chương20

Trong chớp mắt trong đầu Chu Kì Nghiêu hoàn toàn trống rỗng, hắn chỉ có thể kinh ngạc nhìn thứ ở trong hộp gấm mà không phản ứng, hắn thậm chí nghĩ mình đang nằm mơ, giấc mộng hy vọng lặp đi lặp lại trong ba năm giờ phút này rốt cục đã thành sự thật.

Trước mặt là một cái vảy bạc, có ánh sáng chói lọi dưới ánh nến, giống như lửa đốt trong hai mắt hắn, làm cho hắn không thể kìm chế được cảm xúc ở dưới đáy lòng của mình.

Hắn thậm chí không kìm chế được muốn tiến lên, nhanh chóng đoạt lấy đồ vật đó tới đây, hỏi Đổng tướng gia, hắn từ nơi nào có được thứ này?

Vảy này có được như thế nào? Chủ nhân của chiếc vảy đâu?

Hắn có một ngàn một vạn cảm xúc phải phát tiết, nhưng có thể là lúc trước quá mức khiếp sợ, thế cho nên hắn chỉ nhìn cái vảy kia mà ngẩn người, còn chưa chờ hắn phản ứng kịp, hắn liếc mắt nhìn thấy cái gì? Con ngươi chợt co rút lại, nhanh chóng lấy lại tinh thần, đột nhiên bừng tỉnh, từ từ ngồi ngay ngắn, nhưng cũng từ trong khiếp sợ lấy lại bình tĩnh.

Cho dù đồ vật bày trước mặt hắn là ngoài dự liệu, nhưng thứ này là Đổng tướng gia đưa tới, Đổng tướng gia cũng không phải là người tốt lành gì, hắn không thể để Đổng tướng gia nhìn ra hắn biết thứ này.

Thế nhưng…..

Chu Kì Nghiêu vẫn nhịn không được liếc mắt nhìn tiểu hỗn đản đã đánh thức hắn trước khi hắn lộ ra manh mối.

Long Bạch Bạch bị Chu Kì Nghiêu dùng ánh mắt cảnh cáo, phồng mặt làm một cái mặt quỷ với Chu Kỳ Nghiêu, cái gì đây? Hắn cũng không làm gì cả, hắn chỉ muốn nhìn rõ đồ ở trong hộp mà thôi.

Long Bạch Bạch leo lên xà nhà rất cao, lại cách cửa gần, cho nên Đổng tướng gia không nhìn thấy hắn, Long Bạch Bạch chỉ có thể nhìn lưng của Đổng tướng gia, cũng có thể nhìn thấy mặt của Chu Kì Nghiêu.

Trước hết hắn nhìn vẻ mặt của Chu Kì Nghiêu, tuy rằng hắn ngốc, nhưng cũng nhìn ra vẻ mặt người tốt kỳ quái khi nhìn đồ mà vị bá bá này đưa tới, không chỉ có như thế, từ khi hộp gầm mở ra, Long Bạch Bạch dật dật mũi, luôn cảm thấy trong không khí có mùi mặn và ẩm ướt, thực nhạt, không hiểu sao hắn lại cảm thấy quen thuộc, hấp dẫn hắn nhìn lại.

Nhưng hắn nhìn không được, đương nhiên là muốn dài cổ để nhìn, ban đầu hắn ngồi chồm hổm trên xà già hiện giờ là có xu hướng đứng lên.

Kết quả, hắn bị người tốt trừng.

Long Bạch Bạch ôm xà nhà len lén liếc nhìn Chu Kì Nghiêu: hắn phát hiện từ khi hắn bị bệnh, hắn liền không có vị trí gì trong lòng người tốt, người tốt đã muốn ghét bỏ hắn.

Hắn cũng không làm gì? Thế mà còn ghét bỏ hắn, còn trốn hắn đi ăn mảnh, ăn mảnh thì cũng thôi đi, còn không cho hắn cắn.

Long Bạch Bạch càng nghĩ càng uất ức, lại ngồi chồm hổm xuống, còn nhịn không được dài cổ ra muốn nhìn xem thứ làm cho hắn cảm thấy quen thuộc là thứ gì?

Bị Long Bạch Bạch làm gián đoạn như vậy, Chu Kì Nghiêu khôi phục bình tĩnh, hắn miễn cưỡng đè nén lại xúc động ở dưới đáy lòng, trên mặt cũng không có biểu hiện gì, không hề thay đổi liếc mắt nhìn Đổng tưởng gia: “Đây là vật gì?”

Đổng tướng gia đem thứ này đẩy lên phía trước, Tô Toàn cũng kinh ngạc không thôi, vừa rồi Đổng tướng gia ở ngoài nói còn cảm thấy không có gì, còn tưởng rằng Đổng tướng gia là nói quá, nhưng vừa mở hộp gấm ra trong nháy mắt, hắn thiếu chút nữa không nhịn được kinh hô ra tiếng.

Rốt cuộc thứ này là cái gì?

Nhìn như vẩy cá, nhưng thế gian này làm sao có vẩy cá nào lớn như vậy, chỉ là một cái vẩy cá, lại to bằng nửa lòng bàn tay người lớn.

Nói là vẩy cá thì lại giống như vỏ sò hơn, so với vỏ sò còn xinh đẹp hơn, giờ phút này cái vảy màu bạc này, tinh xảo xinh đẹp, làm cho người ta nhịn không được muốn nhìn lại, thậm chí nhìn kỹ còn thấy phát sáng, quả thực so với những thứ quý giá mà Tô Toàn nhìn thấy còn lóa mắt hơn.

Tô Toàn nhanh chóng nhận lấy cái hộp từ tay Đổng tướng gia, thật cẩn thận đưa tới trước mặt Chu Kì Nghiêu.

Chu Kì Nghiêu khắc chế xúc động tiếp nhận, có một con cáo già đang ngồi ở xa xa, hắn chỉ có thể ngăn chặn kích động trong cơ thể, chỉ là thản nhiên quay qua một bên gật đầu, Tô Toàn hiểu liền đặt vào tay Chu Kì Nghiêu, lúc này mới lùi ra một bên.

Đổng tướng gia nhìn mắt Chu Kì Nghiêu, không nghĩ tới đối phương nhìn thấy thứ này lại bình tĩnh như thế, trong lòng hắn liền lộp bộp, lỡ như tân đế thật sự không chịu đi, vậy kế hoạch của hắn…..

Tuy nói hắn kỳ thật càng hy vọng tân đế mất dân tâm, nhưng như vậy thì thời gian rất lâu, hắn không chờ kịp.

Ngược lại tân đế nếu chịu đi, cho dù không nắm chắc, nhưng lại nhanh hơn không ít.

Đổng tướng gia đứng lên, hạ xuống ánh mặt hiện ra sự hung ác, chính là muốn buộc tân đế ngự giá thân chinh.

Đổng tướng gia trực tiếp nhấc lên vạt áo, quỳ xuống đất: “hôm nay cựu thần bỏ xuống khuôn mặt già này khẩn cầu hoàng thượng đi diệt trừ nghiệt súc này!”

Nghe được hai chữ nghiệt súc, Chu Kì Nghiêu thiết chút nữa không nhịn được trực tiếp đánh Đổng tướng gia ngã trên mặt đất, nhưng tay hắn đặt ở một bên nổi lên gân xanh miễn cưỡng khắc chế xuống: “Tướng gia là có ý gì?”

Lúc này Đổng tướng gia liền đem toàn bộ lý do lúc trước nói với Tô Toàn nói lại một lần, cuối cùng trực tiếp khấu đầu: “…. Hoàng thượng, nghiệt súc này làm ác ở Lệ Sơn, mấy người dân ở đó mất tích chưa rõ sống chết, sợ là đã mất mạng. tuy nói không biết đây là vật gì, nhưng thứ làm tổn hại đến cuộc sống của mọi người, vẫn là nhanh chóng diệt trừ mới thỏa đáng. Nếu không, sợ là thiên hạ khó có thể thái bình. Nhưng Đại Chu ta lại không có tướng quân nào có thể làm được chuyện này, nên cựu thần khẩn cầu hoàng thượng vì thiên hạ chúng sinh, vì lê dân bá tánh mà….. ngự giá thân chinh!”

Bốn chữ cuối cùng vừa ra, Tô Toàn hít một ngụm khí lạnh, giận dữ: “Đổng tướng!”

Đáy mắt Đổng tượng gia hiện lên sự xảo trá, hắn quỳ trên mặt đất, cũng đang ép Chu Kì Nghiêu, những lời lúc trước của hắn là muốn đem chuyện này đẩy tới gian sơn xã tắc, tân đế không phải tự xưng võ công không tầm thường sao, vậy thì càng thích hợp đi giết, vì dân chúng ra tay?

Hắn thật muốn nhìn, hoàng đế của hắn, sẽ vì dân chúng suy nghĩ, hay là suy nghĩ cho tánh mạng của mình.

Chu Kì Nghiêu nâng tay, ngăn cản Tô Toàn đang la hét và bối rối, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra mục đích của Đổng tướng gia, đối phương là đang tính kế hắn.

Nếu hắn không đồng ý, chờ đợi hắn chính là cái danh hôn quân, là một quân chủ không để ý đến sinh mạng của dân chúng, có năng lực lại sợ chết nên không dám hành động, sợ là giờ phút này lý do mà Đổng tướng gia nói ra đã lan truyền khắp trong kinh, chỉ cần hắn từ chối liền sẽ bị truyền ra.

Hắn thậm chì còn rõ ràng thứ này không phải là mới trình lên, sợ là Đổng tướng gia là đang chờ một ngày này.

Hắn cũng rõ ràng nếu hắn đồng ý, sợ là ở Lệ Sơn chờ hắn, là tình cảnh có đi mà không có về.

Nhưng rõ ràng hắn biết tất cả, biết những thứ này đều là Đổng tướng gia đang nhằm vào hắn, nhưng khi Chu Kì Nghiêu quay đầu nhìn cái vảy màu bạc mỏng manh kia, đám người Đổng tướng gia chắc là nghĩ đó là vảy cá hoặc là con gì khác, nhưng hắn liếc mắt một cái liền đã nhìn ra, đây là vảy rổng…..

Vảy rồng màu bạc.

Hắn tìm kiếm ba năm, thế nhưng lại để kẻ thù của mình đưa vào trong tay mình.

Hắn nhìn cái vảy rồng này, rốt cục vẫn nhịn không được vươn tay sờ, chờ cảm xúc trên tay nhắc nhớ hắn, hắn thật sự là không thể buông tay.

Chu Kì Nghiêu biết rõ là không thể, nhưng hắn đợi lâu như vậy, rốt cục cũng đợi được ra dấu vết, cho dù phía trước là vực sâu thăm thẳm, hắn cũng chỉ có thể… không thể từ chối mà vui vẻ chịu đựng.

Chu Kì Nghiêu vẫn không trực tiếp đồng ý với Đổng tướng gia, mà là lên tiếng phải suy nghĩ một phen, hôm nay  tới đây, ngày mai lại nói.

Ban đầu Đổng tướng gia nghĩ Chu Kì Nghiêu sẽ từ chối, tân đế không phải tên ngốc, khẳng định biết được trong đó có bẫy rập, không nghĩ tới đối phương lại nói sẽ cân nhắc.

Đổng tướng gia nhịn không được ngẩng đầu nhìn qua, liền nhìn thấy đôi mắt lạnh thấu xương của Chu Kì Nghiêu, Đổng tướng gia nhịn không được sợ run cả người, nhanh chóng thu hồi tầm mắt, lui ra.

Chỉ là sau khi ra ngoài, quay đầu nhìn lại cười lạnh: Cho dù ngày mai người từ chối, hắn cũng sẽ ép người đồng ý.

Chờ Đổng tướng gia sau khi rời khỏi Tô Toàn lập tức quỳ trên mặt đất: “Mong hoàng thượng suy nghĩ lại, tướng gia đây là muốn….. là muốn…..”

Chu Kì Nghiêu cũng không nhìn Tô Toàn, hắn nhìn cái vảy rồng kia, không hề động đậy, chỉ là giọng nói hơi khàn khàn: “Ngươi lui xuống trước đi.”

Tô Toàn còn muốn khuyên thêm: “Hoàng thượng…..”

Chu Kì Nghiêu: “Đi xuống!” thanh âm hắn mang theo tàn bạo, rồi lại không giống như ngày xưa, thậm chí còn mang theo cảm xúc khác, Tô Toàn không biết làm sao liền ngậm miệng, giương miệng một lúc lâu, cuối cùng cái gì cũng không nói chỉ có thể lui xuống.

Mà khi cửa tẩm điện vừa đóng lại, trong tẩm điện lại rơi vào yên lặng bình thường.

Rốt cục Chu Kì Nghiêu cũng để cảm xúc của mình lộ ra ngoài, động tác hắn rất nhẹ nhàng nâng cái vảy rồng kia lên, từ từ vuốt ve, nhìn cái vảy rồng này, trong đầu trống rỗng, hắn giống như cảm giác mình lại nhớ tới chuyện ba năm trước đây….

Ban đầu Long Bạch Bạch vẫn thành thật ngồi ở trên xà nhà kia, chờ tất cả mọi người đi rồi còn lại có mình người tốt, hắn phát hiện người tốt đã quên hắn, căn bản không để ý tới hắn, chỉ lo nhìn cái vật kia thôi.

Bời vì lúc trước dài cổ vẫn không nhìn thấy đồ vật trong hộp gấm, sau đó Chu Kì Nghiêu cầm đồ vật này lên, Long Bạch Bạch rốt cục nhớ rõ đồ vật này là cái gì.

Thị lực của Long Bạch Bạch vô cùng tốt, liếc mắt một cái liền nhìn thấy cái gì lòe lòe màu bạc, nhìn hơi quen mắt, hơn nữa…. mũi hắn dật dật, quả nhiên hơi thở mặn và ẩm ướt càng nồng đậm hơn, hắn sờ sờ mũi, cảm thấy hương vị này rất quen thuộc, hắn không nhịn được muốn ngửi thêm càng nhiều hương vị.

Kết quả đợi nửa ngày người tốt cũng không để ý tới hắn, hơn nữa không biết vì sao, vẻ mặt người tốt như vậy khiến Long Bạch Bạch không thoải mái, cảm thấy người tốt là đang suy nghĩ cái gì, trong thế giới người tốt không có hắn…..

Long Bạch Bạch vốn nghĩ chờ Chu Kì Nghiêu phát hiện ra hắn kêu hắn đi xuống, thế mà người tốt quay đầu một cái liền quên mất hắn!

Long Bạch Bạch phồng má ngồi ở trên xà nhà, ở trên nhảy tới nhảy lui, kết quả…..

Long Bạch Bạch bị tức trực tiếp ôm cột tuột xuống, rầm rầm chạy tới trước mặt Chu Kì Nghiêu.

Suy nghĩ của Chu Kì Nghiêu thật sự đã chạy rất xa, hắn nhìn vảy rồng trong quá khứ xuất hiện trước mặt hắn, nhưng hắn cũng không xác định được cái vảy rồng này, màu bạc, cả hai đều giống nhau, hơn nữa không biết là có phải là ảo giác hay không, cứ cảm thấy long châu trong cơ thể cũng đột nhiên xao động, có lẽ đêm nay long châu có thay đổi lớn như vậy có thể là do cái vảy rồng này?

Long châu cảm giác được vảy rồng tới gần nên mới dị động?

Nghĩ như vậy đáy lòng Chu Kì Nghiêu đã có tính toán, mà đúng lúc này, một thân ảnh đột nhiên vọt tới trước mặt hắn, vảy rồng trong tay nháy mắt bị đoạt đi, hắn ngẩng đầu, liền nhìn thấy đôi mắt Long Bạch Bạch đang trừng to, đang phồng mặt trừng hắn. chính là đột nhiên bị thứ trong tay hấp dẫn, lúc hắn cúi đầu nhìn qua, lại nhẹ nhàng a một tiếng.

2 Trả lời “chương20

Gửi phản hồi