chương14

Sở Hoài Dẫn liếc mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạnh Chu, dáng vẻ tham ăn không thể rời mắt khỏi thực hạp, chỉ thiếu viết bốn chữ “ta có một phần” lên trên mặt, không nhịn được cười.

Rồi nâng cằm ý bảo Quý Dương đưa cho Mạnh Chu.

Chủ quán đã đem cá nướng xuyên tốt vào hai cái cây, bên ngoài thì cháy sém thịt cá bên trong thì non mềm bám vào trên xương cá, răng nanh nhẹ nhàng cắn một cái, liền kéo xuống một khối, vị nước sốt đậm đà, thịt cá cũng không rời rạc.

Tay phải Mạnh Chu cầm nhánh cây, đang muốn cắn xuống một miếng, đột nhiên bị Sở Hoài Dẫn nắm cánh tay.

Hắn dùng sức, dùng sức đưa tới bên miệng, khoảng cách không hề thay đổi.

Cá không tới thì ta tới với cá vậy, Mạnh Chu liền đưa miệng qua, bị Sở Hoài Dẫn nắm cằm.

“A a a…..” Mạnh Chu dùng ánh mắt lên án.

“Ngươi phải hiểu rõ, nếu cố ý xuất gia, sau này thức ăn mặn sẽ không được đụng vào, đừng nói là cá nướng trước mặt, chính là cả canh trứng gà, cũng không được ăn. Bổn vương sẽ phái người giám sát ngươi, dám ăn vụng một miếng, liền đánh năm mươi đại bản, từ đó mà suy rộng ra.”

Sở Hoài Dẫn nghiêm trang uy hiếp, nói hậu quả rất là nghiêm trọng.

Ánh mắt Mạnh Chu đờ đẫn, giống như một con gà con có bóng ma bị chim ứng bắt đi, vẻ mặt bi ai, bị sợ hãi tới mức nói không nên lời.

Sờ Hoài Dẫn vừa mới chuẩn bị buông hắn ra, kết quả nhìn thấy tầm mắt “đờ đẫn” của hắn, thế nhưng là…. Cá nướng.

“Không tin? Hửm?”

Mạnh Chu vội vàng không ngừng gật đầu, có quyền là có thể muốn làm gì thì làm.

“Còn xuất gia không?”

Lắc đầu.

“Vậy ăn đi.” Sở Hoài Dẫn buông hắn ra.

Mạnh Chu xoa xoa cằm đau nhức, sức tay lớn như vậy, hoàn hảo còn có cá nướng có thể miễn cưỡng an ủi tâm linh bi thương của hắn.

Hắn cố ý đi tụt lại phía sau Sở Hoài Dẫn, ở phía sau hì hục ăn cá.

Sở Hoài Dẫn muốn thăm dò xem trong đầu Mạnh Chu mỗi ngày đang nghĩ cái gì, bước chân hơi dừng lại, muốn xoay người.

Mạnh Chu lập tức che chở cá nướng lui về phía sau từng bước, giống gà mái che chở gà con tỉnh táo nói: “Hoài Vương có chuyện gì?”

Sở Hoài Dẫn có chút bất đắc dĩ.

Đi một đoạn đường ngắn xuống núi, Mạnh Chu đã giải quyết xong hai con cá, thừa dịp người phía trước không chú ý, len lén dùng tay áo lau mồm mép.

Bên đường có ba con ngựa, Sở Hoài Dẫn đưa cho Mạnh Chu một con rất ngoan. Sở Hoài Dẫn cưỡi ngựa dẫn đầu, Mạnh Chu và Quý Dương đuổi theo sau.

“Quý huynh, ta có chuyện không rõ….” Mạnh Chu muốn nói lại thôi.

“Mạnh đại nhân có chuyện gì?” Thông qua một loạt chuyện, Quý Dương còn nhìn không ra địa vị của Mạnh Chu trong lòng chủ tử, vậy thì dứt khoát chọc mù hai mắt mình đi làm thấy tướng số ở trên đường. Nói cái gì mà kiểm tra tài năng của Mạnh Chu, mới có thể làm tâm phúc, hiện tại đã muốn đặt người ta ở trong tim yêu thương, sau này còn rất cao.

Khi hắn rời đi, trong mắt chủ tử còn tức giận, chỉ trong chớp mắt thế mà đã hòa giải, hắn tám trăm dặm đưa cá nướng thế mà dùng để khuyên Mạnh Chu hoàn tục!

Quý Dương thiếu chút nữa hộc máu.

Mắt Mạnh Chu  nhìn phía  trước, cương trực công chính, giống như muốn hỏi chuyện quốc gia đại sự, khiến cho Quý Dương cũng hồi hộp theo, lòng bàn tay nắm lấy dây cương hơi hơi chảy mồ hôi.

Hắn làm thân tín của Sở Hoài Dẫn, chuyện hắn biết không ít, chuyện nào có thể nói chuyện nào không thể trong lòng hắn biết rất rõ. Chỉ là, trả lời Mạnh Chu, Quý Dương không chắc chắn.

Rốt cuộc là nên nói tất cả hay là không nên nói gì?

Mạnh Chu: “Cá, mua ở đâu vậy?”

“…..”

“Hửm?”

Vấn đề này rất khó trả lời sao?

“Nhị hồ thành tây nhà số ba bên phải, tổ tiên nhà hắn làm ngự trù, hiện giờ không làm, nếu muốn ăn thì nói tên của Hoài Vương.”

“Thì ra là thế.” Mạnh Chu vui vẻ gật đầu: “Cảm ơn Quý huynh.”

Đoàn người dừng lại trước phủ Hoài Vương, Mạnh Chu từ ngoài cửa ngắm nhìn cấu trúc bên trong hùng vĩ và khí phách của phủ Hoài Vương, sau đó lập tức nhảy xuống, tạm biệt Sở Hoài Dẫn.

Sở Hoài Dẫn nhìn bóng dáng của Mạnh Chu, trong mắt có khó hiểu.

“Đứng lại.”

Mạnh Chu nghi hoặc xoay người, ăn cá nướng khiến hắn khát nước, hắn vội vã muốn đi mua bát nước trà để giải khát.

“Ngày hôm trước bổn vương được thưởng một cục đá, hôm nay nếu đã tới đây, không bằng theo bổn vương đi vào trong phủ nhìn xem.”

Đá thưởng sao?

Không có hứng thú.

Mạnh Chu không có ham mê văn nhã này, nhưng Sở Hoài Dẫn mời, đành phải gật đầu. Lỡ như trên tảng đá đó có giấu bản đồ kho báu Sở Hoài Dẫn muốn chia sẻ với mình thì sao?

Ngoài Mạnh Chu không hiểu gì cả còn có Quý Dương, vài ngày trước đó có đồ ngọc và trân châu vải vóc đã cho vào khố phòng trong phủ, duy độc không có tảng đá này.

Có thể nào….. Có thể nào chủ tử nói chính là ngọc lục bảo do Văn Sơn tiến cống?

Đó là một cục đá màu đen, phía trên kết ra ngọc lục bảo với ánh sáng lấp lánh, nhìn giống như vương miện, tôn quý thần bí, chính là một cực phẩm có một không hai.

Quý Dương đã nghĩ tới cảnh tượng Mạnh Chu tán thưởng, chủ tử cười tủm tỉm chắp tay đưa cho người ta.

Lòng trong như nước.

“Pha trà.” Sở Hoài Dẫn đi vào liền dặn dò hạ nhân mang đại hồng bào mà hắn thích nhất mang ra, nhưng cuối cùng ma xui quỷ khiến, nói tới bên miệng liền biến thành nước sôi.

Phủ Hoài Vương to như vậy, tiếp đón khách lại dùng nước sôi hay sao?

Mạnh Chu cảm thấy tâm tình của Sở Hoài Dẫn có phải không tốt hay không, lấy hắn trút giận, đánh đập, chủ nhân uống cũng là nước sôi.

Thì ra Hoài Vương đạo đức tốt, luôn luôn cần kiệm.

Mạnh Chu cảm thấy bình tĩnh hơn, uống hết hai bình, thế mà lại cảm thấy nước sôi so với những thứ khác còn ngọt hơn.

Sở Hoài Dẫn thấy Mạnh Chu thu lại tầm mắt, chén bạch ngọc bị nghiêng xuống từ từ trở lại vị trí ban đầu.

Ánh mắt đánh giá của Mạnh mèo nhỏ cũng quá rõ ràng.

Uống xong ngồi một lát, Sở Hoài Dẫn dẫn hắn tới thiên đường.

Chủ nhân của phủ Hoài Vương chỉ có Sở Hoài Dẫn, chưa từng cưới vợ, cũng không nạp thiếp, người hầu chủ yếu là gã sai vặt và ám vệ là chính, có thể nói là nơi định cư của động vật giống đực.

Bên ngoài thiên đương có một cái cây che trời, đường nhỏ quanh co yên tĩnh, là nơi yên tĩnh và tao nhã nhất của phủ Hoài Vương. Nơi này hầu như không có ai tới, hạ nhân ngày ngày quét dọn, sáng sủa sạch sẽ, không có một hạt bụi. Phía bên phải có một xà ngang rất cao, phía trên có rất nhiều cục đá nằm chằng chịt ngổn ngang.

Ngọc bích trên cục đá lởm chởm, đồ trang trí oánh nhuận sáng rọi, đồ sứ ngọc bích chiếu rọi năm màu.

Còn có…. Mạnh Chu theo sự chỉ dẫn của Sở Hoài Dẫn nhìn qua….. Một màu nâu, vàng, đen đan xen vào nhau….. Đây là tảng đá bình thường sao?

“Ý nghĩa của hoa rất rắc rối, đá không thể nói nhưng thật đáng yêu. Mạnh Chu, ngươi nhìn tảng đá này, hiểu được gì?”

Đây là muốn thăm dò hay là muốn thử thách?

Mạnh Chu nhìn chằm chằm vào tảng đá, cũng không thấy cái gì, hắn nhớ tới kỹ xảo đọc hiểu khi còn đi học, à, đầu tiên là biết rõ ý đồ của người ra đề. Len lén nhìn khuôn mặt bình tĩnh không giận tự uy của Sở Hoài Dẫn, quên đi, nhảy qua bước này đã….

Sau đó bắt đầu nói ra đặc điểm của tảng đá…. Mạnh Chu xem xét nói: “Mặt ngoài của tảng đá này có hoa văn tinh diệu, đường cong sáng tối lần lượt thay đổi, độ sâu nông không cố định, tự nhiên mà đơn giản, hoàn toàn tự nhiên. Hình như có ý nghĩa sâu sắc nào đó.” Hắn làm ra vẻ ở đây có thâm ý gì đó.

Cuối cùng, Mạnh Chu đưa ra tổng kết—-

“Đây là một khối đá quý.”

Nói xong nhìn vào đôi mắt quái lạ của Sở Hoài Dẫn, Mạnh Chu mắt xem mũi mũi xem tâm, cố gắng duy trì bình tĩnh bên ngoài.

Khóe miệng Sở Hoài Dẫn co rút, nhìn Mạnh Chu vừa rồi nói rất trôi chảy, kỳ thực cái gì cũng không nói ra, lần mở miệng này, trước sau như một toàn lời vô nghĩa.

Hừ, gãi đúng chỗ ngứa.

“Như thế nào, ngươi không phát hiện độ sâu cạn bên trong có ý thiền sao?” Đáy mắt của Sở Hoài Dẫn lộ ra trêu tức.

Mạnh Chu lại nhìn thoáng qua.

Không có.

Sở Hoài Dẫn càng thêm nói trắng ra: “Tảng đá này tên là ‘phật duyến’”.

Mạnh Chu cẩn thận phân biệt vừa hiểu ra, liền tỉnh ngộ, tảng đá này có màu vàng nâu, cũng không phải là hình thức ban đầu của nó!

Hắn lập tức có chút bi phẫn, đâu phải đọc hiểu sao, sao lại chơi đoán chữ chứ? Quay qua quay lại vẫn là nói về chủ đề xuất gia? Không thể thấu hiểu một chút mà nhẹ nhàng cho qua hay sao?

“Ngay cả cái này cũng không hiểu được, Mạnh Chu, ngươi không có duyên với phật tổ.”

Sở Hoài Dẫn khoanh tay đứng, khí thế ép xuống, giống như ở trên Kim Loan điện, nắm giữ quyền sinh sát trong tay, một chữ tiết lộ ra toàn bộ bí mật.

Ngọc chấn kim thanh.

Mạnh Chu thiếu chút nữa là cúi đầu lĩnh chỉ.

Chờ Mạnh Chu bước ra khỏi phủ Hoài Vương, vẻ mặt thành kính nghe dạy không còn sót lại chút nào.

Chuyện quá khẩn cấp, hắn chạy tới cổng Đông theo lời phương trượng chạy tới đạo quan, báo lên tên mình.

Dọc theo đường đi bớt thời gian tự hỏi một vấn đề—- Vì sao Sở Hoài Dẫn lại phản ứng dữ như vậy khi hắn muốn xuất gia? Vì sao phải vòng vo mười tám vòng khuyên hắn bỏ đi ý định này?

Chẳng lẽ gần đây hắn rất nhàn sao?

Hay là bởi vì mình nói muốn nương tựa vào hắn nên muốn nuốt lời sao?

Mạnh Chu lập tức đưa ra đáp án. Sở Hoài Dẫn vừa nhìn liền biết là người không thích bị lừa gạt, hắn vài ba lần dẫm nát điểm mấu chốt này, lần này rốt cục chọc giận đối phương, bị áp dụng một chút quy định ôn hòa.

Rất là “ôn hòa”, quả thực không giống Vương gia từ trên chiến trường trở về.

Có thể nào, có thể nào Sở Hoài Dẫn đã nhìn thấy rõ, cảm thấy mình trẻ nhỏ dễ dạy, xuất phát từ sự coi trọng nhân tài cho nên rất khoan dung…..

Khóe miệng Mạnh Chu hơi cong lên, trong sự thỏa mãn còn mang theo tự tin và tà khí.

Thật sự là quá tốt.

« Giá ! »

Vó ngựa tạo nên bụi mù ở trên đường lớn, thẳng tắp lao vào bên trong đường nhỏ, gió thổi xuyên qua những đám lá, cuối cùng dừng lại trước một đạo quan theo phong cách cổ xưa.

Tu Minh đạo trưởng là người trung nghĩa, hắn nhìn chằm chằm Mạnh Chu nửa ngày, để cho hắn cam đoan không làm ra loại chuyện nguy hiểm, vuốt râu dài hơi hơi gật đầu.

Người làm nhiều chuyện xấu, thường thường tin tưởng thần linh, mơ mộng thông qua cầu nguyện rửa sạch tội ác trên tay. Lưu gia cũng là như thế, cúng bài hành lễ làm một lần lại một lần, tuân theo nguyện vọng của Lưu Đức, mặc kệ phật gia hay đạo gia, đều mời về hết trong nhà.

Ai cũng không thể tưởng tượng được trong một đám đạo bào áo tím lại có một tiểu gian tế môi hồng rằng trắng.

Tóc dài xoắn thành một cái búi tóc, dùng một cây trâm gỗ cố định lại, đạo bào đơn bạc ngược lại lại rất thích hợp, dáng người duyên dáng.

Mạnh Chu ngồi xếp bằng ở giữa một đám đạo sĩ, rụt vai cúi đầu, cố gắng làm giảm đi sự tồn tại của mình.

Nhưng dáng vẻ của hắn vẫn rất gây chú ý, khi Lưu Hồng Bảo cùng đầu lĩnh đạo sĩ nói chuyện, tròng mắt vẫn liếc về phía Mạnh Chu. Ánh mắt nhỏ hẹp vẩn đục hiện lên một ánh sáng, giống như sói đói nhìn thấy dê béo, toát ra hung ác cùng cực, dãi chảy dài xuống ba thước.

Hắn còn không biết, trong đạo quan ở sâu trong núi, thế nhưng lại có người như vậy, giống như một khối ngọc thiên nhiên thuần túy, chờ đợi người hữu duyên tới khai thác.

Tang sự qua được một nửa, Lưu Hồng Bảo thanh tâm quả dục giả vở làm hiểu tử không thể giả vờ được nữa, liền lộ ra bản chất, cả não đều là dê béo. Hắn có lệ đồng ý hai câu, lúc gần đi lén lút làm một kí hiệu với quản gia.

Gửi phản hồi