chương2

Kỳ nghỉ tân hôn vừa qua, tiểu nhân ngư nhận được thư khai giảng từ học viện Hager của đế quốc, hắn vừa mới thành niên không lâu, sách còn chưa có đọc xong.

Học viện Hager cũng là trường học cũ của đại hoàng tử, sau tốt nghiệp còn đảm nhiệm làm giảng sư vinh dự cho hệ cơ giáp, không có việc gì sẽ trở về giảng dạy một chút.

Biết tiểu nhân ngư muốn đến trường Hager, đại hoàng tử cố ý dặn dò nói: “Ở trường học phải làm bộ không biết tôi có biết hay không.”

Tiểu nhân ngư ngơ ngác hỏi: “Vì sao?”

Còn có thể vì cái gì, ghét bỏ đó.

Đại hoàng tử vẫn cho rằng chỉ có cường giả mới xứng đôi với mình, tương lại có thể cùng hắn kề vai chiến đấu, mà không phải là tiểu nhân ngư như que củi chỉ biết khóc hu hu.

Tuy rằng tiểu nhân ngư vào ban đêm rất ngon, nhưng vẫn không ngăn được sự ghét bỏ ban ngày của đại hoàng tử.

Nhưng cưới cũng đã cưới rồi, còn có thể làm gì được, đành phải bày ở trong nhà, không nhìn thấy coi như không biết đi.

Ngày đầu khai giảng trong học viện sắp xếp huấn luyện quân sự, mỗi ngày tiểu nhân ngư đều đi huấn luyện, buổi tối lại chảy mồ hôi ròng ròng trở về, mệt thành một con cá khô nhỏ, còn bị phơi nắng cho đen đi.

Đại hoàng tử nhìn vài ngày, mắt huấn luyện quân sự sắp chấm dứt, nói: “cậu không biết trường học có quy định miễn huấn luyện quân sự cho nhân ngư sao?”

Tiểu nhân ngư nháy mắt mấy cái, “Không biết.”

Trường học ở Hải Tinh cũng không có hạng mục huấn luyện quân sự này, tiểu nhân ngư sau khi đến đế tinh mới biết còn có huấn luyện quân sự, huống chi hắn là biến ra hai chân đi tới trường, người khác căn bàn không biết hắn là nhân ngư.

Đại hoàng tử đoán được hắn không biết, nở nụ cười xấu xa, “vậy hiện tại đã biết.”

Hiện tại biết cũng đã chậm, huấn luyện quân sự cũng đã xong.

Tiểu nhân ngư cảm thấy đại hoàng tử là cố ý không nói cho hắn biết, hắn sắp tức chết rồi, buổi tối đi ngủ lại lấy chăn đem chính mình quấn lại lăn tới bên tường.

Đại hoàng tử không ôm được mềm mại liền không vui, “Đem chăn lấy ra, tự giác lại đây.”

Tiểu nhân ngư: “Tôi không.”

Đại hoàng tử nhíu mày, “Tiểu hải sản lại đây cho tôi.”

Tiểu nhân ngư rất có khí khái, “Tôi không!”

Đại hoàng tử hừ một tiếng, giơ tay tiến vào trong chăn tiểu nhân ngư, túm lấy cổ tay tinh tế của hắn kéo ra khỏi chăn, nhấc chân ngăn lại đôi cá, động tác gọn gàng lưu loát, trực tiếp đem tiểu nhân ngư ép ở dưới người.

Nắm lấy cằm hắn nâng lên, nói; “Còn dám cáu kỉnh?”

Dám!

Tiểu nhân ngư tức giận dữ dội, trừng con mắt màu làm bảo thạch ngược lại hắn, nơi đuôi không bị ngăn chặn tiếp tục kiên cường vẫy, rốt cục tìm được góc độ đánh vào trên chân đại hoàng tử.

Rất là đau.

Mặt đại hoàng tử trầm xuống.

Tiểu nhân ngư có chút bị dọa, đuôi cá từ từ hạ xuống, ánh mắt từ từ rời khỏi mặt đại hoàng tử.

Hung ác như vậy làm chi!

Sắc mặt đại hoàng tử tiếp tục bình tĩnh nhìn hắn, từ từ sờ xuống đuôi cá mịn màng, “Nghe nói nhà bếp mới mua một loại mù tạc mới, mùi vị rất ngọt, chuyên dùng để làm sashimi.”

Tiểu nhân ngư lúng túng run rẩy, mềm nhẹ nói: “Khẳng định….. khẳng định rất khó ăn….”

Đại hoàng tử nói: “Khẩu vị mới cũng nên nếm thử.”

Tiểu nhân ngư sợ tới mức hóa ra hai chân, khóc hu hu nói: “Không cần…. không cần nếm thử, tôi….. tôi gần đây phơi nắng bị đen…. Khó ăn.”

Phụt.

Đại hoàng tử rất không có lương tâm cười ra tiếng, một bên đưa tay tách ra hai chân tiểu nhân ngư, một bên dỗ hắn, “Không ăn, chúng ta tới ăn cái khác.”

Đêm hôm khuya khoắt hắn đem tiểu nhân ngư lăn qua lộn lại đến khóc, ăn xong rồi đem chăn đạp đi chỗ khác, đem tiểu nhân ngư mềm mại nằm úp sấp ôm vào trong ngực, nhéo nhéo thịt trên mông nhỏ, rốt cục thỏa mãn ngủ.

Tiểu nhân ngư đáng thương hề hề nằm ở trong ngực hắn, trong mộng đại hoàng tử bưng một cái đĩa sashimi thật lớn hướng hắn cười ha ha, đe dọa hắn ăn không hết phải đi huấn luyện quân sự một năm.

Thật là thê thảm.

Lập tức bước vào cuộc sống đến trường, tiểu nhân ngư cảm thấy mỗi ngày đi học thật vất vả, uyển chuyển nói ra ý tứ muốn trọ ở trường, đại hoàng tử trực tiếp cự tuyệt, “Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Dung mạo tiểu nhân ngư khiến người ta rất chú ý, mỗi ngày đi học đều có người đưa đi, cho hắn trọ ở trường chẳng phải càng nguy hiểm.

Quan trọng là nếu trọ ở trường thì hắn làm sao bây giờ, buổi tối ngủ cũng không có tiểu mềm mại ôm.

Tiểu nhân ngư đành phải sáng sớm đi học, vốn não cá dung lượng không lớn lúc này còn hơn trứng chọi đá.

Về nhà mệt nhoài liền sớm lên giường ngủ, hoàn toàn không để ý tới đại hoàng tử đang xoa bóp sờ sờ ở bên cạnh.

Đại hoàng tử không hài lòng, đại hoàng tử không vui.

Tiểu hải sản đi học như thế nào lại mệt thành bộ dạng như quỷ vậy.

Vì thế đại hoàng tử quay trở về Hager mở một buổi học công khai, thuận tiện thị sát tình huống học tập của tiểu hải sản.

Trong buổi học công khai ánh mắt đại hoàng tử đảo xuống phía dưới một vòng, chuẩn xác tóm được tiểu nhân ngư được sắp xếp ngồi ở hàng ghế thứ ba từ dưới đếm lên.

Đại hoàng tử nhếch mày, tin tức còn linh hoạt.

Tiểu nhân ngư ngồi ở hàng ghế thứ ba từ dưới đếm lên khổ sở cúi đầu, trong lòng cầu nguyện đại hoàng tử nhìn không thấy mình, nhìn không thấy chính mình.

Do bị đồng học kiên quyết lôi kéo tới, hắn cũng không muốn tới.

Chúng ta không biết nhau, không biết nhau!

Tiểu nhân ngư lầm bầm, đội với câu nói ở trường học phải làm bộ như không biết nhau của đại hoàng tử nhớ rất rõ ràng.

Quả thực là khắc vào trong óc.

Ai làm cho đại hoàng tử giận giữ như vậy, vừa thấy đã không phải người tốt gì, hắn cũng không muốn bị làm thành sashimi.

Trước mặt người bên ngoài đại hoàng tử trưởng thành chững chạc, nhự nhàng có lễ, đến nay vẫn là đứng đầu trong danh sách nam thần muốn kết hôn của Hager.

Đồng học đang nâng mặt hết sức thẹn thùng, “Nam thần thật đẹp trai!”

Trên mặt tiểu nhân ngư khinh thường, trong đầu lại nhớ lại bộ dạng động tình của đại hoàng tử tối hôm qua ở trên người mình.

Có vẻ là đẹp trai.

Trên đài đại hoàng tử cởi áo khoác âu phục mô phỏng thao tác của cơ giáp, áo sơ mi bên trong làm nổi bật lên cơ bắp, lộ ra đường cong cánh tay tuyệt đẹp, ẩn chứa sức lực ở bên trong.

Bên dưới phát ra tiếng hô nho nhỏ, đồng học che mặt, « Lão công ! muốn gả ! »

Miệng tiểu nhân ngư phồng lên, không có cửa, kia rõ ràng là lão công của ta.

« Anh ta đã kết hôn rồi. » Tiểu nhân ngư nho nhỏ kháng nghị.

« Trời ơi. » biểu tình đồng học đang nói ngươi còn rất trẻ, « Kết hôn không là vấn đề, kết hôn lần hai cũng không sao cả, dù sao đối với hoàng thật mà nói bất cứ lúc nào cũng có thể độc thân. »

Những năm gần đây không ít thành viên hoàng thất bị lộ tin đồn ngoại tình, nhất là vị biểu thúc trên danh nghĩa của đại hoàng tử, khi bị lộ tin đồn ngoại tình ngày hôm sau trực tiếp tung ra tin ly hôn nóng hổi, đồng thời thể hiện ta là độc thân.

Thái độ không biết xấu hổ này khiến cho mọi người khiếp sợ, vì thế sau này có loại tin đồn này, tiếp đó sẽ đưa ra bắng chứng ly hôn giống như biểu thúc, bình luận : ta là độc thân.

Nhưng tiểu nhân ngư tới từ Hải Tinh cũng không biết những thứ này, nghe xong lời này lại càng thấy tồi tệ hơn.

Đã nói không phải là người tốt gì nha ! chẳng trách lại làm bộ như không biết, thì ra là muốn gạt người khác là mình còn độc thân !

Tiểu nhân ngư tức giận nghe xong khóa học, nhìn đại hoàng tử bị mọi người vây quanh, sắp cười thành một đóa hoa, cũng không quay đầu lại bước đi.

Hẹn gặp lại !

Đại hoàng tử nhẫn nại tình tính giải thích nghi vấn về khóa học cho các đệ tử, ánh mắt kiêu ngạo cố ý vô tình liếc về chỗ ngồi của tiểu nhân ngư.

Vừa thoáng nhìn mới phát hiện chỗ đó đã không còn thân ảnh của con cá kia, tươi cười trên mặt đại hoàng tử dần dần biến mất.

Tiểu hai sản cậu thật giỏi, thế nhưng dám hoàn toàn không chú ý tới chính mình.

Phải cảnh cáo sashimi mới được.

Lúc này đại hoàng tử đã hoàn toàn quên lúc trước là ai uy hiếp tiểu nhân ngư, bảo hắn ở trường học giả vờ không biết mình.

Tức giận tiểu nhân ngư quả thực là to gan lớn mật, không đợi đại hoàng tử trở về, tự mình đi phòng bếp xới cơm ăn, sau đó từ từ ở trong bể bơi chìm nổi xoay người, đuôi cá chụp vào trong mặt nước làm mặt nước rung động.

Mặt trời hạ dần về phía tây, để lại chỗ cho mặt trăng lên ngôi, đại hoàng tử còn không có trở về.

Khẳng định là bị tiểu yêu tinh  nào muốn gả giữ lại !

Tiểu nhân ngư thở phì phò nghĩ, khổ sở ôm trí năng phát tin tức cho mẫu thân ở Hải Tinh xa xôi, đuôi cá màu vàng hồng ở bên bể bơi dùng sức phẩy, lưu lại dấu vết vỡ ra mờ nhạt.

Đây là một đoạn hôn nhân thất bại cùng thất vọng….

Tiêu nhân ngư lưu loát lên án mười tội lớn của đại hoàng tử, cuối cùng viết : con xin về nhà, bể bơi này quá nhỏ, con không trở mình được.

Lúc này, đỉnh đầu bỗng nhiên vang lên tiếng cười lạnh.

Tiểu nhân ngư ngẩng đầu.

Đại hoàng tử hung thần ác sát đang đứng ở trước mặt hắn, âu phục trên người còn chưa cởi, cơm chiều còn chưa có ăn, đói đến mức có thể đem một con cá đi làm sashimi.

Tiểu nhân ngư sợ hãi đem trí năng giấu về phía sau, mông nhỏ uốn éo, đuôi cá linh hoạt đong đưa, cả người nhảy lên bơi ra ngoài, co lại góc sáng sủa của bể bơi.

« Anh…. Anh anh đừng lại đây ! »

Đại hoàng tử lạnh lùng nói : « Đi ra. »

Đầu tiểu nhân ngư lắc lắc giống như sắp văng đi, « Không ! »

Hắn sợ hãi, có dự cảm sẽ bị đem đi làm sashimi.

Mặt đại hoàng tử trầm xuống, tiểu nhân ngư sợ tới mức ôm lấy trí năng liền khóc lên, « Tôi sai rồi. »

Bên trên như lũ lụt, phía dưới ngâm ướt sũng, dưới ánh trăng đuôi tiểu nhân ngư giống như được gắn lên một tầng ngọc trai, đuôi cá không tự giác để ở trên vách bể bơi mài nhẵn.

Tầm mắt đen trầm của đại hoàng tử từ đuôi cá đảo ngược lại, nâng tay cởi bỏ âu phục, lộ ra nửa người trên cường tráng, rảo bước tiến vào bên trong bể bơi, « tôi □□?”

Tiểu nhân ngư dựa vào vách hồ, lắc đầu.

« Tàn bạo ? »

Lại lắc đầu.

« Tính tình không tốt ? » hắn siết chặt vòng eo tinh tế của tiểu nhân ngư một tay dừng ở trên đuôi cá trắng mịn của hắn.

Tiểu nhân ngư ủy ủy khuất khuất khóc nức nở, mấy viên trân châu rới xuống dưới, tiểu nhân ngư dùng bàn tay bé nhỏ khép lại lòng bàn tay, ngoan ngoãn đưa lên, cái mũi thút tha thút thít khóc, lấy lòng nói : « Cho ngươi…. Đừng tức giận. »

Thanh âm tiểu nhân ngư mềm mại, chóp mũi đỏ bừng, hai mắt đẫm lệ lưng tròng đáng thương kia làm cho đại hoàng tử cảm thấy đói bụng.

Muốn ăn sashimi.

Tiểu nhân ngư sợ tới mức run lên thân mình, thê thảm khóc như mưa, thì ra đại hoàng tử đã nói những lời trong lòng ra.

Đại hoàng tử thu trân châu, tiếp tục  nghiêm mặt, « Khóc cái gì, dám trộm nói bậy ta phải không ? »

« Không có, ngươi nhìn lầm rồi » Tiểu nhân ngư che trí năng ở cổ tay, chột dạ, ta là quang minh chính đại viết.

Đại hoàng tử đem  người ôm lấy đi ra bể bơi, « Vậy ngươi khóc cái gì ? »

Hốc mắt tiểu nhân ngư hồng hồng, con mắt chuyển vòng vo, « Bể bơi quá nhỏ, cũng…. Cũng không đủ xoay người. »

« Phải không ? »

Tiểu nhân ngư vội gật đầu.

Đại hoàng tử câu môi cười, trực tiếp kêu quản gia đến, kêu hắn suốt đêm tìm người đem bể bơi lấp lại, quay đầu nói với tiểu nhân ngư : « Bây giờ sẽ không nhỏ. »

Bởi vì không có bể bơi, vẻ mặt tiểu nhân ngư cầu xin, trân châu cứ rớt xuống.

Đại hoàng tử chịu đựng đói khát ăn tiểu nhân ngư trước, lẫn nữa xuống lầu tìm cái ăn, quản gia thấy hắn xuống dưới, vội hỏi nói : « Thật sự muốn lấp bể bơi ? »

Thiết kế với phòng ở là một thể, bể bơi nếu lấp, lại có một khoảng không trụi lủi rất là khó coi.

Đại hoàng tử nhìn bể bơi bỏ một trăm tiểu nhân ngư vào còn dư dả, « Qúa nhỏ. »

Quản gia : « A ? »

Đại hoàng tử : « Đem vườn hoa bên cạnh đào lên, mở rộng thành bể bơi. »

Mẹ nó, cái này không tin tiểu hải sản không thể xoay người.

4 Trả lời “chương2

  1. tương lại
    -> lai

    đội với câu nói
    -> đối

    nhự nhàng có lễ
    -> nhẹ nhàng (ừm, tui ko tra ra từ “nhự nhàng”)

    đối với hoàng thật
    -> thất

    bắng chứng ly hôn
    -> bằng

    Tiểu hai sản
    -> hải

    rới xuống dưới,
    -> rơi

    lẫn nữa xuống
    -> lần

Gửi phản hồi