chương13

Quản Ân Tự nằm ở ngoại ô kinh thành, hương khói cường thịnh, tiếng chuông vang xa xôi. Người bên ngoài vào kinh đi ngang qua nơi này, hơn phân nửa sẽ đi vào cúi chào, cầu mọi việc thuận lợi, cả nhà an khang.

Chuông đồng được hoàng đế khai quốc ban cho treo ở phía trên gác chuông, đây là quy cách cao nhất ở Đại Ngụy. Người tao nhã rảnh rỗi sáng sớm sẽ tới trong chùa, nghe tiếng chuông của Quảng Ân Tự một chút.

Tiếng chuông vang lên, quốc thái dân an.

Mạnh Chu hỏi thăm qua, biết được Lưu gia tài đại khí thô, chính là đi Quảng Ân Tự cúng bái.

Ngay sau đó hắn liền đi thẳng tới bảo điện, mời tiểu sa di dẫn phương trượng tới, nói muốn xuất gia.

Quảng Ân Tự không dễ dàng thu người, làm chùa miếu hương khói tối thịnh nhất Đại Ngụy, ở trong này không lo ăn uống, hoàn cảnh yên tĩnh, luôn luôn có thể nhìn thấy quan to quý nhân.

Tiểu sa di nói phương trượng bận rộn, không tiện gặp.

Mạnh Chu cười tủm tỉm đưa cho hắn mười lượng bạc, đối phương liền sửa miệng có thể giúp đỡ chuyển lời.

Trong lúc chờ đợi, Mạnh Chu quỳ gối trên bồ đoàn, nhìn chằm chằm vào phật tổ bằng vàng, cúi đầu nói một tiếng “chuyện của Mạnh Chu là có nguyên do, mong phật tổ thứ tội.”

Năm nay phương trượng đã hơn sáu mươi, mặt mũi hiền lành, râu hoa râm, hắn thi lễ với Mạnh Chu, hỏi: “Xin hỏi tên tục của thí chủ, vì sao lại xuất gia?”

Khi Mạnh Chu ngẩng đầu liền thay bằng vẻ mặt nhìn rõ hồng trần, ánh mắt trống rỗng bi thương, từ từ nói: “Đệ tử tên là Mạnh Chu….”

“Mạnh Chu?” Phương trượng trầm tư trong chốc lát, nói tiếp: “Mười năm trước, có vị Khương thí chủ sinh một đứa con trai ở Quảng Ân Tự, lão nạp thấy vị Khương thí chủ này không bỏ cuộc, liền đặt tên cho đứa nhỏ kia là Chu.”

“Đúng là đệ tử.” Mạnh Chu không nghĩ tới phương trượng vẫn còn nhớ rõ chuyện cũ năm xưa, nhanh chóng thuận theo: “Mười tám năm trước đã có duyên với cửa phật, phật gia chú ý nhân quả luân hồi, hiện giờ đệ tử khẩn cầu phương trượng thu lưu, đệ tử cũng coi như lá rụng về cội, nhận được viên mãn.”

“A di đà phật, tâm linh Mạnh thí chủ trong sáng, rất có tuệ căn. Nhưng thân thể là của cha mẹ, Khương thí chủ thích làm việc thiện, hôm nay nếu lão nạp độ ngươi quy y, sẽ xấu hổ với Khương thí chủ.”

“Mẹ mất nhiều năm, phụ thân lại có vợ mới, nữ nhi thành đôi. Đệ tử ở trong nhà giống như cây cỏ, không có vướng bận. Vài ngày trước đó, thân thể thay đổi đột ngột, khó có thể giải sầu, đêm không thể ngủ, sinh mệnh đang gặp nguy hiểm…. Nếu phương trượng không thu lưu, đệ tử cũng không có nơi nào để đi trên thế gian này….”

Trong mắt Mạnh Chu có đau khổ, khóe mắt ứa lệ, dáng vẻ đúng chuẩn của một người không cha không mẹ bị người khi nhục.

Phương trượng nhìn hắn trong chốc lát, làm như bị hắn nói động.

Mạnh Chu không vội không nóng nảy, quá trình diễn xuất rất hoàn hảo, không một chút sơ hở, còn chủ động vén tóc.

Rất có thành ý.

“A di đà phật, Mạnh thí chủ chưa hết trần duyên.” Ánh mắt phương trượng nhìn ra bóng cây bên ngoài, phật châu trong tay chậm rì rì vòng vo ba vòng, từ từ mở miệng.

Mạnh Chu lờ mờ, nỏi cả nửa ngày, ngươi lại nói ra một câu như vậy?

“Đệ tử khó hiểu, mong phương trượng chỉ điểm.” Mạnh Chu chân thành đặt câu hỏi, một ta chưa lập gia đình, hai cũng không có hôn phối, trần duyên chưa dứt là cái gì?

“Phật viết, không thể nói, không thể nói.” Ánh mắt phương trượng từ bi, lộ ra ý tứ muốn tiễn khách.

“Nếu như thế, đệ tử còn có một chuyện, mong phương trượng chỉ cho biết.”

“Mời thì chủ nói.”

“Người xuất gia không nói dối, nhưng mà, Chu, là lừa dối, phương trượng dùng từ này để đặt tên, là có ý gì?”

Phương trượng lắc đầu: “Không thể nói.”

Có thể đổi một câu khác được không?

Mạnh Chu cũng không tin phương trượng có thể so kiên nhẫn với hắn, gần đây thân thể không hữu dụng, quỳ lâu có chút đau xót, hắn dứt khoát ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, rất có tư thể lôi kéo phương trượng đàm luận về phật pháp.

Tiểu sa di bên cạnh bưng khay, bên trên còn có dao cạo, thuyết minh khi phương trượng chưa thấy người, là tính toán quy y cho hắn.

Vấn đề rốt cuộc là ở đâu?

Là bởi vì Khương Dao sao? Nhưng mà Khương Dao đã chết rồi.

Bên ngoài bảo điện.

Sở Hoài Dẫn hỏi Quý Dương: “Ngươi nói, câu kia của hắn ‘thân rơi vào hiểm cảnh, khó có thể giải sầu’, là có ý gì?”

Quý Dương thật cẩn thận quan sát sắc mặt của chủ tử, mặt trầm như nước, sóng to gió lớn, hôm nay hắn không nên nhiều chuyện đi theo chủ tử tới tế nguyên hậu!

Hắn nghĩ nghĩ rồi nói: “Có thể là xảy ra chuyện gì mà chủ tử không biết?”

“Nếu là như vậy, Ảnh Chín vì sao không báo cáo?”

Sơ suất.

Quý Dương an ủi hắn: “Dù sao khẳng định không phải bởi vì chủ tử, Mạnh đại nhân không phải là khuê nữ, trong lòng cũng không có ý trung nhân, sau đó cũng không có phản ứng khác thường gì, chẳng lẽ phải qua vài ngày mới có thể bộc lộ ra sao, cảm thấy trong sạch bị làm bẩn, trong đầu có suy nghĩ muốn tìm tới cái chết hoặc là xuất gia….”

Quý Dương nói một câu, sắc mặt Sở Hoài Dẫn càng đen hơn.

Viên gạch xanh dưới lòng bàn chân không chịu nổi được áp lực, mơ hồ xuất hiện một cái khe.

Mắt thấy chủ tử sẽ nổi bão, Quý Dương thậm chí còn cảm thấy viên gạch dưới chân mình cũng hơi lỏng, hắn đúng lúc câm miệng, hỏi: “Vậy hiện tại làm sao bây giờ?”

Gân xanh trên trán Sở Hoài Dẫn giật giật, lần đầu tiên hắn gặp Mạnh Chu, Mạnh Chu treo đầu dê bán thịt chó, thay thế tân nương cùng Vương Quân Dương bái đường, động phòng gặp người ngoài cũng rất bình tĩnh, thậm chí vì tránh né điều tra, liền xé mở quần áo của mình giả vờ rên rỉ…. Nhớ tới Mạnh Chu như vậy chỉ vì một lần ngoài ý muốn mà xuất gia, hắn quyết không tin.

Chỉ là tình cảnh trước mắt, còn có thể giải thích theo cách khác được sao?

Sở Hoài Dẫn cảm thấy mình bị Mạnh Chu tát cho một bạt tai, mặt đều bị ném vào sọt rác. Buồn cười hắn tự mình đa tình, bời vì Mạnh Chu thích ăn cá, Tuyết Đốm trong hoa viên nuôi sáu năm cũng đưa ra ngoài.

Kết quả thì sao, ngươi ta đổi thành ăn chay!

Ăn chay?

Sở Hoài Dẫn cười lạnh một tiếng, dặn dò Quý Dương: “Đi bắt hai con cá nướng tới đây.”

Quý Dương nhỏ giọng nhắc nhở: “Nơi này là chùa miếu.”

“Chờ ở cửa.”

Trong đại điện.

Mạnh Chu nói tới miệng khô lưỡi khô, phương trượng vẫn không thay đổi, còn lệnh sa di mang nước trà lên, đãi khách chu đáo.

Mạnh Chu uống nước trà, quyết định đổi cách khác. Hắn hắng hắng giọng, hạ giọng.

“Phương trượng cũng biết, ba ngày trước Lưu Đức đã bệnh chết, theo quy định Lưu gia sẽ mời cao tăng tới làm pháp sự, ngay tại hai ngay sau.”

“Lão nạp cũng đã nghe thấy.”

“Người sống mời cao tăng siêu độ cho người chết, mong có thể tới được thế giới cực lạc, khỏi bị nỗi khổ của địa ngục, kiếp sau đầu thai vào nhà người tốt.” Mạnh Chu tiếp tục: “Nhưng phương trượng cũng biết, một nhà Lưu Đức không chuyện ác nào mà không làm, kinh thành nếu có người đối nghịch, cho dù già trẻ, đều lấy danh nghĩa triều đình trưng binh, mạnh mẽ kéo vào giáo trường của Lưu gia huấn luyện, bắt nạt tới chết. Trong thao trường kia có biết bao nhiêu oan hồn, cả hàng ngàn người. Nước sơn hồng vừa sơn, lại có thêm máu mới, đúng là càng ngày càng…. Tươi đẹp hơn.”

Thanh âm Mạnh Chu không cao, sợ quấy nhiễu bồ tát, nhưng mỗi câu đều đâm trúng tim, gọn gàng dứt khoát.

“Một đầu trường nho nhỏ, nhưng lại như địa ngục âm ti. Mà nay người nên xuống địa ngục, phương trượng tụng kinh là vì chúng sinh, phật gia nói về thiện ác nhân quả, Lưu Đức là loại gian ác, không chuyện xấu nào không làm, vậy phải như thế nào? Vậy những thiện nam tín nữ vẻ mặt đau khổ và những người nhà của các oan hồn kia quỳ lạy trước tượng Kim Cương La Sát thì phải làm như thế nào? Vì lý do gì mà họ phải trải qua những chuyện như vậy?”

“A di đà phật.” Phương trượng chuyển động phật châu trong tay: “Phật pháp khoan hồng, phổ độ chúng sinh, những chuyện đã làm khi còn sống, đã là quá khứ, lão nạp độ hắn kiếp sau làm việc thiện, trả lại nhân quả.”

Mạnh Chu bật cười nói: “Phổ độ chúng sinh, vậy vì sao không độ ta?”

Phương trượng trầm mặc.

“Nếu không độ ta, Mạnh Chu chỉ là một người thô tục, chuyện trong kiếp này, phải báo trong kiếp này.”

Phương trượng nhìn chằm chằm Mạnh Chu, hình như hiểu được ý đồ của hắn, Mạnh Chu thản nhiên nhìn thẳng phương trượng.

Thật lâu sau, một tiếng thở dài phát ra.

Phương trượng từ trong khay cầm lấy dao cạo, hỏi: “Thí chủ, thật sự không hối hận sao?”

Mạnh Chu vuốt phẳng tóc dài, hắn cũng không phải chưa từng diễn trò qua, trước lạ sau quen. Nếu hắn thật sự xuất gia, cũng là tiểu hòa thượng tuấn tú nhất của Đại Ngụy, ban đêm ra cửa có thể dẫn hồ ly tinh tới.

Không biết có hồ ly tinh hay không, dù sao Hoài Vương bên ngoài cũng sắp nổ tung. Vừa rồi Mạnh Chu và trụ trì nhỏ giọng hắn không nghe được, chỉ chớp mắt, thế mà làm thật!

“Phương trượng ra tay đi.” Kế hoạch đạt thành bước đầu tiên, hơn nữa vừa rồi cùng nói chuyện với phương trượng, nói vậy những chuyện kết tiếp phương trượng sẽ thay hắn chuẩn bị.

Mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn.

Mạnh Chu hơi hơi cúi đầu, nhắm mắt. Đột nhiên, có hai ngón tay để ở cằm hắn, cường ngạnh làm cho hắn ngẩng đầu lên.

Ai?!

Mạnh Chu không sợ trừng qua, vừa nhấc đầu liền nhìn thấy con ngươi tối đen của Sở Hoài Dẫn.

“Bổn vương không đồng ý.”

Tầm mắt Mạnh Chu di chuyển, thấy một khuôn mặt anh tuấn xanh mét, trái tim không tự chủ được run lên.

Động tác của Sở Hoài Dẫn thô lỗ kéo Mạnh Chu ra sau lưng, Mạnh Chu hơi lảo đảo, may mắn tay mắt lanh lẹ ôm lấy thắt lưng Sở Hoài Dẫn, sau khi đứng vững liền rút tay về, một cái, hai cái, không rút được, cuối cùng bị khóa lại.

“Hoài Vương.” Chủ trì chắp tay hành lễ.

“Trụ chì.” Sở Hoài Dẫn kìm nén lại: “Mạo muội hỏi đại sư một câu, tăng nhân bình thường ở Quảng Ân Tự, hơn một năm nay có bao nhiêu tiền dầu vừng?”

“Không đủ mười xâu?”

Sở Hoài Dẫn cười lạnh một tiếng, từ trên cao liếc nhìn Mạnh Chu, khóe mắt hẹp dài híp lại, khí thế khiếp người: “Mạnh đại nhân còn thiếu của bổn vương bảy lượng bạc ròng, hiện tại chạy đi làm hòa thượng, là tính toán nuốt lời sao?”

Khoản nợ đột nhiên bị thúc giục,  trong lòng Mạnh Chu ồn ào “ta là đặc biệt làm việc cho ngươi”, nhưng hắn có một thói quen, chuyện chưa hoàn thành sẽ không nói ra miệng. Đành phải không phục mà lầm bầm: “Lỡ như ta làm được trụ trì thì sao?”

“Ngươi lặp lại lần nữa?”

Mạnh Chu cảm giác tay mình sắp bị bẻ gãy, không dám tranh luận, trụ trì đứng đắn còn đang ở đây, cho hắn hai lớp da hắn cũng không dám nói bậy ở nơi cửa phật.

Hừ, thật là một con rồng đen.

Mạnh Chu có chút đau đầu.

Bên kia Sở Hoài Dẫn chào hỏi hai câu, nói : “Người bổn vương mang về, khiến phương trượng thêm phiền.”

“Hoài Vương đi thong thả.”

Hửm ?

Hao hết võ mồm, ngươi nói ba xạo vài câu liền phá hư chuyện tốt của ta ?

Mạnh Chu bị kéo rời đi không cam lòng giãy giụa : “Phương trượng, chúng ta có….”

“A di đà phật, cách nơi này ba mươi dặm có một đạo quán, lão nạp có giao tình với Tố đạo trưởng, Mạnh thí chủ có thể…..” Giọng nói của phương trượng rất nhanh giống như muốn tiễn đi một củ khoai lang phỏng tay.

“Đạo quan ? Sẽ đi làm pháp sự sao ?” Mạnh Chu còn muốn hỏi lại, Sở Hoài Dẫn trực tiếp xách hắn lên, thuận tiện bịt kín miệng hắn.

“Ô, ô, ô….” Mạnh Chu dùng sức kéo tay hắn ra, nhưng mà tay của Hoài Vương quá lớn.

Bị mang ra khỏi Quảng Ân Tự, Mạnh Chu thiếu chút nữa tức thành cá nóc, nhìn thấy ánh mắt của Sở Hoài Dẫn giống như đang nhìn người phụ nữ ngu ngốc không biết chồng mình ở bên ngoài bôn ba vất vả còn làm chuyện xấu !

Sở Hoài Dẫn chọc chọc khuôn mặt phình lên thành bánh bao của hắn, trắng nõn mềm mại, yêu thích không buông tay, nhịn không được dùng sức, trực tiếp “a” một tiếng, nhéo Mạnh Chu tới nhụt chí.

Mạnh Chu không muốn cùng chủ nợ so đo, đành phải bụm mặt lạnh lùng đánh lui quân địch.

Sở Hoài Dẫn dường như không có việc gì thu hồi tay, trả lại cho hắn một khuôn mặt còn lạnh hơn.

Hai mặt nhìn nhau.

“Nói đi, vì cái gì.” Sở Hoài Dẫn càng nghĩ hay là nên hỏi ra, chẳng lẽ là như hắn vẫn nghĩ.

Mạnh Chu ấp úng : “Không có gì. Hà, chỉ là nổi hứng nhất thời mà thôi.”

Hắn hít hít cái mũi, mùi gì thơm vậy ? Hay là ở trong nhang bỏ thêm mùi thơm mới, ngửi ngửi, khiến cho con sâu tham ăn trong bụng thức dậy.

Đầu Quý Dương đầy mồ hôi bưng hai con cá nướng, trong ánh mắt khinh bỉ của khách hành hương, kiên trì đi tới trước Quảng Ân Tự.

« Chủ tử. » Quý Dương không dám đi tới quá gần, xa xa đã nhìn thấy Sở Hoài Dẫn và Mạnh Chu đứng ở trước cửa lớn, liền dừng lại kêu một tiếng.

Không cần Sở Hoài Dẫn nhắc nhở, Mạnh Chu ngửi được mùi hương liền tự động xuống núi, chuẩn xác chạy tới chỗ Quý Dương.

Hắn hoài nghi nước trà phương trượng cho hắn uống có khả năng tiêu thực, sau khi hắn uống hết bốn năm chén, sao lại nhớ mùi thơm của món cá nướng như vậy.

Mạnh Chu dừng lại ở trước người Quý Dương, nhịn nước miếng xuống, vẻ mặt thản nhiên hỏi : “Phá án, cá nướng ở trên người ngươi.”

Mau trình tang vật lên, để cho bản quan nhìn xem !

Một bình luận cho “chương13”

Leave a Reply