cố Ngôn Tử đi!

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Trịnh Gia Hòa coi trọng Cố Ngôn Tử sao?

Bộ dạng Cố Ngôn Tử kia tuy rằng không tồi, nhưng bọn họ nhìn cũng không phải rất đẹp, quan trọng hơn là, hắn là nam nhân!

Trịnh Gia Hòa thích nam nhân sao?

Những người này giống như là bị sét đánh, mà quản lý khách sạn An Hoa, kỳ thật cũng không tốt hơn là bao.

Ông chủ lớn ở trong mắt bọn họ, như là một đóa thiên sơn tuyết liên cao không thể với tới, kết quả một tiểu thiếu niên không biết từ nơi nào chạy tới, thế nhưng liền dắt ông chủ lớn đi rồi….

Ông chủ lớn thậm chí còn cười sủng nịnh với tiểu thiếu niên này…

Cũng không biết tiểu thiếu niên này có lai lịch như thế nào?

Vị quản lý này rất tò mò với Cố Ngôn Tử, nhưng chưa quên phải xử lý chuyện trước mắt.

Cố Ngôn Tử nói hắn bị đám người Tôn Minh Nghĩa vây đánh, đám người Tôn Minh Nghĩa lại nói Cố Ngôn Tử quấy rối ở tiệc đính hôn của bạn bọn họ, còn làm dơ quần áo bọn họ còn đánh bọn họ, yêu cầu bồi thường.

Sau khi quản lý trấn an, mới làm cho đám người Tôn Minh Nghĩa đánh mất ý định báo cảnh sát ở trong đầu, lại không ngừng nghỉ đi coi lại camera, nhìn một cái liền biết là có chuyện gì xảy ra….

Mà lúc này, Cố Ngôn Tử đỡ Trịnh Gia Hòa, vừa mới đi vào lầu Hải Đường.

Đúng vậy, chính là đỡ.

Sau khi hắn đến gần, liền thấy vết xanh đen dưới mắt Trịnh Gia Hòa.

Bộ dạng Trịnh Gia Hòa rất cao, thân thể cũng rất gầy yếu, sắc mặt cũng không tốt…. Ông nội Trịnh cũng thật là! Biết rõ thân thể Trịnh Gia Hòa không tốt, còn để hắn làm lụng vất vả như vậy!

Cố Ngôn Tử nghĩ tới chuyện Trịnh Gia Hòa tráng niên chết sớm liền khó chịu, sau đó liền không chút do dự đỡ đối phương.

Dọc theo đường đi, Trịnh Gia Hòa cũng không nói chuyện, Cố Ngôn Tử cũng im lặng, trong lòng suy nghĩ rất nhiều.

Nghĩ tới những chuyện đời trước của hắn cùng Trịnh Gia Hòa, nghĩ tới chuyện mình cùng Trịnh Gia Hòa ở chung những năm gần đây, còn suy nghĩ làm sao để tiếp xúc với Trịnh Gia Hòa.

Người nhớ thương hai năm hiện tại lại đứng trước mặt mình… Cố Ngôn Tử chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình đổ đầy mồ hôi.

“Được rồi, mọi người đã không còn ở đây, không cần đóng kịch.” Trịnh Gia Hòa cho trợ lý mở cửa ra, sau đó thì rời đi, liền cười nhìn về phía Cố Ngôn Tử.

Hắn không ngu ngốc, đương nhiên đoán ra Cố Ngôn Tử đột nhiên nắm lấy hắn cáo trạng, là muốn cáo mượn oai hùm.

Thế nhưng, đứa nhỏ này diễn trò còn diễn chân thành như vậy, thế mà còn kéo hắn đi một đường….

Hai người nam nhân tay trong tay cùng nhau đi bộ có chút lạ, hơn nữa…. cũng không biết Cố Ngôn Tử nghĩ như thế nào, lúc kéo hắn, có chút giống như là đỡ hắn….

“Chú Trịnh.” Cố Ngôn Tử nhìn Trịnh Gia Hòa, ngượng ngùng cười cười.

Vừa rồi hắn quả thật là mượn Trịnh Gia Hòa để chọc giận đám người Tôn Minh Nghĩa, mà hiện tại…. hắn nghĩ tới lúc hắn cùng Trịnh Gia Hòa cùng rời đi, biểu tình của đám người Tôn Minh Nghĩa nghĩ thôi đã thấy buồn cười.

Thế nhưng hiện tại không phải là thời điểm vui vẻ….

Cố Ngôn Tử đỡ Trịnh Gia Hòa ngồi trên sô pha: “Chú Trịnh, chú mau ngồi xuống!” hắn cũng không hiểu gì về bệnh tim, nhưng biết được người bị bệnh tim không thể mệt nhọc.

Trịnh Gia Hòa nghe được hai chữ “chú Trịnh” liền sửng sốt.

Bối phận của hắn cao hơn Cố Ngôn Tử, nhưng lúc trước Cố Ngôn Tử không chịu gọi hắn là “chú”, lần này sao lại đột nhiên đồng ý gọi?

Trịnh Gia Hòa cũng hơi khó hiểu, nhưng bị Cố Ngôn Tử kéo tới bên sô pha ngồi xuống, nhìn thấy nụ cười “ân cần” trên mặt Cố Ngôn Tử, hắn cũng hiểu được.

Cố Ngôn Tử, chỉ sợ là muốn nhờ…. Hẳn là muốn mình không đem chuyện của hắn nói cho ba mẹ hắn đi?

“Ngôn Tử, cha mẹ cậu vẫn một mực tìm cậu.” Trịnh Gia Hòa nói.

“Vâng.” Cố Ngôn Tử lên tiếng, cha mẹ hắn vẫn tìm hắn, hắn cũng biết, cũng vì nguyên nhân này, mỗi lần hắn gọi điện báo bình an hoặc là gửi thư báo bình an về nhà, đều chọn một nơi rất xa.

“Cho nên tôi sẽ nói với bọn họ tôi thấy cậu.” Trịnh Gia Hòa lại nói.

Cố Ngôn Tử gật đầu.

Hắn từng rất ghét cha mẹ mình.

Cha mẹ yêu cầu rất cao với hắn, quản rất nghiêm.

Từ nhỏ hắn đã bị buộc học rất nhiều loại tri thức, áp lực lớn không nói, với cha mẹ cũng không hề trao đổi.

Khi đó hắn vẫn cảm thấy cha mẹ hắn coi hắn như công cụ, sau đó hắn lại xuất quỹ với cha mẹ, bị đánh cho một trận, cuối cùng rất thất vọng với cha mẹ.

Thế nhưng, sau khi chết qua một lần, những thứ này không tính là gì.

Cố Ngôn Tử nghĩ tới chuyện đời trước, hơi hoảng hốt, Trịnh Gia Hòa lại cho là hắn không vui.

“Tôi biết anh Cố yêu cầu rất cao với cậu, nhưng bọn họ vẫn là cha mẹ cậu….” Trịnh Gia Hòa nghĩ tới lúc trước Cố Ngôn Tử không có thời gian vui chơi, chỉ có thể lừa bảo mẫu muốn ngủ trưa, sau đó bớt thời gian trèo tường đi tìm mình chơi, cũng hơi đồng tình với hắn, nhưng vẫn nói: “Cậu có gì không vừa lòng, thì nên cùng bọn họ nói rõ ràng, như vậy mới có thể tìm ra cách giải quyết.”

“Cháu biết, cảm ơn chú Trịnh.” Cố Ngôn Tử gật đầu, sau đó chú ý tới vẻ mặt tiều tụy của Trịnh Gia Hòa.

Hắn đi theo tới đây, khẳng định là quấy rầy Trịnh Gia Hòa nghỉ ngơi! Cố Ngôn Tử quan tâm nhìn về phía Trịnh Gia Hòa: “Chú Trịnh, cháu sẽ liên lạc với cha mẹ, chú đi ngủ trước đi.”

Trịnh Gia Hòa cũng không tin lời nói của Cố Ngôn Tử, còn nghĩ tới Cố Ngôn Tử muốn chờ mình rời đi thì nhân cơ hội chạy trốn…. hắn lấy di động ra, trực tiếp gọi video cho Cha Cố đưa cho Cố Ngôn Tử: “Tôi chưa muốn ngủ, cậu gọi trước đi.”

Cố Ngôn Tử: “….”

Cố Ngôn Tử cầm lấy di động một lát, khi video được chấp nhận, sau đó khuôn mặt nghiêm túc của ba hắn hiện lên màn hình.

“Ba.” Cố Ngôn Tử cười kêu một tiếng.

Từ nhỏ hắn chỉ sợ cha mình, nhưng sau khi từ quỷ môn quan trở về, sau khi tỉnh lại nhìn thấy cha mình luôn lộ ra khuôn mặt lãnh lẽo lại rơi nước mắt giải thích với mình, đột nhiên không sợ nữa, sau đó qua hai năm kia, hai cha con họ ở chung rất tốt, cái gì cũng có thể nói được.

Bởi vậy, thái độ của hắn thật tự nhiên, nhưng phản ứng của ba hắn, còn hơi kịch liệt.

Lúc cha Cố vừa nhận video, vẻ mặt hơi nghiêm túc, sau khi nhìn thấy hắn, lập tức híp mắt nhìn chằm chằm: “Anh anh anh! Anh là tiểu vô liêm sỉ! mấy năm nay chạy đi đâu?!”

“Con ở thành phố B….”

“Cánh cứng rồi phải không? Đột nhiên bỏ chạy không thấy bóng! Anh là tiểu vô liêm sỉ »

« Vâng…. »

« Tiểu vô liêm sỉ, năm mới cũng không về nhà, anh anh được đấy ! »

« Ba, chúng ta nói chuyện thật tốt được không ? » Muốn nói nhưng vài lần bị chặn lại Cố Ngôn Tử bất đắc dĩ kêu một tiếng. Từ ngữ của ba hắn thật nghèo nàn, lúc đối mặt với hắn, luôn một câu rồi lại một câu « tiểu vô liêm sỉ. »

Xưng hô này nghe quen rồi thì không sao cả, nhưng hiện tại nơi này còn có người khác….

« Anh không cần kêu tôi là ba ! » Cha Cố lại nói : « Anh lại gây chuyện gì rồi phải không ? lúc trước không thấy gọi cho tôi, hiện tại gây chuyện rồi mới  nhớ tới tôi ! anh không phải rất kiên cường sao ? không phải nói đi ra ngoài xây dựng được sự nghiệp rồi mới về nhà sao ? đi xông xáo đi ! »

Cố Ngôn Tử : « …. » Ba hắn thế nhưng dữ với hắn như vậy.

Không, thật ra là rất bình thường. Đời trước lúc hắn được người nhà tìm thấy cũng đã hấp hối, ở phòng ICU nằm vài ngày mới chuyển nguy  thành an, khẳng định đã dọa ba hắn, sau đó ba hắn đương nhiên gì cũng nghe hắn, đến ngay cả tính hướng của hắn cũng không quản, nhưng hiện tại hắn rất tốt….

Ba hắn còn chưa nói xong : « Tiểu vô liêm sỉ, anh sửa lại tật xấu kia của anh, sau đó ngoan ngoãn về nhà…. »

Cố Ngôn Tử cắt đứt video, yên lặng trả điện thoại lại cho Trịnh Gia Hòa.

Kỳ thật hắn không ngại bị mắng vài câu, nhưng hắn cũng phải có mặt….

Hơn nữa…. « Chú Trịnh, chú nhanh đi nghỉ ngơi đi ! cháu đỡ chú đi vào ? »

Trịnh Gia Hòa : « Đỡ ? »

3 Trả lời “chương4

Gửi phản hồi