chương1:

1: ngày đầu tiên không làm người.

Sương sớm thấm đượm cỏ xanh, mặt trời lấp ló sau ngọn cây, chim sẻ nhỏ trên cành cây đang run run bộ lông vui vẻ phát ra thanh âm vui vẻ.

“Anh trai, khi nào thì anh tới gặp chúng em nữa?” một cô bé ôm một con gấu bông ngẩng đầu, thái độ rất cẩn thận, trong đôi mắt đen láy lộ ra khao khát.

Thanh niên bị hỏi được các bạn nhỏ vui vẻ vây quanh, Cố Hoài cười cười: “Cuối tuần đi, đến lúc đó sẽ tặng quà cho các em.”

Đây là một viện phúc lợi trẻ em nằm ở ngoại ô thành phố A, Cố Hoài đang giúp đỡ viện phúc lợi này, gần đây vừa mới tu sửa lại một lần, hoàn cảnh cũng mát mẻ thoải mái.

Cố Hoài giúp đỡ viện phúc lợi này cũng không có nguyên nhân gì đặc biệt, bởi vì hắn cũng là đứa nhỏ từng được viện phúc lợi này nuôi dưỡng, hiện tại hắn có năng lực nên muốn trả ơn mà thôi.

Qua vài ngày nữa, thành phố A sẽ chính thức bước vào mùa đông, Cố Hoài định lần sau tới đây sẽ mua cho những đứa trẻ ở đây mấy bộ quần áo mới, cũng chính là món quà mà hắn đã nói.

ở viện phúc lợi thăm hỏi những đứa nhỏ xong, Cố Hoài về tới nhà, ngồi vào bàn mày tính bắt đầu công việc hôm nay.

Công việc của Cố Hoài là biên kịch, mặc dù còn trẻ tuổi, nhưng hắn đã là một biên kịch nổi tiếng, trong phòng có rất nhiều giải thưởng lớn nhỏ khác nhau, hơn nữa mỗi một cái đều rất vinh dự.

Nhưng mà cho dù là biên kịch lợi hại như thế nào, thì cũng không thể thoạt được kiếp trì trệ bản thảo, thậm chí là kéo dài, Cố Hoài nhìn kịch bản trên tay mình đã hoàn thành 90% mà đau đầu—-

Công việc đã hoàn thành 90%, có phải xem như đã sắp hoàn thành hay không?

Đúng là như vậy.

Nhưng nếu ngày mai chính là ngày cần phải nộp bản thảo thì sao ?

Cố Hoài: “….”

Thật sự là muốn người ta phải hói đầu mà.

Cũng may bản thảo lần này là cải biên nên độ khó không cao, Cố Hoài cảm thấy hắn thức đêm làm có thể hoàn thành được, thành thật mà nói, kịch bản trên tay làm cho Cố Hoài nhớ tới một cuốn tiểu thuyết trên Tấn Giang mà trước khi nổi tiếng hắn đã chuyển thể, đều là trước hạn liều mạng làm xong.

Thanh âm gõ bàn phím vang vọng trong căn phòng, từ chín giờ sáng bắt đầu làm việc, Cố Hoài bận rộn đến bầu trời bên ngoài cửa sổ tối đen rồi lại sáng lên lần nữa cuối cùng hoàn thành.

Ngoại trừ bữa sáng ăn ở bên ngoài, còn hai bữa cơm đều bị Cố Hoài bận rộn làm việc mà bỏ qua.

Mặc dù hay trì hoãn, nhưng Cố Hoài cũng không thích kéo dài bản thảo, cho nên cơ bản đều là trước một ngày nộp bản thảo hắn đều bộc phát một lần.

Làm việc hơn hai mươi mấy tiếng ở cường độ cao khiến thân thể muốn suy sụp, Cố Hoài khi nghe tiếng gáy của con gà nhà hàng xóm vừa vặn làm xong bản thảo.

Vừa mới hoàn thành xong kịch bản, Cố Hoài lập tức buông lỏng thân kinh căng thẳng.

Mà ở giây phút buông lỏng này, trước mắt hắn đột nhiên tối sầm.

Nếu phải hình dung, thì giống như sợi dậy qua thời gian dài bị kéo căng cuối cùng không chịu được mà đứt mất.

Người đang đối mặt với cái chết thì đều có một trực giác, thân thể không thể động đậy dần dần phát lạnh, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo.

Trước khi mất ý thức trong thời gian ngắn Cố Hoài suy nghĩ không ít chuyện.

Việc đầu tiên hắn nghĩ, cũng may mình tám trăm năm trước đã lập di chúc, sau khi hắn chết tiền mấy năm nay hắn tích cóp được sẽ quyên tặng cho viện phúc lợi trẻ em đã từng nuôi dưỡng hắn kia.

Rồi lại nghĩ tới, hot search hôm nay trên QQ hắn đã nghĩ tốt rồi, nếu đạo diễn không chờ được hắn giao kịch tự mình tới cửa, tiêu đề hot search hôm nay chính là “biên kịch thiên tài XX bất ngờ tử vong trong nhà.”

Cuối cùng Cố Hoài nghĩ, tự mình gọi mình là thiên tài có phải không biết thẹn hay không?

—- quên đi, chết thì cũng đã chết.

Ý thức của Cố Hoài đến đây liền hoàn toàn biến mất, vốn nghĩ như thế liền không thể tỉnh lại, nhưng đối với hắn mà nói cũng chỉ một cái chớp mắt, hắn phát hiện mình hình như còn sống.

Nhưng còn chưa kịp vui mừng, Cố Hoài phát hiện tình huống của mình hình như không bình thường.

Rõ ràng đã mở mắt ra, nhưng trước mắt hắn vẫn là tối đen như mực.

Phản ứng đầu tiên của Cố Hoài là nghĩ mình e rằng bị mù, nhưng khi hắn duỗi tay ra bốn phía thì lại đụng phải chướng ngại vật, điều này khiến cho hắn ý thức được mình hiện tại đang nằm trong một không gian hẹp.

Trước tiên đây không phải là bệnh viện.

Quan…. Quan tài?

Ý tưởng này vừa hiện lên chưa được một giây, đã bị Cố Hoài diệt trừ.

Cũng không thể là quan tài, cũng chưa nghe nói nhà ai trước khi hạ táng mà không mặc quần áo cho người nằm trong quan tài.

Hiện tại trên người không hề có bộ quần áo nào, là lõa thể, hơn nữa trên da còn dính dịch thể không biết tên.

Tính huống rất kỳ quái, Cố Hoài không dám tùy tiện cử động, hắn xác nhận bản thân mình hoàn hảo xong hơn nữa còn có thể tự do hoạt động, lúc này mới đi kiểm tra không gian xung quanh mình một chút.

Không gian xung quanh hắn lúc này thật sự là hoàn toàn bịt kín, nhưng hình dạng không gian không phải là hình vuông như ban đầu Cố Hoài tưởng tượng, mà hình như là hình bầu dục, nếu nhìn từ bên ngoài, có thể giống như một quả trứng…..

Là một biên kịch, Cố Hoài có khả năng tưởng tượng rất phong phú, dựa vào tưởng tượng của bản thân tình huống hiện tại của Cố Hoài có thể là đang ở trong một quả trứng, như vậy chuyện hắn không mặc quần áo và dịch thể không rõ dính trên da có thể hiểu được là vì sao.

Chỉ cần có lý, người khác sẽ tin.

Nghĩ loạn thì nghĩ loạn, vì không muốn bản thân mình bị chết ngộp ở trong này, hành động tự cứu vẫn nên tiến hành.

Trong quá trình trưởng thành bị hoàn cảnh ảnh hưởng, tính cách của Cố Hoài từ nhỏ rất độc lập, giống như hiện giờ đối mặt với tình huống khác thường, hành động đầu tiên của hắn không phải là kêu cứu, mà là muốn tự mình giải quyết.

Duy trì tư thế nằm, Cố Hoài thử gõ phía trên quả trứng.

“Cộc.”

Một tiếng rất nhẹ, Cố Hoài không có dùng nhiều sức, một gõ này khiến cho hắn phát hiện, không gian xung quanh hắn cũng không phải rất cứng rắn.

Nếu dùng nhiều sức gõ, hắn có thể đem thứ này gõ vỡ.

“Cộc, cộc cộc—-“

Một tiếng rồi một tiếng gõ liên tiếp phát ra từ trong hang động tối đen, khi thanh âm này lần đầu tiên vang lên, ở trong bóng đêm đột nhiên xuất hiện hơn mười đôi mắt màu đỏ nhìn chằm chằm.

Những đôi mắt màu đỏ trong bóng đêm này càng khiến cho người ta sợ hãi, ánh mắt lạnh lẽo nhe băng, không hề có cảm tình giống như nhân loại.

Đây hiển nhiên cũng không phải là ánh mắt của nhân loại.

Sinh vật ẩn mình trong bóng đêm này thân thể rất khổng lồ, mỗi một bộ phận, cấu tạo thân thể đều là vì chiến đấu mà tạo nên—-

Cơ thể lạnh lùng và sáng bóng vừa nhìn là biết phòng thủ rất vững chắc, cẳng tay có răng nhọn giống như lưỡi dao sắc bén, hàm răng sắc bén chỉ cần nhìn thôi cũng đã đủ biết lực cắn đáng sợ như thế nào.

Mỗi một chiếc có kích thước gấp vài lần với người thường, sinh vật khủng bố như vậy không thể nghi ngờ có thể dễ dàng xé rách bất cứ vật gì.

Sinh vật đáng sợ này chính là trùng tộc, hơn nữa là một trong những trùng tộc tàn bạo nhất hiếu chiến nhất, Tucker trùng tộc.

Giống như đang canh giữ vật quan trọng gì, Tucker trùng tộc rõ ràng đang vững vàng vây xung quanh một quả trứng trong hang động, bao vây hình thành một vòng bảo vệ, lúc này không hề nhúc nhích yên tĩnh bảo vệ.

Thanh âm gõ từ trong quả trứng phát ra càng rõ ràng, thanh âm càng vang lên liên tiếp, con ngươi của Tucker trùng tộc vây xung quanh quả trưng càng co chặt, cho tới khi đồng tử thu hẹp thành một sợi dây nhỏ.

Cho dù chỉ dùng ánh mắt quan sát cũng có thể hiểu được, sinh vật khổng lồ này đang tiến vào trạng thái cảnh giác cao độ, hoặc là nói trạng thái chiến đấu—

Trong lúc này nếu có một sinh vật còn sống dám xông vào cửa động sẽ bị Tucker trùng tộc cho là vật uy hiếp, giây tiếp theo sẽ bị nó nổi giận phân thành nhiều mảnh.

Có lẽ là gõ mệt mỏi, thanh âm gõ ở trong quả trứng ngừng lại một lúc.

Trong khi thanh âm ngừng lại, những Tucker trùng tộc vây xung quanh quả trứng này lập tức hơi nóng nảy.

Bản năng bảo vệ của nó cho rằng xung quanh đây có nguy hiểm, thế nhưng nó lại không bằng lòng rời khỏi quả trứng này.

ở trong quả trứng này, có một bảo vật rất quan trọng với chúng nó.

Cố Hoài thật sự là gõ mệt, cái vỏ này cảm giác thì giòn nhưng không nghĩ lại khó vỡ như vậy.

Nghỉ ngơi một lúc, Cố Hoài liền tiếp tục hành động phá bỏ, mỗi một lần hắn lại dùng lực gõ một chút, ở vị trí hắn gõ vết nứt càng ngày càng rõ ràng.

Cuối cùng, lượng tích lũy cũng biến thành chất.

“Tạch—-“

Thanh âm vỡ vụn vang lên, ở trên đỉnh của không gian khép kín bị Cố Hoài gõ ra một lỗ nhỏ, nhưng cũng không có nhiều ánh sáng từ trong động chiếu vào.

Hoàn cảnh bên ngoài cũng thật mờ tối, đây là điểm đầu tiên mà Cố Hoài ý thức được.

Không ngừng động tác trên tay, Cố Hoài tiếp tục phá hoại không gian này, cho tới khi hắn mở rộng cái lỗ ở trên đỉnh đầu, khi hắn có thể đi ra ngoài thì ngừng, Cố Hoài cẩn thận lặng lẽ ló đầu ra bên ngoài tìm hiểu.

Mà một lần lộ đầu này, tầm mắt vừa nhìn rõ thế giới bên ngoài, Cố Hoài liền trợn tròn mắt.

Khi hắn ló đầu ra tìm hiểu vài đôi mắt màu đỏ liền lập tức tập trung lên người hắn, mà chủ nhân của những đôi mắt lạnh như băng này lại có cấu tạo cơ thể khổng lồ khiến kẻ khác phải khiếp sợ, khiến cho người bị nhìn chằm chằm, Cố Hoài theo phản xạ muốn ngừng hô hấp.

Từ trên người Cố Hoài nhận ra sự hoảng sợ làm cho những Tucker trùng tộc xung quanh hắn xuất hiện nóng nảy, trong cổ họng nhiều con còn phát ra thanh âm khàn khàn.

Chỉ cần thanh niên biểu hiện ra tình tự gì, cho dù là lo lắng, sợ hãi, hoặc là bi thương, đều sẽ khiến cho những Tucker trùng tộc bảo vệ hắn này tức tối không thôi.

Sự tức tối này không hề có đạo lý.

Đối với bọn nó mà nói người quan trọng nhất với bọn nọ truyền tới sự lo lắng, để cho thanh niên có thể thoải mái, Tucker trùng tộc liền kéo gần vòng tròn bảo vệ lại.

Sẽ không có kẻ địch nào có thể vượt qua bọn nó.

Cũng không biết bản thân đang được bảo vệ, Cố Hoài hoàn toàn không biết gì về tình huống thật, sinh vật ngoại hình đáng sợ trước mắt không biết tên lại tiến thêm một bước bao vây hắn khiến trong lòng hắn hơi hồi hộp.

Kia là cái gì…..

Xin hỏi hiện tại hắn trốn trở về còn có kịp không?

ở giữa sống và chết, tim Cố Hoài đập bình bịch tăng tốc, buộc não bộ phải bình tĩnh.

Sinh vật đáng sợ này hẳn là không thuộc về trái đất, Cố Hoài ý thức được mình có khả năng là đã xuyên qua, hơn nữa địa điểm xuyên qua rất xấu hổ.

Ánh mắt hắn nhanh chóng tìm tòi con đường có thể chạy trốn, mà không tới vài giây, hắn tìm được con đường sống duy nhất.

Bởi vì thân thể của sinh vật này khổng lồ, ở trong vòng bao vây này rất may mắn có một khoảng không hắn có thể chạy ra.

Nhưng có một vấn đề rất nghiêm túc và vô cùng quan trọng, hắn không mặc quần áo—-

Cố Hoài thật chưa bao giờ nghĩ tới, trong cuộc sống hai mươi năm của hắn cũng có thể gặp phải tình huống này.

Nếu nói chết đi được xuyên qua là đãi ngộ với vai chính, vậy hắn nhất định là vai chính thảm nhất, thử hỏi vai chính nhà ai sau khi xuyên qua lại gặp một vấn để khó giải như vậy.

Lõa thể hay là tại chỗ chờ chết?

Cố Hoài kéo kéo khóe miệng.

Thân thân, bên này đề nghị người ra đề nên bị đánh.

4 Trả lời “chương1:

Trả lời phản hồi cho Bún Chả Hủy