chương10

Hôm nay ở tiệc mừng thọ của Mạnh Phủ Thiện, trước mặt bao người ở Mạnh phủ, việc xấu trong nhà đã xảy ra.

Hậu hoa viên của Mạnh gia được kinh thành công nhận là lịch sự tao nhã, có một phong cách riêng, chính là Mạnh Phủ Thiện tự mình thiết kế, dao quanh một vòng, hít no linh khí đất trời, hơn cả mười năm đọc sách.

Cũng không biết có mấy phần là người khác a dua nịnh hót bị người khác thổi phồng lên.

Hai vị thiên kim tiểu thư ở hoa viên đi dạo, cách xa đám người, thế mà lạc đường, đi tới cửa sau.

Nhìn thấy một màn này, liền la hoảng lên, dẫn tới sự chú ý của mọi người.

Khi Chu thị tới, thần chí của Mạnh Hòe Hạm đã không còn, còn đang ở trên thân nam nhân không kéo xuống được. Nam nhân đã ý thức được mọi chuyện nghiêm trọng, vật kia đều mềm, Mạnh Hòe Hạm còn bám hắn không tha, bọn gia đinh thấy tiểu thư quần áo không chỉnh, cũng không dám đi lên kéo.

Mắt Chu thị tí nữa thì nất ra, dùng sức của chín trâu hai hổ, mới ngăn được Mạnh Hòe Hạm, tàn nhẫn tát qua một cái, lực đạo lớn tới mức những trang sức ở trên đầu cũng bị rơi xuống đất, trân châu rơi đầy đất. Mạnh Hòe Hạm trực tiếp hôn mê.

Cả người nàng phát run, khí độ trang điểm lộng lẫy trong yến hội đã mất hết toàn bộ: “Hộ viện cửa sau đâu! Mạnh gia nuôi các ngươi ở trong nhà làm gì không biết! A miêu a cẩu nào cũng có thể bò vào trong nhà gây tai họa cho tiểu thư sao!”

Người sáng suốt đều nhìn ra được, Mạnh Hòe Hạm hình như là người chủ động.

Nhưng Chu thị đã nhận định như vậy, mọi người cũng chỉ có thể dùng ánh mắt khiển trách nhìn bọn hộ viện mồ hội lạnh chảy ròng ròng, dùng để che dấu sự cười thầm trong nội tâm.

“Là tiểu thư, tiểu thư nói tiền viện có nhiều quý nhân, kêu chúng ta đi canh, cửa sau lão gia sẽ phái người khác tới đây.” Trong đám hộ viện có một người trẻ tuổi nhịn không được lên tiếng giải thích.

Trong tân khách có người nhịn không được lên tiếng thở dài. Sắc mặt Chu thị xanh mét, ánh mắt ngoan độc liếc mắt nhìn hộ viện kia.

Mạnh Phủ Thiện thong dong đến trễ, thấy vậy cũng không nén được giận.

Đầu tiên là hắn lo lắng cho thanh danh của mình, rồi ôn hòa nhìn về phía nam nhân có quan hệ với Mạnh Hòe Hạm: “Ngươi tên họ là gì, nhà ở nơi nào, cha mẹ có còn không? Cha giữ chức gì?”

“Việc đã tới nước này, phu nhân ngươi chuẩn bị hôn sự cho Hạm nhi đi.”

Nam nhân kia hình như không nghĩ sẽ phát triển như vậy, nơm  nớp lo sợ trả lời Mạnh Phủ Thiện: “Tiểu nhân, tiểu nhân là Vương Đại Phú, là người kinh thành, cha mẹ khỏe mạnh, làm việc tay chân ở Thiên Hồng Lâu.”

Vẻ mặt giả vờ bình tĩnh của Mạnh Phủ Thiện khi nghe tới Thiên Hồng Lâu, rốt cục không duy trí được: “Làm càn!”

Mọi người đều biết Thiên Hồng Lâu nổi tiếng là tiêu kim quật ở kinh thành.

Người này đúng là tên côn đồ ở thanh lâu thay Mạnh Hòe Hạm đưa “nha hoàn” tới. Bởi vì nghe nói hôm nay tả tưởng mừng thọ, một nửa quý nhân trong triều đều đến chúc mừng, có chút tò mò, bởi vậy sau khi đưa người qua thì vẫn lòng vòng không đi, kết quả đụng phải Mạnh Hòe Hạm đang động dục.

Tự làm bậy, không thể sống.

Sau khi con dâu hào môn tiền nhiệm hữu tướng đào hôn, lại có bát quái mới cực kỳ nóng hổi!

Nữ nhi Tả Tưởng trong ngày mừng thọ cùng nam nhân thanh lâu quấn lấy nhau, bị tất cả mọi người nhìn thấy, tùy ý sẽ gả cho!

Có người lo lắng xúc động cho phong thủy của Tể Tướng Đại Ngụy, cứ một người rồi lại tiếp một người.

Nghiêm Hữu Tướng cần phải đứng vững.

Nhưng mà, nghe nói con trai của ông ấy hình như đã bỏ trốn với ai đó?

….

Mọi người ở Mạnh gia đang quan tâm tới Mạnh Hòe Hạm, Mạnh Chu làm người tàng hình ở Mạnh phủ, không có cảm giác tồn tại gì. Chỉ cần Mạnh Hòe Hạm không gây phiền toái cho hắn, trong tiểu viện luôn luôn thực yên tĩnh.

Giường Mạnh Chu thật sự không được chắc chắn, từ khi bắt đầu, lắc lắc tới khi mặt trời chiếu ngả về tây, Sở Hoài Dẫn làm được một nửa thiếu chút nữa đem cả người cả chăn ôm về phủ Hoài Vương.

Động tĩnh lớn đến mức ngay cả Quý Dương đứng ngoài mười thước mà trái tim cũng muốn run lên theo, thậm chí đã chuẩn bị đi ra ngoài mua hai khối ván giường.

Rất là tri kỉ, còn phòng ngừa chu đáo.

Mạnh mèo nhỏ im lặng ngủ, lông mi giống như là được dùng bút lông cừu nhúng qua nước xuân chải qua, vừa đen vừa dài, ướt sũng một mảnh còn chưa khô. Bị Mạnh Chu cào phía sau lưng, Sở Hoài Dẫn tỉnh lại chuyện đầu tiên muốn làm chính là mài mòn móng vuốt sắc bén của con mèo hoang nhỏ này.

Hắn lần đầu tiên cắt móng tay cho người ta, làm cũng không chuyên nghiệp, may mắn con mèo nhỏ không trở mình, ngoan tới mức khiến hắn suýt chút nữa không khống chế được mình.

Khi Mạnh Chu tỉnh lại, toàn thân đau nhức, hắn nghĩ lại cảm giác xé rách khi mới vừa tiến vào cùng với kỹ thuật không xong của Sở Hoài Dẫn, nghiêm mặt thì thào tự nói: “Trong quân doanh nhất định là không có nữ nhân rồi.”

Hối hận, quả thật hối hận muốn chết.

“Ngươi nói cái gì?” Sở Hoài Dẫn nắm tay hắn, thổi thổi vụn nhỏ trên móng tay.

“Hoài Vương thật sự là trị quân nghiêm minh.”

Sở Hoài Dẫn: “…..”

“Không có gì”. Tôn nghiêm nam tính của Hoài Vương cũng nên giữ gìn một chút, Mạnh Chu lùi tay về, trong lúc vô tình thấy được vài vết cào trên cổ Sở Hoài Dẫn, lập tức yếu ớt.

Được rồi, hắn cũng không bị thiệt nhiều lắm.

Hai bên đều bị thương đi.

Mặt Mạnh Chu không hề thay đổi nhìn về phía Sở Hoài Dẫn, cố gắng dùng ánh mắt nhắn gửi “nhà ai quay về nhà nấy, đi tìm mẹ của mỗi người”.

Mẹ cũng không còn, vậy tìm cha đi.

Sở Hoài Dẫn tiếp nhận ánh mắt chăm chú của Mạnh Chu, giật mình, nói: “Chúng ta….”

“Theo như nhu cầu.” Rất sợ Sở Hoài Dẫn sẽ đưa ra ý tưởng khác thường, Mạnh Chu nhanh chóng nói: “Hoài Vương điện hạ cứ yên tâm, hạ quan sẽ không vì như vậy mà có suy nghĩ không an phận với Hoài Vương.” Đến cả xưng hô cũng trở thành khách khí như vậy.

Thật là đôi bên cùng có lợi!

Sở Hoài Dẫn chán nản.

“Ta nói không đúng sao?” Mạnh Chu quan sát thấy Sở Hoài Dẫn phản ứng kỳ quái.

Từ đầu đến cuối hắn vẫn thật hiểu rõ điều này. Sở Hoài Dẫn dã tâm bừng bừng, tương lai sẽ kế vị, phải kéo dài con nối dõi, truyền thừa quốc tộ, nghĩ như thế nào cũng không thể có quan hệ với hắn.

Sở Hoài Dẫn thở sâu.

Con mèo nhỏ ăn xong liền chùi miệng, một chút cũng không dễ đùa.

Đề tài kết thúc quá nhanh, Sở Hoài Dẫn buồn bực đi dạo ở trong phòng, không đúng, lúc sau không nên là như vậy, hãy nhìn thái độ của Mạnh Chu, hình như chỉ có một loại khả năng này, hơn nữa còn rất đương nhiên.

Sở Hoài Dẫn không làm được chuyện bắt buộc người khác, nhưng cảm thấy không thể để Mạnh Chu nắm mũi đi, hắn muốn nói thêm gì nữa, nhưng Mạnh Chu đã cuộn thành gạo  nếp nhắm mắt dưỡng thần, bỏ qua không muốn nói chuyện.

Tay áo vô tình quệt vào một xấp giấy ở trên bàn, tay áo quệt mạnh, khiến cho giấy tuyên thành bay lên, Sở Hoài Dẫn phản xạ có điều kiện ra tay chặn lấy, vừa lúc nhìn thấy một trang giấy toàn là chữ.

Hai loại chữ viết.

Trong đó có một loại rất là quen mắt.

Mạnh Chu nghe thấy một trận phần phật vang lên, liền thầm nghĩ không tốt, hắn mạnh mẽ ngồi dậy, bởi vì gói quá chặt hắn lại bị bật trở về giường.

Hắn thấy Sở Hoài Dẫn dời ánh mắt khỏi trang giấy, thẳng tắp nhìn qua, vẻ mặt phức tạp, giận dữ không che giấu được.

“Ngươi đi sòng bạc?” Trong sòng bạc kia toàn là đao kiếm, ánh sáng lạnh làm cho người ta sợ hãi, Sở Hoài Dẫn đã tự mình đi xem xét qua. Chỉ cần tưởng tượng Mạnh Chu bằng mặt không bằng lòng, một mình đi vào chỗ nguy hiểm, trong đao quang kiếm ảnh lăn lộn vài vòng, hắn liền cảm thấy được…. Con mèo nhỏ này sao lại không nghe lời như vậy!

“Phải”.

“Ngươi đang điều tra chuyện Khương Tín? Ngươi hoài nghi có người âm thầm sai khiến?”

Mạnh Chu gật đầu: “Chuyện binh khí chỉ là thuận tiện tìm ra. Một mình ta không xử lý được, liền chuyển giao cho Hoài Vương. Nói vậy Hoài Vương đã có thu hoạch.”

Màu mắt của Sở Hoài Dẫn càng sâu: “Ngươi có ý gì?”

Mạnh Chu đã giãy ra khỏi chăn: “Hoài Vương đồng ý nhận ta không?”

Nhận lấy này, chắc chắn không phải là quan hệ không đang hoàng gì, Sở Hoài Dẫn trâm ngâm một lát hỏi: “Nguyên nhân.”

“Gặp được minh quân, muốn gia nhập cùng.” Mạnh Chu thẳng thắt lưng, dõng dạc nói.

Sở Hoài Dẫn gấp tờ giấy làm đôi, tùy tay nhét vào trong tay áo: “Vì sao là bổn vương?”

Hắn ngồi vào bên cạnh Mạnh Chu, người trong triều ủng hộ nhị hoàng tử không ít, trong đó đa phần toàn là quan văn, Mạnh Chu cũng coi như là cùng một loại.

Hắn nghiêng tai lắng nghe, khóe miệng mỉm cười, hy vọng Mạnh Chu nói vài câu dễ nghe như là “quan hệ của chúng ta khác nhau.”

Mạnh Chu tập trung suy nghĩ, còn nghiêm túc nói: “Dương bá hà dĩ đông, trăm phế chờ hưng, dương bá hà dĩ tây, ngợp trong vàng son. Những đệ tử trong kinh sống rất thoải mái, không biết khó khăn. Hoài Vương thương sinh linh nhiều khó khăn, thông cảm dân sinh, là phúc của Đại Ngụy, cũng là điều mà Mạnh Chu cầu mong.”

“Ngươi thật thương dân chúng.” Bị Mạnh Chu khen tặng một phen, Sở Hoài Dẫn cũng không hề vui vẻ như trong tưởng tượng.

Từ khi trở lại kinh đô tới nay, trong lòng hắn luôn có hai cảnh tượng khác nhau, không chỉ một lần nghĩ về những điều này, có thể nói Mạnh Chu là người đầu tiên nói ra tiếng lòng của hắn.

Chỉ là Sở Hoài Dẫn khẽ nhíu mày, hắn có một loại trực giác đáng sợ, “đại nghĩa” của Mạnh Chu, hoàn toàn không phải là loại hắn nghĩ.

Nhưng hắn không thể trách móc nặng nề, bởi vì điểm này, là từng đế vương anh minh yêu cầu với thần tử của mình.

Mà hắn rốt cuộc muốn đạt được cái gì trên người Mạnh Chu?

Sở Hoài Dẫn tạm thời không nghĩ ra được, liền đơn giản quyết định không hề suy nghĩ.

Mạnh Chu nói trong nói ngoài đều bỏ qua chuyện hôm qua, tìm kiếm điểm cân bằng giữa hai người.

Vất vả như thế cũng đã nói sang chuyện khác, như là mong muốn của hắn.

Sở Hoài Dẫn nhếch mày, một lần nữa nhìn kỹ Mạnh Chu. Tùy tay đùa đùa một con mèo nhỏ, và cùng tâm phúc mưu tính thịnh thế, là hai loại yêu cầu hoàn toàn khác nhau.

Mạnh Chu có chút thông minh, nhưng mặt khác….. Sở Hoài Dẫn thu hồi lại những hình ảnh kiều diễm trong đầu, còn nghiêm túc suy nghĩ.

Hắn cũng không dễ dàng đem sau lưng giao cho người khác, người có thể được hắn nhìn trúng, chân thành và năng lực thiếu một cái cũng không được.

Mạnh Chu nhìn ra Sở Hoài Dẫn nghi ngờ, tuyệt không sốt ruột. Sẽ không bị sắc đẹp nhất thời mà làm choáng váng đầu óc, trong chính sự luôn luôn duy trì lý trí, như vậy mới chính là Hoài Vương, mới chính là người có thể thượng vị đảm đương trách nhiệm.

Sờ sờ mặt mình, cảm thấy miễn cưỡng tính là có sắc đẹp. Mạnh Chu không hề hoang mang cúi người, nghiêm mặt nói: “Ta sẽ chứng minh năng lực của bản thân.”

“Không được mạo hiểm, nếu không không có hiệu quả.” Không biết Mạnh Chu sẽ chứng minh như thế nào, Sở Hoài Dẫn nghĩ nghĩ, trước khi rời đi vẫn dặn một câu.

Mạnh Chu gật đầu.

Sở Hoài Dẫn nhìn hắn trong chốc lát, càng cảm thấy sự cảm đoan của Mạnh Chu không có sức thuyết phục, một lúc lâu bèn bất đắc dĩ xoa đầu hắn: “Nghỉ ngơi đi, hôm nay sẽ không có người quấy rầy ngươi.”

“Chủ tử.” Quý Dương vừa thấy Sở Hoài Dẫn tới đây, lập tức đuổi kịp, vẻ mặt sung sướng, chỉ thiếu cầm trứng đỏ sang chúc mừng mà thôi.

“Nếu không thu lại biểu tình của ngươi, ngày mai phải đi Lương Sơn luyện binh.” Sở Hoài Dẫn thình lình lên tiếng.

Quý Dương tiếp tục dùng ánh mắt bát quái nhìn, Sở Hoài Dẫn liền trả về một tầm mắt lạnh như băng.

“Khụ, sau này…..” Quý Dương vội vàng nâng mặt, có phải đã là người một nhà hay không?

“Ám vệ lúc trước đi theo Mạnh Chu là ai?”

“Ảnh cửu.”

“Kêu hắn để ý thêm một chút, không được để cho Mạnh Chu mạo hiểm.” Sở Hoài Dẫn nghe thấy câu “chứng minh năng lực của mình” kia của Mạnh Chu, trong lòng liền không yên ổn.

Vật nhỏ này, thật đúng là muốn hắn dời đi đề tài, nghĩ lại cũng thật không cam lòng.

Một bình luận cho “chương10”

Leave a Reply