chương11

Ban ngày tiểu nhân ngư đều hôn mê, cho dù tỉnh lại cũng không có tinh thần, thỉnh thoảng còn có thể đau đến toàn thân đều đổ mồ hôi lạnh, đai hoàng tử đau lòng không biết phải làm như thế nào mới tốt, áy náy hối hận tràn ngập toàn thân.

 Nếu lúc ấy không cho hắn theo thì tốt rồi.

Khi ở trong căn cứ chính mình cứng rắn ngăn hắn không cho đi ra biển, nói không chừng tiểu hải sản sẽ không chịu tội như vậy.

Mặt đài hoàng tử âm trầm, khuôn mặt có chút tiểu tụy, chuyện ở căn cứ bị hắn đẩy lại, nhân ngư ca ca cũng khuyên hắn nên trở về trước, ở nơi này có bọn họ chăm sóc là được.

Nhưng hắn chính là không yên lòng.

“Kết quả chuẩn đoán bệnh đã có chưa?” Tới thâm cung đã hai ngày, đám thấy thuốc kia ngoại trừ họp vẫn là họp, đến nay ngay cả kết quả cũng không lấy được.

“Ra cũng không giống nhau, nói một đống rắm.” nhân ngư ca ca thầm mắng một tiếng, “Cậu là người hiểu biết về cơ giáp, thân thế tố chất cùng tinh thần lực ít nhất phải ngoài cấp S mới được.”

Đại hoàng tử sửng sốt, “Cái đó có liên quan gì đến tiểu hải sản?”

“Đám thấy thuốc kia nói tinh thần lực hiện giờ của bé ngoan ít nhất là cấp 3S, nhưng tố chất thân thể chỉ ở cấp B, cho nên thân thể căn bản không thể gánh vác được năng lực này của hắn, cứ thế mãi thân thể sẽ không chịu được mà suy sụp.”

“Nói bậy.” Đại hoàng tử cả giận nói: “Em ấy yếu thành như vậy không thể có tinh thần lực 3S được!”

Ánh mắt nhân ngư ca ca thương tiếc nhìn về tiểu nhân ngư ở trên giường, “Trước kia không có.”

Nhưng hiện tại có.

Vừa dứt lời, chỉ thấy lông mi tiểu nhân ngư run run vài cái, tỉnh lại.

Đại hoàng tử lúc nào cũng chú ý tới hắn lập tức nâng hắn dậy, đem tóc ngủ tán loạn chỉnh tốt, “Tỉnh? Uống nước không, miệng đều khô.”

Tiểu nhân ngư hầu như không có khí lực ngồi thẳng thân mình, đành phải lười biếng tựa vào trên người hắn, tiếp nhận chén nước để lên miệng nhỏ.

Uống được mấy hớp liền để lại, lui ở trong ngực hắn hỏi hai người, “Hai người vừa mới nói cái gì? Em không phải là bị bệnh nghiêm trọng gì chứ?”

Nhân ngư ca ca nhíu mày, “Em nghe được?”

Tiểu nhân ngư nhắm mắt lại, “Một chút.”

Tỉnh lại làm cho hắn quả thực mệt mỏi, nhưng mà đi vào giấc ngủ cũng không phải thật sự ngủ say, vẫn có thể mơ hồ nghe được động tĩnh ở quanh mình.

“Không nghiêm trọng.” Đại hoàng tử nắm tay hắn vô cùng thân thiết hôn qua, “Chờ em tốt lên chúng ta còn muốn về nhà.”

Tiểu nhân ngư suy yếu cười cười, hắn so với ai khác đều rõ ràng biến hóa của thân thể chính mình.

“Bình trân châu của ta để ở đâu?” Tiểu nhân ngư hỏi.

Đại hoàng tử không phản ứng lại bình trân châu là cái gì, nhân ngư ca ca thuần thục đi tới một góc phòng, nơi đó bày một cái vỏ ngọc trai thật lớn.

Hắn ở trên cái vỏ gõ ba cái, vỏ trai liền mở ra, từ bên trong lấy ra một cái bình thủy tinh đầy trân châu.

“Ở đây.”

Tiểu nhân ngư coi như bảo bối ôm ở trong tay đưa cho đại hoàng tử xem, vẻ mặt kiêu ngạo, “Đều là của em.”

Đại hoàng tử nhếch mày, “Tiểu hải sản lợi hại nhất.”

Quả nhiên từ nhỏ liền thích khóc.

“Đều cho anh…. Anh phải mang theo ở bên người.” tiểu nhân ngư nháy mắt mấy cái, hào phóng nói.

Mí mắt nhân ngư ca ca nhảy dựng, đệ đệ gả ra ngoài đúng là như bát nước đổ đi, rõ ràng lúc trước nói cho các ca ca.

Đại hoàng tử theo bản năng nhíu mày, đem trân châu đẩy trở về, “Em cầm, thay anh bảo quản.”

“Chính là…..”

“Không có chính là.” Đại hoàng tử hạ thấp thanh âm, « Tiểu hải sản nghe lời. »

Tiểu nhân ngư không dám không nghe, phồng má biểu đạt không vui, đại hoàng tử ôm người lại hôn lại dỗ, nhân ngư ca ca nhìn đành lắc đầu.

Mới nói trong chốc lát tiểu nhân ngư đã muốn mê man, ôm thắt lưng đại hoàng tử không chịu buông ra, đại hoàng tử không có cách nào, đành phải ôm hắn ngủ như vậy.

Lọ trân châu đặt trong tay, sắc mặt đại hoàng tử trầm xuống, hai người cùng không muốn tách khỏi nhau.

« Không còn cách nào khác sao ? » hắn hỏi.

Nhân ngư ca ca thầm than, “Trước chỉ có thể dựa vào dịch dinh dưỡng duy trì chức năng của thân thể, những cái khác còn đang suy nghĩ, trước kia chưa từng có tiền lệ như vậy, căn bản không biết xuống tay như thế nào. »

Đại hoàng tử trầm mặc không nói, nhân ngư ca ca vỗ vỗ bờ vai của hắn, « Không vội được. »

« Nếu không phải tôi…. »

Nhân ngư ca ca mím môi, trong mắt hiện lên tức giận, một lát sau lại tiêu tan đi.

Cũng không thể đem sai lầm này đổ hết lên trên người đại hoàng tử được, có thể thấy đại hoàng tử lo lắng không thua gì bọn họ, cho dù có trách tội cũng liền tiêu tan.

Huống chi nếu thực sự truy cứu, đồng ý cùng Đế quốc đám hỏi cũng chính là bọn họ.

Trong lúc hô hấp nhợt nhạt vây quanh, trí não hai  người đột nhiên vang lên, truyền đến là thanh âm vội vàng ở căn cứ.

« Điện hạ, không tốt, vật thể ở trong biển đột nhiên bạo động, khiến cho có sóng thần. »

Đại hoàng tử : « Có người bị thương hoặc chết không ? »

« Chỉ có mấy người bị thương nhẹ. »

« Điều tra rõ nguyên nhân chưa ? »

« Tạm thời…. còn không có. »

Mặt đại hoàng tử cau mày, « Đã biết, tôi sẽ mau chóng trở về. »

Mặt khác nhân ngư ca ca cũng rất nhanh hiểu biết tình hình bên dưới, đề nghị nói : « Nếu không đổi điểm khai thác khác, thứ này đến bây giờ còn chưa nghiên cứu ra là cái gì, tôi đoán nếu như có kết quả cũng rất khó bỏ qua nó để khai thác đá lưu huỳnh bên dưới, đến lúc đó có sự cố thì mất nhiều hơn được. »

Đại hoàng tử lắc đầu, « Độ tinh thuần của những đá lưu huỳnh ở chỗ khác so với chỗ này kém hơn vạn phần, không riêng gì nguồn năng lượng của vũ khí cần, mà những thiết bị khác cũng cần đá lưu huỳnh này, không đến vạn bất đắc dĩ không thể bỏ qua nơi này. »

Tài nguyên đá lưu huỳnh ở Hải Tinh là củ khoai lang phỏng tay, nhóm nhân ngư muốn trông coi, nhưng không trông coi được, rõ ràng cùng Đế Quốc liên thủ khai thác. Bởi vậy buông tha cho việc này, nhân ngư ca ca chỉ có thể đề nghị.

« Tôi đi tìm kiếm những tư liệu trước  kia, xem có tìm ra manh mối gì hay không. »

« Vất vả cho anh. »

Vừa dứt lời, tiểu nhân ngư trong lòng ngực phút chốc mở mắt ra, « Em biết. »

Hai người đều cả kinh, đồng thời hỏi ra miệng : « Biết cái gì ?! »

Tiểu  nhân ngư nháy mắt mấy cái, như là cực kỳ buồn ngủ, lại mê man đi. Lưu lại hai người hai mắt nhìn nhau, một tay nhân ngư ca ca đè lại cái trán, giọng mệt mỏi, « Nó nói mớ. »

Đại hoàng tử không có phản ứng, chung giường nhiều ngày như vậy chưa bao giờ nghe qua tiểu nhân ngư  nói mớ.

Đêm khuya đại hoàng tử cẩn thận rời đi, chạy về căn cứ.

Khi tiếp nhận vật thể không rõ bạo động ở căn cứ, sóng biển dâng cao đến hơn mười trượng, suýt nữa đem thuyền của đại hoàng tử nhấn chìm.

Cả người mấy người ướt đẫm, không kịp thay quần áo, đại hoàng tử vội vàng hỏi : « Tra ra nguyên nhân không ? »

« Còn chưa có, thế nhưng…. » vẻ mặt cấp dưới ngưng trọng, mở ra hình ảnh lớn, « Bên dưới có cái gì muốn đi ra. »

Trên màn hình có một đoàn đỏ thẫm không ngừng đi lên trên, cách mặt nước càng ngày càng gần.

Đại hoàng tử hơi hơi trợn to mắt, « Còn thời gian bao lâu ? »

Cấp dưới nói : « Theo căn cứ suy tính rất có thể là ba mươi lăm giờ, nhanh nhất là một ngày. »

Cũng chính là trong một ngày làm ra quyết định, lưu lại hay là buông tha.

Cấp dưới tiếp tục nói : « Theo hai lần trước thì mang tới sóng thần, nó nếu rời bến, căn cứ tất hủy. »

Sáng sớm, sắc trời mờ ám, mây đen đầy trời.

Nhân viên căn cứ ở bên đảo tuần tra, cúi đầu xem máy tiếp thu trong tay.

« Thế nào ? có sao không ? » trong đó có một người hỏi.

« Rất kỳ quái, cũng không lục soát được cái gì, cho nên sinh vật ở dưới đáy biến trong một đêm đều chạy mất ? »

« Nói bừa cái gì. »

« Không tin tự cậu xem.” Người nọ đem máy nghi  nhận cho hắn, “Hiện tại nơi này ngoại trừ chúng ta không có vật sống.”

“……”

Khi tới buổi trưa, một đêm không ngủ đại hoàng tử rốt cục đưa ra mệnh lệnh lui lại, mọi người ngay lập tức thu dọn tư liệu, tiêu hủy dấu vết. bọn họ cũng không dự tính được căn cứ sẽ bị tổn thất bao nhiêu, bọn họ đem tất cả thiết bị có thể mang đi đều chuyển toàn bộ lên thuyền.

Mấy chiếc thuyền lớn chở thiết bị rời đi trước, mấy người đại hoàng tử đứng ở trên cao nhìn xuống mặt biển yên tĩnh.

Thiết bị giám sát không ngừng phát ra thanh âm cảnh báo, trên màn hình khoảng cách của đoàn màu đỏ so với mặt biển càng ngày càng được giảm bớt. Rõ ràng vẫn là thời gian chạng vạng, trên bầu trời đã đen thui, mây đen đầy trời, tiếng sấm ầm ầm.

“Tốc độ nhanh hơn!”

Đại hoàng tử cau mày, sắc mặt có thể so với thời tiết bên ngoài.

Hắn vừa định hạ lệnh bỏ chạy, cấp dưới bên cạnh đột nhiên hô lên, “Không thích hợp, hình như có cái gì đang hướng lại đây.”

Đại hoàng tử hỏi: “Có thể định vị là cái gì không?”

“Tôi xem thử, tốc độ của nó quá nhanh.”

“Quên đi, đừng động vào nó, chúng ta….”

Đã không thể chú ý đến cái khác, đại hoàng tử cho tàu khởi động, trí năng ở cổ tay đột nhiên vang lên, nhân ngư ca ca vội va kêu hắn, “Đại điện hạ! bé ngoan có đi với cậu hay không?”

“Không có, hắn không phải ở thâm cung sao!” Đại hoàng tử xuyên qua thủy tinh nhìn ra mặt biển ở bên ngoài, sóng biển nhấp nhô cao mấy trượng, cách thủy tinh vẫn có thể nghe được âm thanh mãnh liệt ở bên ngoài.

“Chạy!” nhân ngư ca ca cắn răng nói: “Sáng nay tỉnh lại hắn nói hồn châu ở căn cứ gọi hắn quay về.”

Nghe thấy thanh âm mọi người hơi hơi sửng sốt, đều không hiểu ra sao. Đại hoàng tử khoát tay, đi ra khỏi phòng điều khiển, nói: “Ý của anh là đồ vật kia….”

Nhân ngư ca ca im lặng một lát, chậm rãi nói: “Là hồn châu, một viên hồn châu ngàn năm trước. hồn châu không phải giao nào cũng có, trăm năm cũng mới có một viên. Viên hồn châu ở căn cứ kia là của một vị giao thiện chiến, lấy thân trấn áp ác thú tai nạn và rắc rối mới để lại, trải qua ngàn năm, ác thú kia đã sớm hóa thành đá lưu huỳnh, hồn châu vẫn bất diệt như trước.”

“Giao đều qua đời, hồn châu còn có thể hữu dụng?” Đại hoàng tử sắp hỏng mất, hắn như thế nào cũng không nghĩ tới lại là đồ vật này chạy ra làm nhiễu loạn hạng mục khai thác.

“Trong sách ghi lại hồn châu bẩm sinh là thần vật, đừng nói ngàn năm, vạn năm cũng có thể gây ra sóng gió.”

“Cho nên….  Hiện tại tiểu hải sản phải…..”

“Không phải hắn phải.” giọng nói của nhân ngư ca ca trầm trọng, “Là hồn châu tìm chủ nhân mới, nhưng thân thể bé ngoan….”

Thân thể hắn ngay cả nửa viên hồn châu cũng chịu không nổi, càng đứng nói là một viên hồn châu trong cơ thể chiến thần, nhưng hôm nay cũng chỉ có thân thể này là thích hợp nhất mà hồn châu đợi.

Trong phòng điều khiển bỗng nhiên ồn ào không ngừng, cấp dưới đẩy cửa ra, vẻ mặt quái di, “Điện hạ, xin hỏi hoàng phi lúc này ở nơi nào?”

Đại hoàng tử vừa nghe sắc mặt đại biến, vọt vào trong phòng điều khiển, chỉ thấy đuôi cá màu vàng nhoáng lên một cái rồi biến mất, theo sát dấu vết mà đến, dần dần lộ ra khuôn mặt tiểu nhân ngư vừa quen thuộc lại quỷ dị.

Chỉ mới có một ngày mà màu sắc vây cá trên người hắn càng nhạt thêm.

Những người trong phòng điều khiển đều không dám lên tiếng, tất cả đều tập trung tinh thần nhìn tiểu nhân ngư trên màn hình. Không phải chưa từng thấy qua nhân ngư, nhưng chưa từng thấy qua nhân ngư có đuôi cá màu vàng, nhưng lại lớn lên giống hoàng phi.

Nơi này chỉ có ít người biết tiểu nhân ngư được đưa đi thâm cung, càng có nhiều người nghi hoặc, nhưng thoáng nhìn sắc mặt đại hoàng tử muốn ăn thịt người, nhất thời cái gì cũng không hỏi ra được.

Tiểu nhân ngư trên màn hình rốt cục ngừng lại, hắn giống như có cảm giác ngẩng đầu nhìn về phía tàu bay thật lớn ở phía trên.

Mưa to ùn ùn kéo tới, mưa từ tầm mắt đỏ thẳm chảy xuống, hắn há miệng thở dốc, không tiếng động phun ra hai chữ, bên trong mắt hồng là đau khổ cùng tổn thương.

Tâm đại hoàng tử giống như bị người nhéo, thanh âm cũng trở nên khàn khàn, “Chuẩn bị thuyền, tôi phải đi xuống.”

Cấp dưới kinh hãi, “Điện hạ không thể, đồ vật kia lập tức sẽ đi lên.”

“Chuẩn bị thuyền! nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì!” Đại hoàng tử mở cửa đi ra ngoài.

Không cần một lát, đại hoàng tử cầm lấy mái chèo nhảy vào trong thuyền nhỏ, sóng triều nhấp nhô không ngừng, hắn gian nan lái thuyền nhỏ chạy tới bên người tiểu nhân ngư.

Mưa dần dần lớn, tâm mắt mơ hồ, một đôi tay tuyết trắng của tiểu nhân nằm bò lên thuyền bé, ngửa đầu nhu thuận nhìn chăm chú đại hoàng tử, luyến tiếc dời một giây.

Hoa văn vây cá trên người hắn lặng yên biến hóa, đại hoàng tử kinh hãi không thôi, từ trên mặt bình tĩnh nắm cằm hắn, cười nói: “Dính người như vậy? luyến tiếc anh đi? Lai đây chúng ta lên thôi.”

Đại hoàng tử cúi xuống ôm lấy hắn, tiểu nhân ngư thuận theo ôm lấy cổ hắn, môi son ướt sụng ở trên miệng hắn, một cái lạnh lẽo gì đó tiến vào trong cổ họng của đại hoàng tử.

Đại hoàng tử trừng lớn ánh mắt, không kịp phản ứng, tiểu nhân ngư đã buông tay ra, đuôi cá trong nước ngăn lại ôm ấp của hắn.

Đại hoàng tử chật vật ho vài cái, cảm giác chính mình nuốt xuống thứ gì đó, hắn không chú ý nhiều lắm, phẫn nộ quát: “Tiểu hải sản em muốn làm gì? Không được rời nhà trốn đi! Lại đây cho anh!”

Thế mưa đột nhiên lớn lên, tiếng sâm trên bầu trời ầm ầm, trong biển vang lên tiếng rên.

Đại hoàng tử lau đi nước mưa trên mặt, hai mắt đỏ lên, mỏi mệt cực điểm, “Anh đối với em không tốt sao? Em có đứa nhỏ của anh còn muốn đi sao?”

Tiểu nhân ngư lắc đầu, trên mặt lăn xuống một viên trân châu, hắn nâng tay chậm rãi vung lên, nước biển trước mắt giống như có mệnh lệnh nâng thuyền bé hướng đến tàu bày mang đi.

Thần vật bẩm sinh được biển cả dựng dụng mà ra, trời sinh năm trong tay năng lực của biển cả.

“Em dám!” trên mặt đại hoàng tử khó nén tức giận, tiểu hải sản đang nửa sống nửa chết, thế nhưng còn có lá gan đi tiếp nhận viên hồn châu kia.

Hắn thả người muốn nhảy vào trong biển, lại bị một sóng triều đánh trở về.

Đại hoàng tử: “….”

“Điện hạ mau lên đây, không còn kịp rồi!” Cấp dưới cầm lấy mái chèo đưa tay kéo hắn, vội vàng gọi.

Tiểu nhân ngư xa xa hướng hắn phất tay, chậm rãi lộ ra tươi cười.

Tiếng mưa rơi ào ào đánh vào mặt biển, trong trí năng hiện ra thanh âm đứt quãng của nhân ngư ca ca.

“Đại điện hạ trở về đi…. Hồn châu sẽ không…… thương tổn giao.”

“Thật sự?”

“…. thật sự.”

Trong tiếng kêu khàn khàn dưới đáy biển, sóng biển ba đào mãnh liệt nhập nhô, kiến trúc của căn cứ nháy mắt bị bao phủ.

Tiểu nhân ngư nháy mắt đại hoàng tử đã được kéo lên thuyền, lúc này mới thu hồi ánh mắt. Mưa to giàn giụa, khiến người không mở ra được mắt, tiểu nhân ngư nâng tay trấn an biển rộng, mặt biển tức thì gió êm sóng lặng, chỉ nghe thanh âm ào ào của mưa to không ngừng.

Mọi người trên tàu bay không thể tin nổi nhìn một màn này, trên màn hình hồn châu bay nhanh tới chõ tiểu nhân ngư.

Không bao lâu, hai người trong lúc đó chỉ cách nhau mấy trăm bước, tiểu nhân ngư dứt khoát cúi người tiến vào trong biển, đày biển đột nhiên chấn động, nhấc lên sóng lớn. Máy theo dõi trực tiếp không nhảy, trên màn hình hiện ra một mảnh màu đen.

Đại hoàng tử suy sụp tinh thần, chật vật che khuất ánh mắt ướt át.

2 Trả lời “chương11

  1. đai hoàng tử
    -> đại

    Mặt đài hoàng tử
    -> đại

    Đám thấy thuốc
    -> thầy

    vội va
    -> vã

    quái di
    -> dị

    tâm mắt
    -> tầm

    Lai đây
    -> Lại

    tàu bày
    -> bay

    tới chõ
    -> chỗ

    đày biển
    -> đáy

Gửi phản hồi