chương3

Người ta thường nói tự làm tự chịu, ngày hôm sau thức dậy tiểu nhân ngư liền thấy bên ngoài bể bơi bị vây lại cấm tiến vào, bên trong truyền tới âm thanh máy móc long trời lở đất, tiểu nhân ngư nghe thấy trái tim dần dần rơi vào đau buồn, trân châu lạch cạch liền rơi xuống.

Đại hoàng tử như mất trí cười hì hì giơ tay tiếp lấy, tâm tình vui sướng đến cực điểm, quản gia đứng một bên đều nhìn không được.

Không có bể bơi, căn nhà thứ hai đã bị hủy, vậy còn sống thì có ý nghĩa gì! Đáng giận nhất là người hạ lệnh lại đang lộ ra nụ cười tà ác ở bên cạnh hắn thu trân châu.

Ngày hôm đó không có cách nào qua được.

Tiểu nhân ngư quyết định, hắn phải rời nhà trốn đi!

Khi đến tiểu nhân ngư cũng không mang theo cái gì, đồ cuối của hắn đều là hạng mục hợp tác của Hải Tinh cùng Đế Đô, còn  trân bảo cũng bị đại hoàng tư đưa vào kho riêng.

Hắn đi vào khố phòng, thất vọng phát hiện đều là những trang sức châu báu bình thường, đa phần đều là hắn khóc ra.

Nghĩ nghĩ tiểu nhân ngư vui vẻ chạy tới nhà bếp đem tất cả mù tạt bỏ vào trong bao, vì phòng ngừa bị bắt trở về làm sashimi, nên tịch thu công cụ gây án quan trọng trước.

Hắn thật đúng là con cá nhỏ thông minh.

Không khí sáng sớm còn mang theo cảm giác mát mẻ, trong bể bơi vang lên tiếng máy móc ầm ầm làm cho tiểu nhân ngư rên rỉ, nhấc lên bao mù tạc đeo trên lưng, tiểu nhân ngư hai tròng mắt rưng rưng dưới ánh mắt hoang mang của quản gia bước trên con đường rời nhà bỏ đi.

Tuy rằng chỉ ở mấy tháng, nhưng vẫn có chút luyến tiếc.

Quản gia ở phía sau gọi: “Phu nhân đêm nay có trở về dùng cơm không?”

Tiểu nhân ngư lắc đầu.

Vừa hay hôm nay đại hoàng tử cũng bận rộn, còn nói là không có trở về, vừa vặn có thể tiết kiệm hai bữa cơm, quản gia rất là vui sướng, sung sướng đưa tiểu nhân ngư rời nhà.

Từ khi đến Đế Quốc, tiểu nhân ngư ăn ở đều do đại hoàng tử phụ trách, ngoại trừ trong nhà chính là trường học, quả thực là ở nơi này không quen biết gì, trong người còn không có tiền, chỉ có một bao mù tạc.

Cơm trưa cùng cơm chiều đều giải quyết ở trường học, tiểu nhân ngư nói dối người đến đón mình còn có chút chuyện phải làm kêu người đến trễ một chút, sau đó trộm chạy ra trường học.

Tiểu nhân ngư ưu sầu đi trên đường, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nhăn thành một đoàn, buổi tối nên ngủ ở chỗ nào, ở khách sản khẳng định sẽ bị tìm ra, ngủ ở ngoài đường thì sợ lạnh.

Ở trung tâm thành phố có một hồ công viên mở cửa cả ngày, tiểu nhân ngư quyết định nơi đi, quay đầu liền chạy đi hồ công viên, tìm nơi hẻo lánh nhìn trái nhìn phải.

Tốt lắm không ai.

Tiểu nhân ngư thở sâu, chuẩn bị thả người nhảy vào…. Cách mấy thước, đột nhiên ở phía sau có người túm tay hắn dùng sức kéo.

“Tiểu hải sản!” âm thanh đau buồn mang theo đầy ý nén giận vang lên ở bên tai, “Ngươi ở trong này làm cái gì!?”

Đại hoàng tử mở một cuộc họp tới buổi trưa, đang cùng cấp dưới theo đường nhỏ đến quán Tư gia ăn cơm, nào biết để hắn tình cờ tóm được tiểu hải sản đang làm chuyện xấu.

Tiểu nhân ngư sợ tới mức run lên, run rẩy quay đầu lại liền nhìn thấy sắc mặt âm trầm của đại hoàng tử.

Đại hoàng tử: “Bây giờ đã tan học ngươi đến đây làm chi, không phải đã nói tan học là phải sớm về nhà sao.”

Hốc mắt tiểu nhân ngư đỏ lên, lại nghĩ đang ở bên ngoài không thể rơi nước mắt, đành phải trừng đôi mắt tròn tròn, đánh bạo làm trái lại hắn, “Không trở về, tôi…. Tôi phải rời nhà trốn đi!”

Tiểu hải sản này là ăn gan hùm sao? Hay là thời kì phản nghịch tới trễ, làm sao lại nơi nơi chống đối lại hắn, rõ ràng thời điểm mới tới rất là ngoan ngoãn, hiện tại thế nhưng dám chạy trốn.

“Điện hạ.” Cấp dưới ở một bên xem diễn lên tiếng nhắc nhở, tuy rằng đối với bí sử hoàng gia rất là hứng thú, nhưng là phải còn mạng mới nghe được.

 Dung mạo tiểu nhân ngư ở bên ngoài rất nổi danh, không ít người ở hiện trường hôn lễ đã nhìn thấy qua, hiện tại  khó có được xuất hiện, còn có vài người tò mò nhìn chằm chằm.

Đại hoàng tử bị tức đến hồ đồ kiềm chế buồn bực ở dưới đáy lòng, nắm eo nhỏ của hắn đem người kéo vào ngực, không để ý đến tiểu nhân ngư đang đập phình phịch, vẫn cứ đem đầu người ta kéo vào ngực chính mình.

“Các cậu đi trước đi, ghi nợ cho tôi là được rồi.”

Nhóm cấp dưới lộ ra nụ cười ý vị thâm trường, đem sân nơi này lưu lại cho bọn họ.

Đám người đi xa, đại hoàng tử cúi đầu nổi giận đùng đùng, “Ai dạy cậu rời nhà trốn đi, hả? còn dám trộm lấy đồ vật của tôi.”

Tiểu nhân ngư bị rống khóc hu hu, ghi hận chuyện lấp bể bơi, rất có cốt khí tiếp được trân châu đem giấu đi, không cho hắn.

Đại hoàng tử quả thật đau đầu muốn nứt ra, “Nói chuyện!”

Tiểu nhân ngư càng khóc thút thít lên án, “hu hu…. Anh rống lớn tiếng như vậy làm gì, anh là người xấu, tôi phải về Hải Tinh.”

Trên sách nói rất đúng, đám cưới chính trị không có kết cục tốt.

Mỗi ngày hắn đều ngoan ngoãn nộp lên trân châu, đại hoàng tử còn muốn lấp mất hồ bơi duy nhất.

Thật tủi thân.

Càng nghĩ càng thương tâm, tiểu nhân ngư khóc càng lớn hơn nữa, trân châu rơi xuống như mưa.

Đại hoàng tử hơi không biết làm sao, một bên đón trân châu, một bên lau nước mắt cho hắn, luống cuống tay chân, “Lão tử cho cậu ăn cậu uống cậu ở, còn mỗi ngày ôm cậu ngủ, làm sao lại đối xử không tốt với cậu?”

Hai mắt tiểu nhân ngư đẫm lệ chỉ trích, “Tôi giao tiền.”

“…..” Đại hoàng tử không còn gì để nói, “Được, được, được, vậy sau này không giao, miễn phí!”

Dù sao tiểu hải sản  chính là  một cái túi khóc chuyển thế, phương pháp để cho trân châu rớt ra còn nhiều.

“Thật vậy sao?”

“Thật sự.” Đại hoàng tử ôm lấy tiểu nhân ngư mềm nhũn, “Hiện tại có thể đi về nhà đi.”

“Không…. Không trở về.” Tiểu nhân ngư giãy dụa, hắn không muốn trở về.

« Lại làm sao vậy ? » tâm đại hoàng tử lao lực quá độ, nếu không phải vừa lúc hắn đi tới đây, đúng lúc tóm lấy tiểu nhân ngư, vợ hắn liền nhảy vào trong hồ nước, đại hoàng tử nghĩ lại mà sợ, não con cá này bình thường cũng không linh thông, đột nhiên một ngày lại có nhiều vấn đề như vậy, ngày hôm qua còn viết thư mật báo, hôm nay liền trình diễn rời nhà trốn đi, sau này không nhìn chằm chằm nói không chừng lại cho hắn đội mũ xanh cũng nên.

Tiểu nhân ngư tủi thân khủng khiếp, « Không có bể bơi, không có nhà….. »

Mặt đại hoàng tử không chút thay đổi nhớ lại, hình như là hắn, vì muốn dọa tiểu nhân ngư, nào biết tiểu nhân ngư không sợ hãi dọa lại.

Thế nhưng cũng đúng, thân là cá, biết nhà ở của chính mình bị ném đi, quả thật là đại sự kinh thiên động địa.

Thế nhưng thân là đại hoàng tử làm sao lại thừa nhận chính mình có lỗi, vì thế xụ mặt phủ nhận, « Làm sao không có, không phải vẫn còn đó sao. »

Tiểu nhân ngư : « Tôi đều nghe thấy thanh âm long trời lở đất. »

Đại hoàng tử : « Nói bậy, cậu nghe lầm. »

Tiểu nhân ngư : « ??? »

Tiểu nhân ngư không tin, đại hoàng tử lười cùng hắn giải thích vô nghĩa, trực tiếp khiêng người ném vào xe huyền phù mang về.

Tiến độ của đội thi công cực nhanh, mới một ngày đã đem hoa viên đào rỗng nối liền với bể bơi, hiệu quả thị giác mở rộng hơn mười lần.

Xa xa nhìn lại giống như một cái hồ nhỏ, tiểu nhân ngư hoàn toàn kinh sợ rồi, nho nhỏ kêu lên, quay đầu lại liều mạng giải thích với đại hoàng tử, « Buổi sáng nó còn không phải như vậy, thật sự….. anh phải tin tưởng tôi. »

Đại hoàng tử liếc mắt nhìn hắn, « Tôi chỉ tin tưởng những gì tôi nhìn thấy, bể bơi không những còn ở đó, mà còn lớn hơn vài phần, tiểu hải san cậu nói như thế nào ? »

« Tôi….. tôi tôi tôi….. » tiểu nhân ngư hoảng sợ nói không nên lời, ngửa đầu tội  nghiệp nhìn đại hoàng tử.

Đáy lòng đại hoàng tử dễ chịu, tiểu hải sản này tuy rằng ngốc, lớn lên lại mê người, bộ dạng tội nghiệp nhìn cũng tốt như vậy.

Cũng là một bình hoa không tồi.

Tiểu nhân ngư vừa kích động vừa vui sướng, nhìn bể bơi  xanh thẳm, lại nhìn đại hoàng tử đang xụ mặt, thân thể mềm nhũn bám lấy trước ngực đại hoàng tử, nhỏ giọng làm nũng, « em sai rồi, lão công. »

Đại hoàng tử hừ một tiếng, sờ sờ eo nhỏ, rộng lượng nói : « Biết sai là tốt rồi. »

Ánh mắt tiểu nhân ngư sáng trong suốt, « Lão công tốt nhất. » Tuy rằng vẫn cảm giác không đúng chỗ nào.

Ánh mắt đại hoàng tử ám trầm, tay dọc theo thắt lưng vừa mới đi xuống một chút, tiểu nhân ngư liền uốn éo mông, trức tiếp biến ra đuôi cá nhảy vào bể bơi, đại hoàng tử ngay cả cái đuôi cũng chưa đụng tới.

Đại hoàng tử : « ….. »

A, cơm chiều phải ăn một bữa tiệc hải sản thật lớn.

Thời tiết dần dần nóng bức, tiểu nhân ngư sinh sống trong hải dương không chịu được nóng, môi ngày đều ngâm trong bể bơi, mỗi thời mỗi khắc đại hoàng tử đều nhìn thấy tiểu nhân ngư đang ngâm trong nước.

Đại hoàng tử thay áo tắm đi tới bể bơi, quản gia ở phía sau ôm hai kiện lễ phục.

Hắn cởi áo tắm tiến vào trong bể bơi, đối với tiểu nhân ngư đang ở chỗ sâu vẫy tay, « Lại đây. »

Tiêu nhân ngư ngoan ngoãn bơi tới bị hắn kéo vào trong ngực, đôi cá đập ra một đống bọt nước. Tiểu nhân ngư dính nước càng thêm non mềm ngon miệng, đại hoàng tử sờ sờ thấy trong lòng ngứa ngứa, đem người dốc sức hướng trên người chính mình.

« Tiểu hải sản cho ta hôn một cái, mang ngươi đi ra ngoài chơi. »

Tiểu nhân ngư phe phẩy đuôi cá đang được sờ thoải mái, còn thiếu híp mắt kêu ục ục, nghe vậy liền ngẩng đầu hôn lên hầu kết của đại hoàng tử, mở miệng ngọt ngào nói : « Đi nơi nào chơi ? bở biển sao ? »

« Lại nghĩ nghịch nước. » Đại hoàng tử xoa mông nhỏ của hắn đem người nâng lên, hôn một cái vào miệng nhỏ nhắn, nói : « Là bữa tiệc từ thiện, quần áo đều chuẩn bị tốt cho ngươi. »

Bữa tiệc từ thiện này là do chú ruột của đại hoàng tử tổ chức, hắn hàng năm sẽ lộ mặt một chút, năm nay mới vừa cưới vợ, đương nhiên cũng muốn mang theo tiểu nhân ngư đi làm nhân vật nổi  bật.

Đây cũng là lần đầu tiên tiểu nhân ngư xuất hiện ở trước mặt công trúng, bởi vậy chuẩn bị lễ phục đặc biệt hoa lệ.

Hơn nữa do sức khỏe đặc biệt, lễ phục cũng chuẩn bị hai bộ, một bộ cho mở màn với hình thái hai chân, còn một bộ khác là vì sợ về sau thể lực không chống đỡ nổi nên là hình thái đuôi cá.

Bộ hình dáng đuôi cá càng nghiêng về hình dáng chiếc váy, bên trên được gắn kim tuyến cùng trân châu làm đẹp.

Đại hoàng tử vuốt một loạt trân châu ở bên sườn, cười không có ý tốt, « Cậu đoán xem những trân châu này là từ đâu ? »

« Không biết. » tiểu nhân ngư lắc đầu, không có thích thú.

Hắn có chút lo âu nhàn nhạt, thân là tiểu vương tử của Hải Tinh, tiểu nhân ngư từ trước đến nay đều được nuông chiều, hơn nữa do nguyên nhân đặc biệt, hắn ít khi tham dự những trường hợp như này, hắn lo lắng mình sẽ làm đại hoàng tử mất mặt, đến lúc đó đại hoàng tử sẽ lại tức giận.

Haiz, có nên đem mù tạc giấu đi trước hay không.

Đại hoàng tử không chú ý đến lo âu ở dưới đáy mắt tiểu nhân ngư, ôm cơ thể mềm mại đến ngồi trên đùi hắn, một bên tới gần tai nhỏ một bên cười nhẹ, « do ngươi ở trên giường chảy nước nha. »

Tiếng nói khàn khàn giống như có điện chạy vào trong tai tiểu nhân ngư khiến nó đỏ bừng, hắn đè lên trái tim đang đập thình thịch của mình, cảm thấy thẹn đến đầu ngón tay cũng phát run, mắt căn bản không nhìn đến đống trân châu kia, « Anh nói lung tung…. Mới không phải của tôi. »

Đại hoàng tử đưa tay lướt qua mí mắt tiểu nhân ngư không ngừng nháy, ánh mắt dần dần trầm xuống : « Không phải cậu thì là ai ? của tôi đều bị cậu ăn vào. »

Một tay khác thì không thành thật sờ lên cái bụng mềm mềm của tiểu nhân ngư.

Phía dưới biến hóa quá mực rõ ràng, thân mình tiểu nhân ngư cứng lại không dám động, ánh mắt ướt sũng trừng đại hoàng tử, nhỏ giọng mắng hắn, « Không biết xấu hổ. »

« Hử ? » Đại hoàng tử cố ý nghiêm mặt đánh vào cái mông nhiều thịt của hắn, đúng lý hợp tình đem người đặt trên vách bể bơi, « Lại mắng tôi ? tự mình chọn đi, muốn làm thành sashimi hay là đem chân biến ra ? »

Tiểu nhân ngư vừa sợ vừa thẹn, cắn ngón tay ngoan ngoãn đem chân biến ra.

2 Trả lời “chương3

Gửi phản hồi