chương12+13(hoàn)

Một tuần sau, gió êm sóng lặng, căn cứ khai thác đá lưu huỳnh một lần nữa khởi động, nhân ngư ca ca đi đường mang gió, rất là nóng nảy.

Đại hoàng tử thế nhưng lại đem tất cả mọi chuyện đẩy cho hắn, tự mình chạy đi tìm bé ngoan.

Kia rõ ràng là em trai ruột của lão tử.

Lúc này đại hoàng tử ở trên biển lang thang vài ngày, trên người đều mang theo vị mặn.

Sống phải thấy người chết phải thấy thi thể, cho dù là thi thể cá, hắn cũng phải mang trở về.

Đem khuya gió biển thổi phất qua, đại hoàng tử nằm trên boong tàu ngắm bầu trời sao, hắn uống rượu có chút say, cho nên đi ra hóng gió.

Nước biển đụng vào đáy thuyền phát ra tiếng vang, xa xa truyền tới tiếng ca mờ mịt, tựa như là tâm sự ở bên tai.

Người trên thuyền bị tiếng ca hấp dẫn đi ra, đại hoàng tử mạnh mẽ mở mắt, thả người nhảy lên.

“Tiếng ca từ đâu?”

Người bên người ngẩn ra, đột nhiên tỉnh táo lại, “Tôi làm sao lại đi ra.”

Trước đây có câu nói ở trên biển có thủy yêu lấy tiếng ca mê hoặc người, tiến tới lấy tính mạng của người. Đại hoàng tử theo bản năng nghĩ tới tiểu nhân ngư, giao cũng có năng lực này.

Hắn lúc này chèo thuyền nhỏ theo phướng hướng tiếng ca mà đi, chèo tới ngoài trăm thước, tiếng ca xa xưa hư vô, giống như là sắp rời xa, giống như như thế nào cũng không tìm được ngọn nguồn.

Đại hoàng tử dừng lại đào đào lỗ tai, hoài nghi chính mình nghe lầm.

Tiếng ca đột nhiên biến mất, vẻ mặt đại hoàng tử như mộng.

Thực là nghe lầm sao?!

Đại hoàng tử thất vọng định trở về, phát hiện thuyền không chút sứt mẻ, xung quanh thuyền lại mở ra từng vòng từng vòng gợn sóng, tứ dưới đáy thuyền phát ra tiếng lộc cộc quỷ dị.

Đại hoàng tử lẩm bẩm lầu bầu, “Sẽ không phải thực sự là gặp phải hải yêu đi, cũng không nghe nói ở Hải Tinh còn có đồ chơi này.”

Hắn thử lại lần nữa, thuyền như trước dừng lại tại chỗ, cũng cảm giác được có một tầm mắt đang nhìn sau lưng chính mình.

Đại hoàng tử hít sâu một hơi, tay cẩm lấy dao laser vận sức chờ phát động, mạnh mẽ quay đầu, đồng thời dưới nước cũng có người nổi lên, tóc đen mắt hồng, tai mỏng như cánh ve, nửa người hiện lên trên, dung mạo dật lệ đem hồn của đại hoàng tử câu đi.

“Tiểu…..” hải sản! đại hoàng tử kích động muốn bổ nhào qua ôm hắn, sau đó bị tiểu nhân ngư bắn nước vào mặt.

Đại hoàng tử: “…..”

Tiểu nhân ngư ha ha cười ra tiếng, trong đôi mắt đỏ thắm nhảy lên hai ngọn lửa nhỏ, hắn đem cằm dựa vào đuôi thuyền, tóc ướt sũng dán ở phía sau lưng, nhìn đại hoàng tử cảm thán nói: “Anh thật là đẹp mắt nha.”

Không đẹp bằng em.

Đại hoàng tử ở trong tâm nói, giơ tay đi kéo hắn, “Nếu không có việc gì, làm sao lại không quay về tìm anh, có biết anh rất lo lắng hay không!”

Tiểu nhân ngư né qua, nghiêng đầu, mơ màng lại tò mò: “Vì sao lại tìm anh?”

“…..” đại hoàng tử không tức giận, thấy hắn không giống nói giỡn, thanh âm có chút run rẩy, “Tiểu hải sản em không tìm anh thì tìm ai?”

Tiểu nhân ngư: “Tiểu hải sản là gọi ta à. »

Đại hoàng tử: “…..”

Đại hoàng tử tới gần hắn, nắm cằm hắn nói: “Em ngay cả tên chính mình liền quên? Có nhớ anh là ai hay không?”

Tiểu nhân ngư mở mịt nhìn hắn, hỏi: “Ba ba?”

Đầu đại hoàng tử ông một tiếng, “Anh là lão công của em!”

“A.”

Đại hoàng tử chịu đựng thái dương nhảy lên, đem ngươi ôm lên trên thuyền nhỏ, mới chèo vài cái, lại cảm thấy không thích hợp.

“Em như thế nào lại dễ dàng tin như vậy! Vạn nhất anh là người sấu đem em đi làm sashimi thì sao!”

Tiểu nhân ngư không hiểu rụt lại, từ đáy lòng trào ra một cỗ sợ hãi, cũng lắc đầu, “Sẽ không, trên người anh có gì đó của em.”

Đại hoàng tử nghi hoặc: “Làm sao?”

Tiểu nhân ngư giơ tay đặt lên vị trí trái tim của hắn, đối với hắn cười mặt mày cong cong, “Nơi này, là của em.”

Trái tim không ngừng nhảy lên, thậm chí nghe được tiếng thình thịch thình thịch, lòng bàn tay đại hoàng tử trùm lên tay hắn, trịnh trọng nói: “Đúng, là của em.”

Dứt lời, cúi đầu thành kín hôn lên đầu ngón tay lạnh lẽo của tiểu nhân ngư.

Tiểu nhân ngư nháy mắt mấy cái, đôi tai trong suốt toàn bộ đỏ lên, đại hoàng tử nhìn thấy, dán qua hôn lên đôi tai nóng bỏng của hắn.

Thành công tìm được vợ đại hoàng tử thật vui vẻ, chèo thuyền dẫn hắn trở về, sợ chậm một bước sẽ lại không thấy.

Tiểu nhân ngư ôm đuôi cá màu vàng rúc vào bên cạnh hắn, cũng không hỏi bọn họ muốn đi đâu.

Qua vài ngày hắn không nhớ nổi tên chính mình, cũng không biết chính mình nên đi đâu. Biển cả vô cùng rộng lớn, mặc hắn du lịch, hắn vui vẻ chính là sóng êm biển lặng, hắn thương tâm đó là sóng to gió lớn.

Ban đêm hắn tựa vào trên đá ngầm, gió biển gào thét ở bên tai, hắn giống như nghe thấy có người kêu hắn về nhà.

Nhưng hắn tìm không thấy đường về nhà.

Hiện tại, đường đã xuất hiện.

Biển cả mênh mông mờ mịt, hắn ở đáy biển thấy có người chèo thuyền nhỏ lại đây, người nọ cao lớn anh tuấn, mặt mày ôn nhu. Tiểu nhân ngư trong biển cười cười, gió biển trên mặt biển lập tức yên bình lại, thay hắn nhẹ nhàng lướt nhẹ qua người nọ.

Thuyền nhỏ xa xa lắc lư, ánh trăng vì bọn họ chiếu sáng phương hướng trở về.

Trong gió biển truyền đến thanh âm mềm mại của tiểu nhân ngư, “Lão công là cái gì nha?”

Đại hoàng tử nói: “Là cùng em làm chuyện đó, sau đó cho em sinh cục cưng.”

“Nhưng mà em đã có cục cưng rồi nha, vậy anh có thể cùng em làm chuyện đó không?” tiểu nhân ngư nói: “Sau đó để cho cục cưng gọi ba ba.”

Đại hoàng tử: “…..”

Lời này nghe thế nào lại kỳ quái như vậy.

Vốn là hài tử của hắn, lại bị tiểu hải sản nói ngược thành nhận làm cha.

“Thế nào?”

Nhân ngư ca ca mang tiểu nhân ngư đi kiểm tra trở về, tiểu nhân ngư bước nhanh tránh ở phía sau đại hoàng tử, đại hoàng tử đem người ôm tới bên người, hỏi nhân ngư ca ca.

“Không có việc gì, kết quả kiểm tra tất cả đều bình thường.” Nhân ngư ca ca phức tạp nhìn tiểu nhân ngư ỷ lại ở bên người đại hoàng tử, “Hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề gì, hiện tại hắn không cần dựa vào thuốc cũng có thể không chế hình thái của giao tốt lắm.”

“Lúc trước là nguyên nhân gì?”

“Có thể là có nửa viên hồn châu đi.” Giọng nói của nhân ngư ca ca buồn bực, “Dù sao đều là đám người kia nói, ai biết có phải đã nghiên cứu sâu hay không.”

Đại hoàng tử gật đầu, không hề truy hỏi, tóm lại tiểu nhân ngư không có việc gì là tốt rồi.

“hắn có thể nhớ lại hay không?”

Nhân ngư ca ca nhún vai, tỏ vẻ hắn cũng không biết.

Hai tháng sau, đại hoàng tử mang theo người trở về Đế Tinh, lúc đi chỉ có hai người, trở về trong bụng lại có thêm một người. Là việc vui hiếm có của hoàng thất, tiểu nhân ngư được tặng không ít phần thưởng, tiểu nhân ngư vui vẻ không chịu được, cầm danh mục quà tặng không buông tay.

Đại hoàng tử bất đắc dĩ nói: “Tiểu tham tiền.”

Tiểu nhân ngư phản bác hắn, “Đây là tiền sữa bột.”

Tâm đại hoàng tử nói sữa bột đã sớm chuẩn bị, uống đến khi trưởng thành cũng không thành vấn đề, thế nhưng thấy hắn vui vẻ như vậy nên tùy hắn đi.

Càng đến này dự sinh, đại hoàng tử càng khẩn trương ngược lại tiểu nhân ngư còn an ủi hắn.

Chương13

“Anh không cần lo lắng, ba ba sẽ không để cho người khác, sẽ cho anh làm.”

Đại hoàng tử vô lực bóp mặt hắn, “Cảm ơn em.”

Tiểu nhân ngư: “Không khách khí.”

Đại hoàng tử thật cẩn thận mà đem người ôm lấy, lo âu thở dài, nghe nói nhân ngư sinh đứa nhỏ đều là chín phần chết một phần sống, hy vọng nhà hắn có hồn châu có thể kiên cường một chút.

“Đúng rồi.” Tiểu nhân ngư nói: “Bụng em có chút đau, anh có thể xoa xoa cho em được không?”

“Được.” Đại hoàng tử xoa nhẹ vài cái, sờ xuống một chút, một tay toàn nước, rống giận hỏng mất: “Tiểu hải sản nước ối của em vỡ rồi sao không nói!?”

Tiểu nhân ngư vô tội nhìn hắn, “Nước gì?”

Đại hoàng tử: “……”

Tiểu nhân ngư cấp tốc được đẩy vào phòng sinh, nhân ngư không giống người, bọn họ sinh sản ở trong nước, bình thường so với người đều chậm hơn mười mấy giờ. Đại hoàng tử đã chuẩn bị tốt qua đêm ở bệnh viện, đi WC trở về mới ngồi xuống không bao lâu, thầy thuốc đã đẩy cửa ra, cười nói: “Chúc mừng điện hạ, là long phượng thai.”

Đại hoàng tử giật mình sửng sốt, hỏi: “Của tôi?”

Thầy thuốc: “…..”

Thầy thuốc cúi đầu xác nhận tên, nhân ngư trong phòng sinh chẳng lẽ không phải là hoàng phi sao!

Tiêu nhân ngư sinh ra một tiểu công chúa cùng một nhân ngư nho nhỏ, tiểu công chúa nằm ở trên giường trẻ con mút ngón tay, nhân ngư nhỏ nhỏ ở trong chậu ngâm nước, thỉnh thoảng đầu lại thò ra nhìn đại hoàng tử.

Nhân ngư nho nhỏ giống tiểu nhân ngư, khí lực rất lớn, đuôi cá vung một cái thành chậu liền có thêm một cái khe, mỗi ngày đều đánh nát chậu thành công vượt ngục.

Tiếng cảnh bảo lập tức liền vang vọng cả tòa nhà, mọi người hoang mang rối loạn chạy đi tìm cá, chỉ thấy nhân ngư nho nhỏ quỳ rạp trên mặt đất đuôi cá ra sức trườn tới bể bơi, trước một giây tiến vào trong nước liền bị cha hắn túm chặt đuôi cá nhấc lên.

“Muốn chạy đi đâu?”

“A a a a…..” nhân ngư nho nhỏ nhỏ giọng kêu, giãy dụa muốn chui vào bể bơi.

Thân hình nho nhỏ, hướng tới biển rộng!

Đại hoàng tử chậc chậc, quả nhiên giống mẹ.

Bốn tháng sau, nhân ngư nho nhỏ rốt cục được phê chuẩn cùng tiểu nhân ngư ở trong bể bơi chơi, vô cùng hưng phấn, vỗ bọt nước vang phành phạch. Tiểu công chúa nhìn có chút hâm mộ, liều mạng đánh tay cha nàng, ê a không ngừng.

Muốn đi.

“Không được.” Đại hoàng tử tàn nhẫn cự tuyệt, “Con ngâm sẽ bị nhăn mặt.”

“Không có việc gì ngồi ở trên người ta là được.” Trong bể bơi tiểu nhân ngư ôm lấy tiểu công chúa đặt lên lưng mình, bơi hai vòng, nửa đường lại có thêm hành khách nhân ngư nho nhỏ.

Đại hoàng tử xử lý công việc xong trở về thấy bọn họ vẫn còn đang chơi, lập tức bất mãn, “Ăn cơm.”

Vừa nghe ăn cơm, tiểu nhân ngư lập tức quay đầu lại nhìn hắn, mau đưa đứa nhỏ ôm đi nha!

Đại hoàng tử xách hai đứa nhỏ giao cho hạ nhân, chính mình cởi quần áo nhảy vào bể bơi, một phen lao qua muốn tóm lấy tiểu nhân ngư muốn chạy trốn, “Muốn đi đâu?”

Tiểu nhân ngư nghiêng đầu nhìn hắn, “Không phải ăn cơm sao?”

“Ừ.” Đại hoàng tử ôm eo nhỏ của hắn dán lên người chính mình, hôn môi nóng bóng không ngừng ở trên tai, tiếng nói trầm thấp gợi cảm, “Ăn cá.”

Tiểu nhân ngư khống chế không được biến ra hai chân trắng noãn quấn ở trên thắt lưng hắn, “Em đây thì sao?”

“Cho em uống sữa trước.” Đại hoàng tử cắn tai hắn cười khẽ.

Tiểu nhân ngư phồng miệng, rất mệt.

Nhiều năm sau, đại hoàng tử đăng cơ, người một nhà chuyền vào trong cung, tiểu nhân ngư sửa sang lại đồ vật phát hiện có một bình trân châu, lập tức sụp đổ.

Không phải là trân châu của nhân ngư khác chứ!

Thế nhưng còn nhiều như vậy!

Kẻ lừa đảo!

Nam nhân cặn bã!

Tiểu nhân ngư ôm chứng cứ rầm rầm xông vào thư phòng, đại hoàng tử đang mở tần số nhìn hội nghị,  hắn tuy rằng tức giận, nhưng vẫn là hiểu chuyện đứng đợi.

“Trước cứ như vậy, chuyện còn lại ngày mai lại bàn.” Đại hoàng tử chấm dứt hội nghị nói: “Sao lại chạy tới đây, không chơi cùng hai nhãi con kia?”

Tiểu nhân ngư hừ một tiếng, đem bình thủy tinh dùng sức đặt ở trước mặt hắn, hung ác hỏi: “Đây là cái gì?”

Đại hoàng tử: “Trân châu.”

Tiểu nhân ngư: “Của ai?”

Đại hoàng tử: “Em.”

Tiểu nhân ngư tức giận trợn to mắt, anh không biết xấu hổ thế nhưng còn vu oan cho em.

“Nói bậy! trân châu này vừa vàng lại nhỏ, khó coi chết đi được, này không  phải của em.” Tiểu nhân ngư tủi thân trách móc hắn, “Anh nhất định là ở bên ngoài có cá khác.”

Đại hoàng tử dở khóc dở cười, này là cái gì cùng cái gì.

“Anh chỉ có nuôi hai con cá là em cùng nhóc con kia, không có con cá khác.” Hắn lấy ra một viên trân châu đặt ở trong lòng bàn tay, “Của chính mình mà cũng không nhận ra sao?”

Tiểu nhân ngư trái nhìn phải nhìn, không lên tiếng đem ném đi.

Đại hoàng tử: “……”

“Ba ba, người ngoại tình sao?” ở cửa có hai cái đầu nhỏ, chớp chớp mắt nhìn người lớn ở bên trong.

“Cha là một con cá rất đáng thương nha, mau đi tìm mùa xuân thứ hai thôi?” Tiểu công chúa chân thành đưa ra đề nghị, “Lão sư ở nhà trẻ của con đặc biệt đẹp trai, còn biết kể chuyện xưa nữa.”

Nhân ngư nho nhỏ ở bên liều mạng gật đầu.

Đại hoàng tử bị hai đứa trẻ phá làm đau đầu, quay đầu tức giận nói: “Đi qua bên cạnh chơi đi!”

“Được được được.” hai người làm cái mặt quỷ, nhấc chân nhỏ chạy đi.

Đại hoàng tử xoa xoa thái dương, đảo mắt thấy tiểu hải sản nhà mình mắt đỏ hoe, rất là đáng thương.

“Chậc, tiểu hải sản ngu ngốc là do em quên đi, tất cả thời gian đều dành cho một con cá là em đây, làm gì còn có con cá khác.” Đại hoàng tử không khỏi thanh minh đem người ôm vào lòng ngực, nghĩ muốn lau nước mắt cho hắn, lại bị tiểu nhân ngư cản tay lại không cho.

Tiểu nhân ngư tủi thân một viên trân châu lăn xuống, cầm cho hắn xem: “Tròn không?”

“…..” Đại hoàng tử nói: “tròn.”

“sáng không?”

“Sáng.”

“Của em.” Tiểu nhân ngư kiêu ngạo trịnh trọng đưa cho hắn, “Anh phải lấy cái này, không cần cái kia.”

Tiểu nhân ngư tự ghen với chính mình quả thực làm cho đại hoàng tử cả đáy lòng đều thích, buồn cười đùa hắn, “Được, nếu tiểu hải sản không vui, vậy chút nữa liền ném đi.”

“không được.” Tiểu nhân ngư không thể tin nhìn hắn, thốt ra.

“Vậy làm sao bây giờ?”

Tiểu nhân ngư không chịu cho hắn ném bình trân châu này đi, nhưng cũng không cho đại hoàng tử cất đi ngày ngày nhìn, trong lòng rối rắm không thôi, ôm cổ đại hoàng tử vẻ mặt vô thố, “Em mặc kệ, trân châu này em cũng không nhớ rõ, anh không thể muốn chúng nó….. Em sẽ chảy xuống thật nhiều trân châu đẹp hơn hấp dẫn hơn, anh thích nó có được không…..”

Đại hoàng tử hoảng sợ, hắn chỉ là muốn đùa tiểu hải sản thôi, nào biết phản ứng lại lớn như vậy, nghe hắn đứt quãng nói như vậy, trong lòng lập tức khó chịu cực kỳ.

Tiểu nhân ngư mặc dù mất đi kí ức trước kia, nhưng cũng có thể liên quan đến trong cơ thể hắn cũng có hồn châu, hai người bọn họ vẫn thực thân mật, dần dần hắn cũng đem chuyện mất trí nhớ vứt ở sau đầu.

Đại hoàng tử không thèm để ý, nhưng tiểu nhân ngư lại giống như là có xương cá mắc ở trong cổ họng, biết rõ đều là chính mình, lại vẫn nhịn không được cùng mình trước kia ăn dấm chua.

Mấy ngày sau lễ phục cùng vương miệng chuẩn bị cho nghi thức đăng cơ được đưa đến trước đại hoàng tử, hình thức của vương miệng đã được sửa khác trước kia, ngoại trừ viên hồng ngọc ở giữa tượng trưng cho mặt trời không nhúc nhích, còn lại đều đổi thành trân châu mượt mà sáng bóng. Lễ phục lại lấy trân châu làm chủ đạo, các bảo thạch các chỉ là phụ.

Đại hoàng tử năm tay tiểu nhân ngư nhẹ nhàng vuốt ve từng viên trân châu trên lễ phục, thanh âm ôn nhu lưu luyến, “Thích không?”

Tiểu nhân ngư run rẩy lông mi quay đầu muốn hôn hắn, đại hoàng tử thuận thế cúi đầu, cởi xuống quần áo của tiểu nhân ngư, đem lễ phục màu đỏ khoác lên trên người hắn.

“Không cần như vậy…..sẽ bẩn.” ngay cả thân mình tiểu nhân ngư đều run rẩy.

“Tiểu hải sản ngoan.” Đại hoàng tử trấn an hắn, động tác cũng không ôn nhu, “Hôm nay em khóc chúng ta liền ngừng.”

Màu mắt hồng của tiểu nhân ngư trợn to, muốn ép cho nước mắt chảy ra, lại bị đại hoàng tử che mắt.

“….. đồ vô lại!”

Mấy viên trân châu mượt mà nằm trên lễ phục, đại hoàng tử nhặt lên một viên lớn nhất, hỏi: “Viên này xinh đẹp không?”

Tiểu nhân ngư che mặt không muốn nhìn hắn, “Không biết.”

Đại hoàng tử khẽ cười một tiếng, đem viên trân châu kia cài lên ngực áo của lễ phục.

“Bệ hạ, xin hỏi lễ phục có vừa người không? Cần chúng ta sửa lại không?”  người cấp dưới phái tới hỏi.

Đại hoàng tử không nhanh không chậm thay lễ phục ở trước mặt tiểu nhân ngư, viên trân châu xinh đẹp kia như ý nằm ở trước ngực đại hoàng tử.

“Thực vừa người.” Hắn nói.

“Lão công em nhìn được không?” Đại hoàng tử quỷ một gối xuống trước người tiểu nhân ngư, áo mũ chỉnh tề.

Tiểu nhân ngư nhặt quần áo trên mặt đất che khuất chính mình, mặt đỏ như sắp khóc ra, “Anh không biết xấu hổ!”

“Muốn nó.” Đại hoàng tử nhếch mày cười, lấy vương miện đội ở trên đầu tiểu nhân ngư, thâm tình mà sùng kính hông lên bàn tay trắng noãn của tiểu nhân ngư, đôi mắt si mê nhìn hắn.

“Tiểu hải sản em nghe cho kĩ, anh chỉ nói một lần, quá khứ cùng hiện tại quang vinh của em đều được gắn trên vương miện cùng lễ phục này, cùng ta nhận chúc phúc cùng chiêm ngưỡng của toàn bộ đế quốc. vĩnh viễn.”

Cho nên, trí nhớ trong quá khứ sẽ không quên, mà trí nhớ ở hiện tại càng quý trọng hơn.

2 Trả lời “chương12+13(hoàn)

  1. Đem khuya
    -> Đêm

    đem ngươi
    -> người

    người sấu
    -> xấu

    Tiếng cảnh bảo
    -> báo

    chuyền vào
    -> chuyển

    bảo thạch các
    -> khác

    quỷ một gối
    -> quỳ

    hông lên
    -> hôn

    Cám ơn bạn đã làm truyện này. ^^

Gửi phản hồi