chương29

Cha Cố rất nhanh nhặt điện thoại lên.

Điện thoại còn chưa ngắt máy, hắn lập tức nói với Trịnh Gia Hòa: “Trịnh Gia Hòa, cậu đang nói cái gì?”

“Cố…. Chú Cố, tôi thực thích Ngôn Tử, muốn cùng hắn ở bên nhau.” Trịnh Gia Hòa thành khẩn nói: “ Việc này hắn còn chưa biết, tôi muốn xin chú đồng ý trước.”

Nhưng cha Cố không hề bị sự thành khẩn của hắn đả động.

Nghe Trịnh Gia Hòa không hề gọi mình là anh, đổi giọng gọi mình thành “Chú Cố”, cha Cố hận không thể đánh Trịnh Gia Hòa một trận.

Hắn thực tin tưởng Trịnh Gia Hòa, mới giao con mình cho Trịnh Gia Hòa chăm sóc, kết quả thì sao? Trịnh Gia Hòa chăm sóc con hắn như vậy sao?

“Cậu mơ đi!” Cha Cố cảm thấy mình không thể nói thêm gì nữa, sợ là mình sẽ bị tức chết, không chút nghĩ ngợi mà cúp điện thoại.

Nhưng sau khi ngắt điện thoại, hắn lại vẫn còn tức giận.

Cố Ngôn Tử bỏ nhà ra đi vài năm, hắn cũng muốn chờ tìm được người, sẽ theo ý hắn, đến lúc đó nếu hắn muốn thích nam nhân thì cứ thích nam nhân, muốn thích nữ nhân liền thích nữ nhân.

Nhưng khi Cố Ngôn Tử thật sự trở lại, thái độ với bọn họ cũng tốt lên, hắn lại không muốn nữa.

Hắn vẫn mong muốn con mình có thể kết hôn sinh con.

Chỉ là vì tránh cho con mình lại ầm ĩ đòi bỏ đi, hắn nhịn xuống không nói gì trước mặt con trai.

Dù sao con hắn vẫn còn trẻ.

Nhưng hiện tại, con của hắn bị Trịnh Gia Hòa để ý.

“Anh làm sao vậy? tính tình lại nóng nảy như vậy?” mẹ Cố đi ra từ trong phòng tắm, khó hiểu nhìn về phía chồng mình.

“Trịnh Gia Hòa nói hắn thích Ngôn Tử!” Cha Cố cả giận nói.

Mẹ Cố sửng sốt, nhưng rất nhanh hiểu được chữ “thích” này, hẳn là nói thích giữa tình lữ đi: “Trịnh Gia Hòa thích nam nhân sao?”

“Anh không biết….” Cha Cố nhíu mày, lập tức nói: “Trịnh Gia Hòa hắn thế nhưng lại lừa Ngôn Tử! anh đi mua vé máy bay, ngày mai chúng ta đến thành phố B!”

“Anh đi thì có ích gì?” mẹ Cố trừng mắt nhìn cha Cố: “Anh đem mọi chuyện nói lại một lần với em xem nào.”

Cha Cố rất nhanh liền kể lại đoạn đối thoại vừa rồi giữa mình và Trịnh Gia Hòa.

Mẹ Cố nghe xong, rốt cục nói: “Em thấy việc này…. Không đơn giản.”

“Cái gì mà không đơn giản? hay là Trịnh Gia Hòa còn có tâm tư khác?”

“Trịnh Gia Hòa còn có tâm tư khác sao?” mẹ Cố không nói gì liếc mắt nhìn cha Cố: “Ý của em là, Trịnh Gia Hòa nói Ngôn Tử không biết chuyện này, hơn phân nửa hẳn là nói như vậy thôi… bọn họ có thể đã ở bên nhau rồi.”

“Cái gì?”

“Ngôn Tử bỏ nhà ra đi nhiều năm như vậy, chúng ta tìm khắp nơi không tìm ra hắn, nhưng Trịnh Gia Hòa lại tìm được hắn. lúc chúng ta rời thành phố B, nói với Ngôn Tử ở lại biệt thự, còn để lại quản gia và người hầu chăm sóc hắn, nhưng hắn không chịu muốn ở cùng với Trịnh Gia Hòa. Mấy ngày nay, hắn nhắn tin với chúng ta ngoại trừ chuyện của mình, nói chuyện khác cũng là liên quan tới Trịnh Gia Hòa.” Mẹ Cố nói.

Sau khi tìm thấy Cố Ngôn Tử, cảm tình với người nhà cũng tốt lên rất nhiều, còn kết bạn với người nhà trong QQ, mỗi ngày sẽ nói một chút chuyện của mình.

Mẹ Cố mở di động ra, đưa những tin nhắn mà Cố Ngôn Tử nói cho cha Cố xem: “Anh nhìn xem nó nói cái gì.”

Cố Ngôn Tử vừa mới đăng hình ăn cơm cùng mẹ Trịnh và Trịnh Gia Hòa vào trong diễn đàn, lúc trước nữa, là ảnh chụp đàn dương cầm, nói là Trịnh Gia Hòa cho hắn.

Về phần những cuộc nói chuyện trước…. con trai bọn họ gửi ảnh chụp tới cơ bản đều là ở trong nhà Trịnh Gia Hòa không nói, còn luôn luôn nhắc tới Trịnh Gia Hòa, cũng rất nhiều lần nói hắn làm đồ ăn.

Hắn làm đồ ăn cho Trịnh Gia Hòa!

Lúc trước cha Cố không nghĩ nhiều, hiện tại nhìn những tin nhắn này, cũng trầm mặc không nói gì.

“Ngôn Tử nếu thật không biết Trịnh Gia Hòa thích hắn, cũng không muốn ở chung với Trịnh Gia Hòa…. Trịnh Gia Hòa sao có thể cầu xin anh đồng ý?” mẹ Cố lại nói.

Năm đó khi mẹ Cố sinh Cố Ngôn Tử còn rất trẻ.

Khi đó bà mới hai mươi hai, vừa mới tốt nghiệp đại học, bạn bè xung quanh còn chưa có ai kết hôn, bà cũng chưa kịp thích ứng với việc thân phận của mình đột nhiên thay đổi.

Hơn nữa bảo mẫu ôm đồm toàn bộ việc chăm sóc con trai… bà lại một lần nữa không có tự giác mình đã trở thành mẹ.

Thế nhưng hiện tại tuổi đã lớn, lòng bà cũng đã thay đổi, đối với con trai càng chú ý nhiều hơn.

Một cửa này…

Bà đã sớm phát hiện thái độ của con trai đối với Trịnh Gia Hòa có sự khác biệt.

Con trai của bà rõ ràng thích Trịnh Gia Hòa.

Lúc trước bà còn nghĩ, Trịnh Gia Hòa tuy rằng tính tình ôn hòa, nhưng kỳ thật cũng không dễ gần gũi, con trai của bà cho dù thích Trịnh Gia Hòa, cũng sẽ không có kết quả gì, liền thực yên tâm, kết quả….

Con trai của bà, xem ra thật sự thích người ta.

Mẹ Cố phân tích như vậy, cha Cố đối với Trịnh Gia Hòa lại không thể tức giận được nữa, ngược lại lại chột dạ.

Hắn vẫn thực hiểu Trịnh Gia Hòa, thái độ làm người đứng đắn, giữ mình trong sạch, không phải là người thích làm chuyện xằng bậy.

Đồng thời, gia thế của hắn không thấp, diện mạo cũng tốt, nếu muốn tìm đối tượng…. nếu  không là người thân, Trịnh Gia Hòa hoàn toàn là đối tượng đẹp đôi với con trai hắn, là nam nhân suất sắc với con trai mình.

Mà người thân…. Tới nơi bọn họ, kỳ thật cũng không cần phải quan trọng như vậy.

Dù sao bọn họ có tiền, xài mấy đời cũng không hết được.

Hơn nữa Trịnh Gia Hòa cho dù cùng con hắn ở bên nhau, chẳng lẽ hắn còn có thể đến quản lý Cố thị sao?

Tuổi người này so với hắn cũng không nhỏ hơn bao nhiêu, chờ hắn mất đi, người này cũng già Hắn không có khả năng vì gia nghiệp của Cố thị mà ức hiếp con mình.

Cho nên Trịnh Gia Hòa mà cùng con mình ở bên nhau, con mình khẳng định là người chủ động.

Cha Cố nghĩ tới lúc ở thành phố B gặp con mình, Trịnh Gia Hòa rõ ràng coi Cố Ngôn Tử là vãn bối, càng chột dạ hơn.

Hắn hít sâu một hơi, cùng vợ nhìn nhau, sau đó gọi video cho con trai.

Cố Ngôn Tử đang xem kịch bản, di động đột nhiên vang lên, liền tiếp điện thoại.

“Ba mẹ, hai người tìm con có việc gì sao?” Cố Ngôn Tử tò mò hỏi.

“Cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn nhìn con một chút mà thôi.” Mẹ Cố nói: “hiện tại con đang làm gì?”

“Con đang sửa lại kịch bản.” Cố Ngôn Tử nói.

“Nghe nói kịch bọn con biết đã bắt đầu quay, thật tốt….” mẹ Cố nói vài câu với Cố Ngôn Tử, sau đó nói: “Ngôn Tử, con viết kịch bản, phải có nơi làm việc thì tốt hơn…. Ban đầu con không thích ở biệt thự, không bằng cha mẹ… mua cho con một căn hộ khác.”

“Không cần.” Cố Ngôn Tử lập tức từ chối: “Con ở nhà chú Trịnh rất tốt.”

“Cho dù con ở tốt, nhưng cũng không thể làm phiền chú Trịnh của con được.” mẹ Cố lại nói.

“Hơn nữa con họ Cố, lại vẫn cứ ở nhà Trịnh Gia Hòa sao được?” Cha Cố cũng nói.

“Ba!” Cố Ngôn Tử nhướng mày, cha Cố nói giống như là hắn cố ý muốn nhìn thấy Trịnh Gia Hòa… “Con cùng chú Trịnh quan hệ rất tốt, ở nơi này thì có làm sao?

Cha Cố mẹ Cố còn muốn nói thêm, nhưng Cố Ngôn Tử lại cướp lời: “Ba mẹ, con còn có việc, không thể nói chuyện được!”

Nói xong, hắn liền cúp điện thoại.

Cha Cố mẹ Cố lúc trước còn hoài nghi, hiện tại cũng đã khẳng định.

Trịnh Gia Hòa nhớ thương con trai bọn họ, mà con trai của bọn họ… hắn đã nhớ nhung Trịnh Gia Hòa.

Hai người này không chừng là đã ở bên nhau.

“Hiện tại phải làm sao bây giờ?” Cha Cố hơi sốt ruột.

“Còn có thể làm gì bây giờ?” mẹ Cố nói, “Cũng không thể buộc người trở về!”

Cha Cố trầm mặc.

Cố Ngôn Tử đã trưởng thành, bọn họ lại chỉ có một đứa con này, đối chọi với hắn khẳng định là không được, nếu như thế….

“Cố thị cùng tập đoàn Minh Lợi có hợp tác, anh nghĩ cách kêu Trịnh Gia Hòa tới đây!” Cha Cố nói.

Tập đoàn Minh Lợi ở thành phố S, cũng có một công ty ở bên này, lúc trước hằng năm Trịnh Gia Hòa sẽ tới đây một khoảng thời gian…. Hiện tại nghĩ cách cho hắn tới đây cũng không phải là không có khả năng, mà bởi vậy, hắn cùng con trai bọn họ, cũng sẽ tách ra!

Cha Cố cảm thấy ý tưởng của mình rất tốt.

Sau khi mẹ Trịnh tới một chuyến, Cố Ngôn Tử cùng Trịnh Gia Hòa bình yên vô sự trải qua nửa tháng.

Sau đó Trịnh Gia Hòa nói với Cố Ngôn Tử muốn đi thành phố S công tác.

Cố Ngôn Tử hơi mất mác, nhưng không thể ngăn cản… nghĩ tới mình gần đây cùng người nhà nói chuyện phiếm, ba hắn hình như không thích Trịnh Gia Hòa…. “Chú Trịnh, ba cháu đang ở thời kì mãn kinh, tính tình gần đây không tốt, chú sang bên kia nên tránh hắn…. cũng không cần tránh, đừng để ý tới hắn là được.”

Nam nhân nào lại có thời kì mãn kinh? Trịnh Gia Hòa cười đáp lời.

Hắn biết Cố Ngôn Tử nói như vậy là vì quan tâm hắn, thế nhưng đợi đến thành phố S, hắn khẳng định là muốn gặp cha của Cố Ngôn Tử.

Sau khi Trịnh Gia Hòa rời đi, Cố Ngôn Tử không có tâm tư nấu cơm.

Hắn chỉ có một người, làm nhiều đồ ăn một chút thì ăn không hết, tự mình nấu cơm còn không bằng ra ngoài mua cơm ăn.

Cố Ngôn Tử ở Kim Đình Ngự Uyển ăn cơm, lại cảm thấy mình hơi nhàn…. Nghĩ nghĩ, hắn bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết thứ hai của hắn.

Bốn năm trước Cố Ngôn Tử bỏ nhà ra đi không lâu, ở trên mạng viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình.

Đó là một bộ tiểu thuyết về lịch sử, cuối cùng một lần liền nổi tiếng.

Quyển sách kia hắn viết hai năm, tổng cộng hơn bốn trăm vạn chữ, hiện tại kết thúc cũng đã hai năm, vẫn như cũ không ngừng giúp hắn thu vào rất nhiều tiền.

Ở trên mạng viết tiểu thuyết còn kiếm được tiền, chỉ là hai năm nay hắn bận quá, vẫn chưa có viết truyện mới.

Thế nhưng, kỳ thật hắn viết truyện mới, đã được hai mươi vạn chữ…..

Cố Ngôn Tử đem nội dung mình viết lấy ra, vừa sửa chữa, vừa suy nghĩ nội dung tiếp theo của bộ truyện, sau khi sửa chữa xong, liền đăng lên mạng.

So với việc viết kịch bản luôn bị hạn chế trong khuôn khổ, hắn vẫn thích viết tiểu thuyết hơn.

Lần này Cố Ngôn Tử lại viết tiểu thuyết lịch sử, đề tài lần này của hắn là về Nam Tần, độ hot của bộ tiểu thuyết đầu tiên cũng đã qua đi, hiện tại hắn viết văn mới hơn phân nửa không có người xem, nhưng hắn vẫn quyết định viết.

Bộ truyện này đời trước hắn cũng viết, nhưng cuối cùng vì đủ mọi chuyện mà bị bỏ dở giữa trừng, đây vẫn là tiếc nuối của hắn.

Hơn nữa…. đời trước sau khi hắn viết lại, số người xem lại nhiều lên, cho nên cũng không lo lắng nhiều.

Qua nhiều năm như vậy, tâm tình đã khác xưa, hiện tại Cố Ngôn Tử xem lại văn trước kia mà mình viết, chỉ cảm thấy không hài lòng, nhất là trong văn này, hắn còn dựa vào hình dáng của Bành Tĩnh Hoằng mà viết ra một nhân vật.

Ban đầu người này rất thuận lợi mà phát đạt, nhưng hiện tại…. Cố Ngôn Tử quyết đoán sửa lại đại cương, tính toán khiến cho hắn chết không tử tế.

Cố Ngôn Tử ngoại trừ viết văn, sửa kịch bản, còn bớt thời gian đến đoàn phim <Giang Sơn>.

Bộ phim <Giang Sơn> đã chính thức quay, bởi vì đầu tư hơn một ngàn vạn, những thứ diễn viên dùng so với đời trước Cố Ngôn Tử nhìn thấy đã tốt hơn rất nhiều.

Khi đó diễn viên mang trang sức, có rất nhiều là đồ nhựa, là loại mà bỏ ra mấy đồng là có thể mua được một đống ở trên đường, trang phục thì có không ít bộ đã được dùng ở những bộ phim trước kia điện ảnh và truyền hình Gia Thành quay, nhưng lần này….

Những trang sức này cũng không phải toàn bộ là nhựa, có không ít lọai là hợp kim, trang phục diễn phần lớn cũng là dựa vào thân mình diễn viên mà làm ra.

Cố Ngôn Tử nhớ rõ, hai năm sau, phim cố trang sẽ phát triển mạnh, sau đó có vài người sẽ đầu tư vào phim cổ trang, mà trong đoàn phim, nữ diễn viên chính sẽ được mang những trang sức bằng vàng và bạc thật.

Thế nhưng lúc này, mọi người còn chưa làm như vậy, dù sao trong lúc quay chụp mà chi tiêu quá nhiều, sau này sẽ không kiếm được nhiều tiền nữa.

Điện ảnh và truyền hình Gia Thành cũng rất tôn trọng biên kịch, cơ bản không thay đổi kịch bản, Triệu Điền Dã chờ ở bên cạnh cũng không mệt, thế nhưng hắn vẫn bực tức trong lòng: “Lão đại, phó đạo diễn Vương mượn rượu giả điên… bộ phim này mới quay không được vài ngày, hắn liền cùng một diễn viên nhỏ trong đoàn phim mập mờ, mấy ngày nay đối với diễn viên kia chăm sóc khắp nơi, tiểu diễn viên kia ăn ở đều tốt hơn so với những người khác, người khác quay cũng phải quay tới nửa đêm, thế nhưng diễn viên nhỏ này có thể trở về ngủ….”

Những bực tức này, Triệu Điền Dã đã nói qua ở trong diễn đàn, Cố Ngôn Tử nghe cũng không có cảm giác gì.

Hắn đã nói với sản xuất Điền, sản xuất Điền đã cảnh cáo phó đạo diễn Vương, hiện tại phó đạo diễn Vương ngoại trừ chăm sóc tình nhân của mình, những chuyện khác cũng không làm được gì.

“Đúng rồi lão đại, giải trí Tinh Duyệt cho mấy diễn viên vào đoàn phim, ngày hôm qua Bành Tĩnh Hoằng cũng đến đây….” Triệu Điền Dã lại nói, còn chỉ mấy diễn viên ngồi ở góc sáng sủa xa xa: “Mấy người kia là của Tinh Duyệt.”

Cố Ngôn Tử nhìn theo tay của Triệu Điền Dã, sắc mặt lập tức liền thay đổi.

Một bình luận cho “chương29”

Gửi phản hồi