chương11

Sở Hoài Dẫn vừa đi, cả khuôn mặt của Mạnh Chu liền suy sụp, nhe răng nhếch miệng quay về bên giường, trong lòng âm thầm lên kế hoạch muốn làm chuyện lớn.

Hai ngày này hắn điều tra thu hoạch không nhỏ, cơ bản tập trung vào mục tiêu.

Mạnh Hòe Hạm ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, chuyện tới nước này Mạnh Chu cũng không cảm thấy nàng đáng thương. Một chuyện hôm qua, khuôn mặt điên cuồng vặn vẹo của Mạnh Hòe Hạm cùng với cô gái mặc váy vàng máu lạnh đứng trên bờ hòa vào làm một, đáy lòng Mạnh Chu chợt lạnh.

Một cô gái mười bốn mười lăm tuổi thế mà có thể ác độc tới như vậy, hắn đã đánh giá cao nhân tính của Mạnh Hòe Hạm, thiếu chút nữa khiến bản thân rơi vào ngõ cụt.

Đầu tiên bà vú bị người của Chu thị ngăn cản, sau đó là người của Sở Hoài Dẫn, giờ phút này thấy Mạnh Chu cô đơn nằm trong ổ chăn, rất là lo lắng: “Thiếu gia, ngài không có việc gì chứ?”

Mạnh Hòe Hạm gặp chuyện không may, bà vú sợ Mạnh Chu cũng sẽ gặp chuyện không may theo.

“Không có việc gì. Mạnh Hòe Hạm tỉnh rồi sao?”

“Sáng sớm liền tỉnh. Ở chỗ Chu thị đập đồ gào thét, toàn bộ hạ nhân quý phủ đều nghe được.”

Mạnh Chu giật giật thân mình, cảm thấy đã tốt, kỹ thuật của Sở Hoài Dẫn còn phải nâng cao, thuốc thật ra không tồi.

“Thiếu gia muốn đi đâu.”

“Đi tới chỗ Mạnh Hòe Hạm nhìn xem, Ta sợ nàng lại lôi ra một con thiêu thân khác.” Mạnh Chu cảm thấy mình nên tìm một tùy tùng có công phu, nếu không thật sự là rất đáng thương, chuyện gì cũng đều phải tự mình đi làm.

Sau đó liền cảm khái giá cả ở kinh thành, rồi vui vẻ từ bỏ.

Đồ sứ và bàn trong phòng Chu thị đổ đầy đất, Mạnh Hòe Hạm bị tát hai cái xong liền bình tĩnh lại, bụm mặt không nói một lời.

Chu thị chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng: “Hiện tại phát điên cái gì, mặt mũi của Mạnh gia đều bị ngươi làm cho mất hết! Mẹ đã sớm nói với người đừng nhớ thương Hoài Vương, chuyện trên quan trường ngươi không biết rõ ràng. Kết quả ngươi, ngươi…. Mạnh Hòe Hạm, ngươi vì sao không nghĩ cho mẹ ngươi, ca ngươi! Ca ngươi lập tức phải bàn chuyện hôn sự, hiện giờ cô nương nhà ai sẽ đồng ý tiến vào nhà chúng ta?”

“Mẹ! Hiện giờ nữ nhi phải gả cho một tên trông cửa ở thanh lâu, ngươi còn nghĩ cho hôn sự của ca ca….” Môi Mạnh Hòe Hạm run rẩy, trong mắt có hận ý, nàng cầm lấy tay áo Chu thị, gân xanh nổi lên: “Đều là Mạnh Chu! Nếu không phải tên dã loại kia, ta cũng không phải lưu lạc tới nước này!”

“Lúc trước ngươi vì sao không bóp chết hắn! Để cho hắn sống tốt tới tận bây giờ, hại nữ nhi của ngươi!” Mạnh Hòe Hạm nói không có logic gì cả, buồn cười chính là Chu thị còn hùa theo nàng.

“Đúng vậy…. Lúc trước ở Quảng Ân Tự, Khương Dao thật sự sống sót, còn sinh ra tên tạp chủng Mạnh Chu kia! Ta đã cố gắng điều bà mụ đi, còn phái gã sai vặt đi kích thích nàng, không nghĩ tới mạng nàng thế mà lại lớn như vậy!” Chu thị cười lạnh một tiếng, như vậy cũng tốt, nếu Khương Dao chết quá  nhanh, nàng phải đòi những uất ức mà mình đã chịu từ ai đây.

“Nếu không phải do ngươi đi trêu chọc hắn, căn bản sẽ không bôi nhọ danh dự của ngươi!”

“Mẹ, ta là vì ca ca ! Ngươi không biết, những phu nhân này, ngươi không ở đó liền hỏi ta về Mạnh Chu, nói hắn hiện tại có tiền đồ, không hổ là huyết mạch nhà họ Mạnh và họ Khương kết hợp. Mấy năm nay ca ca không ở kinh thành, các nàng đều coi Mạnh Chu là đại thiếu gia Mạnh gia!”

Chu thị nheo mắt, bị Mạnh Hòe Hạm chọc trúng chỗ đau. Cả đời nàng hận nhất là Mạnh Chu chim gáy mà chiếm tổ chim khách, rõ ràng là nàng gả cho Mạnh Phu Thiện trước, sinh hạ trưởng tử cho Mạnh gia trước, nhưng lại đánh không lại sự tứ hôn của bệ hạ ban cho Khương Dao và Mạnh Phủ Thiện. Những phu nhân cao cao tại thượng ở kinh thành này, bên ngoài đều kêu nàng một tiếng Mạnh phu nhân, nhưng người nào cũng ngầm cười nhạo nàng là bị Mạnh Phủ Thiện ruồng bỏ, nếu không phải Khương Dao đã chết làm sao tới phiên nàng!

“Đừng khóc, chờ ông ngoại ngươi tới đây, sẽ có cách thôi.”

Mạnh Chu không nghĩ mình chỉ nấp ở ngoài cửa trong chốc lát, liền nghe được Chu thị đem chuyện mười mấy năm trước nói ra.

Gã sai vặt không có mắt kia cố ý muốn Khương Dao một thi hai mệnh!

Móng tay vừa mới được Hoài Vương cắt liền để lại vài vết cào trên cây cột bóng loáng. Có con ong mật quấn lấy Mạnh Chu, hắn liền phiền lòng dùng tay đuổi đi, không nghĩ lại gây ra chút động tĩnh.

“Ai?” Chu thị làm quá nhiều chuyện xấu, rất nhạy cảm với xung quanh: “Tiểu Hà đi xem.”

Mạnh Chu bắt chước hai tiếng mèo kêu, yên lặng trốn đi.

Hiện tại Mạnh Hòe Hạm ốc còn không mang nổi mình ốc, trước khi trưởng bối Chu gia tới, hẳn là sẽ không làm ra trò quỷ gì.

Mạnh Chu có chút đăm chiêu, hắn theo dõi ông chủ Hoàng, có lần hắn ở thanh lâu cùng một vị khách nhân bên ngoài uống rượu, hình như nghe giống như “Chu lão đệ.”

 Có quan hệ với người Chu gia lên kinh hay không?

Tạm thời bỏ qua manh mối này sang một bên, việc quan trọng là hắn đã phát hiện số binh khí kia có liên quan tới Lưu gia.

Lưu gia là võ tướng mới, chưởng quản phòng ngự kinh độ, giám sát bốn cửa. Trong lúc vô tình Mạnh Chu đi ngang qua thao trường của Lưu gia, đao kiếm bên trong san sát, sân bãi trống trải. Gia chủ Lưu Đức được hoàng thượng khen ngợi, ban thưởng rất nhiều, bởi vậy quy mô của thao trường này cũng không thua gì Khương gia.

Làm một cái thao trường, phải có bộ binh phê chuẩn, mới có thể chế tạo vũ khí, có đầy đủ công cụ bồi dưỡng, ở mặt ngoài thì nhìn rất hợp tình hợp lý.

Nhưng Mạnh Chu phát hiện, tỉ lệ binh khí bọn họ sử dụng thế mà không khác mấy với ở sòng bạc. Mỗi khu mỏ đều độc nhất vô nhị, trong quặng sắt có rất nhiều kim loại hiếm hoặc là  có rất ít những nguyên tố khác nhau, nó sẽ được phản ứng trung thực trong giai đoạn cuối cùng. Cổ nhân không có điều kiện tinh khiết tinh luyện cao, cho nên khi thành phẩm ra lò, màu sắc, cường độ ánh sáng, độ cứng đều có sự khác nhau.

Người bình thường sẽ không để ý những cái này, gần đây Mạnh Chu để ý binh khí hơn, thấy cái gì cũng muốn tiến lên gõ gõ so sánh một phen.

Mười mấy năm trước sau khi Khương tướng quân chết trận, Lưu Đức liền tiếp nhận vị trí tướng quân, đáng tiếc hắn không có thiên phú về quân sự, ngay từ đầu còn tốt, nhưng càng lâu, càng liên tục bại trận. Cuối cùng Sở Hoài Dẫn lên chiến trường, Lưu Đức mặt xám xịt viết đơn từ chức. Nhưng không biết vì sao Thiên Nguyên Đế lại đối xử khác với hắn, gọi hắn về kinh thành, mạnh mẽ bồi dưỡng.

Nếu Lưu gia có quỷ, như vậy binh mã kinh thành trong tay hắn, chính là mối họa lớn trong lòng Sở Hoài Dẫn.

Mà theo tin tức, thân thể Lưu Đức bệnh nặng, chỉ sợ không còn nhiều thời gian. Thiên Nguyên Đế thân thiết thăm hỏi, cố ý đưa chức vụ của hắn truyền cho con cả của Lưu Đức.

Không đợi hắn nghĩ ra phương án nào tốt, thế mà sáng nay Lưu Đức đã đi đời nhà ma, trong ngoài Lưu gia treo khăn trắng, quan viên phúng viếng nối liền không dứt.

Mạnh Chu đương nhiên cũng ở trong nhóm này.

Con trai cả của Lưu Đức tên là Lưu Hồng Bảo, dáng người mập mạp, tướng mạo thật thà, cố gắng kiên cường để tổ chức tang sự, hốc mắt sưng đỏ, dưới mắt xanh đen, người tới đều phải khen một tiếng đứa con có hiếu.

Đây chỉ là mặt ngoài.

Mọi người trong kinh thành đều biết Lưu gia ỷ vào Thiên Nguyên Đế ưu ái, lén lút hoành hành ngang ngược, cực kỳ vô lý, thao trường của Lưu gia  đã nhiễm không biết bao nhiêu máu tươi của dân chúng vô tội.

Mạnh Chu nghe thấy hắn nhỏ giọng dặn dò quản gia: “Đem những di vật của lão gia sửa sang lại đi, ngày mai đốt một nhóm trước.”

Phong tục Đại Ngụy, trong bảy ngày đầu tiên, phải đem những đồ vật khi người chết còn sống đốt cho hắn, đầu tiên là cảm thấy an ủi người chết trên trời có linh thiêng, hai là xua đi vận đen ở trong nhà.

Mà ngày thứ ba bình thường sẽ đốt những quần áo và tiền giấy mà thôi.

Lưu Hồng Bảo vội vã muốn đốt những đồ vật cũ như vậy, là có nguyên nhân đặc biệt gì sao?

Vô cớ quấy rầy lễ tang của người khác, là một chuyện tổn hại âm đức. Nếu trong lòng không chắc chắn có vấn đề, Mạnh Chu sẽ không dễ dàng ra tay.

Sau khi Mạnh Chu hỏi thăm, đầu tiên loại bỏ bệnh truyền nhiễm. Sáng sớm ngày thứ hai, gió thổi thực mạnh, hắn đợi ở cuối gió Lưu gia, quả nhiên, có tro tàn chưa đốt hết bay theo chiều gió, bay tới chỗ Mạnh Chu.

Hắn nghe thấy Lưu Trung mắng gia đinh “gió lớn như vậy sao không vào trong phòng thiêu, trong viện khắp nơi đều là, khiến mũi ta bị sặc khụ khụ…..”

Mạnh Chu dõi mắt nhìn về nơi xa, chính xác tóm được một mẩu giấy trắng nhỏ, chân hắn di chuyển theo đôi mắt, ngớ ngẩn chạy theo mẩu giấy nhỏ kia, sau đó liền nhìn thấy nó dừng trên đỉnh đầu của một cỗ kiệu quý khí bức người.

Thế mà chạy tới trước Thập Hương Lâu.

Chủ nhân của cỗ kiệu rất có thân phận, Mạnh Chu không dám leo lên, nếu không tương đương là công khai cưỡi ở trên đầu người ta, có ít người rất để ý tới tục lệ.

Nhìn trời, nhìn đất, Mạnh Chu chán muốn chết chờ gió thổi nó xuống dưới.

Mùi thơm đồ ăn của Thập Hương Lâu bay tới khắp mọi nơi, Mạnh Chu cảm thấy cả người mình đều bị công kích không thẳng được thắt lưng.

Cơn đói tới bất ngờ không kịp đề phòng, nháy mắt lấy đi toàn bộ sức lực của hắn.

Hai người khất cái quần áo tả tơi đi ngang qua trước cửa, hít sâu mấy hơi, vẻ mặt say mê, bước chân lề mề, nhưng không dám ở lâu.

Khi đi ngang qua Mạnh Chu, có một vị ở trong đó nói với Mạnh Chu: “Tiểu huynh đệ, mới tới sao? Ngươi ngồi ở đây không được, tiểu nhị sẽ đi ra đuổi người đấy.” Hắn hạ giọng, chỉ dùng giọng nói hai người có thể nghe thấy nói: “Lần trước chúng ta có một huynh đệ đói xỉu ở chỗ này, đúng, là chỗ ngươi đang đứng, bị xe ngựa của khách nhân trực tiếp nghiền nát qua! Trường hợp kia, ruột đều lòi ra.”

Mạnh Chu cúi đầu nhìn, vừa rồi chỉ lo đuổi theo không nhìn kỹ đường, áo choàng bị một cành cây móc tạo thành một cái lỗ lớn.

Đã nghèo tới mức được khất cái đồng tình…..

Mạnh Chu che bụng, gần đây không biết bị làm sao, đặc biệt dễ đói, hôm nay lại đứng lâu, hắn sắp đói tới hôn mê. Tránh để thảm kịch mà tên khất cái nói xảy ra, Mạnh Chu quyết định đi ăn trước.

Thập Hương Lâu là trăm triệu lần không ăn được, hắn đem ánh mắt chuyển tới quầy bánh bao đối diện.

Chắc là trong tửu lâu vừa mới hấp cá xong, một hương vị tươi mới đột nhiên lao tới, Mạnh Chu thậm chí có thể tưởng tượng thịt cá trắng mịn với nước sốt màu nâu ở rìa, còn có hành hoa màu xanh nhạt đặt bên trên.

Cá, Mạnh Chu rất muốn ăn.

Bánh bao đột nhiên trở nên nhạt nhẽo.

Đang lúc Mạnh Chu nghĩ phải nhanh chóng rút khỏi nơi này, nếu không nhịn không được sẽ lấy tiền mượn Hoài Vương đi mua cá ăn, Quý Dương đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.

“Hoài Vương mời công tử cùng nhau dùng bữa.”

Mạnh Chu cảm thấy mình hình như đã đói tới mức hoa mắt, hắn nuốt nước miếng: “Ngươi lặp lại lần nữa?”

“…. Hoài Vương mời Mạnh đại nhân cùng nhau dùng bữa.”

“Đây là kiệu của Hoài Vương sao?” Mạnh Chu hỏi. Sớm biết rằng là Sở Hoài Dẫn, hắn còn tốn nhiều thời gian canh như vậy làm gì.

“Phải.”

Mạnh Chu đi theo Quý Dương vào trong, lúc đi qua cỗ kiệu, hắn đập một cái lên mái vòm của cỗ kiệu, rầm một tiếng run rẩy ba lần, thiếu chút nữa đẩy ngã cỗ kiệu. Trước khi đổ trên mặt đất, Mạnh Chu dùng tay chống xuống đất, không đến mức rơi xuống quá chật vật.

“Mạnh đại nhân!” Quý Dương vội vàng đi đỡ, đây là đói tới hôn mê rồi sao?

“Khiến ngươi chê cười, ta đi rửa tay.” Mạnh Chu mở lòng bàn tay đen thui ra, cười khổ nói.

Quý Dương kêu tiểu nhị lấy một chậu nước, Mạnh Chu nhân cơ hội rửa tay nhìn thoáng qua tờ giấy đặt ở khe hở. Vừa rồi hắn cố ý nhảy lên tờ giấy rơi xuống đất lập tức giấu ở giữa ngón tay.

Tương lai nếu không thể lăn lộn được nữa, chạm vào đồ sứ ngoài đường cũng rất mát tay. Chuyên môn ngăn đón kiệu của Hoài Vương, sau đó chỉ cần nằm thẳng xuống, thì sơn trân hải vị đều có.

Bốn phía trang giấy đều đã bị đốt đen, chỉ còn lại một con dấu màu đỏ ở giữa, như là con dấu tư nhân.

Chu Hàn…. Cái gì?

Chữ bên cạnh đã bị hủy, không thể nhìn ra. Mạnh Chu nhìn qua loa rồi nhét vào đai lưng.

“Sao lại lâu như vậy?” Sở Hoài Dẫn hỏi.

“Vừa rồi Mạnh đại nhân té xỉu ở bên ngoài.” Quý Dương giành trả lời.

“Sao lại thế này? Có muốn kêu thái ý hay không?” Sở Hoài Dẫn không đồng ý nhìn hắn, hay là còn chưa khôi phục tốt đã chạy loạn.

Mạnh Chu trả về một ánh mắt yếu ớt: “Thần chỉ là buổi sáng chưa ăn cơm, trong bụng không khỏe thôi.”

Không đợi Sở Hoài Dẫn nói cái gì, Mạnh Chu lại hỏi: “Có thể động đũa chưa?”

Nhận được sự cho phép của chủ nhân, Mạnh Chu giơ đũa lên chọc thủng vào con cá ở giữa, trong mắt sáng lấp lánh, như là con mèo nhỏ cực đói thấy được một sọt cá tươi, không chút do dự vươn móng vuốt.

Thích ăn cá.

Sở Hoài Dẫn âm thầm nhớ kỹ. Bàn tay dưới bàn di chuyển, cố gắng đè lại ngọn lửa muốn giúp đỡ người ta gỡ xương cá.

…. Hử.

Hắn nhớ cái này làm gì.

Một bình luận cho “chương11”

Leave a Reply