chương33+34

Diệp Hoài Tây không hiểu ánh mắt không vui của Bá Ni, quá mức rõ ràng bá đạo, hai người không có quan hệ gì, ánh mắt của Bá Ni lại giống như bọn họ rất thân mật khăng khít. Nếu tính tình Diệp Hoài Tây nóng nảy, lúc  này Bá Ni đã bị đánh nằm trên đất.

“Uy Liêm không tới được.” La Thụy nói.

Kết quả này Diệp Hoài Tây đã đoán được, nếu Bá Ni đã biết mình bị theo dõi, sẽ không để cho Uy Liêm tự do ra vào, chỉ cần một lần sơ xẩy, Uy Liêm sẽ rơi vào tay hắn, nếu bị hỏi ra cái gì, vậy việc lớn không tốt.

Bá Ni ngồi trên ghế dài vẫn nhìn chằm chằm Diệp Hoài Tây, ánh mắt chăm chú làm cho người ngoài nhìn vào, sợ rằng nghĩ hắn là có tình cảm sâu đậm. Nhưng đương sự Diệp Hoài Tây biết, ánh mắt Bá Ni nhìn hắn không có chút tình cảm nào, bình tĩnh như nước. Bá Ni là muốn đánh giá, muốn dò hỏi, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra điều mà người bình thường không nhìn ra được.

“Tìm một chỗ ngồi đi?” chân dài Cố Tử Khung vừa bước, liền trực tiếp đứng ở trước mặt Diệp Hoài Tây, ngẩng đầu lạnh mặt nhìn Bá Ni, xoay người hòa nhã nói với Diệp Hoài Tây, “Chỗ này dễ bị nhìn thấy, sẽ bị người nhận ra, nơi này nhiều người nhiều miệng, bị người có tâm nhận ra tung lên quang võng, đối với anh không tốt.”

Diệp Hoài Tây bỗng nhiên thấy thanh niên đứng trước người, vẻ mặt kỳ quái một lát, rốt cuộc cũng không nói gì, còn nhẹ nhàng gật đầu, theo Cố Tư Khung đi vào bên trong quán bar.

Đi vào bên trong rất lớn, ghế dài cùng ghế dài còn cách nhau một bức tường thật dày, hai bên bức tường được khảm hoa văn chạm nổi mạ vàng, ngọn đèn ở quán bar khi thì màu vàng khi thì màu xanh thẳm, biến ảo giống như trùng tộc am hiểu về ngụy trang.

Nam Sắc không hổ là quán bar chiêu bài của Hỗn Long Loan, ngay cả người phục vụ ở quầy bar cũng rất xinh đẹp, dáng người vô cùng tốt, thái độ phục vụ không có xoi mói. Diệp Hoài Tây nhìn lướt qua những bài trí ở bên trong sau đó nhìn lên màn hình chọn đồ uống ở trên bàn tự chọn cho mình một món, quán bar thật có tiền, mỗi cái bàn đều có một cách trang trí khác nhau. Diệp Hoài Tây nhớ không lầm thì có người nói, loại bàn này ở thị trường liên bang bán một vạn điểm tín dụng, mà trong quán bar này có ít nhất trên một trăm cái, tổng giá trị khiến kẻ khác phải líu lưỡi.

Rượu và đồ ăn trên màn hình rất đa dạng, làm cho người ta hoa cả mắt, Diệp Hoài Tây nhìn một hồi liền phát hiện trong đó có vài loại mà toàn bộ người liên bang đều biết chỉ có hoàng đế bệ hạ mới có tư cách hưởng dụng những loại rượu trân quý này. Từ điểm đó không khó để nhìn ra ở Hỗn Long Loan rốt cuộc có bao nhiêu kẻ coi rẻ luật pháp của liên bang.

“Nơi này thật xa hoa lãng phí, thật sự là ngợp trong vàng son.” La Thụy nhịn không được cảm thán một tiếng.

“Được xưng có tiền nhất liên bang chính là tập đoàn Ôn thị đi?” Cố Tử Khung chống cằm nhìn Diệp Hoài Tây, “Những loại danh xưng này chắc là được phân chia theo khu vực. Ví dụ như tập đoàn Ôn thị là có tiền nhất thương giới, mà nhà Tạp Nạp Nhĩ chính là của giới chính trị.”

“Cũng không thể nói như vậy.” La Thụy nói, “Ở giới chính trị có tiền nhất không phải là hoàng đế bệ hạ sao?”

Vẻ mặt Cố Tử Khung một lời khó nói hết, cúi đầu nhấn chọn ly tinh linh trong hồ trên màn hình, ngẩng đầu phát hiện La Thụy đang nhìn hắn, hiển nhiên hắn không trả lời vấn đề khiến cho La Thụy có chút khó hiểu.

Hắn nghĩ nghĩ, tính toán nói cho La Thụy biết hoàng đế bệ hạ từng có quá khứ hơn mười lăm năm phải mắc nợ, trước khi  nói hắn cố ý nhìn Diệp Hoài Tây, phát hiện người nọ đang lãnh đạm nghiên cứu chọn món cho mình, đối với câu chuyện của hắn và La Thụy hoàn toàn không có hứng thú.

“Theo lý thuyết, hoàng đế bệ hạ quả thật phải là người giàu nhất quốc gia, nhưng sự thật với lý tưởng thì không giống nhau. Hoàng đế bệ hạ thân là người lãnh đạo liên bang, đương nhiên là không thể nhất tâm nhị dụng, cũng không có cách nào khác để cho con cháu đi kiếm tiền, hắn vất vả cần cù lao động đổi lấy công dân tự nguyện nộp thuế. Mà những loại thuế này không phải đều tập trung dưới danh nghĩa hoàng đế, đa phần đều trực tiếp vào quốc khố, chỉ có một bộ phận cực nhỏ được dùng trên người hắn, trong đó còn rất khó loại bỏ khả năng người trông coi có thể lấy cắp, giành phúc lợi, thử hỏi dưới tình huống đó, hoàng đế còn có thể có tiền sao? Vẫn là câu nói kia, hắn chính là coi như có tiền thôi.”

Diệp Hoài Tây không ngăn cản Cố Tử Khung tự do ngôn luận, sau khi chọn đồ xong, hắn bắt đầu quan sát bên trong, âm thanh ở đây rất ồn ào, sức sống sôi trào. Ngay cả có tự nhiên chọn món, nhóm người phục vụ vẫn vội đến chân không chạm đất, Diệp Hoài Tây thấy một người phục vụ mới chỉ có một phút đồng hồ mà đã phục vụ ba bàn đồ uống, động tác rất nhanh nhẹn.

Hắn nhéo nhéo ngón tay, Bá Ni….

chương34

“Tuy rằng tôi cũng không phải muốn hoàng đế là người giàu có nhất liên bang, nhưng cũng không nghĩ cậu ở nơi này, lại nói hắn là người nghèo khó nhất liên bang.” La Thụy nói. Nếu hắn không biết thân phận thực sự của Cố Tử Khung, đều sẽ nghĩ đối phương là đang ăn nói lung tung, nhưng dựa theo những gì Cố Tử Khung đã trải qua, hắn cùng với công dân bình thường cũng không có gì khác nhau, khác biệt chỉ có hàng năm ở trên quang võng nhìn thấy mặt hoàng đế bệ hạ, ngay cả một câu thân thiết cũng chưa bao giờ nói qua. Quan hệ cha con tới mức độ này, cũng không phải là người duy nhất trên thế giới, nhưng cũng đủ làm cho người ta thổn thức.

“Có thể đi.” Cố Tử Khung không thèm để ý nói.

“Ngài khỏe, đây là tinh linh trong hồ ngài chọn, mời chậm rãi dùng.” Cố Tử Khung cùng La Thụy tán gẫu, người phục vụ bưng một ly đồ uống màu xanh biếc lại đây, đem ly đồ uống kia đặt ở trước mặt Cố Tử Khung, người phục vụ cúi người mỉm cười, liếc mắt nhìn một cái rồi lui người về phía sau đi ra ngoài.

Diệp Hoài Tây nhìn chén đồ uống kia thật lâu, lúc Cố Tử Khung sắp sửa đưa lên miệng, đột nhiên hỏi: “Rượu?”

Động tác uống rượu của Cố Tử Khung hơi ngừng lại, giương mắt không rõ nhìn hắn: “Làm sao vậy?”

La Thụy ở một bên cũng không hiểu ra sao, hôm nay không biết thiếu tướng nhà hắn làm sao lại cảm thấy hứng thú với người khác uống cái gì.

“Nội quy trường học của đại học Thánh Tây Nhĩ còn nhớ rõ không?” Diệp Hoài Tây hỏi.

Lời này vừa nói ra, đừng nói Cố Tử Khung giống như trong mộng, mà ngay cả La Thụy cũng mơ màng theo. Chưa bao giờ biết Diệp thiếu tướng là người ra cửa còn nhớ quy tắc, nhớ lại năm mười bảy tuổi Diệp Hoài Tây theo quân đoàn Hổ Gầm tiến đến bao vây tiêu diệt trùng tộc, trải qua nửa tháng, quân đoàn đối với trùng tộc bó tay không còn cách nào, Diệp Hoài Tây xem ở trong mắt ghi tạc trong lòng, vào ban đêm tìm đến lĩnh quân, đem kế hoạch của mình nói ra, lĩnh quân nghe hắn phải lẻ loi một mình đi vào hang ổ của trùng tộc, liền ngắt lời hắn, nói rõ mệnh lệnh không chính xác thì không được hành động thiếu suy nghĩ, lúc đó Diệp Hoài Tây còn trẻ làm sao có thể tuân theo mệnh lệnh này.

Rạng sáng ngày hôm sau, Diệp Hoài Tây liền lén lút theo thông đạo đi vào hang ổ của trùng tộc, dựa vào sức mạnh một người, đem nơi kia hủy sạch sẽ, không ai biết hắn đến đó như thế nào, chỉ biết lúc hắn trở về, cả người toàn là máu, vẻ mặt xơ xác tiêu điều không giống thiếu niên.

Điệu bộ Diệp Hoài Tây làm việc mấy năm nay, cơ bản không tìm ra tật xấu, liếc mắt một cái toàn nhìn thấy công tích vĩ đại, mà cũng không khó phát hiện Diệp Hoài Tây làm việc có vài thứ không nằm trong quân mệnh, chỉ cần đạt được kết quả cuối cùng là tốt, một người tùy ý làm bậy như vậy, thế nhưng ra cửa lại hỏi học trò của mình, còn nhớ rõ nội quy của trường học không?

Đây không phải là đang làm trò cười sao? Không biết như thế nào, La Thụy lại hơi buồn cười.

“Cái gì…. Nội quy trường học?” Cố Tử Khung như tỉnh mộng, không hiểu ra sao hỏi lại.

Diệp Hoài Tây không trả lời, người phục vụ bên người bưng hai chén đồ uống lại đi tới.

“Chào ngài, nước chanh ngài chọn, mời chậm rãi dùng.” Người phục vụ đem nước chanh để tới trước mặt Diệp Hoài Tây, sau đó lại đặt thêm một chén khác ở trước mặt La Thụy, sau khi nói xong cùng một câu, người phục vụ liền lui ra ngoài.

“Điều thứ năm mươi sáu nội quy trường học của đại học Thánh Tây Nhĩ, học trò trong lúc đang học tập, không thể uống rượu, nếu có vi phạm, ghi tội một lần.” Diệp Hoài Tây bình tĩnh nói xong, bê lên ly nước chanh ở trước mặt mình để tới trước mặt Cố Tử Khung, lại đưa ly rượu đến trước mặt mình, trầm giọng dặn dò, “Cậu là học trò của tôi, càng nên tuân thủ kỷ luật.”

Cố Tử Khung: “….”

La Thụy: “…. Trợn mắt há mồm.”

“Có vấn đề?” Vẻ mặt Diệp Hoài Tây thản nhiên hỏi.

Cố Tử Khung lắc đầu, thành thật bưng nước chanh lên uống mấy ngụm, thấy Diệp Hoài Tây cũng bưng chén rượu lên uống một ngụm, có thể không thích hương vị này, còn có chút ghét bỏ nhíu mày, Cố Tử Khung muốn nói hai câu, nhưng lại không biết nói gì, cuối cùng chỉ có thể uống mấy ngụm nước chanh, lúc này mới có thể hồi phục lại xúc động muốn mở miệng của mình.

Lúc này hình tượng của Diệp Hoài Tây ở trong lòng hắn dần dần không giống với bên ngoài, giống như là người thân mật.

“Thiếu tướng, hắn sẽ đến sao?” thời gian trôi qua mười phút, Bá Ni còn không có đi tới đây, La Thụy có chút ngồi không yên, càng ngồi ở nơi này lâu, hắn cảm thấy cả người giống như là bị người ta nhìn thấu khiến La Thụy nổi hết da gà.

“Sẽ.” Diệp Hoài Tây trả lời, rất chắc chắn.

Một bình luận cho “chương33+34”

Gửi phản hồi