chương13

Bành Tĩnh Hoằng luôn luôn không để ý tới tiền tài, tiêu xài rất nhiều, cùng bạn bè đi chơi, trên cơ bản đều là hắn trả tiền.

Nhưng đồng dạng, bạn không mở miệng với hắn, hắn cũng sẽ không săn sóc đưa tiền cho bạn tiêu hoặc là mua đồ vật gì đó… hắn không thể nghĩ tới những cái này.

Mà Cố Ngôn Tử, hắn sao có thể mở miệng đòi tiền của người yêu.

Nhưng thật ra đám người Tôn Minh Nghĩa, rất am hiểu lấy tiền trong tay Bành Tĩnh Hoằng.

“Chính mày thay đổi cách lấy tiền trong tay Bành Tĩnh Hoằng, liền nghĩ người khác cũng giống mày?” Cố Ngôn Tử cười nhạo nói.

Đan Quần mở một quán bar, kiếm không ít tiền, nhưng nếu nói rõ cội nguồn của những đồng tiền này, kỳ thật hẳn là từ chỗ Bành Tĩnh Hoằng.

Số tiền để Đan Quần mở quán, trên cơ bản đều là Bành Tĩnh Hoằng cho, nhưng hắn chỉ cho Bành Tĩnh Hoằng một ít cổ phần của quán. Này còn chưa tính, theo lý hằng năm hắn hẳn là phải chia hoa hồng cho Bành Tĩnh Hoằng, vậy mà Đan Quần chỉ nói bọn họ tới quán bar chơi sẽ không lấy tiền.

Vì thế, sau khi Bành Tĩnh Hoằng tiêu hết tiền riêng vào quán bar, chưa từng nhận được một phân tiền hoa hồng từ hắn, cũng đành phải đi quán bar uống rượu miễn phí mà thôi.

Những năm này, Cố Ngôn Tử đã không nhìn quen, cũng thể hiện không thích đám người Đan Quần.

Lại nói tiếp, ấn tượng đầu tiên của những người này cho hắn cùng cái quán bar kia, rất là kém.

Hắn còn nhớ lần đầu tiên Bành Tĩnh Hoằng dẫn hắn đi gặp bạn bè, là ở ngay tại quán bar của Đan Quần, sau đó hắn liền nhìn thấy đám người Tôn Minh Nghĩa, Đan Quần mỗi người ôm một cô gái, vừa động chân động tay trêu đùa, thậm chí còn có người khoe khoang nữ nhân trong ngực mình còn nhỏ tuổi…

Vì thế, hắn kêu Bành Tĩnh Hoằng tránh xa những người này, nhưng mỗi lần hắn nói như vậy, Bành Tĩnh Hoằng sẽ cãi nhau với hắn, sau đó hắn vì tránh cãi nhau, liền dần dần không nói tới những người này nữa.

Dù sao… không nói tới những người này, Bành Tĩnh Hoằng thật sự đối với hắn rất tốt.

“Cố Ngôn Tử mày có ý gì? Ai lấy tiền?” Đan Quần biến sắc, thật cẩn thận nhìn qua Đan Tử Viễn.

“Mày!” Cố Ngôn Tử cười mở miệng.

“Mày là một tên bị nam nhân bao dưỡng, da mặt sao còn dày như vậy….”

Đan Tử Viễn tới cùng Đan Quần đột nhiên nở nụ cười.

“Bành Tĩnh Hoằng không tốn nhiều tiền ở trên người tôi, nhưng thật ra cho mày thì không ít…. Nói hắn bao dưỡng mày còn đáng tin hơn là bao dưỡng tôi đấy.” Cố Ngôn Tử lại nói.

Sắc mặt Đan Quần càng khó nhìn: “Mày đừng giả vờ tinh khiết, nếu Bành ca không cho mày tiền, mày làm gì có tiền mua xe?”

“Đương nhiên là người khác cho, dựa vào Bành Tĩnh Hoằng, ngay cả một cái bánh xe bên này tôi cũng không mua được một cái.” Cố Ngôn Tử nói.

Đan Quần còn muốn nói gì, nhân viên bán hàng liền quay trở lại, đưa cho Cố Ngôn Tử cùng trợ lý Chu hai phần cơm rất xa hoa, cộng thêm một phần canh.

Lúc này Đan Quần mới chú ý tới sự tồn tại của trợ lý Chu, mặt lộ vẻ khiếp sợ.

Hắn nhớ rõ trợ lý Chu, ngày đó người này đi theo phía sau Trịnh Gia Hòa….

Hiện tại hắn cùng Cố Ngôn Tử tới đây mua xe…

“Đan Quần, tôi là tới xem xe, cậu đừng gây chuyện cho tôi.” Lúc này Đan Tử Viễn thản nhiên quét mắt nhìn Đan Quần.

Đan Quần sợ Đan Tử Viễn không vui, lập tức không nói gì, nhưng nhìn thấy Cố Ngôn Tử không coi ai ra gì ăn cơm, sau đó khi người bán hàng nhiệt tình nói xe có thể lái đi rồi, sắc mặt hắn thay đổi lớn, nhìn rất là phấn khích.

Đan Tử Viễn nhìn hắn một cái, cười hỏi người bán hàng: “Vị lúc trước là ai vậy?”

“Tôi cũng không quen, thế nhưng hắn hẳn là thiếu gia nhà ai, lúc mua xe ánh mắt cũng không hề chớp một cái….”  Người bán hàng rất xúc động, hắn thích nhất khách hàng giống như Cố Ngôn Tử vậy!

Đan Quần nghe xong càng thêm khó chịu.

Bọn họ chướng mắt Cố Ngôn Tử, vẫn nghĩ rời khỏi Bành Tĩnh Hoằng, hắn cái gì cũng không thể làm được, không nghĩ tới người ta tùy tay quét thẻ liền mua một cái xe..

Hắn là thay đổi kim chủ sao?

Trịnh Gia Hòa thích hắn như vậy?

Trịnh Gia Hòa quả thật thích Cố Ngôn Tử, thế nhưng trời đất chứng giám, hắn không cho tiền Cố Ngôn Tử mua xe, chỉ đưa một cái biển số xe.

Đương nhiên, biển số xe hắn tặng có dãy số rất tốt, đủ gọi giá trị xa xỉ.

Vào ban đêm sau khi nhìn thấy Trịnh Gia Hòa, Cố Ngôn Tử liền cười nói cảm ơn: “Chú Trịnh, cảm ơn biển số xe chú tặng! sau này cháu nhất định sẽ báo đáp chú!”

“Không cần báo đáp.” Trịnh Gia Hòa bị hắn dùng từ mà nở nụ cười… một cái biển số xe, phải cần dùng tới “báo đáp” sao? “đó là món quà nhỏ tôi cho cậu.”

“Đúng đúng! Ân huệ như rãnh nước nhỏ cũng phải báo đáp như nước sông tuôn trào.” Cố Ngôn Tử cười tủm tỉm, lại hỏi: “Đúng rồi chú Trịnh, chuyện ở gần đây của chú có phải đã xong rồi hay không? Tiếp theo chú ở đâu?”

Dựa theo lời nói của trợ lý Chu, Trịnh Gia Hòa sẽ chuyển ra khỏi khách sạn An Hoa.

“Ngày mai tôi sẽ quay về công ty đi làm.” Trịnh Gia Hòa cười nói: “Tôi có phòng ở gần công tay, bình thường đều ở đó.”

“Chú Trịnh, tiểu khu chú ở còn phòng bán hay không?” Cố Ngôn Tử lại hỏi.

“Hẳn là không có… cậu sao lại đột nhiên hỏi như vậy?”

“Cháu muốn đi tiểu khu của chú mua phòng ở.” Cố Ngôn Tử nói: “Phòng của cha mẹ cháu trang hoàng kiểu trung quốc, nhìn rất âm u, cháu không thích.”

Lời này của Cố Ngôn Tử là nói trái lương tâm… cha Cố mẹ Cố ở thành phố B có một đống biệt thự, trang hoàng rất xinh đẹp, hắn kỳ thật rất thích….

Trịnh Gia Hòa nhìn về phía Cố Ngôn Tử, nhìn thấy đôi mắt trong suốt đầy chờ mong của Cố Ngôn Tử.

Cố Ngôn Tử…. là muốn ở cùng với mình sao?

Hắn nghĩ nghĩ, cười nói: “tiểu khu tôi ở đã sớm bán phòng xong rồi, nếu muốn mua phòng cũng không dễ dàng…. Cậu nếu không muốn ở phòng nhà cậu, có thể ở cùng với tôi, sau đó lại từ từ tìm phòng thích hợp.”

“Được! vậy phiền chú rồi.” Cố Ngôn Tử lập tức đồng ý: “Chú Trịnh chú yên tâm, cháu sẽ không ở không! Đến lúc đó cháu… cháu nấu cơm cho chú!” ban đầu hắn muốn nói là hắn sẽ chăm sóc thân thể Trịnh Gia Hòa thật tốt, nhưng lời tới bên miệng liền sửa lại.

Dựa theo sự quan sát mấy ngày nay của hắn, vấn đề thân thể của Trịnh Gia Hòa không lớn, nếu như thế, mình cũng không cần thiết nói tới bệnh tim của người này.

Dù sao Trịnh Gia Hòa cũng chưa từng nói cho người ngoài những chuyện này, theo lý thì hắn không biết.

Trịnh Gia Hòa rõ ràng nhìn thấy Cố Ngôn Tử cao hứng, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng.

Lúc trước hắn nghĩ Cố Ngôn Tử chăm sóc mình, là bởi vì thói quen, nhưng hiện tại, hình như không phải?

Tâm tình mấy ngày nay của Cố Ngôn Tử không tồi, không giống bộ dạng thất tình miễn cưỡng vui cười, còn dính lấy hắn suốt….

Trong lòng Trịnh Gia Hòa nghi hoặc, nhưng cũng không nói gì, còn kêu trợ lý đem tất cả đồ dùng của Cố Ngôn Tử tới chỗ ở của mình.

Tiểu khu Trịnh Gia Hòa ở không phải là khu biệt thự, nhưng phòng ở bên trong, một căn một căn đều là nhà cao cấp, phòng Trịnh Gia Hòa ở là năm buồng hai phòng bốn nhà vệ sinh cùng hai nhà bếp, phòng ở hơn hai tăm mét vuông một tầng.

Phòng ở lớn như vậy, Cố Ngôn Tử ở còn dư dả.

Cố Ngôn Tử để cho nhân viên tiếp tục ở lại khách sạn An Hoa, mình thì theo Trịnh Gia Hòa tới phòng ở của Trịnh Gia Hòa.

Phòng ở này trang hoàng nhìn rất quy củ, phối với sô pha TV, thế nhưng nhìn liền biết không thường dùng.

“Tôi ở chủ phòng, cậu có thể ở phòng bên cạnh.” Trịnh Gia Hòa mang hành lý của Cố Ngôn Tử bỏ vào phòng bên cạnh, lại giới thiệu cho hắn bố cục trong phòng một chút: “ Phòng bên này đã bị tôi đổi thành thư phòng, thư phòng rất lớn, bình thường cậu làm việc có thể làm ở đây, phòng phía bắc là phòng tập thể thao, phòng khách tôi không thường dùng, cậu nếu không thích đồ dùng ở đây, kêu trợ lý Chu thay đổi cũng được….”

“Phòng này rất tốt.” Cố Ngôn Tử nói, nghiên cứu phòng bếp phía tây một chút, máy rửa chén lò nướng tất cả đều có, nhưng rõ ràng không ai dùng phòng bếp.

“Cậu thích là được rồi.” Trịnh Gia Hòa nói.

“Thích thích, rất là thích.” Cố Ngôn Tử nhìn về phía Trịnh Gia Hòa: “Chú Trịnh chú không chê cháu quầy rầy là tốt lắm rồi.”

“không chê.” Trịnh Gia Hoa hơi muốn xoa xoa đầu Cố Ngôn Tử.

“Chú Trịnh chú thật tốt! chú Trịnh, cháu dự định sẽ ở đây một thời gian…” Cố Ngôn Tử lộ ra vẻ mặt xấu hổ.

“Cậu cứ việc ở.” Trịnh Gia Hòa nói, vừa dứt lời, liền nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của Cố Ngôn Tử, trong mắt còn lộ ra đắc ý.

Hắn càng cảm thấy không đúng.

Nhìn vẻ mặt Cố Ngôn Tử tươi cười đi dạo trong phòng mình, nghĩ tới trợ lý Chu đã nói qua, phản ứng của Cố Ngôn Tử khi gặp phải bạn của Bành Tĩnh Hoằng, lại kết hợp với chút chuyện mấy ngày hôm nay nhìn thấy…

Trịnh Gia Hòa đột nhiên ý thức được, Cố Ngôn Tử đối với Bành Tĩnh Hoằng, hình như thật sự không cần.

Hắn đã không cần Bành Tĩnh Hoằng, lại rất tối với mình….

Trịnh Gia Hòa đột nhiên có suy đoán— Cố Ngôn Tử…. sẽ không phải là thích mình chứ?

6 Trả lời “chương13

Gửi phản hồi