chương37+38

chương37

Bá Ni vẫn duy trì nguyên bộ dạng oan ức hy sinh vì vợ, ánh mắt nhìn theo Diệp Hoài Tây, giống như là thăm hỏi cũng giống như muốn thể hiện thành ý của mình. Khi Diệp Hoài Tây sắp sửa đi ra ghế dài, thanh âm mềm mại của Bá Ni lại nhẹ nhàng vang lên: “Diệp thiếu tướng, có một số việc đã nhận định là không thể đụng vào, ngài nếu không tự lượng sức mình mà đi chạm vào, vậy hậu quả sẽ không chịu nổi. Không biết chuyện chín năm trước ở Bối Đế tư tinh, Diệp thiếu tướng có còn nhớ hay không?”

Diệp Hoài Tây dừng bước chân, lạnh lùng nhìn vẻ mặt cao ngạo giống như nắm chắc thắng lợi của Bá Ni, bỗng nhiên cong môi cười lạnh: “Uy hiếp tôi?”

“Không dám.” Bá Ni khiêm tốn nói, “Chỉ là muốn nhắc nhở một tiếng, vì lo lắng cho ngài mà thôi.”

“Cảm ơn vì đã nhắc nhở, nhưng không cần lo lắng, con người của tôi không thích phiền toái người khác, có qua có lại tôi cũng nhắc nhở cậu một câu, muốn chùi sạch đuôi thì hoàn toàn không có khả năng.” Diệp Hoài Tây nói, “Gặp lại.”

“Gặp lại.” Mặt Bá Ni treo nụ cười, nhìn ba người Diệp Hoài Tây xuyên qua đám người, đi thẳng ra cửa, hắn hơi hơi nheo ánh mắt lại, che đi âm trầm tàn nhẫn ở trong mắt, sau một lúc lâu mới thở phào nhẹ nhõm, xoay người trở về ghế dài, tùy tay truyền đi một thông tin, vài giây sau thông tin đã được chuyển đi, hắn không mang theo cảm tình nói: “Thời khắc chú ý, một khi phát hiện khác thường, lập tức đem ‘bánh bao’ đi hấp.”

Ba người đi ra khỏi Hỗn Long Loan, lúc ngồi vào xe huyền phù, thân thể buộc chặt của La Thụy rốt cuộc thả lỏng, hắn xoa xoa bả vai hơi mỏi, mặt ủ mày ê nói: “Thiếu tướng, bản lĩnh diễn xuất của Bá Ni quá mạnh mẽ, chúng ta rất khó để moi được gì từ hắn. Nghe ý của hắn, Uy Liêm đã ở trong tay của hắn, ngục giam Tinh Hải cũng là người của hắn, chúng ta giống như đi vào ngõ cụt.”

“Về căn cứ trước.” Vẻ mặt Diệp Hoài Tây lạnh nhạt, không có cảm giác gì với những lời La Thụy nói. Cố Tử Khung nhìn hắn vài lần, không thể không thừa nhận lúc Diệp thiếu tướng muốn giấu cảm xúc, ngay cả hắn cũng không nhìn ra, loại cảm xúc này khiến cho Cố Tử Khung rất hưng phấn.

Diệp Hoài Tây lúc này cùng với người ở trên quang võng giúp hắn làm một phần tư liệu có chút giống nhau cũng có không giống nhau, không cùng một dạng hấp dẫn hắn, không ngừng tiếp xúc thì mị lực hấp dẫn hắn càng ngày càng mạnh, nơi khác nhau vẫn hấp dẫn hắn.

Cố nhị hoàng tử đời trước chưa bao giờ nếm qua tình yêu, lần đầu được cảm nhận cảm giác thích một người, có khi vui mừng có khi sầu lo, có lúc trong lòng giống như là đánh nghiêng lọ dấm chua, giống như vừa rồi, khi Bá Ni nhìn ánh mắt của Diệp Hoài Tây, hắn bị kích thích muốn đánh vỡ cái đầu hạt dưa của Bá Ni, sau đó lại ngạc nhiên bị Diệp Hoài Tây chữa khỏi.

Trái tim và cảm xúc của một người đều biến hóa theo động tác của một người khác, cố gắng làm cho người mình thích chú ý đến mình. Ai lại không có việc gì muốn làm như vậy, không có cách nào, ai bảo đó là người mà mình thích đây.

Cố Tử Khung lại liếc mắt nhìn Diệp Hoài Tây, cảm thấy hắn lúc này rất nghe lời, ngón tay thon dài trượt qua thông tấn khí rất đẹp, đẹp đến hắn nhịn không được muốn chạm vào.

Khi xe huyền phù ngừng ở căn cứ Hổ Gầm, thời gian đã qua mười một giờ.

Cửa xe mở ra, La Thụy theo Cố Tử Khung đi xuống, đứng chờ một bên, La Thụy nhớ tới một chuyện quan trọng, Diệp Hoài Tây chỉ nói sắp xếp một chức vị tốt cho Cố Tử Khung ở bên người hắn, không có dặn dò hắn sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho Cố Tử Khung. Ở trong căn cứ Hổ Gầm đương nhiên là có giường trống, Diệp Hoài Tây muốn cho người trực tiếp đi qua cũng có thể, lính gác cổng ở căn cứ cũng không cho người tùy tiện ra vào. Trong một lúc La Thụy suy  nghĩ rất nhiều, ánh mắt lâu lâu lại quét qua Diệp Hoài Tây cùng Cố Tử Khung.

Thiếu tướng sẽ sắp xếp như thế nào?

“La Thụy, buổi sáng ngày mai chuẩn bị quần áo cho Cố đặc trợ, cậu đi về trước đi.” Diệp Hoài Tây đi vài bước giống như mới nhớ tới chuyện này, không thèm để ý dặn dò, hoàn toàn không chú ý tới La Thụy hầu như không thể khống chế mặt mình, “giúp tôi chuẩn bị hai thân phận mới, có thể đem hai thân phận mới này xếp vào danh nghĩa người nhà Tạp Nạp Nhĩ không?”

La Thụy mất hồn gật đầu: “Ngài khi nào muốn dùng?”

“Bây giờ, trước mười hai giờ thì tốt.” Diệp Hoài Tây nói.

“Tốt, thiếu tướng.” La Thụy hầu như là dựa vào bản năng trả lời, nhìn vào cặp mắt đã muốn dại ra của hắn là có thể nhìn ra.

chương38

“Tôi mang Cố đặc trợ đi trước, cậu sau khi làm xong mọi việc thì đi nghỉ ngơi sớm đi.” Diệp Hoài Tây quay đầu liếc mắt nhìn Cố Tử Khung, đảo mắt nhìn La Thụy, thấy dáng vẻ hắn sợ hết hồn, chỉ biết hắn lại tưởng tượng ra gì đó, cũng lười giải thích, trực tiếp mang Cố Tử Khung rời đi.

“La Thụy phó tướng hình như có hiểu lầm với quan hệ của tôi và anh.” Đi được một đoạn, Cố Tử Khung vẫn giữ khoảng cách nửa bước theo sau Diệp Hoài Tây, cũng không ngăn cản hắn dùng thanh âm thì thầm kề tai nói chuyện.

Diệp Hoài Tây: “Cậu muốn nói gì?”

Cố Tử Khung cười khẽ, thanh âm này giống như là tiểu yêu tinh am hiểu câu hồn phách của người khác, tiến vào trong lòng của Diệp Hoài Tây, liền tạo nên một vòng gợn sóng, kéo dài không tiêu tan: “thầy Diệp, anh muốn dẫn tôi đi ra ngoài thăm dò sao?”

Diệp Hoài Tây nâng tay hạ nhiệt cho vành tai hơi nóng của mình, thoáng nghiêng đầu liếc xem thanh niên đang tươi cười đầy mặt: “Cậu muốn đi đâu?”

Cố Tử Khung không nói chuyện, lấy ra thông tin Diệp Hoài Tây chuyển cho gửi đi một tin tức, ý cười trong mắt càng sâu nhìn thân ảnh trước mắt.

Diệp Hoài Tây mở ra tin tức, thấy nội dung, không tự chủ được nở nụ cười, cùng người thông minh hợp tác chính là bớt việc, đây là cảm nhận đầu tiên của Diệp Hoài Tây.

Cho dù là có chuyện gì, phản ứng đầu tiên của Diệp Hoài Tây chính là nhìn một cách khách quan không mang theo tình cảm, chờ cách nhìn khách quan biểu đạt xong, mới có thể để cảm tình cá nhân phát huy.

Có đôi khi tình cảm cá nhân vượt trội hơn đến mức lý trí không thể xen vào. Nhưng giờ khắc này lại không giống, Diệp Hoài Tây biết đây có thể là tình cảm dành cho người hắn yêu thương, tình cảm cá nhân của hắn giống như là bị đè nén vài thập niên, chưa bao giờ được lơi lỏng như vậy, theo kẽ hở không tính lớn, liền mạnh mẽ nhảy ra, cảm xúc phát sinh lớn lên quá nhanh, làm cho người ta không khống chế được, làm cho hắn suýt chút nữa đi sờ tay Cố Tử Khung.

Rốt cuộc vẫn không thể vượt qua hormone, có rất nhiều cách thể hiện tình yêu của mình, cũng từng thích qua một người, nhất định phải da thịt thân cận, dính nhau như keo như sơn.

Đầu ngòn tay Diệp Hoài Tây giật giật, hung hăng nắm tay, ngăn chận tình cảm cuồn cuộn ở dưới đáy lòng, cố gắng ổn định thanh âm: “Thật thông minh.”

“Không thông minh làm sao có thể làm học trò của anh?” Cố Tử Khung cười nói, như là không chút phát hiện hắn không thích hợp.

“Tới.” Diệp Hoài Tây bỏ lại một chữ, sải bước đi tới phòng huấn luyện cớ giáp.

Khóe môi Cố Tử Khung hơi cong, trong mắt có ý cười còn có vài phần nhu tình, đuổi kịp bước chân của Diệp Hoài Tây còn rất vui vẻ.

Khi Cố Tử Khung nhìn thấy phòng huấn luyện gì đó, bước chân cùng tươi cười như thế nào cũng không nhu tình được.

“Đây là?” Cố Tử Khung nhìn thấy những đài cơ giáp tối thiểu là hơn mười năm bị quân đoàn liên bang đào thải, chần chờ nói, “Anh muốn tôi mang thứ này ra ngoài?”

“Đề ngừa vạn nhất.” Diệp Hoài Tây nâng tay thu lại mấy thứ ở trên bàn, “Tôi kêu La Thụy cải tạo cách bảo vệ, không đủ hoàn thiện. Đi chỗ đó cũng là lòng tham nhất thời của tôi, chỉ vì muốn đánh Bá Ni không kịp trở tay. Như vậy cũng không thể xác định một trăm phần trăm Bá Ni không hề chuẩn bị gì.”

Lời nói của Diệp Hoài Tây Cố Tử Khung nghe hiểu, chính là vì mong muốn được an toàn. Nghĩ tới nơi bọn họ muốn đi, nếu Diệp Hoài Tây hiên ngang đi vào, đương nhiên bọn họ không cần lo lắng an toàn. Cố Tử Khung thở dài, thỏa hiệp đem những vòng tay cơ giáp Diệp Hoài Tây đặt lên bàn cất hết vào trong túi, tới một cái cuối cùng, Cố Tử Khung rõ ràng cảm thấy được xúc cảm của con này không giống, cúi đầu nhìn là một vòng tay cơ giáp mới tinh, sườn bên ngoài điêu khắc hình thức cơ giáp, bên trong còn khắc chữ, hắn hơi kinh ngạc vuốt ve sườn bên trong, lộ ra hai chữ- Quỳ Long.

“Cám ơn.” Cố Tử Khung đối với cơ giáp mới yêu thích không buông tay, lúc nhìn qua Diệp Hoài Tây, hắn xem qua, hai cái đều như nhau, liền đeo lên trên cổ tay, quơ quơ trước mặt Diệp Hoài Tây, “Thầy, đây là đồ muốn tặng sao?”

“Không phải. Đây là thù lao cho cậu đã cung cấp manh mối có lợi.” Diệp Hoài Tây nói, giống như là sợ Cố Tử Khung suy nghĩ nhiều, bổ sung thêm, “Nếu cuối cùng không thể giải quyết được án kiện, tôi sẽ lấy lại Quỳ Long.”

Cố Tử Khung vội vàng che cổ tay, không dám tin hỏi: “Qùa tặng rồi còn có thể lấy lại?”

“Đây không phải quà.” Diệp Hoài Tây sửa đúng nói, “Đây là thù lao, căn cứ vào manh mối cậu cung cấp cùng với tôi thành công phá án làm điều kiện tiên quyết.”

Một bình luận cho “chương37+38”

Gửi phản hồi