chương4

Tiểu nhân ngư gần đây có chút mệt, ban ngày hoa hết trí nhớ đi học, buổi tối hao hết thể lực ứng phó đại hoàng tử.

Vì ngày nghỉ nên lấy hình dạng đuôi cá đi ngủ, kết quả bị đại hoàng tử phát rồ vuốt đuôi uy hiếp, “Còn chưa thử qua như vậy, nghe nói càng thoải mái hơn.”

Tiểu nhân ngư sợ tới mức hồn vía lên mây, nhanh chóng đem cái đuôi nhỏ của chính mình giấu đi, vì thế đại hoàng tử nhân cơ hội mà vào.

Tiểu nhân ngư khóc hu hu trân châu rớt xuống, đại hoàng tử cảm thấy mĩ mãn ôm tiểu nhân ngư thê thảm thở phào một hơi, thật dễ chịu.

Trách không được lại có nhiều người thích nuôi tiểu nhân ngư mảnh mai.

Tư vị không tồi.

Vài ngày sau phóng túng, truyền tới tin tức hải trùng tộc thường xuyên bạo động, vì thế đại hoàng tử không thể không dấn thân vào một lượng lớn công việc.

Hải trùng tộc cùng nhân ngư giống nhau sinh sống trong biển, nhưng ở giá trị nhan sắc lại khác nhân ngư một trời một vực, giá trị vũ lực cũng là một trời một đất. Hải trùng sinh sôi nảy nở mau, chu kỳ sinh trưởng lại ngắn, mỗi lần xuất hiện đều là chồng chất, tạo thành tổn thất rất lớn cùng số lượng nhân viên chết và bị thương cũng rất nhiều, quả thực khiến cho người ta phiền không thể phiền hơn.

Ba quân đoàn dưới danh nghĩa đại hoàng tử đúng là lực lượng mạnh nhất để đối phó hải trùng tộc, chính là nhu cầu về vũ khí cùng đá năng lượng rất là khan hiếm, mà nhà tiểu nhân ngư ở Hải Tinh lại có mỏ khai thác đá lưu huỳnh lớn nhất tinh cầu. Bởi vậy đại hoàng tử làm con rể Hải Tinh, các hạng mục đồ cưới của tiêu nhân ngư hắn là người phụ trách, hầu như là vội đến xoay quanh, một mặt phải thúc giục Hải Tinh khai thác đá lưu huỳnh, một mặt phải trấn an đám bộ hạ đang gào khóc chờ vũ khí, và quan trọng hơn là phải thời thời khắc khắc chú ý hướng đi của hải trùng.

Đại hoàng tử thiếu phương pháp phân thân, xem hải trùng tộc xấu xí hơn, liền càng nhớ tới tiểu nhân ngư trơn mượt mềm mại ở trong nhà, đợi có cơ hội sẽ dùng sức khi dễ người, thế cho nên tiểu nhân ngư vừa thấy hắn đi đến liền cảm thấy mông đau đau.

Đợi cho tới ngày tiệc từ thiện, đại hoàng tử mang theo tiểu nhân ngư đã được ăn mặc lộng lẫy đi tham dự, tiểu nhân ngư khẩn trương tóm chặt ống tay áo đại hoàng tử theo sát sau người hắn.

“Lui lại làm gì, cậu đường đường là hoàng phi, ngẩng đầu ưỡn ngực cho tôi.” Đại hoàng tử đem người kéo tới trước mặt, giọng nói không vui.

Tiểu hải sản không đánh nhau được, làm bình hoa cũng không đảm đương nổi, chỉ biết khóc khóc khóc, thật sự là con cá vô dụng.

Tiểu nhân ngư vừa bất lực lại tủi thân, không dám ở trước mặt đại hoàng tử rụt rè, chỉ có thể ngoan ngoãn đồng ý, miễn cương ưỡn thẳng bộ ngực nhỏ.

Diện mạo đại hoàng tử tuấn mĩ lại quyền cao chức trọng, mặc kệ ở đầu người đều là vị trí trung tâm, đêm nay lại có tiểu nhân ngư có chút thần bí ở đây, không ít người đều đi tới chào hỏi để liếc mắt một cái.

Sau khi cảm giác mới mẻ qua đi, mọi người lại đặt sự chú ý lên người đại hoàng tử, đem tiểu nhân ngư bỏ qua một bên.

Tiểu nhân ngư rốt cuộc thở ra một hơi, lén lút chạy tới khu điểm tâm ăn.

Các loại điểm tâm ngọt ngào được làm từ bơ động vật, hương vị ngọt ngào tinh tế, vào miệng liền tan, rất là hợp khẩu vị tiểu nhân ngư.

Một miếng rồi một miếng, bận rộn không ít.

Ăn chính là lúc cảm thấy mĩ mãn nhất, thoải mái đến mức cái đuôi cũng muốn lộ ra.

Tiểu nhân ngư sờ sờ bụng nhỏ gồ lên, ợ lên một cái mang theo hương vị bơ ngọt ngào.

“Đại hoàng tử phi thật xinh đẹp, trách không được được xưng là hào quang của Hải Tinh.”

Đột nhiên vang lên tiếng người khiến cho tiểu nhân ngư kinh sợ nuốt luôn miếng bánh ngọt, hắn chọn vị trí đứng thật đúng dịp, bên cạnh chính là một cây cột lớn, bên kia có mấy người đang nhỏ giọng nói chuyện.

Được khen trong lòng tiểu nhân ngư càng vui vẻ, nhịn không được đi tới gần.

“Thế nhưng đại hoàng tử không phải là không thích như vậy sao? Sao lại đồng ý việc hôn nhân này.”

“Có thích hay không không quan trọng, ai có thể có giá trị hơn đại hoàng tử phi, cưới hắn tương đương với có quyền khai thác đá lưu huỳnh, đứa ngốc mới không đồng ý.”

“ha ha, cũng đúng. Ngươi có thấy sắc mặt ngày đó của Hải Luân không, nàng còn nghĩ vị trí hoàng tử phi là của nàng, kết quả…. Ta nhìn bộ dạng nàng kinh ngạc liền hết giận, mỗi ngày làm giá cho ai nhìn.”

“Hiện tại người ta cũng không từ bỏ đâu, nhìn thấy không, từ khi bữa tiệc tối nay bắt đầu chưa từng tách khỏi bên người đại hoàng tử, xinh đẹp thì làm sao.”

Bánh kem trên tay bị cắn một miếng, tiểu nhân ngư liếm miệng, bánh ngọt đột nhiên không thơm nữa, trong lòng chua xót.

Hắn nhớ tới khi tân hôn bộ dạng đại hoàng tử ghét bỏ, còn thường thường uy hiếp đem mình làm thành sashimi.

Thì ra là thật sự không thích chính mình.

Còn tưởng rằng mở rộng bể bơi cho chính mình, mỗi đem đè nặng khi dễ mình, là có chút thích mình.

Trong lòng tiểu nhân ngư có chút khổ sở, đôi mắt hồng hồng, bộ dạng muốn khóc.

Trong hội trường đại hoàng tử cùng người chung quanh nói chuyện vui vẻ, bên người đứng một nữ nhân xinh đẹp, hai người xem ra rất là thân mật.

Tiểu nhân ngư chề môi, tức giận.

Vừa vặn đại hoàng tử cũng nhìn lại đây, cùng người chung quanh nói vài câu sau đó đi tới chỗ tiểu nhân ngư.

Khí tràng đại hoàng tử dồi dào, đi đương mang theo gió, hai ba bước đã đi tới, liếc mắt một cái đảo qua một đống hỗn độn ở trên bàn, nhăn mày lại, “Ăn thật được.”

Tiểu nhân ngư còn đám chìm trong bi thương nghe xong lời này càng buồn thêm, màng não đều là đại hoàng tử không thích như vậy, đại hoàng tử không thích như vậy.

Không thích còn quản nhiều như vậy, tiểu nhân ngư tức giận liếc mắt hắn một cái, “Không cần…. không cần anh lo.”

Đại hoàng tử đau não, thời kì phản nghịch tới trễ của tiểu hải sản lại tới rồi.

Hắn tốt bụng để cho người đi ăn cái gì, thế nhưng còn dám cãi lại!

“Lá gan của tiểu hải sản thật lớn.” Đại hoàng tử giơ tay đem người  giữ lại, nhéo eo nhỏ một phen.

“A!” tiểu nhân ngư thân kiều thịt quý, thở gấp một chút chủ động lao vào trong lòng ngực đại hoàng tử, “Ngứa.”

Mọi người liếc mắt, ánh mắt lại mang theo thâm ý. Đại hoàng tử cúi đầu vẻ mặt không có cách nào, đem người nửa ôm đi vào phòng nghỉ.

“Cởi quần áo.” Đại hoàng tử đóng cửa phòng nghỉ.

Hiện tại?

Tiểu nhân ngư bị sự không biết xấu hổ của hắn làm cho khiếp sợ, hoảng sợ nói: “Tiệc tối còn không có chấm dứt.”

“Biết, bán đấu giá còn chưa bắt đầu đâu.” Đại hoàng tử thấy hắn đứng bất động, thúc giục nói: “làm sao lại thật thần.”

Hai gò má tiểu nhân ngư phiếm hồng, ấp a ấp úng, “Ở dưới lầu còn có người”

Cho nên vẫn là đừng làm, hơn nữa mông vẫn còn rất đau.

“Đã khóa cửa.” Tiểu nhân ngư thật nhiều chuyện, để cho hắn đổi quần áo còn nhiều lý do như vậy, đại hoàng tử không kiên nhẫn, lại thấy vẻ mặt hắn e lệ, đột nhiên phúc khi tâm linh*.

*Phúc tới thì lòng cũng sáng ra.

Đại hoàng tử cười ta đến gần tiểu nhân ngư, lỗ mãng sờ soạng eo nhỏ của hắn, đè thấp giọng nói, “Nhanh lên, hay là muốn tôi cởi cho cậu?”

Nói xong bàn tay đi xuống đặt lên lưng quần của hắn, tiểu nhân ngư nhanh tay túm chặt lấy quần, ý đồ muốn khuyên bảo đại hoàng tử, “Nhưng mà không có…. Giường.”

Đại hoàng tử ác liệt cười, “Đứng.”

Đã nói không phải người tốt gì, ở bên ngoài còn muốn làm chuyện như vậy. Tiểu nhân ngư thấy rõ chân diện mục nước mắt đều muốn rơi xuống, nén nhịn nước mắt đem quần cởi ra.

Đại hoàng tử từng bước lùi lại, dù bận vẫn ui dung nhìn người nọ cởi, lộ ra hai chân vừa trắng vừa mềm. Tiểu nhân ngư đỏ mặt giương mắt ngắm, bĩu môi xoay người cởi quần áo, “Biến thái.”

“Lại mắng tôi.” Đại hoàng tử đối với hai cánh mông no đủ mềm mịn kia đánh một cái, cảm thụ được mềm mại ở lòng bàn tay, không có lửa cũng bị khơi lửa lên.

“A.” tiểu nhân ngư vừa đau vừa sợ, khuôn mặt vốn đỏ lại càng đỏ hơn, mềm mại kêu một tiếng, che mông xoay lại, trước mặt đã bị che lại.

???

“Thay.”

Tiểu nhân ngư vừa thấy, liền xấu hổ không thôi, đây là một bộ khác trong hai bộ lúc trước chuẩn bị.

Hắn hoàn toàn quên mất chuyện này.

Thì ra là đi lên thay quần áo, mà không phải….

Tiểu nhân ngư bi phẫn che mặt, đều do đại hoàng tử mỗi ngày đều đè hắn làm, làm hai đầu óc hắn toàn là những thứ này.

Hắn rõ ràng là một nhân ngư trong sáng và tốt bụng.

“Anh anh anh…. Làm chi không nói sớm?”

“Nói cái gì?” Đại hoàng tử thu hồi dáng vẻ không đứng đắn, dùng ánh mắt rất là ngay thẳng nhìn hắn, “Đổi quần áo còn nhiều lời vô nghĩa như vậy.”

Tiểu nhân ngư có nỗi khổ không nói nên lời, đành phải cúi đầu thay quần áo, nút thắt cởi một nửa, đột nhiên nhớ tới đại hoàng tử còn đang ở đây, “Anh đi ra ngoài.”

Toàn thân trên dưới sớm đã bị hắn gặm còn không cho nhìn, đại hoàng tử hừ một tiếng, không cùng tiểu nhân ngư so đo, nhấc chân đi tới bên cạnh tiểu nhân ngư, có ý dán ở bên tai hắn cười nhẹ, “Tiểu sắc ngư.”

Tiểu nhân ngư đỏ ửng thật vất vả mới biến mất lúc này lại bạo hồng, căn bản không dám nhìn người bên người, chờ trong phòng nghỉ không còn động tĩnh, mới lo lắng phản bác, “Mới…. mới không phải.”

Biến hóa ra đuôi cá toàn thân tiểu nhân ngư giống như sáng lên, đuôi cá màu vàng hồng phối với chỉ vàng chuỗi ngọc thật hoa lệ, dung nhan hắn vốn xuất chúng lúc này lại càng diễm lệ.

Đại hoàng tử ở cửa chờ đợi tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng quả thật là bị kinh diễm, không vừa lòng mà hừ một tiếng, “Tự mình có thể đi không?”

“Có thể…..A?!”

Nói còn chưa xong, tiểu nhân ngư đã bị đại hoàng tử nhẹ nhàng kéo vào trong lòng ngực, nhìn thấy tiểu nhân ngư ôm ấp yêu thương, đại hoàng tử ghét bỏ giơ lên khóe miệng, “Đường còn đi không xong, ta còn phải ôm, nói cậu là con cá vô dụng còn tính là khích lệ.”

Sau đó cố mà ôm lấy tiểu nhân ngư.

Tiểu nhân ngư nhỏ giọng phản bác, “Tôi không phải đi không xong.”

Rõ ràng là ngươi kéo ta, hai mắt cá của ta đều thấy được.

Đại hoàng tử không để ý tới hắn nhỏ giọng phản bác, ôm người đi xuống lầu.

Đuôi cá thật dài còn theo váy dài rũ xuống, châu báu bên trên long lánh quả thực làm mù mắt mọi người. Đại hoàng tử cao lớn anh tuấn ôm tiểu nhân ngư mảnh mai cao quý chậm rãi đi xuống cầu thang, cảnh tượng tốt đẹp này giống như là mộng ảo ở trên đời.

Ánh mắt của cấp dưới đều chăm chú nhìn lại đây khiến cho đại hoàng tử khó chịu, lực đạo ôm lấy tiểu nhân ngư không tự giác tăng lên mấy phần, trong ánh mắt cực kỳ hâm mộ của mọi người, đại hoàng tử thâm tình hạ mắt, thấp giọng nói nhỏ, “Tiểu hải sản, đem đầu cá quay lại cho tôi, không chô lộ ra ngoài.”

“Vì sao nha?”

“Rất xấu.”

“…..”

Được khen ngợi là hào quang của Hải Tinh từ nhỏ tới lớn, tiểu nhân ngư hoàn toàn ngây ngẩn cả người, cảm giác mỗi dây thần kinh trong đầu đang phựt phựt đứt từng đoạn.

Xấu???

Thế nhưng có người nói hắn xấu!

Tâm thủy tinh của tiểu nhân ngư xoảng xoảng nát thành một mảnh, muốn dính cũng không dính lại được.

“Trừng tôi?” đại hoàng tử nhăn mày.

Tiểu nhân ngư mở to mắt ướt sũng, quật cường phun ra một chữ, “Mù!”

Đại hoàng tử:???

Ánh mắt tiểu nhân ngư nháy nháy, hai mắt đẫm lệ lưng tròng, “Thả tôi đi xuống, tôi phải ly hôn!”

“Làm càn cái gì?” Đại hoàng tử quả thực cảm giác không hiểu ra sao, phịch một cái tiểu nhân ngư giống như con cá nhảy ra khỏi nước, sức lực rất lớn, muốn đè cũng đè không được.

Đại hoàng tử thật sự không giữ được con cá không biết sống chết này, huống chi con cá này còn một bên phịch một bên thở hổn hển, khiến cho tâm của đại hoàng tử cũng bị níu chặt.

“Tiểu hải sản tôi sai rồi tôi sai rồi, đầu cá của ngươi muốn hướng chỗ nào thì hướng chỗ đấy, được chưa, đừng nhúc nhích, nếu ngã xuống mà bị đau thì ngươi đừng có khóc.”

Vừa dứt lời, eo nhỏ mảnh khảnh của tiểu nhân ngư ưỡn thẳng, đuôi cá đẩy một cái, dùng sức phạch một cái đập lên tay vịn thang lầu bạch ngọc, lấy tư thế cá chép lăn qua lăn lại nhảy ra khỏi lòng ngực đại hoàng tử.

Động tác đẹp trai lưu loát giống như dũng sĩ thể thao khiến cho mọi người khiếp sợ.

Trong lòng ngực đột nhiên không còn gì đại hoàng tử giận không thể át, “Tiểu! Hải….”

Răng rắc.

Bên ngoài tay vịn cầu thang bạch ngọc xuất hiện vết nứt, lấy thế không thể đỡ theo bốn phương tám hướng vỡ ra, ngắn ngủi vài dây bạch ngọc cứng rắn bể tan tành, rơi xuống trên mặt đất.

Mọi người nhất thời im lặng không tiếng động.

Đại hoàng tử khó có dịp mờ mịt nhìn về phía tiểu nhân ngư đang ngồi trên cầu thang.

Biểu tình của tiểu nhân ngư trong nháy mắt luống cuống, trộm đem đuôi cá kéo trở về ôm lấy, dùng đôi mắt ướt sũng tội nghiệp nhìn đại hoàng tử.

Nhìn ta làm chi, cũng không phải ta đánh nát.

Một bình luận cho “chương4”

Gửi phản hồi