chương12

“Quý Dương, trong hồ Ngọc Lan có phải nuôi mấy con Tuyết Đốm phải không?”

“Đúng, lúc ấy chủ tử rất là yêu thích, khen chúng nó bơi lội trong nước giống như hàn mai. Dặn dò nuôi dưỡng, để ngắm.” Hồ Ngọc Lan là một hồ hoa trong phủ Hoài Vương, bên trong có nước chảy, mới có thể nuôi được Tuyết Đốm kiêu căng, trước khi chủ tử lên chiến trường vô tình được mấy đuôi, nuôi tới bây giờ mới sinh sôi nảy nở được năm sáu mươi đuôi, lớn lên rất chậm, ngày thường chậm rì rì trốn dưới lá hoa sen, giống như là ẩn sĩ cao nhân.

“Bổn vương nhớ rõ, đạo sĩ tặng bổn vương nói thịt cực ngon, trong thiên hạ khó có món thứ hai, làm thức ăn rất có lợi.”

“Phải” trong lòng Quý Dương lẩm nhẩm, người nọ còn nói Tuyết Đốm cực kỳ trân quý, nhìn ngắm là việc chính, nhưng nếu tương lại Hoài Vương phi có thân dựng, thật ra có thể dùng nó để tẩm bổ, cũng không coi là lãng phí.

“Kêu Lâm trù cách hai ngày thì bắt một con, sau khi làm xong thì đưa đi cho Mạnh Chu.” Lâm trù là danh trù mà Sở Hoài Dẫn vơ vét được, am hiểu nhất chính là chế biến tôm cá tươi.

“Này…..” Một hồ hoa sen còn chưa đủ ăn nửa năm, người ta đều nói sẽ để cho Vương phi tẩm bổ, đây không phải là đoạt ăn ở trong miệng tiểu hoàng tôn sao?

“Có vấn đề gì sao?”

“Thuộc hạ nhớ kỹ.” Ánh mắt Quý Dương nhìn Mạnh Chu lập tức phức tạp, ánh mắt không ngừng trượt xuống, bồi hồi dừng ở trên bụng bằng phẳng của hắn.

Có lẽ…. Nơi này cũng đã có?

Thế giới này có rất ít nam nhân có thể sinh tử, sau khi bọn họ sinh ra trong một canh giờ, gan bàn chân sẽ hiện lên một nốt ruồi son, qua một thời gian sẽ biến mất, từ nay về sau cũng giống như người thường, không thể nào phân biệt.

Nghe nói người như thế khi sinh đứa nhỏ sẽ thông minh hơn, bởi vậy quan to quý nhân đều đem nhét vào hậu viện, cũng không cấp thân phận danh chính ngôn thuận.

Vì chính là phòng ngừa phụ bằng tử quý, vượt lên cả người thường, hầu như đây là một quy tắc cam chịu. Người thường vừa mơ ước loại đặc tính này, lại vừa chèn ép địa vị của loại người này, có thể nói cái gì cũng đều muốn, lại không muốn trả giá cái gì.

Bởi vậy, nhà bình thường, ngoại trừ cha mẹ thấy tiền sáng mắt, phàm là yêu thương đứa nhỏ, cũng không mong loại người này sinh ra, có cũng che che giấu giấu không cho người khác biết.

Nhưng có một cửa như thế nào cũng không tránh được.

Chính là bà mụ.

Không ai biết trước được đứa con của mình đến tột cùng là loại người nào, vì một phần vạn xác suất kia, mà không mời bà mụ là một chuyện hết sức hoang đường.

Trong tay bà mụ nắm giữ danh sách chuẩn xác, các nàng có phương thức liên hệ của mình, lúc cần sẽ đem tin tức tiết lộ ra để đổi tiền.

Tóm lại, loại người này đa số đều bị ích lợi nghiền áp, trở thành một thành viên trong hậu viện, cuộc sống buồn bực, may mà khả năng sinh dục hữu hạn, từ xác suất đến tần suất cũng không cao.

Quý Dương tinh tế suy tư, trong kinh thành theo hắn biết thì có mấy người, nhưng Mạnh Chu, không có ở trong danh sách này. Nếu không dựa vào sự độc ác của Chu thị, đã sớm đưa cho quan lớn lấy lòng.

Hắn nhìn thấy Mạnh Chu vô tư ăn uống, trong mắt ngoại trừ có cá cũng không nhìn thấy thứ khác, khuôn mặt trắng nõn phồng lên, sau khi ăn một miệng dầu mỡ, liền vỗ vỗ bụng.

Những món ăn trên bàn khác cũng không động nhiều lắm, chỉ có con cá kia, bị ăn sạch sẽ.

Sở Hoài Dẫn mỉm cười nhìn Mạnh Chu đang lấp bụng, vài lần muốn cầm đũa giúp hắn gỡ xương cá, nhưng lại cứng rắn nhịn xuống.

Quý Dương nhìn dáng vẻ của chủ tử muốn đút cho ăn, rốt cục hiểu được, nào có mang thai gì, chỉ là vì Mạnh Chu thích ăn cá thôi.

Từ khi ở thư phòng nhìn thấy xấp giấy kia, Quý Dương đã có dự cảm.

Hình tượng Hoài Vương anh minh thần võ, ở trong lòng Quý Dương, đã bị nứt ra.

“Các ngươi đang nói cái gì?” Mạnh Chu ăn xong xoa miệng, rốt cục chú ý tới Sở Hoài Dẫn và Quý Dương mắt đi mày lại.

“Quý phủ của bổn vương có một đầu bếp, có sở trường chế bến hải sản, cá ở Thập Hương Lâu này so với hắn làm chỉ có thể là trung phẩm.”

Mạnh Chu lặng lẽ nuốt nước miếng.

“Mấy năm trước bổn vương trùng hợp được mấy con cá, chất thịt rất ngon, bổn vương không thích ăn cá, nếu ngươi thích, liền kêu đầu bếp cách một ngày sẽ đưa đến phủ ngươi, như thế nào?”

Quý Dương cực kỳ khinh bỉ Sở Hoài Dẫn. “Mấy ngày hôm trước nhị hoàng tử yêu cầu bắt tới nếm thử, chủ tử còn dùng đột đàn nấu hạc sặc một hồi, sao tới phiên Mạnh Chu  chỉ còn là chất thịt ngon!”

Đương nhiên, lời này hắn không dám nói.

Môi Mạnh Chu hơi mím, cố gắng giữ hình tượng của mình, nhưng cặp mắt sáng trong suốt kia nhìn chằm chằm Sở Hoài Dẫn, đã hoàn toàn bán đứng nội tâm của hắn.

Đồ của Hoài Vương, là cực phẩm thế gian.

Hắn rụt rè liếm liếm nước sốt dính vào, khóe miệng mím lại lộ ra một độ cong nhỏ: “Được.”

Sở Hoài Dẫn cũng cong khóe mắt, hai người hài hòa đạt thành nhất trí.

Chỉ có Quý Dương nhìn Mạnh Chu, vẻ mặt chết lặng, trong chết lặng lộ ra vô cùng đau đớn: lãng phí! Giậm chân giận dữ!

Tâm tình Mạnh Chu rất tốt đi trở về, mấy ngày liên tiếp, Hoài Vương quả thật đối với hắn rất tốt, cái đùi này ôm thật giá trị, hơn nữa, hắn cũng chưa bao giờ đề cập đến chuyện Mạnh Chu trả tiền.

Có tiền có thế.

Tuy rằng như thế, nhưng vẫn cố gắng kiếm tiền.

Vẫn còn nghi vấn xoay quanh ở trong đầu còn chưa có đáp án.

Mạnh Chu  quyết tâm theo dõi hắc y nhân đã cứu mình, hoặc là đã đi rồi, hoặc là người của Sở Hoài Dẫn.

Bên người Sở Hoài Dẫn có bao nhiêu ám vệ âm thầm bảo vệ, thêm Sở Hoài Dẫn võ công cao cường, nếu bên người Mạnh Chu có người ẩn núp, nhất định sẽ bị phát hiện.

Phát hiện, Sở Hoài Dẫn hắn là sẽ biết, nên báo với hắn mới đúng.

Cho tới nay Sở Hoài Dẫn không tỏ vẻ gì.

Vì thế Mạnh Chu liền hạ kết luận.

Sau đó có một nghi vấn khác—- Lần đầu tiên gặp mặt Sở Hoài Dẫn cũng không quen biết hắn, nguyên nhân gì thúc đẩy hắn phải người bảo vệ mình?

Hắn mơ hồ cảm thấy có quan hệ với Khương gia, lại không nghĩ ra nguyên do.

Mạnh Chu quay về Mạnh phủ luôn luôn đi cửa nhỏ, cũng không phải hắn tự hạ thấp bản thân, mà là cảm thấy đi cửa lớn sẽ không tránh được phải gặp cả nhà kia, bị hủy mất một ngày vui vẻ.

Hôm nay cửa nhỏ thế mà bị khóa ở bên trong, Mạnh Chu đành phải đi đường vòng ra cửa lớn, khi đi qua chính đường, nghe thấy Chu thị đang nói gì đó với Mạnh Phủ Thiện.

“Sau  này cha ta sẽ ở kinh thành, thiếp thân muốn dọn ra một cái sân cho bọn họ ở, cố gắng tẫn hiếu.”

“Phu nhân sắp xếp đi.”

Chu thị nói một chỗ, so với chỗ của Mạnh Chu tốt hơn gấp trăm lần.

Mạnh Chu bĩu môi, mới đi được hai bước, đột nhiên nhớ ra, cha của Chu thị không phải tên là Chu Hàn Thải, không phải khớp với con dấu kia sao.

Mạnh Chu lấy mảnh giấy kia ra, nhìn kỹ phần bị đốt trụi, một nửa của từ Thải.

Bên trong kinh thành, Lưu gia và Khương gia đều là võ quan, không dễ giải quyết. Bởi vì nguyên do Khương Dao, Mạnh gia và Lưu gia cũng không có quan hệ cá nhân, ai có thể nghĩ được nhà mẹ đẻ Chu thị lại có quan hệ thân mật với Lưu Đức như vậy, thật sự là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Chu gia là một thương nhân bình thường, chuyện làm ăn đột nhiên lớn mạnh lên, bước ngoặt phải…. Mạnh Chu nhắm mắt lại, sửa sang lại những tin tức mà mình đã thu thập.

Như là từ năm năm trước!

Năm năm trước, quân lương bị trộm, không tìm ra dấu vết. Cùng lúc đó, Lưu Đức quay về kinh phục mệnh, Chu gia lớn mạnh, vũ khí riêng liền xuất hiện…. những chuyện này có liên quan gì với nhau hay không?

Trực giác nói cho hắn: Có.

Những bức thư đó chính là bằng chứng quan trọng.

Lưu Đức chết không đúng lúc, nếu không nghĩ ra cách, qua bảy ngày đầu, sẽ để cho Lưu Hồng Bảo đốt sạch nó.

Chủ viện Lưu gia phòng thủ nghiêm mật, ngay cả con ruồi cũng khó mà bay vào. Công phu mèo ba chân của Mạnh Chu trừ phi thật sự biến thành mèo, nếu không căn bản không xông vào được.

Hắn phiền toái cào đầu mình, chẳng lẽ phải khoác lác với Sở Hoài Dẫn sao?

Sầu đến trọc đầu.

Trọc đầu…. hửm?

Ánh mắt Mạnh Chu sáng lên, Lưu gia đương nhiên phải mời cao tăng làm pháp sự, đến lúc đó hắn có thể trà trộn vào đội ngũ tiểu hỏa thượng đi vào niệm kinh, sau đó chớp thời cơ trà trộn vào thư phòng và phòng ngủ.

Đã có kế hoạch.

Cho dù ta cạo trọc đầu cũng là tiểu hòa thượng anh tuấn.

Đời trước làm diễn viên kiểu tóc gì mà chưa làm qua, Mạnh Chu không hề có gánh nặng hình tượng.

2 Trả lời “chương12

Leave a Reply