chương4

Sáng sớm ngày tiếp theo, Phó Triệt đưa Dung Hoa tiến cung, thời điểm Phó Triệt đi Phó Trạm không đi tiễn, một thái dám nhị đẳng đưa Dung Hoa về chỗ ở, lại phái hai thái dám hai cung nữ đến đây hầu hạ, Phó Triệt liền lên đường.

Hôm nay Liễu Tô không dám dậy trễ nữa. Sáng sớm liền thức dậy, nhưng hắn phát hiện dậy sớm lại không có gì làm, hoàng thượng vào triều, hắn chỉ có thể tự mình ra ngoài đi dạo.

Người ở điện Hàm Chương không dám cản hắn, Liễu Tô liền đi theo đường nhỏ, đi tới đi tới, hắn liền phát hiện được hơi thở của đồng loại.

Đi theo hơi thở, liền thấy được Dung Hoa đang dựa vào bên cửa.

Bộ dạng Dung Hoa thoạt nhìn cũng mười sáu mười bảy tuổi, mặt tròn tròn, một đôi mắt to ngập nước, tương đối xinh đẹp.

Nhưng mà miệng hắn đang bĩu xuống, bộ dạng như muốn khóc, Liễu Tô đi qua hắn cũng không phát hiện.

“Ngươi làm sao vậy?”

Dung Hoa đột nhiên nghe thấy thanh âm liền hoảng sợ, đề phòng nhìn Liễu Tô, “Ngươi là ai?”

Liễu Tô nháy mắt, thế mà không nhận ra hắn là yêu? Tu vi khẳng định không cao. Hắn nhìn trái nhìn phải, không thấy có người, liền giơ tay nắm cố tay đối phương, bát mạch cho hắn.

Dung Hoa đột nhiên bị nắm cổ tay, dại mặt ra, sau đó liền giãy dụa, “Ngươi buông ta ra! Ngươi là ai? Buông ra!”

Liễu Tô bị đẩy lảo đảo, cũng có chút không vui, “Ngươi sao lại suy yếu như vậy, còn như vậy nữa ngươi ngay cả hình người cũng không duy trì được, ta xem cho ngươi!” cũng không phải muốn hại ngươi.

Nghe vậy Dung Hoa sửng sốt, chớp chớp mắt to, “Ngươi, ngươi biết ta là….”

Có gì đâu? Liễu Tô lơ đễnh, “Ngươi như vậy rất nguy hiểm, ta thấy ngươi tuy rằng không lớn, nhưng căn cốt chắc là vẫn còn, làm sao lại biến thành như vậy?”

Dung Hoa không nói lời nào, Liễu Tô cũng không hỏi, lại cầm tay bắt mạch cho hắn, “Không tốt lắm, ngươi theo ta đi bên kia, ta có thuốc chữa bệnh cho ngươi.”

Nhìn thấy người trước mặt cũng giống như chính mình, Dung Hoa liền không hiểu sao lại rất tin tưởng đối phương, vì thế khi Liễu Tô mời, Dung Hoa không nghĩ ngợi gì mà gật đầu, “Cảm ơn ngươi.”

Liễu Tô mang Dung Hoa đến nơi hắn ở, để cho Dung Hoa ngồi xuống, mình thì đi lấy hòm thuốc ra, lục lọi nửa ngày, rốt cục trong một ngóc ngách tìm được một bao nhỏ, kích động lấy ra đưa cho Dung Hoa, “Ngươi uống viên thuốc này, đem độc trong cơ thể ngươi đẩy ra ngoài trước.” nói đến đây, Liễu Tô nhướng mày, “Có phải có  người ăn hiếp ngươi hay không, trong cơ thể ngươi sao lại có nhiều độc như vậy, ngươi chỉ biết đè xuống, tích ở trong cơ thể, may mắn phát hiện sớm, không bị thương căn cốt, nếu không đừng nói là hình người, sợ là đã chết.”

Nghe thấy sẽ chết, Dung Hoa run lên, chén trà trong tay cũng bị sánh ra một ít, mu bàn tay non mịn đỏ lên một mảnh, Liễu Tô vội vàng đem tay mình đặt lên, sau khi bỏ ra, tay Dung Hoa đã tốt lên, “Uống thuốc trước đi.”

Thuốc của Liễu Tô là một viên thuốc nhỏ, nhỏ như hạt gạo, mỗi lần uống một viên, thân thể Dung Hoa muốn dưỡng tốt, phải phí chút công sức.

Uống thuốc, Dung Hoa cũng không còn cẩn trọng, hỏi Liễu Tô: “Ngươi là người nào?”

Liễu Tô biết hắn muốn hỏi mình là yêu gì, hắn chỉ vào cây liễu có thể nhìn thấy qua cửa sổ, nói: “Nó.”

Dung Hoa theo phương hướng hắn chỉ nhìn qua, sợ hãi than, “Ghê gớm thật!”

Liễu Tô có chút kiêu ngạo, “Đó là đương nhiên, ở trong hoàng cung này chỉ có cây này là già nhất, cũng chỉ có một cây này mở linh thức.”

Dung Hoa nói: “Ta là một gốc cây bồ công anh, trời sinh số khổ, vừa mới khai linh thức không lâu, cho nên mới yếu như vậy.”

Liễu Tô có chút cảm khái, thật ra cũng như mình, hắn là thụ tinh, mà Dung Hoa lại là một gốc tiểu bồ công anh, hiện giờ linh khí trong trời đất loãng, có thể tu luyện thành tinh nhất định là mất rất nhiều công sức, càng đừng nói là một gốc cây bồ công anh, “Ngươi rất không thương thân thể của mình, ngươi là yêu, cho dù đối phương có lợi hại như thế nào, tự bảo vệ mình ngươi khẳng định là làm được, cố tình khiến mình biến thành như vậy, được rồi, sau này nhất định phải yêu quý thân thể của mình, nếu không sớm hay muộn cũng bị hạ độc chết, ta đưa thuốc cho ngươi sáng tối uống ba lần, cơm nước xong thì uống, uống liên tục một tháng, độc trong cơ thể ngươi sẽ bị đẩy ra hết, lại cố gắng uống thêm một chút thì căn cốt có thể khôi phục.”

Dung Hoa cầm chén nghiêm túc lắng nghe, không ngại phiền toái, “Đa tạ tiền bối.”

“Đừng gọi ta là tiền bối, rất lạ, gọi ta Liễu Tô là được rồi, ngươi thì sao? Ngươi sao tới được đây, ta chưa từng gặp qua ngươi?”

“Ta ở trong Tĩnh Vương phủ, ta gọi là Dung Hoa.”

“Tĩnh Vương?” Liễu Tô suy nghĩ một lát, nói: “Ta biết hắn, hắn thường xuyên tiến cung, quan hệ rất tốt với hoàng thượng.”

“Đúng vậy, Vương gia cùng hoàng thượng là huynh đệ, đương nhiên là quan hệ tốt.”

Liễu Tô vừa muốn nói cái gì, Tiểu Hải từ bên ngoài đi vào, “Liễu thái y, hoàng thượng triệu ngài yết kiến.”

“À, được, ta đã biết.” Liễu Tô vừa thu dọn đồ vật này nọ vừa nói: « Dung Hoa, nhớ uống thuốc, còn nữa, sau này không thể lại uống thuốc độc, nếu không ngươi sẽ không toàn mạng. »

Dung Hoa thực cảm kích Liễu Tô, có thể tu luyện thành người đương nhiên không dễ dàng, lại ở trong thời buổi này, yêu có thể tự bảo vệ mình là tốt lắm rồi, càng không cần nói là đi giúp người khác.

Phó Trạm đứng ở cửa sổ, thấy Liễu Tô lưng đeo hòm thuốc, đi theo phía sau Tiểu Hải đến đây, khóe miệng lộ ra mỉm cười, « Hạ Hòe An, đi châm trà cho Liễu thái y. »

Hạ Hòe An liếc mắt ra ngoài cửa sổ, hạ mi, nói : « Được, Nô tài đi ngay. »

Lần này Liễu Tô thuộc bài, hành lễ với Phó Trạm trước, « Hoàng Thượng, để ta bắt mạch cho ngươi đi. »

Phó Trạm đi đến, ngồi vào trên tháp, vươn tay, để cho Liễu Tô chẩn mạch, « Liễu thái y vất vả, bệnh này của trẫm các vị thái y ở thái y viện một cách cũng không nghĩ ra, Liễu thái y nhìn không lớn tuổi, y thuật lại cao minh như vậy, thái y viện cuối cùng cũng có chuyện làm đúng. »

Liễu Tô không biết nên trả lời như thế nào, liền nói : « bệnh của hoàng thượng là hoàng thượng không muốn tốt, nhóm thái y ở thái y viện cũng không có bản lĩnh như ông trời, nên không thể chữa khỏi bệnh cho hoàng thượng. »

Hạ Hòe An bưng trà tiến vào, liền nghe thấy một câu lớn mật như vậy của Liễu Tô, nhưng nhìn mặt mày hoàng thượng vẫn tươi cười, cũng không nói gì, yên lặng dâng trà.

Liễu Tô cảm thấy hắn có thể ở điện Hàm Chương không lâu, bệnh của hoàng thượng tốt lên quá nhanh, thế nhưng cũng tốt, chờ Phó Trạm hết bệnh rồi hắn liền quay về trong cây tiếp tục đợi.

Chẩn xong mạch rồi, Liễu Tô nói : « bệnh của hoàng thượng đã tốt lên rất nhiều, sau này uống chút dược bổ khí huyết là được rồi, hiện tại uống thêm thuốc bổ mà thái y viện trước đây đã kê đơn là được. »

Phó Trạm nghe ra ý tứ Liễu Tô muốn chào tạm biệt, thu hồi tay, đem cổ tay áo sửa sang lại cho tốt, giống như tùy ý nói : « Liễu thái y, y thuật cao minh, trẫm muốn Liễu thái y ở lại điện Hàm Chương, chuyên môn xem bệnh cho trẫm, bệnh này của trẫm cũng không biết khi nào lại bị lại, đến lúc đó Liễu thái y không ở đây, làm sao hầu hạ được ? ngươi  nói có đúng không, Liễu thái y ? »

Hạ Hòe An cúi đầu, nghĩ thầm lý do này của hoàng thượng là ý gì, chẳng lẽ thái y viện cách điện Hàm Chương rất xa ?

Nhưng hoàng thượng dám nói, Liễu thái y cũng dám đồng ý, « Cũng tốt, đa tạ hoàng thượng. »

Khóe miệng Phó Trạm cười càng rõ ràng, cố nén ý cười, ho nhẹ một tiếng, « Đúng rồi, trẫm nghe nói ngươi đem Dung Hoa đến chỗ ngươi ? ngươi biết Dung Hoa là ai không ? »

Tay Liễu Tô đang thu dọn đồ vật liền ngừng lại, « Biết, Dung Hoa nói hắn ở Tĩnh Vương phủ. »

« Vậy…… ngươi có biết hắn và Tĩnh Vương phủ có quan hệ gì không ? » Phó Trạm nhìn chằm chằm mặt Liễu Tô, không muốn bỏ qua một phản ứng nào.

Liễu Tô có chút nghi hoặc ngẩng đầu, « Hắn không có nói. »

« Dung Hoa là người trong phòng Tĩnh Vương. » Phó Trạm nói trắng ra, nhìn chằm chằm Liễu Tô, muốn nhìn phản ứng của hắn.

Quả nhiên, Liễu Tô sửng sốt, sau đó mờ mịt ngẩng đầu, sắc mặt Phó Trạm khẽ thay đổi, kế tiếp chợt nghe Liễu Tô cau mày hỏi : « Người trong phòng là ý gì ? »

« ….. » Phó Trạm có chút vô lực, Liễu Tô nhìn qua chỉ mới hai mươi tuổi, thời điểm nhìn người khác ánh mắt thật trong sáng, hắn biết Liễu Tô là thật sự không hiểu, chính là vẻ mặt tiểu hài tử thuần khiết chờ giải thích, điều này làm cho hắn phải giải thích như thế nào ?

Hạ Hòe An thấy bộ dạng hoàng thượng muốn nói lại thôi, đáy lòng thở dài một hơi, tiến lên nói : « Liễu thái y, người trong phòng ý là Dung Hoa công tử cùng Tĩnh Vương điện hạ có phu thê chi thật. »

Mặt mày Liễu Tô càng nhăn nhó, trong lòng Phó Trạm có chút không thoải mái, hắn dời mắt, ngón tay ở trong tay áo chậm rãi nắm lại, quả nhiên….

« Nếu bọn họ là vợ chồng, là ai hạ độc Dung Hoa ? không khỏi quá ác độc đi, một lần hai lần liền thôi, lại  nhiều lần như vậy, độc trong cơ thể hắn bị hắn đè xuống, lại không loại bỏ ra ngoài, thân thể càng ngày càng kém, sắp chết rồi, nếu hôm nay không gặp ta, hắn thật sự không thể nhìn thấy Tĩnh Vương trở về. »

Phó Trạm sửng sốt, nghi hoặc nhìn Liễu Tô, « Ngươi chẳng lẽ không kinh ngạc quan hệ của bọn họ sao ? »

Liễu Tô nghiêng đầu, không rõ nguyên do, « Có cái gì mà kinh ngạc nha, tổ phụ của hoàng thượng cũng có quan hệ với nam nhân giống như Dung Hoa cùng Tĩnh Vương, nhưng cũng không phải một người. »

Hạ Hòe An thật sự không biết mình có nên đem lỗ tai đặt ở ngoài điện Hàm Chương không, hắn ở trong cung nhiều năm như vậy, cũng chưa từng nghe ai đem bí sứ trong cung của hoàng đế năm đó nói ra trước mặt hoàng thượng, nếu không sợ khi quân phạm thượng, hắn sau này thật muốn xem Liễu thái y là thần tiên mà cúng bái.

Nhưng mà sắc mặt Phó Trạm cũng chỉ hơi nhăn nhó , thế nhưng cũng không tức giận, mà là xấu hổ, thật ra cũng chưa từng có người đem chuyện này nói toẹt ra như vậy. Sắc mặt hắn liền nhanh chóng khôi phục như bình thường nói : « Mẫu phi Tĩnh Vương muốn ôm tôn tử, nhưng Tĩnh Vương có tình ý với Dung Hoa, không gần nữ sắc, làm sao có tôn tử cho nàng ôm, cho nên thái phi muốn giết chết Dung Hoa, không nghĩ tới mỗi lần đều bị hắn hóa hiểm thành lành. »

Liễu Tô nghe xong tức giận đến hai  má phồng lên, « Làm sao có thể mỗi lần hóa hiểm thành lành, nếu thái phi còn ra tay nữa, nếu Dung Hoa không sớm trị liệu, không sống nổi một tháng ! »

Phó Trạm cũng hoảng sợ, mỗi lần thái phi cho Dung Hoa uống độc dược, Dung Hoa luôn có thể khôi phục, chẳng qua thân thể suy yếu vài ngày, không lâu sau thì tốt lên, Tĩnh Vương cũng không truy cứu, không nghĩ lại còn nghiêm trọng như vậy, nhắc tới Dung Hoa cũng là gặp may mắn, đụng phải ngươi. »

« Hừ ! » Liễu Tô cả giận nói : « Không phải là sinh đứa nhỏ thôi sao ? ai mà không sinh được ? » nói xong tức giận đeo hòm thuốc lên lưng hung hăng bước đi, lại quên dập đầu hành lễ.

Lần này Hạ Hòe An đã có thể vui mừng đi ra ngoài uống trà lạnh, hoàng thượng đồng ý dung túng, vậy là đặc quyền của hắn.

3 Trả lời “chương4

Gửi phản hồi