chương2

Trấn nhỏ Na Ba Nhĩ nguy hiểm cùng thanh niên, đều bị Diệp Hoài Tây bỏ qua một bên, hắn không để ý nguy hiểm, chỉ là nếu nguy hiểm mang đến thông tin hữu ích, thì đối với một thiếu tướng hết mình với công việc, theo lý là chuyện nên làm. Hắn hơi hơi ngửa đầu, lộ ra cái cổ tinh tế trắng nõn như thiên nga, ảnh ngược trong ánh mắt phản chiếu nhiều màu sắc xáng lạn cùng với khuôn mặt cực kỳ anh tuấn của thanh niên, hắn nhẹ giọng hỏi: “Cậu nói cái gì?”

Mày kiếm của Cố Tử Khung giương lên, mỉm cười dùng giọng mũi nói: “Chiến thần- Diệp Hoài Tây.”

Sắc mặt Diệp Hoài Tây không thay đổi, vẫn lãnh đạm như trước, nhưng trong lòng lại như sóng dữ, thanh niên này là ai? Vì sao biết được thân phận của hắn, tại sao lại xuất hiện ở đây, người nào đã để lộ sơ hở, để thân phận của hắn bị bại lộ. Diệp Hoài Tây hơi hơi hạ mắt, lông mi dài rậm che dấu đi ánh sáng trong mắt, cũng che dấu đi cửa sổ tâm hồn của hắn, ngăn chặn tất cả sự quan sát của Cố Tử Khung ở bên ngoài.

Nửa đầu của vũ khúc êm dịu, bỗng nhiên lại cuồn cuộn như sóng, cô gái hình như cố ý làm Cố Tử Khung ghê tởm, mới lựa chọn kiểu nhảy nóng bỏng này. Nàng là một beta, người xui xẻo được lựa chọn là một alpha, trong quá trình hai người nhảy sát qua nhau cho dù có những cử chỉ không rõ, cũng có thể được giải quyết. Nhưng bạn nhảy mà Cố Tử Khung lựa chọn lại không giống vậy, vì người đó là một alpha cường hãn toàn thân lạnh lùng bá đạo. Tuy rằng dáng người so với alpha bình thường thì tinh tế hơn, nhưng khí tràng còn nguy hiểm hơn cả alpha bình thường.

Mọi người đều biết liên bang hiện giờ được chia làm ba loại, một loại giá trị vũ lực rất cao, trời sinh đứng ở vị trí lãnh đạo là alpha, một loại là thực bình thường chiếm đa số là beta, còn một loại cuối cùng có thể khiến cho alpha lâm vào điên cuồng là omega.

Nhắc tới omega, không thể không nói đến kiếp sống đáng thương bi thảm trong lịch sử. Ban đầu khi tinh cầu xuất hiện ba loại người này, có lần một omega không thể khống chế tin tức tố nên gây ra hỗn loạn, chuyện này đối với một omega mà nói giống như là địa ngục nhân gian, cho tới bây giờ nếu ai đó nhắc lại chuyện này còn có người đem toàn bộ lỗi lầm đổ hết lên người omega đó.

Chuyện này cũng không thể trách, dù sao ai yếu thì dễ bị bắt nạt, cho dù ở đâu đều như nhau. Thể chất của omega dễ thụ thai là bạn đời hoàn hảo trong lòng alpha, ai cũng muốn có được người thừa kế cường đại, cũng bởi vậy omega cũng bị phân hóa ra ưu khuyết, những omega có thể chất yếu, thường thường có từ hai đến ba người con, sau này bọn họ sẽ triền miên nằm ở trên giường bệnh, buồn bực mà chết.

Mấy trăm năm qua, số lượng omega giảm mạnh, hiện giờ liên bang đã làm thống kê biết được số lượng omega không vượt quá chín ngàn vạn, mà tổng dân số liên bang lúc ấy là cao tới một tỉ ba trăm triệu, omega chiếm số lượng ít đến đáng thương. Liên bang ý thức được về lâu về dài, omega ở tinh cầu sẽ hoàn toàn biến mất, đứng trước tình trạng này, chính phủ liên bang nhanh chóng áp dụng cách xử lý, bắt đầu lập một tổ nghiên cứu đặc biệt làm sao để tăng số lượng omega lên, tổ nghiên cứu đặt mục tiêu là mười năm. Hiện tại đã qua bảy năm, trải qua nhiều nghiên cứu cùng cố gắng, omega đã có thể dựa vào thuốc ức chế để ra ngoài công tác, làm chuyện mình thích, omega cũng bắt đầu dần dần tăng số lượng lên.

Chuyện omega tăng lên đã có những chuyển biến có lợi, liên bang rất là vui mừng. Cho dù phải trả giá lớn, cũng không sợ hãi.

Tất cả mọi người trong quán bar đều không nghĩ nam nhân xinh đẹp có khí tràng còn mạnh hơn alpha bình thường lại là một omega, mà còn là một thiếu tướng trẻ tuổi của đế quốc. Diệp thiếu tướng nghiên đầu nhìn cô gái không e dè dùng nơi đầy đặn của mình cọ vào ngực vị xui xẻo kia, độ ấm cả người liền thẳng tắp hạ xuống, từ một tủ lạnh nhỏ tăng thành kho lạnh lớn, làm cho Cố Tử Khung nắm cổ tay hắn nhịn không được nhúc nhích ngón tay, sợ hắn cũng sẽ đông lạnh mình luôn.

Diệp Hoài Tây lạnh lùng thu hồi ánh mắt, nhìn vẻ mặt thản nhiên của Cố Tử Khung, lời nói lạnh như băng: “Cậu dám!”

Cố Tử Khung đương nhiên thấy một màn vừa rồi, trong lòng không rõ là tư vị gì, hắn có một ý tưởng, muốn nhìn thấy Diệp thiếu tướng băng sơn sẽ nổi trận lôi đình như thế nào. Nhưng hắn không quên mục đích của mình, đành tiếc nuối đem ánh mắt rời khỏi ngực của Diệp Hoài Tây, vì để biểu hiện ra sự tiếc nuối của bản thân, còn làm bộ thở dài.

Tiếng thở dài này thành công bị Diệp Hoài Tây nghe thấy, bởi vậy sắc mặt hắn càng lạnh hơn, ánh mắt nhìn về phía cô gái kia rất không tốt.

Cô gái vốn là người thông minh nên đã nhìn ra nguy hiểm ở bên cạnh, nhận thấy địch ý của Diệp Hoài Tây, nàng câu môi cười, một nụ cười kiều diễm. Mặt kề mặt nhảy một lúc, nàng liền cao giọng gọi Cố Tử Khung: “Này, trao đổi bạn nhảy.”

Trường hợp trao đổi bạn nhảy xuất hiện rất nhiều ở yến hội, lúc này cô gái đưa ra yêu cầu này, Cố Tử Khung cũng không từ chối. Trong chớp mắt Diệp Hoài Tây liền thay đổi đối tượng khiêu vũ, từ thanh niên ánh tuấn thành cô gái xinh đẹp, bước chân Diệp Hoài Tây ngừng một lát, như không có việc gì mà đuổi kịp tiết tấu, biết nghe lời đảm nhận bước nhảy nam, hai tay đều đặt hờ trên người cô gái, nhìn kỹ hắn không hề chạm vào, thái độ khinh thường người như thế này khiến cho cô gái tức giận.

Cô gái ngẩng đầu, ánh mắt nguy hiểm nhìn Diệp Hoài Tây, dựa vào ánh sáng của ánh đèn, đánh giá Diệp Hoài Tây. Nữ nhân vừa nhìn nhịn không được muốn huýt sáo trêu ghẹo, vận may của Cố Tử Khung thật tốt, chỉ tùy tiện cũng tóm được một mỹ nam, mà mỹ nam này lại là một alpha cường hãn. Mỹ nam có mắt phượng mày kiếm, mũi cao thẳng môi hồng, làn da nhẵn bóng, đúng là so với những người mà nàng đã gặp qua trong đời đẹp hơn rất nhiều.

Đôi mắt phượng ẩn dưới hàng lông mi, ánh mắt buông xuống hay nhấc lên đều tràn đầy phong tình. Thế nhưng mỹ nam hình như không hờn giận, trong mắt phượng cũng không có phong tình như nàng nghĩ, chỉ có lạnh như băng, khiến người khác nhìn vào hay là vật thể khác đều thấy phát lạnh. Nếu có thể khiến cho nam nhân này vì mình mà điên đảo, thật là tốt bao nhiêu?

Cô gái bắt đầu nảy lòng tham, đem chuyện bị theo dõi quên toàn bộ, trong đầu bắt đầu suy nghĩ làm sao để cho Diệp Hoài Tây trở thành khách trong phòng nàng đêm nay. Một ca khúc mạnh mẽ sắp hết, khi ca khúc kết thúc nàng phải đổi về bạn nhảy của mình, trước khi đổi bạn nhảy, phải nghĩ cách giữ người lại, cô phải dựa được vào lòng Diệp Hoài Tây, hai tay đặt lên cổ hắn, và nói một câu ám chỉ tình tứ.

Kế hoạch lại không giống như tưởng tượng, cô gái vừa mới dựa vào lòng Diệp Hoài Tây, hai tay mới nâng lên, đã bị đạp một cái, một đạp này làm cho nữ nhân thiếu chút nữa hét tai ra tiếng, thật sự là rất đau, một đạp này cũng đạp bay sắc tâm của cô gái, cũng vì một đạp này, đấu vũ giữa nàng và Cố Tử Khung không thể không chấm dứt.

Diệp Hoài Tây bốn tuổi học vỡ lòng, sáu tuổi đã bắt đầu đi theo ba ba mụ mụ đến các yến hội, nhìn rõ tất cả vẻ mặt cùng ánh mắt của người khác, đoán tâm lý của người khác, đến này đã được hai mươi năm, hai mươi năm đủ để cho một hài đồng trường thành thành một thanh niên ngọc thụ lâm phong, năng lực quan sát sắc mặt của hắn cũng giống như nước nâng thuyền. Dáng vẻ của cố gái trước mặt có thay đổi, giống như trắng trợn nói với hắn, ‘mình xem trọng nam nhân này, rất muốn ngủ với anh ta, mình phải nghĩ ra cách nào đó thật tốt mới được.’.

Bởi vậy mới có chuyện Diệp Hoài Tây giơ chân đạp người, đấu vũ bị bắt buộc chấm dứt, Diệp Hoài Tây không có thành ý giải thích với cô gái: “Thật có lỗi, kỹ thật nhảy không tinh thông.”

Nữ nhân nhẹ nhàng à một tiếng, xoay người đi đến quầy bar, ngoắc ngoắc ngón tay với phục vụ ở quán rượu nhỏ giọng nói gì đó, một lát sau, nữ nhân quay lại, đem một ly rượu giơ lên trước mặt Diệp Hoài Tây, cười lạnh nói: “Nếu thật sự thành ý, thì hãy uống hết nó!”.

3 Trả lời “chương2

  1. Mình góp ý chính tả tí nè: xán lạn không phải là sáng lạn; sơ hở không phải là xơ hở. Chủ nhà xem lại nha, cảm ơn đã edit truyện nà.

Trả lời phản hồi cho Ty Hồ Hủy