chương18

Phó Trạm cười nhạo, “Mẫu hậu có lẽ đã quên Trình Ấu Lan là thứ gì rồi, mời Huệ Thanh đại sư trừ tà, trừng trị bộ tộc Trình thị mưu tính làm phản, còn chém giết phản thần thông đồng với địch bán nước, trẫm cảm thấy mình làm không sai, nhưng mẫu hậu là phu nhân trong thâm cung lại nhiều lần nhúng tay vào chuyện triều chính, cấu kết ngoại thần, trẫm mới thấy không thể tha thứ. Trậm niệm ngươi có ân sinh thành, nên không muốn nói ra chuyện này, nhưng mẫu hậu lại nhiều lần chống lại con, vậy con cũng không cần phải nhịn nữa!”

Thấy đề tài càng đi càng xa, ngự sử đài Đường đại nhân dập mạnh đầu xuống, cao giọng hô: “Hoàng thượng, cho dù Tĩnh Vương điện hạ kết hôn với nam tử, nhưng Tĩnh Vương điện hạ cũng đã có con nối dòng, thế nhưng hiện nay dưới gối hoàng thượng không con, nếu phải lấy Liễu thái y, vậy thỉnh hoàng thượng mở rộng hậu cung, sinh hạ hoàng tự.”

Thấy hoàng thượng đã quyết tâm, các đại thần vừa nghe Đường đại nhân nói, lập tức cảm thấy như ánh rạng đông, một đám đều quỳ trên mặt đất, đồng loạt hô lên muốn Phó Trạm có hoàng tử thì mới bằng lòng bỏ qua.

Phó Trạm cảm thấy đau đầu, hắn nếu hạ quyết tâm lấy nam hậu, làm sao có thể cùng nữ nhân sinh con, hắn nhìn mặt Liễu Tô, thấy Liễu Tô không có biểu hiện gì, Liễu Tô lớn lên ở trong cung, thấy những thứ bẩn thỉu ở trong cung còn nhiều hơn Phó Trạm, hoàng đế tam cung lục viện là chuyện bình thường, hoàng đế Phó gia coi như tốt, hoàng đế có hậu cung nhiều nhất cũng không vượt quá trăm người, hậu cung Phó Trạm lại sạch sẽ, tất cả cũng chưa tới ba mươi người, mà đa phần còn chưa gặp Phó Trạm.

Thấy các đại thần mở miệng, thái hậu lại càng dũng cảm, cũng không ngồi, đứng lên bịch một cái quỳ xuống, “Ai gia thân là thái hậu, cũng là mẫu thân của hoàng thượng, hôm nay cho dù phải liều mạng già cũng không muốn hoàng thượng cưới một nam nhân, mất đi giang sơn Phó gia, nếu hoàng thượng còn cố ý đi vào, vậy thì hãy giết chết ai gia đi!”

Mặt Phó Trạm tức đến xanh mét, mẫu thân này của hắn ngoại trừ sinh hắn ra, còn quan hệ khác với hắn thì hoàn toàn không có.

Năm đó khi tiên hoàng còn nàng cẩn thận tính toán cho Trình gia, một lòng đặt vào trên người Trình gia, đến lúc hắn đăng cơ thì nói hoàng đế tuổi còn nhỏ nên nắm giữ triều chính, khi Phó Trạm vừa mới đăng cơ người Trình gia ở trong triều đình gần như là một tay che trời, cũng may hắn là tiên hoàng tự mình dạy, lúc này mới không đem giang sơn Phó gia đưa cho người khác.

Hiện giờ đã không còn Trình gia, mẫu thân tốt của hắn tình toán cùng hắn ngọc nát đá tan!

Trong một lúc tiệc tối đang náo nhiệt lại lặng ngắt như tờ, tiểu hài tử được mang vào cũng quỳ trên mặt đất không dám nói một lời.

Một lúc lâu, trong đại điện vang lên một thanh âm ôn hòa, “Thái hậu nương nương vì sao một lòng muốn chết? Trình gia làm sai chuyện, không ngừng làm việc xấu với triều đình, cấu kết ngoại tộc, giúp yêu giết người, mỗi một chuyện chu di cửu tộc còn quá nhẹ. Lại nói đến Kiền quốc công, thân là quốc công Đại Chiêu, lại dung túng cho con cháu trong tộc hoành hành một phương, ăn chơi sa đọa, thông đồng với địch bán nước, thái hậu nương nương am hiểu việc trị quốc, sao lại không biết đạo lý này?”

Thái hậu bị hắn nói mặt vừa xanh vừa trắng, nàng là phu nhân ở thâm cung, vốn là không nên hỏi việc triều chính, nhưng nàng đã cầm giữ việc triều chính nhiều năm, không dám nói cả nước, con dân ở kinh thành đều biết. Cho nên kết cục của Trình gia cùng nhà Kiền quốc công có phải trừng phạt đúng tội không nàng rất rõ ràng, hiện giờ nhìn thì giống như là nàng đang suy nghĩ cho hoàng đế, vì giang sơn Đại Chiêu mà suy nghĩ, nhưng nói Trình gia bị oan các đại thần cũng không tin, đây rõ ràng là vì Trình gia bị tịch thu gia sản giết cả nhà mà không cam lòng, muốn khiến cho hoàng thượng ấm ức mà đến.

Vì thế, nhóm ngự sử đài lại đổi giọng, “Hoàng thượng, từ xưa đến nay hậu cung không được tham gia vào chính sự, thái hậu nương nương liên tiếp nghị luận chuyện triều chính, thần lo lắng, mong hoàng thượng sớm quyết định, mở ra tiền lệ, sau này thuận lợi quản giáo hậu cung của hoàng thượng!”

Sau đó các đại thành hô to tán thành, xem tình thế này, nếu hôm nay Phó Trạm không tỏ thái độ với chuyện hậu cung tham gia triều chính, bọn họ sẽ không từ bỏ ý đồ.

Phó Trạm nhìn chằm chằm trâm ngọc trên đầu thái hậu, cười lạnh, “Mẫu hậu hình như là đã quên, con đã không còn mười lăm tuổi, Đại Chiêu hiện giờ, nếu không phải là Trình gia một tay che trời, Trình gia phạm thượng làm loạn, là loạn thần tặc tử, mẫu hậu sợ là đã quên, thiên hạ này là của Phó gia, hơn nữa trẫm lấy nam hoàng hậu là mất giang sơn, lời này của mẫu hậu là ý gì? Dưới gối Tĩnh Vương có một đôi lân nhi, sao có thể nói là mất giang sơn?”

Thái hậu nghe câu này liền choáng váng, không nghĩ Phó Trạm lại điên như vậy, vì nam nhân hồ ly kia mà đem ngôi vị hoàng đế giao cho người khác!

Triều thần ở bên dưới cũng choáng váng, hoàng thượng đã sớm nghĩ xong, hậu cung tham gia vào chính sự có hại hay không nhóm đại thần đều rõ ràng, kỳ thật nếu đổi góc độ, hoàng thượng lấy một nam hậu cũng không phải là chuyện xấu.

Ngay khi mọi người cam chịu Liễu Tô là nam hoàng hậu, Liễu Tô lại mở miệng, “Ai nói hoàng đế không có huyết mạch?”

“Hử?” Phó Trạm híp mắt nhìn hắn, Liễu Tô dám nói kêu hắn đi sủng ái hậu cung, hắn sẽ trở mặt tại chỗ.

Đại thần phía dưới cũng kích động, dù sao hoàng thượng cũng có đứa nhỏ, vậy không có gì tốt hơn.

Liễu Tô thấy phản ứng của mọi người rất lớn, nhất là Phó Trạm, ánh mắt sắp phun lửa. Hắn kiễng mũi chân, đến gần bên tai Phó Trạm, nhẹ giọng nói: “Là của chúng ta.”

Ánh mắt Phó Trạm sáng lên, kích động cầm cổ tay Liễu Tô, “Thật sao?”

Liễu Tô liếc mắt xuống phía dưới, các đại thần đều cúi đầu, nhưng Liễu Tô khẳng định hắn cùng Phó Trạm làm cái gì mọi  người đều thấy được, hắn rút tay về, nhăn nhăn mũi, “Còn có thể giả được sao?”

Lúc này, Phó Trạng vui sướng muốn chết, trực tiếp cười to, làm một đám đại thần không hiểu ra sao, chỉ có Phó Triệt mỉm cười, nhìn bộ dạng của hoàng huynh, chắc là hoàng tẩu có.

Phó Trạm không chờ kịp, trực tiếp kêu Phó Trạm cùng mấy huynh đệ khác giúp chủ trì bữa tiệc, nói một câu hoàng tử đã có, liền mang Liễu Tô đi, khiến cho tất cả mọi  người trợn tròn hai mắt, không hiểu cái gì cả.

Vừa rồi Phó Triệt còn vui vẻ cho huynh trưởng, lúc này thì cười không nổi, hắn còn muốn trở về sớm một chút cùng vợ con đón trừ tịch.

Đi thẳng về điện Hàm Chương, Phó Trạm vui vẻ cười toe toét, lần trước nhìn thấy Dung Hoa sinh ra hai đứa con trai hắn cũng muốn, nếu Liễu Tô có thể sinh cho hắn một đứa thật tốt biết bao, nhưng lúc Dung Hoa sinh nhìn rất đau, hắn lại luyến tiếc, hiện giờ Liễu Tô bỗng nhiên nói với mình, hắn thật sự có!

Liễu Tô bất đắc dĩ theo sát hắn, Hạ Hòe An chỉ là một thái giám, mà trời đất thì giá rét, đi theo hai vị chủ tử công phu rất cao thật là rất khổ sở, Liễu Tô lộ ra ánh mắt xin lỗi với hắn, trong lòng Hạ Hòe An thấy ấm áp, vẫn là nương nương nghĩ cho nô tài!

Cửa chủ điện của điện Hàm Chương đã đóng, cung nữ thái giám toàn bộ bị đuổi ra, Phó Trạm mới không xác định đem tay dán lên bụng Liễu Tô, “Nơi này thật sự có một đứa nhỏ?”

Liễu Tô cười nghiêng đầu, “Đương nhiên, thế nhưng còn rất nhỏ, không sờ được.”

Phó Trạm kích động đi qua đi lại, vòng hai vòng, đột nhiên hỏi: “Ngươi sinh đứa nhỏ có phải rất nguy hiểm hay không? Ta thấy Dung Hoa nếu không có ngươi, sẽ xảy ra nguy hiểm.”

Liễu Tô nhìn hắn đi qua đi lại mà muốn váng đầu, kéo hắn ngồi xuống, “Đương nhiên là nguy hiểm, Ta và Dung Hoa tuy rằng là yêu, nhưng cũng là nam nhân, sinh đứa nhỏ đương nhiên rất là nguy hiểm, nếu không có người khác dẫn đường, căn bản là không sinh được, cho nên có úc sinh tán, nhưng không có yêu dùng, hiện giờ trên đời đừng nói là yêu, chỉ là có pháp thuật cũng không nhiều, cũng đừng nói tới chuyện hao tổn tu vi bản thân để giúp người khác sinh hài tử.”

“Vậy ngươi làm sao bây giờ? Nếu không ta đi tìm Huệ Thanh?” Phó Trạm nói xong thật sự muốn đi hạ chỉ, Liễu Tô vội vàng ngăn hắn lại, “Không cần, loại chuyện nam nhân sinh đứa nhỏ là chuyện không thể, hơn nữa không nên để nhiều người biết, ngươi quên rồi sao, còn có Dung Hoa nha, hắn có thể giúp ta.”

“Dung Hoa?” Phó Trạm cau mày, không yên tâm lắm, tuy nói Dung Hoa là nam tử, nhưng dáng người lại nhỏ, nhìn còn yếu ớt hơn nữ tử, có thể không đây!

Liễu Tô nhìn ra ý tưởng của hắn nói: “Dung Hoa dù thế nào cũng là yêu, ngươi đừng nhìn hắn hay tránh ở sau Tĩnh Vương điện hạ, nhìn thì rất yêu đuối, nhưng là yêu hóa hình, hơn nữa uống nhiều thuốc của ta như vậy, lại ở trong cây liễu của ta, cho dù hắn không tu luyện, tu vi cũng có thể tiến bộ, làm dẫn đường cho ta, tuyệt đối không thành vấn đề.”

Lúc này Phó Trạm mới hơi bình tĩnh, “Vậy ngươi phải mang thai bao lâu, ta nhớ Dung Hoa mang thai còn chưa tới sáu tháng.”

Liễu Tô mím môi, hơi buồn rầu, “Ta cũng không biết, trước kia không có nghe nói đến cây liễu sinh con!”

Phó Trạm bị bộ dạng sầu não của hắn khiến cho buồn cười, lấy tay xoa lưng hắn, “Không có việc gì, chờ Mộ Dung Mộ Hoa lớn hơn ta kêu A Triệt mang bọn nó vào cung ở một thời gian, chờ tới khi ngươi sinh xong mới thôi.”

“Cũng tốt, ta cũng rất nhớ hai tiểu tử nhà Dung Hoa, nghe Tĩnh Vương điện hạ nói có thể làm ầm ĩ rồi. Thế nhưng hiện tại trời đang giá rét, không nên gọi bọn họ tiến cung, chờ ấm hơn đi, lúc đó hãy kêu bọn họ tiến cung.”

Phó Trạm cũng đồng ý, hai đứa con trai của Dung Hoa và Phó Triệt hắn cũng rất thích, đương nhiên không muốn chúng nó chịu khổ, Phó Trạm cũng không muốn trong trời đồng lại làm cho hai đứa cháu trai chịu tội, chờ ấm hơn thì đón bọn họ vào, đến lúc đó có thể giúp được Liễu Tô.

Bọn họ bên này dịu dàng thắm thiết, ở trong tiệc rượu lại giống như là nước sôi lửa bỏng.

Phó Triệt bị quấn thật không còn cách nào, đại thần bên người hắn giống như da trâu, vẫn quấn quít lấy hắn.

“Tĩnh Vương điện hạ, chúc mừng chúc mừng!”

“Tĩnh Vương điện hạ, quý phủ thêm tiểu vương gia, không biết khi nào sẽ ăn mừng, đến lúc đó ta nhất định sẽ tới chúc mừng!”

“Tĩnh Vương điện hạ…..”

Phó Triệt nghe tới đầu sắp nổ tung, lại không thể từ chối, chỉ có thể cười gượng, chông mong mau mau kết thúc.

Trong cung náo nhiệt cả đêm, sáng sớm ngày tiếp theo, Hạ Hòe An  liền đến phủ Tĩnh Vương truyền chỉ tứ hôn, hôn kỳ định vào ngày hai mươi lăm tháng năm, cùng đại hôn với hoàng đế, kèm theo đó là chiếu chỉ phong quận vương cho hai đứa con trai của Dung Hoa.

Tĩnh Vương thái phi tiếp chỉ xong, tiễn Hạ Hòe An đi liền ngất. Vẻ mặt Phó Triệt như thường cho người đem thái phi trở về, sau đó cùng Dung Hoa ôm hai người con trai đến chỗ lão thái phi. Đó là mẹ ruột hắn, hắn hiểu rất rõ, nếu thật bị ngất, còn có thể đợi Hạ Hòe An đi sao? Chẳng qua là muốn giả vờ thôi.

Một bình luận cho “chương18”

Gửi phản hồi