Chương 76 (hoàn)

Trên người An Tức và Lãnh Tố có không ít vết thương, đặc biệt là Lãnh Tố, quần áo vốn đã bị xiềng xích Hứa Yến cắt thành nhiều lỗ, hiện giờ thêm rất nhiều vết thương, nhìn có vẻ rất chật vật.

Nhưng hai mắt hắn vấn sắc bén trước sau như một, mang theo tàn nhẫn trí mạng: “Quy tắc chính là quy tắc, dám can đảm thoát khỏi khống chế của quy tắc thì phải có chuẩn bị tan xương nát thịt, tất cả mọi thứ này cậu không thể trách được ai?”

“Quy tắc? Khống chế?” An Tức nhỏ giọng cười, tiếng cười dần dần lớn hơn, giống như nghe thấy chuyện gì rất buồn cười: “Là ai đã định ra quy tắc? Là ai thoát khỏi khống chế của ai? Bê cái gọi là quy tắc để tô son trát phấn cho dã tâm bẩn thỉu của các người, tự nhận là một chi hậu duệ của thần, để tay lên ngực tự hỏi, các người xứng sao?”

“Xứng hay không xứng không phải cậu nói là được, chỉ cần nhà họ An tồn tại một ngày, thì sẽ vĩnh viễn không trốn thoát khống chế của nhà họ Lãnh.” Lãnh Tố nhìn về phía Hứa Yến: “Cho dù cậu cố gắng chạy thoát vận mệnh, nhưng vận mệnh lại vẫn không thay đổi.”

Ánh mắt An Tức thoáng nhìn về phía Hứa Yến, hừ lạnh một tiếng: “Vận mệnh sẽ thay đổi, chỉ cần ông chết.”

Hiện giờ người nhà họ Lãnh còn lại chỉ còn cha con Hứa Yến và Lãnh Tố, nếu Lãnh Tố chết, liền giập tắt đi khả năng cuối cùng kia, Trứng Non lớn lên đã định không tìm được bạn lữ nhà họ Lãnh.

Lãnh Tố lớn tiếng chất vấn: “Những người đó đều là người nhà của cậu, cậu vì muốn báo thù cho người yêu mà không thèm để ý tới cảm thụ của họ sao? Cậu quả nhiên là điên rồi!”

Tuy rằng đứng thật xa, nhưng ba người Hứa Yến đều nghe được đối thoại của bọn họ.

Tia chớp quanh thân An Tức lại tăng lên lần nữa: “Chết tới nơi còn muốn châm ngòi ly gián, lão đông tây, tôi nói rõ cho ông biết, ràng buộc trăm năm của hai nhà An Lãnh, sẽ cắt đứt từ tôi!”

Lời còn chưa dứt, thân hình An Tức hóa thành một tia chớp đánh về phía Lãnh Tố.

Hứa Yến mang theo An Nhiên rời xa chiến trường, Lãnh Phong che ở trước mặt bọn họ, vẻ mặt nghiêm túc.

Hứa Yến thiếu chút nữa xem tới há hốc mồm, sức mạnh của An Tức cũng quá mạnh! Đứng xa như vậy mà còn có thể cảm nhận được áp lực của nó, cái này so với lần bị hắn trói đi, hắn căn bản là đang chơi với mình.

An Tức rất mạnh, đây là điều mọi người đã xác nhận, nhưng Lãnh Tố cũng không yếu, hơn nữa sức mạnh của nhà họ Lãnh trời sinh để áp chế nhà họ An, khi đánh nhau, hắn dần dần chiếm thế thượng phong.

Hứa Yến xem tới sốt ruột, đối với An Tức hắn hoàn toàn không có ấn tượng tốt, tích cách cổ quái, một lời không hợp liền thọc bạn một đao, đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ cảm giác bụng bị thọc một lỗ là như thế nào.

Nhưng so với Lãnh Tố, An Tức chỉ là “không phải là người tốt”, bởi vì hắn còn có nhân tính, mà Lãnh Tố chính là không bằng cầm thú.

“Lão cha, cha không xuống giúp đỡ sao?”

Lãnh Phong lắc đầu: “Chờ một chút.”

An Nhiên họ nhẹ hai tiếng, nhìn tình hình chiến đấu bên dưới nhỏ giọng nói: “Thân thể An Tức có phải xảy ra vấn đề hay không?”

Hứa Yến vừa nghe, quan sát một lát, cái gì cũng không nhìn ra: “Vấn đề gì?”

“Hình thái chiến đấu mạnh nhất là hình thú, hiện giờ Lãnh Tố đã chiếm thượng phong, hắn lại chỉ nửa hóa thú, không hợp lý lắm.”

“Hẳn là di chứng của thuốc năm đó để lại.” Lãnh Phong mở miệng giải thích: “Trước khi An Tức tới đế quốc dược tính trong người hắn vẫn không được giải, mấy năm nay không biết hắn dùng cách gì để loại bỏ dược tính.”

An Nhiên híp mắt: “Không chỉ có vấn đề của thuốc, còn có kỳ phối ngẫu.”

Năm đó An Tức bị bắt tiến vào kì phối ngẫu, cũng chứng minh thuốc hắn nghiên cứu không có phát huy tác dụng, sau đó cho dù virus trên người được ức chế, nhưng kì phối ngẫu mỗi năm là không thể tránh được, hơn hai mươi năm qua, hắn rốt cuộc dùng cách gì an toàn vượt qua kì phối ngẫu.

Đừng nói là Lãnh Phong, ngay cả An Nhiên tới đế quốc bảy tám năm, cho dù tập trung điều tra manh mối năm đó, vẫn không hề nghe qua bất cứ dấu vết thú lớn nào để lại, nói cách khác mỗi lần An Tức vào kì phối ngẫu đều dùng hình người để vượt qua.

Nhưng sao có thể, kì phối ngẫu của quân chủ lần sau còn mạnh hơn lần trước, nếu không phải An Nhiên may mắn gặp được Hứa Yến, hắn khả năng không tới hai ba năm đã hoàn toàn phát điên rồi.

An Nhiên suy tư, đột nhiên nhớ tới khi ở căn cứ, An Tức muốn tiêm loại thuốc kia vào cho mình.

Lúc ấy hắn cho rằng đối phương muốn xuống tay với hắn, nhưng hiện giờ nghĩ lại, có lẽ không phải.

“An Tức!”

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng kêu của Hứa Yến, đồng thời là tiếng cười của Lãnh Tố, An Nhiên giật mình, nhìn kĩ lại, đồng tử co rút.

Xiềng xích của Lãnh Tố xuyên qua phòng ngự của An Tức, trói chặt tay chân hắn, một cái xiềng xích trực tiếp xuyên qua bụng hắn.

“Không biết tự lượng sức mình!”

“Khụ…..” Máu đỏ tươi chảy ra từ miệng An Tức, hắn nuốt máu trong miệng, ánh mắt nhìn Lãnh Tố đột nhiên nở nụ cười.

Lãnh Tố đột nhiên thấy không ổn, muốn tránh né nhưng đã không kịp.

Trong một giây lơi lỏng khi Lãnh Tố đánh trúng An Tức, tia chớp bị An Tức bắn ra ngoài đã đục một lỗ vào ngực hắn.

Chủ nhân bị thương nặng, tinh thần lực xiềng xích cũng biến mất trong nháy mắt.

Bụng đổ máu không ngừng, nhưng An Tức lại giống như không nhìn thấy, hai tròng mắt nhìn chăm chú vào Lãnh Tố đang quỳ dưới đất, bước từng bước đi qua.

“Nói xem, là ai không biết tự lượng sức mình?”

Trái tim của Lãnh Tố đã bị đâm sâu, tuy rằng năng lực tự lành của nhà họ Lãnh có mạnh, trong khoảng thời gian ngắn cũng không có cách giúp Lãnh Tố hồi phục.

“Cậu cố ý!”

An Tức đi tới trước mặt Lãnh Tố, ngón tay thon dài lau đi máu tươi bên khóe miệng, tay vừa chuyển, trên tay dần dần hội tụ tia chớp màu tím, quần áo linh mục màu đen bay phất phới theo gió.

“Mong thần thứ tội cho ông.” Ánh mắt của An Tức từ bi, trên tay lại tụ càng ngày càng nhiều năng lượng: “Nhưng tôi vĩnh viễn không tha thứ cho ông, đi tới thế giới bên kia mà chuộc tội đi.”

Điện quang lập lòe, một chưởng của An Tức vỗ về phía đầu của Lãnh Tố, lại tại những giờ khắc cuối cùng bị cầm tay lại.

“Không thể.” Lãnh Phong che trước mặt Lãnh Tố.

Ánh mắt sắc bén của An Tức nhìn về phía Lãnh Phong, khóe miệng nở một nụ cười lạnh: “Đến cuối cùng, anh vẫn đứng về phía lão súc sinh nhà họ Lãnh kia sao?”

“Đương nhiên!” Lãnh Tố che lại ngực vừa ho vừa cười: “Đừng quên hắn họ Lãnh, năm đó nếu không phải cậu, hiện giờ hắn đã là gia chủ nhà họ Lãnh, là cậu hại hắn hai bàn tay trắng, cậu là kẻ thù của nhà họ Lãnh chúng tôi! Cậu còn trông cậy vào hắn giúp cậu? Buồn cười!”

An Tức nhìn Lãnh Phong: “Phải không?”

Vẻ mặt Lãnh Phong không thay đổi gì: “Tôi nói rồi, chuyện năm đó tôi không hận cậu, nhưng cậu không thể giết hắn, hắn là đào phạm cấp S, tôi muốn dẫn hắn trở về, để cho cậu chế phục hắn đã là sự nhượng bộ cuối cùng của tôi.”

An Tức nhỏ giọng cười: “Nếu tôi nhất định phải làm thì sao?”

Lãnh Phong: “Tôi sẽ không nhượng bộ.”

Khi hai người nói chuyện, gió gào thét mà tới, xiềng xích​ vụt ra trên người Lãnh Tố dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi lao tới chỗ An Tức và Lãnh Phong.

“Lão cha, né tránh!” Hứa Yến điều động tinh thần lực ra tay, không đợi hắn ngăn cản, chỉ nghe rầm một tiếng vang lớn.

Xiềng xích đánh vào bức tường được tạo thành từ xiềng xích, không thể đi tới một bước.

Dưới khoảng cách gần như vậy, trong nháy mắt Lãnh Phòng dùng tinh thần lực xiềng xích của mình bao lấy hắn và An Tức, chặn lại một đòn trí mạng của Lãnh Tố.

Sau khi chặn lại công kích, xiềng xích biến hóa hình thái, cuốn lấy xiềng xích của Lãnh Tố, dùng sức rút một cái, chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm thiết, xiềng xích Lãnh Tố hóa ra tiêu tan toàn bộ.

Lãnh Phong không nhìn lại, ngăn cản An Tức ra tay, nhỏ giọng nói: “Nếu cậu còn muốn biết chuyện năm đó, thì ngoan ngoãn dừng tay.”

Ánh mắt An Tức chợt lóe, quả nhiên thu lại sức mạnh.

Nhận được tầm mắt của lão cha nhà mình, Hứa Yến bước nhanh tới lôi An Tức đi.

Vừa rồi đứng khá xa, An Tức lại mặc đồ đen, không cảm thấy gì, nhưng khi tới gần mới thấy, trong lòng Hứa Yến giật mình, trên người An Tức nơi nơi đều là vết thương ghê người, đặc biệt là ở bụng, đã là máu thịt lẫn lộn.

Hắn bị thương như vậy mà còn có thể coi như không có việc gì.

An Tức bị Hứa Yến đỡ xoay người, lúc này mới dời tầm mắt khỏi người Lãnh Tố, nhìn ánh mắt Hứa Yến, không có ý tốt mà cười cười: “Không sợ tôi lại thọc cậu một đao sao?”

Hứa Yến không cho mặt mũi mà trợn trắng mắt: “Chú bây giờ còn sức lực sao? Chú An?”

An Tức ngẩn ra, nở nụ cười, cười cười hốc mắt đã ươn ướt.

Nước mắt nóng bỏng rơi trên mu bàn tay Hứa Yến, hắn há miệng thở dốc, cuối cùng cũng không nói cái gì.

Lãnh Phong quay đầu, Lãnh Tố nửa quỳ trên mặt đất, toàn thân run rẩy.

“Cậu làm gì…. tôi?”

“Thời gian đã lâu, ông chắc là đã quên, tin tức tố của tôi là ức chế, có thể ức chế năng lực tự lành của ông.” Mặt Lãnh Phong không có biểu tình gì, thanh âm từ tốn: “Ông quá nóng vội, Lãnh Tố, nếu năm đó ông không vội vã ra tay với tôi, tôi thật sự đã bị ông lừa gạt.”

Những năm vừa tới đế quốc, cho dù là Lãnh Tố hay là An Tức cũng không có tin tức gì, sau khi Lãnh Phong gặp được Hứa Tâm hai người liền kết hôn, sinh hạ Hứa Yến. Hắn mang theo thê nhi tiếp tục tìm kiếm, sau đó lại phát hiện ra An Tức, hắn vậy mà lấy hình tượng linh mục xuất hiện trong giáo đường.

Hứa Tâm biết được câu chuyện xâu xa giữa Lãnh Phong và An Tức, vì thế làm bộ thành một tín đồ tiếp cận An Tức, thời gian lâu, hai người vậy mà cũng có thể nói được vài câu.

Lãnh Phong âm thầm quan sát An Tức hồi lâu, phát hiện cảm xúc hắn ổn định, không có làm ra hành vi cực đoan, thậm chí còn nhận nuôi mấy cô nhi, lúc hắn đang suy xét có nên ra tay hay không, đột nhiên nhận được manh mối của Lãnh Tố.

Đối phương liên hệ với hắn lại tạm thời không muốn lộ diện, sau khi liên lạc một phen, Lãnh Phong tỏ vẻ muốn gặp mặt, cuối cùng bọn họ hẹn gặp ở Hoa Đô, nhưng Lãnh Tố lại không hề xuất hiện, mà cuối cùng bọn họ chờ được là đội dị nhân giết tới cửa.

Lãnh Phong không muốn làm lớn chuyện, chỉ có thể mang theo một nhà tránh né, nhưng chạy trốn tới bên ngoài lại phát hiện, bọn họ bị bao vây.

“Những người đó luôn miệng nói làm theo mệnh lệnh của điện hạ, muốn giết chết tất cả người nhà họ Lãnh.” Lãnh Phong rũ mắt nhìn Lãnh Tố: “Là ông, Lãnh Tố.”

Lãnh Tố cắn răng không hề hé răng, lại cũng không hề phủ nhận.

“Nếu tôi không tìm ra An Tức trước, thì kế hoạch của ông đã thành công.”

Chỉ cần khơi mào khiến hắn và An Tức đối chọi, Lãnh Tố liền có thể trốn trong nhân loại, nuôi trùng tộc, một hướng khác thì tiến hành trả thù An Tức, một hướng khác thì công chiếm đế quốc.

Từ ngày đó bắt đầu, Lãnh Phong biết mọi chuyện không đúng, bọn họ không thể lại lộ mặt trước mặt người khác, một kế của Lãnh Tố chưa thành nhất định sẽ ra tay lần nữa, sau đó nói không chừng là ra tay từ chỗ An Tức, châm ngòi An Tức đối phó hắn.

An Tức bị virus ảnh hưởng lại mất đi tình cảm chân thành, tính cách trở nên rất cực đoan, khiến người khác không nắm bắt được, khi đó Hứa Yến còn nhỏ, hắn không có cách nào bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện bất ngờ.

Ban đầu hắn nghĩ một mình mình rời đi, dẫn ánh mắt Lãnh Tố rời đi, lại tìm cách bắt hắn lại, nhưng khi liên hệ Lãnh Tố phu phu hai người đều đã bại lộ, Lãnh Tố muốn điều tra Hứa Tâm rất dễ dàng, nếu hắn rời đi, sẽ khiến cho Hứa Tâm và Hứa Yến rơi vào tình huống nguy hiểm hơn.

Trong mấy năm trốn trốn tránh tránh, Lãnh Phong và Hứa Tâm dựa vào con đường An Tức để thu hoạch tin tức Lãnh Tố.

An Tức vẫn luôn không có động tác lớn gì, chỉ là không ngừng mang người dị nhân quốc tới đây, đi tới các nhà thờ lớn, nhận nuôi cô nhi, truyền giáo, giống như thật sự bắt đầu làm linh mục.

Mà Lãnh Tố vẫn trốn tránh như cũ, khó có thể nắm được hành tung, nhưng Lãnh Phong chú ý tới, trùng tộc càng ngày càng càn rở.

Trùng tộc, loại sinh vật này ở dị nhân quốc là cấp thấp nhất, năng lực sinh sản tuy so với giống loài khác thì nhanh hơn, nhưng lại không nhanh như vậy, nếu loại bỏ ảnh hưởng của hoàn cảnh, khả năng lớn nhất cũng chỉ có thể là có người can thiệp.

Mà hiểu biết trùng tộc, người hiểu được hành động của trùng tộc, khả năng là dị nhân rất lớn.

Đối tượng để Lãnh Phong hoài nghi chỉ có Lãnh Tố và An Tức, cho dù là ai trong hai người, đều không dễ dàng điều tra.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, mọi chuyện sẽ không thể không chế nổi.

Phu phu hai người tự hỏi thật lâu, cuối cùng quyết định để Hứa Yến ở lại Hoa Đô, năng lực dị nhân của hắn sau khi bị Hứa Tâm thôi miên đã tự mình phong ấn, chỉ cần không có chuyện kích thích tin thần quá mức xảy ra, cho dù năng lực cuối cùng có thức tỉnh, vậy cũng là chuyện vài năm sau, mà Lãnh Phong chỉ cần thời gian mấy năm, tìm ra Lãnh Tố.

“Vậy thì thế nào?!” Lãnh Tố che ngực lại cười thảm: “Đại quân trùng tộc đã thành, cho dù hôm nay cậu bắt tôi cũng sẽ không thay đổi được gì, chưa tới một tháng đế quốc sẽ bị trùng tộc chiếm lĩnh, không bằng cùng tôi đánh hạ đế quốc, tôi có thể nhường vị trí vương cho cậu.”

Lãnh Phong nhướng mày: “Ông còn muốn làm vương sao?”

“Nhà họ Lãnh vốn chính là chủng tộc gần thần nhất, vốn nên được địa vị thống trị! Nếu không phải tổ tiên nhà họ Lãnh quá mềm yếu, sao có thể bị nhà họ An đè mấy ngàn năm!”

Lãnh Phong bất đắc dĩ lắc đầu: “Suy nghĩ xằng bậy của ông chỉ sợ không thực hiện được.”

Lãnh Tố nheo mắt lại: “Cậu muốn làm gì?”

“Người có thể khống chế trùng tộc, cũng không phải chỉ có mình ông.”

Cho tới khi hai chiến cơ đều cất cánh, nhà tù mới phát ra cảnh báo, lúc Lãnh Tố tới, toàn bộ hệ thống cảnh báo của nhà tù đã bị cưỡng chế đóng cửa hai giờ.

Năm người, ba người bệnh.

Lãnh Phong mang theo An Tức và Lãnh Tố đi trước dẫn đường, Hứa Yến mang theo An Nhiên mở chiến cơ ra đi theo ở phía sau.

Hắn cuối cùng nhìn cái động trên mặt đất càng ngày càng nhỏ, lại không biết có tâm tình gì.

Những chuyện lão cha nói cách hắn quá xa xôi, cho dù tận mắt nhìn thấy An Tức và Lãnh Tố đánh nhau không chết không ngừng cũng vẫn cảm thấy không thật, nhưng những chuyện đó lại thật sự ảnh hưởng tới hắn và An Nhiên.

Vì thế hắn từ nhỏ đã trốn tránh, khi những đứa trẻ khác hưởng thụ cha mẹ thương yêu thì hắn một mình sinh hoạt, chịu đủ thống khổ của bóng ma huyết mạch. An Nhiên so với hắn còn thảm hơn, sinh ra liền biết được chỉ có thể sống tới trước khi thành niên, hoặc là chết hoặc là phát cuồng, từ nhỏ đã nhận vô số loại thuốc cải tạo, trải qua vô số thống khổ vẫn cải tạo thất bại.

Sau khi biết được sự thật, hắn cũng không biết nên đi trách ai, vậy cũng chỉ có thể nói là do số phận đi.

Bọn họ vào một tàu chiến, hắn đỡ An Nhiên xuống dưới.

An Nhiên nhìn ánh mắt lo lắng của hắn, cong môi cười nhạt: “Anh không có việc gì.”

Hứa Yến không yên tâm, mười ngón đan vào nhau với hắn, im lặng đi về phía cửa hầm.

An Nhiên muốn nói lại không biết mở miệng như thế nào, chỉ có thể nắm chặt tay hắn.

“An Nhiên.” Hứa Yến đột nhiên mở miệng.

“Hử?”

“Ngày đó em có thể phát hiện ra anh thật sự quá tốt.” Nếu hắn không phải đột nhiên nổi hứng đi ra ruộng hoa chơi, nếu không phát hiện ra con mèo nhỏ hơi thở đang thoi thóp, nếu không mang nó về, sẽ thế nào, hắn không dám nghĩ.

An Nhiên dừng lại bước chân, ngơ ngẩn mà nhìn hắn.

Hứa Yến cười khanh khách mà nói: “Em có máu của người nhà họ Lãnh, thật sự là quá tốt.”

Hô hấp của An Nhiên cứng lại, giơ tay ôm lấy người.

Hứa Yến ôm chặt hắn, khẽ hôn một cái lên tóc hắn: “Có thể gặp được anh, thật tốt.”

Đi ra cửa hầm, Hứa Yến mới biết được, nơi này không phải quân đội đế quốc cũng không phải quân đoàn dị nhân.

Lãnh Tố và An Tức nửa đường đã hôn mê.

Lãnh Tố bị Lãnh Phong trói lại ném vào phòng tạm giam, An Tức cũng bị đeo còng ở phòng y tế nhận trị liệu.

Khi Hứa Yến và An Nhiên đi vào trung tâm chỉ huy, Lãnh Phong đang nói chuyện với người trên màn hình ảo.

Hứa Yến vừa nhìn, còn là người quen cũ, không phải Vưu Lợi còn là ai.

Vưu Lợi báo cáo xong liền nhìn tới hắn, giơ tay chào hỏi: “Hi, đã lâu không gặp.”

“Đã lâu không gặp…. cái quỷ, anh sao lại biết cha tôi?”

Vưu Lợi cười thật sáng lạn: “À, hắn là thầy giáo vỡ lòng của tôi.”

Hứa Yến nhìn về phía lão cha nhà mình, dùng ánh mắt hoài nghi đánh giá hắn: “Thầy giáo vỡ lòng sao?”

Lãnh Phong nghiêm mặt: “Cha đã làm thầy giáo tiểu học.”

Hứa Yến cũng nghiêm mặt: “Khi nào?”

Lãnh Phong: “Mấy năm con mới sinh ra.”

Hứa Yến: “…. à”

An Nhiên đứng ở bên người Hứa Yến, nhìn về phía Vưu Lợi: “Tình huống bên ngoài thế nào?”

Vưu Lợi lắc đầu, bất đắc dĩ buông tay: “Không tốt lắm, sâu còn chưa giết xong, lại kêu tôi đi đối phó dị nhân, tha cho tôi đi, tôi không phải ba đầu sáu tay.”

Lãnh Phong: “Cố gắng thêm hai ngày, sẽ có thay đổi.”

An Nhiên và Vưu Lợi trao đổi chuyện trên chiến trường một phen, mở thiết bị cá nhân ra liên kết với trung tâm chỉ huy của quân đoàn Vinh Diệu, một giây liền tiến vào trạng thái công việc.

Nghe xong những lời muốn nghe, Lãnh Phong xoay người rời đi, thuận tay kéo Hứa Yến đi theo.

“Con muốn ở lại cùng An Nhiên.” Hứa Yến ăn vạ không muốn đi.

“Vợ cũng sẽ không chạy, lại đây làm việc.” Lãnh Phong không hề lưu tình kéo người đi.

Trong phòng ý tế, Lãnh Phong đi vào, thì An Tức cũng đã tỉnh.

“Tất cả đã theo mong muốn của anh, hiện giờ có thể nói với tôi hay không?” An Tức bình tĩnh nhìn hắn, thanh âm lại phát run: “Năm đó tôi dự cảm sẽ mất không chế đã đưa hắn đi trước, vì sao hắn vẫn là…..”

Lãnh Phong ngồi xuống bên khoang chữa bệnh, cầm lấy quả táo gọt.

“Tôi gặp hắn ở ngoài cung, hắn cầu xin tôi dẫn hắn vào.”

“Cho nên anh liền dẫn hắn vào?!” An Tức đột nhiên ngồi dậy, phẫn nộ rống to: “Vì sao anh lại dẫn hắn vào? Có biết hắn tới gần tôi sẽ chết không!”

Khi gọt vỏ táo thành một sợi thật dài, cảm xúc của Lãnh Phong không hề gợn sóng: “Tôi không ngăn được.”

“Kẻ lừa đảo!” An Tức muốn hỏng mất hô to, vết thương trên bụng vì động tác của hắn mà nhiễm hồng băng gạc: “Dựa vào sức mạnh của anh, tôi còn có thể khống chế được, muốn ngăn hắn lại dễ như trở bàn tay!”

Cuối cùng vỏ táo cũng gọt xong, nó rơi xuống nền đất.

Lãnh Phong nhỏ giọng nói: “Tôi có thể khống chế cậu phát cuồng, lại không có cách nào ngăn hắn vì người yêu mà cam tâm chịu chết, đây là lựa chọn của hắn, cậu và tôi không thể can thiệp.”

“Cam tâm chịu chết…..” An Tức không dám tin mà nhìn hắn: “Anh đang nói cái gì?”

Lãnh Phong cắt tốt táo bỏ vào trong mâm: “Hắn biết rõ có khả năng sẽ chết nhưng vẫn muốn về bên cạnh cậu, hắn nói muốn ở bên cạnh cậu, có lẽ lúc có hắn cậu sẽ tốt hơn một chút, trên thực tế nếu không phải hắn dời đi lực chú ý của cậu, tôi và anh cậu cũng không khống chế cậu nhanh như vậy.”

“Anh ở….. nói cái gì….. sao có thể….” đầu óc An Tức trống rỗng, căn bản không thể tự hỏi, trước nay hắn không hề nghĩ tới sẽ có loại khả năng này, cho nên cho tới nay hắn vẫn luôn nghĩ mình lỡ tay giết chết đối phương.

“Là hắn cảm tâm tình nguyện làm như vậy, tới những giây cuối cùng hắn cũng không hề trách cậu, hắn nhờ tôi nhắn với cậu, không cần tự trách, sống cho thật tốt, nhưng sau đó tôi vẫn không có cơ hội đem những lời này nói cho cậu.”

Đôi tay An Tức nắm chặt chăn, cắn răng: “Anh nhất định có cớ hội cứu hắn, cho dù giết tôi….”

“Tôi hết sức.”

Sau một hồi, Lãnh Phong đi ra ngoài, trong phòng yên tĩnh, An Tức ngồi ngơ ngác, nước mắt ấm áp không ngăn được mà trút xuống, hắn nắm chặt cái giá chữ thập cũ nát kia, thanh âm run rẩy tràn đầy tuyệt vọng.

“Thực xin lỗi…. thực xin lỗi……”

“Thần, nhanh mang tôi đi gặp hắn đi.”

Hứa Yến ôm tay dựa vào cánh cửa, ánh mắt nhìn một nơi nào đó trong không trung, nghe thanh âm trong phòng, nhớ tới ngày ở bệnh viện dưới mặt đất, An Nhiên cũng cứng rắn đẩy hắn ra ngoài, tất cả cảm xúc trong lòng liền nổi lên ngay lúc này.

Nếu hắn không phải người nhà họ Lãnh, hắn vọt vào như vậy, chắc chắn cũng sẽ bị An Nhiên giết chết.

Lãnh Phong đi ra bên ngoài, Lãnh Phong dặn dò Hứa Yến: “Nửa giờ sau trên mạng sẽ có động tác lớn, đến lúc đó sẽ có người nhân cơ hội làm một ít chuyện, con phụ trách  nhìn chằm chằm bọn họ.”

Hứa Yến lấy lại tinh thần: “Động tác lớn gì?”

Lãnh Phong đóng cửa lại: “Đến lúc đó con sẽ biết.”

Hắn mở thiết bị cá nhân ra, bước chân không ngừng đi ra ngoài, trong nháy mắt liên lạc được, Hứa Tâm xuất hiện trên màn hình: “Tâm, hành động đi.”

Hứa Yến nhìn thoáng qua phòng bệnh, chần chờ một lát sau đó đi vòng về trung tâm chỉ huy.

An Nhiên tiếp nhận một loạt báo cáo xong vừa mới hạ xong sóng mệnh lệnh đầu tiên, đang muốn báo cáo với quân bộ, đột nhiên nhìn thấy Hứa Yến đi rồi trở về.

“Chuyện của cha đã làm xong rồi sao?”

Nghe thấy một tiếng cha này, Hứa Yến bước nhanh tới ôm lấy người, làm trò trước mặt người khác mà hôn một cái.

An Nhiên không hiểu ra sao: “Làm sao vậy?”

Hứa Yến trịnh trọng mà nói: “Em sẽ vĩnh viễn không để anh rơi vào hoàn cảnh giống như An Tức, em sẽ mạnh lên, mạnh tới mức cho dù anh phát cuồng cũng không thể giết được em, em sẽ sống thật lâu, lâu tới mức có thể cùng anh đi hết cả đời.”

Đột nhiên không kịp đề phòng mà nhận được tỏ tình, tim An Nhiên đập nhanh hơn, nhìn ánh mắt  nghiêm túc của đối phương, khóe miệng nhẹ cong, nở nụ cười, hắn hơi hơi dán sát vào, môi khẽ chạm nhau.

“Đồ ngốc, có em ở đây, anh sẽ không phát cuồng.”

Không khí thật thích hợp, Hứa Yến rất muốn cùng vợ khanh khanh ta ta, nị nị oai oai, nhưng điều kiện không cho phép.

Một lát sau, An Nhiên liên hệ với quân bộ.

Quân đội bên kia cũng tìm hắn muốn điên lên, người vốn dĩ muốn đưa trở về thẩm vấn lại mất tích nửa đường, thật nhiều người lo lắng có phải hắn chạy trốn hay là có mưu đồ gì không.

“Tôi bị Bắc Tố bắt cóc, mới vừa được cứu ra.”

“Cái gì?! Bắc Tố bắt cóc cậu? Vậy hắn đâu.”

Khuôn mặt An Nhiên trầm xuống: “Hắn đã chạy trốn.”

Quân đội đối với lời hắn nói nửa tin nửa ngờ, đúng lúc này, trung tướng Trịnh Hoằng Đức đột nhiên lên mạng tuyên bố, chuyện dị nhân tồn tại chỉ là giả dối, quân đoàn dân gian cũng không có ý phản động, cũng đem mũi nhọn chỉ về phía Bắc Tố, nói thẳng hắn lòng dạ khó lường, quân đội sẽ điều tra rõ chuyện này.

Tin tức này một khi phát ra lập tức tạo thành một tiếng nổ lớn.

Địa vị của Trịnh Hoằng Đức trong quân đội cũng không phân cao thấp với Bắc Tố, bởi vì thời gian hắn vào quân bộ còn sớm hơn Bắc Tố, uy vọng trong quân đội còn cao hơn Bắc Tố, khác với Bắc Tố chính là, hắn không hề kiêm nhiệm bất cứ chức vụ nào ngoài quân bộ, đối với quần chúng nhân dân thì càng thêm thần bí hơn.

Vạn năm cũng không hề thấy được mặt, phát tin tức đầu tiên thế mà lại là khiển trách Bắc Tố, cư dân mạng rất kinh ngạc.

“Sống lâu mới thấy, loại lời nói này nên nói ra ở một trường hợp nghiêm túc hơn?”

“Bắc hiệu trưởng có thể phát, sao Trịnh trung tướng không thể phát? Hiện giờ cũng không lưu hành như vậy?”

“Cho nên sự thật rốt cuộc là như thế nào? Rốt cuộc có dị nhân hay không, tôi thật là hoảng a a a a !”

“Giống mấy đứa nhỏ cãi nhau, cậu nói có tôi liền nói không có, tôi chẳng những muốn nói còn muốn đánh cậu, các trung tướng đại nhân thật là đáng yêu ha ha ha ha.”

“Nếu không có dị nhân, vậy An thiếu tướng căn bản cũng không phải là dị nhân, vậy vì sao Bắc hiệu trưởng lại nói như vậy, hắn có mục đích gì?”

“Hiện giờ tôi không biết nên tin tưởng ai, kế tiếp sẽ có thượng tướng nào ra giải thích đây? Ngồi trên ghế băng ngoan ngoãn chờ đợi.”

“Ha ha ha ha cậu tưởng là đang ở nhà chơi sao, thượng tướng sao có thể nói tới là tới.”

……

Sau đó chưa tới hai phút, thượng tướng thật sự tới, còn mang theo cả đoàn tới.

Tin tức này của Trịnh Hoằng Đức được quân đội điên cuồng chiển phát, từ thượng tướng đến dưới thượng tượng, từ thiếu úy đến dưới thiếu úy, chỉ có sĩ quan đã hơn một ngàn người, trong đó còn có rất nhiều lão đại đã nghỉ hưu.

Một khu nhà cũ ở quân khu Đế Đô Tinh, Trịnh Hoằng Đức buông thiết bị cá nhân, đẩy cửa đi vào.

Hứa Tâm đang ngồi trên ghế bên mép giường đọc thơ cho nữ tử ở trên giường.

“Cậu nói bạn lữ của cậu đã nắm giữ những quân đoàn đó, là thật sao?”

Hứa Tâm khép sách lại, nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi dùng mạng mình để đảm bảo, những quân đoàn đó sẽ không gây bất lợi gì cho đế quốc, trên thực tế bọn họ từ khi xuất hiện vẫn luôn giúp đỡ chúng ta quét sạch trùng tộc.”

Nữ tử tuối già vỗ vỗ một cái ghế khác để Trịnh Hoằng Đức ngồi.

Trịnh Hoằng Đức ngồi xuống, nhìn khuôn mặt ôn nhu của Hứa Tâm, trong ánh mắt có vài phần nghiên cứu: “Mặt mũi cậu cũng thật lớn, vài vị lão gia tử kia thế mà cũng đều chia sẻ, không biết còn tưởng rằng cho tôi mặt mũi.”

Hứa Tầm đang lột một quả cam, chia cho nữ tử và Trịnh Hoằng Đức một ít, giọng nói nhẹ nhàng tùy ý: “Bọn họ cũng sẽ không vì một nhân vật nhỏ bé như tôi mà chia sẻ tin tức của ngài.”

Trịnh Hoằng Đức liếc mắt nhìn nữ tử, nhìn thấy đôi mắt cảnh cáo của đối phương, nhỏ giọng hừ hừ: “Phải không?”

Hứa Tâm cười cười: “Bọn họ sẽ chia sẻ đương nhiên là vì đồng ý với quan điểm của ngài, không phải ngài cũng căn cứ vào sự thật mà phát tin tức sao?”

“Nhưng tôi nghe nói bọn họ đều thích tranh của cậu.” Trịnh Hoằng Đức thử.

Ý cười của Hứa Tâm không giảm: “Tranh của tôi được bọn họ thích là vinh hạnh của tôi.” Một giọt nước cũng không lọt, không hề sơ hở.

“Nhưng…..”

“Được rồi, ông đăng thì cũng đã đăng rồi muốn hỏi tới khi nào, Tâm cũng không phải là phạm nhân.” Nữ tử lấy ra một quả chuối nhét vào trong tay hắn: “Ăn.”

Trịnh Hoằng Đức sờ sờ mũi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chỉ tùy tiện hỏi một chút…..”

Quản lý cấp cao của quân đội, sau khi nhìn thấy dư luận trên mạng thiếu chút nữa muốn phun một ngụm máu ra.

Tin tức Bắc Tố chạy trốn làm bọn họ bận rộn tới bây giờ, hiện giờ còn chưa tìm ra manh mối, đầu này Trịnh Hoằng Đức còn phát một tin tức với quan điểm hoàn toàn ngược lại, đây là muốn làm thế nào? Muốn bọn họ bận muốn chết sao.

Sau khi các vị quản lý cấp cao vội vàng mở hội nghị, không thảo luận ra nguyên do gì, lại đem những quan chỉ huy ở tiền tiến cũng kéo vào cùng nhau thảo luận.

“Những người đó xác thật không làm gì, lúc trước tôi đã nói, các người lại không nghe.”

“Rốt cuộc phải làm như thế nào các người mới cho một cái tin tức chính xác hả, tôi tốn rất nhiều sức lực để khống chế bọn họ, đừng nói thả bọn họ ra, tôi chỉnh chết các người.”

“Chỗ của tôi vì đối phó trùng tộc và quân đoàn dân gian mà tạo thành không ít thương vong, mong hạ chỉ thị chính xác, không nên tạo thành thương vong không đáng có, dù sao chúng ta bồi dưỡng một chi quân đội để sử dụng cũng không dễ dàng.”

…..

Tuy rằng ý kiến không quá nhất trí, những lời đang nói cũng có chút bất mãn với quản lý cấp cao của quân bộ.

Tình hình chiến đấu khẩn cấp, một phút cũng không thể kéo dài, cho dù một chỉ thị sai lầm đều có khả năng tạo thành tổn thương không thể vãn hồi.

Cuối cùng vẫn là quyết định bỏ phiếu.

Lấy số phiếu áp đảo quyết định cho quân đoàn dân gian nạp vào phạm trù quân đội, mà dưới quyết định này, chuyện An Nhiên có là dị nhân hay không đã không còn quan trọng.

Đối đầu với kẻ địch mạnh, quân đội lập tức khôi phục chức vụ cho An Nhiên, cũng mệnh lệnh lập tức trở về vị trí.

Bắc Tố không có tin tức, Trịnh Hoằng Đức thỉnh cầu trạm thời giữ chức vụ hiệu trưởng trường quân đội.

Từ chỗ Hứa Tâm biết được số thông tin của Hứa Yến, Trịnh Hoằng Đức gọi qua, khi nhìn thấy Hứa Yến hai người liền ngẩn người.

“Cậu là tiểu tử ngày đó?”

“Ông lão mua hoa?”

Sau khi ngắt thông tin, tim Hứa Yến vui vẻ nở hoa, ông lão lúc nãy đã đồng ý cho hắn ở quân đoàn Vinh Diệu giúp đỡ tới khi sóng trùng rút lui mới thôi.

Hắn chạy đi tìm An Nhiên, lại nhận được báo cáo, An Nhiên đi phòng y tế.

An Tức đeo còng tay chuyên dụng ngồi trước cửa sổ, trong tay hắn cầm một quyển kinh thánh.

“Tôi là người mà vận mệnh chọn mở đường,” nói xong hắn quay đầu nhìn An Nhiên ngồi phía đối diện: “Cậu may mắn hơn tôi.”

Trên mặt An Nhiên không thay đổi gì, trong lòng cũng hiểu được, những lời này không giả.

Mâu thuẫn giữa hai nhà An Lãnh đã tích xuống trăm ngàn năm, nhà họ An lúc nào cũng bị người nhà họ Lãnh quản lý mà lo lắng, nhà họ Lãnh bị nhà họ An đè đầu mà không cam lòng giống như một vò rượu lâu năm, càng ủ càng nặng, chuyện An Tức chỉ là một ngòi nổ, cho dù không có chuyện này, sớm hay muộn cũng có ngày xảy ra chuyện.

An Tức cầm một lọ thuốc để trên bàn nhỏ trước mặt hai người.

An Nhiên cầm lấy: “Đây là cái gì?”

“Có thể thoát khỏi thuốc của nhà họ Lãnh,” An Tức ho khan vài tiếng, tự giễu cười cười: “Lúc mười mấy tuổi đã nghiên cứu, nếu sau này không xảy ra những chuyện đó, hẳn là đã sớm nghiên cứu thành công.”

Tim An Nhiên trầm xuống, thuốc trên tay trở nên thực nặng.

Đây tương đương với An Tức bỏ cả đời ra nghiên cứu.

“Vì sao lại cho tôi?”

“Coi như là bồi thường đi, bởi vì tôi, mà cậu cũng chịu không ít khổ.”

Ánh mắt An Nhiên chợt lóe, chưa từng nghĩ tới một ngày, bọn họ có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau, đối phương không chỉ cho thuốc còn xin lỗi hắn.

An Tức chú ý tới vẻ mặt của hắn, cười khẽ: “Thế nhưng nếu được chọn lại, tôi cũng sẽ đưa ra lựa chọn như vậy, cậu không cần bởi vì một chút đồ vật này mà bắt mình buông tha thù hận với tôi.”

Im lặng một lát, An Nhiên lắc đầu: “Tôi không hận chú, tôi hiểu được sự điên cuồng muốn hủy diệt tất cả mọi thứ của chú, nhưng dù sao vẫn là sai, dưỡng thương cho tốt đi, rồi trở lại dị nhân quốc tiếp thu xử phạt của pháp luật.”

An Nhiên đứng dậy muốn đi, lại bị An Tức gọi lại.

An Tức nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Nếu là cậu, sẽ làm như thế nào?”

“Không biết.” An Nhiên đẩy cửa: “Trên đời này không có nhiều nếu như vậy.”

Đóng cửa lại, tay An Nhiên đã bị cầm, hắn quay đầu nhìn, không biết Hứa Yến đã đứng ngoài cửa khi nào.

Nói chuyện của Trịnh Hoằng Đức cho An Nhiên nghe xong, An Nhiên mở thiết bị cá nhân ra, thấy được một phong thư từ trường quân đội, nhìn phía dưới thấy ký tên là Trịnh Hoằng Đức.

“An Nhiên, anh nói xem, An Tức rốt cuộc là người tốt hay người xấu?”

Hai người cùng nhau đi ra ngoài.

An Nhiên lắc đầu: “Anh nghĩ, hắn cũng không muốn làm người tốt.”

Rất nhiều lúc, người tốt người xấu bản thân mình cũng không thể quyết định được, vận mệnh giống như một bàn tay đẩy mọi người đi tới, những việc một người gặp được và đưa ra lựa chọn sẽ quyết định người đó là người tốt hay người xấu. Có ít người cả đời cũng chưa từng gặp phải vấn đề quá khó, bọn họ thường thuận theo mà sống hết đời, trong mắt người khác bọn họ không phạm sai lầm quá lớn thì chính là người tốt.

“Khi đối mặt với một ít lựa chọn, rất khó để làm người tốt.” Khi gặp một chuyện như vậy đã không quan tâm nữa.

Vấn đề kia, An Nhiên nói dối, hắn trả lời  không biết, kỳ thật cũng không phải.

Nếu hắn là An Tức, cũng nhất định sẽ đi lên con đường giống như đối phương, trên đời này có rất nhiều chuyện không thể nói lý được, cũng không thể hiểu được, gặp gỡ đó là định mệnh, nhưng dù sao, An Tức là An Tức, hắn là hắn.

Cho nên An Tức nói, hắn may mắn hơn đối phương, những lời này nói không hề sai.

Trên đường đi tới quân đoàn Vinh Diệu, Lãnh Phong liên hệ với An Thích.

An Thích nhìn thấy Lãnh Phong, kích động tới mức mà cái ly trong tay rơi xuống đất.

“Qủa nhiên cậu không chết.”

Lãnh Phong gật đầu, hiện giờ không phải là lúc ôn chuyển, hắn nói thẳng vào chủ đề: “Bên ngài có thể điều một quân đội tới đây không? Dùng tốc độ nhanh nhất đi qua thông đạo kia chắc là sẽ kịp.”

An Thích nhíu mày: “Cậu muốn tôi phái binh chị viện sao? Cậu phải suy nghĩ rõ ràng, việc này không đơn giản như vậy.”

Lãnh Phong lắc đầu: “Không phải chi viện, chỉ cần phụ trách đưa An Tức và Lãnh Tố cùng trở về là được.”

Loại thời điểm quan trọng này lại đột nhiên xuất hiện một quân đội không biết, chỉ sợ thần kinh của quân đội đế quốc vừa mới thả lỏng một chút lại muốn căng thẳng lên.

An Thích giật mình: “Tìm được bọn họ?”

Lãnh phong giải thích đơn giản những chuyện xảy ra gần đây, An Thích lập tức đồng ý phái binh tới đây.

Sau khi nói xong chuyện chính, An Thích nhìn Lãnh Phong vẻ mặt phức tạp: “Không nghĩ tới em rể tương lai cuối cùng lại thành thông gia.”

Lãnh Phong nghiêm mặt: “Tôi rất vừa lòng với thân phận thông gia này.”

Sau đó hắn lại liên hệ với Y Thiết, đối phương nhìn thấy hắn liền rất sửng sốt, nhưng lời hắn nói lại nói gì nghe nấy, hiển nhiên An Tức đã dặn dò hắn trước.

Hứa Yến thấy kỳ lạ: “An Tức dễ dàng giao ra quân đoàn của hắn như vậy sao?” còn tưởng rằng người nọ đạt được tâm nguyện sẽ nhanh chóng chạy lấy người.

“Vì những người đó là hài tử hắn nhận nuôi,” An Nhiên giải thích với Hứa Yến: “Lấy an toàn của bọn họ trao đổi, để quân đoàn dị nhân hỗ trợ tác chiến.”

Hứa Yến trầm mặc hồi lâu, thở dài.

An Tức mang thù hận hơn hai mươi năm, lại gửi gắm thật lòng với những đứa trẻ xa lạ. Vừa muốn giết người vừa cứu người khắp nơi, có thể thật sự làm được như vậy sao?

Lãnh Phong: “Đây là tâm nguyện của vị linh mục kia, hắn vẫn luôn không thể thoát khỏi ảnh hưởng của người kia.”

An Nhiên trở về, quân đoàn Vinh Diệu vui mừng như ăn tết, một đám người lớn khóc đến đỏ mắt, khiến cho Hứa Yến cười sốc hông rất nhiều lần.

Một người bị ném xuống Quất Tử khóc lóc lao tới: “Lão đại, rốt cuộc ngài cũng đã trở lại!”

Nhào tới được nửa đường liền bị Hứa Yến đè lại đỉnh đầu: “Khóc thì khóc, nhào tới thì khỏi đi.”

Quất Tử thút tha thút thít lấy ra một ống tiêm rất to giơ về phía Hứa Yến: “Muốn bị tiêm không?”

An Nhiên bất đắc dĩ cùng Lãnh Phong bàn bạc kế hoạch tác chiến.

Hứa Yến vừa quay đầu, An Nhiên đã đi rồi, lập tức tung ta tung tăng mà đi theo, ôm lấy bả vai của An Nhiên, như anh em tốt đi vào phòng họp, trong miệng còn luôn nhắc mãi: “An Tiểu Cay, anh vậy mà mặc kệ em, có phải anh không yêu em nữa không?”

An Nhiên vỗ vỗ tay hắn: “Đừng ầm ĩ, buổi tối cho em ăn kẹo.”

Ánh mắt Hứa Yến sáng lên, đột nhiên thực chờ mong buổi tối tới.

Sau khi bàn bạc xong, Lãnh Phong kết hợp với Hứa Yến cùng với quân đoàn dị nhân tạo thành đội đặc chiến tiên phong, bọn họ có hiểu biết nhất định với trùng tộc, hơn nữa sức mạnh lớn cũng có thể áp chế trùng tộc.

Để quân đoàn đế quốc phụ trách sóng oanh tạc vòng đầu, sau đó đội đặc chiến sẽ tiến hành càn quét phần còn lại, rồi để quân đoàn đế quốc  giải quyết tốt hậu quả, một lưu trình như vậy hiệu quả liền lộ rõ.

Kim Hi nhàn không có việc gì làm mỗi ngày hỏi Hứa Yến một ít tư liệu sống ở chiến trường, sau khi biên tập liền phát lên trên mạng, dần dần cũng nổi tiếng trên mạng.

Sau khi quân đội nhìn thấy, vì ổn định dân tâm, cũng bắt đầu đăng một ít video trên chiến trường, so với những cái của Kim Hi càng thêm toàn diện hơn.

Dẫn dà, cư nhân mạng thích nhất ngồi xổm dưới tài khoản quân đội để chờ tin chiến trường hôm nay.

“Việc làm ăn” bị đoạt, Kim Hi liền quay đầu chuyên viết chiến tích của Quân Đoàn Vinh Diệu.

Buổi tối hôm nay, Hứa Yến đem những tư liệu mình thu thập được gửi cho Kim Hi, bị An Nhiên đi tới thấy được.

“Tụi em liên hệ mỗi ngày sao?”

“Không khác mấy đi.” Ngày nào cũng hỏi tư liệu thật khó chịu. Trả lời xong, Hứa Yến đột nhiên nhớ lại, cười trêu chọc: “Haiz, có phải bình dấm chua nhà ai đổ phải không? Sao lại ngửi thấy mùi chua ở đâu?”

An Nhiên nhìn thoáng qua màn hình ảo của hắn, lại nhìn tới những số liệu gửi cho Kim Hi, bàn tay vung lên, làm thu thập viên của quân đoàn kết nối với Kim Hi.

Sau hôm nay, Kim Hi trở thành điều phối viên thông tin bên ngoài của quân đoàn Vinh Diệu.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Hứa Yến cảm giác trên người chỗ nào cũng hơi đau, hắn cúi đầu nhìn, hoắc, trên người thật nhiều điểm đỏ! Trên cổ, trước ngực, trên canh tay, đến cả bên trong đùi cũng có!

“An Nhiên, mau nhìn giúp em! Em bị con sâu gì cắn sao?”

An Nhiên xoa xoa tóc ngồi dậy, nhìn thoáng qua, vén chăn lên xuống giường, khom lưng nhặt quần áo trên mặt đất lên ném vào trong sọt, từ trong tủ lấy ra một cái áo sơ mi mới mặc vào, đi tới quầy bar rót một ly cà phê.

Không đúng, hôm nay vợ rất lạnh nhạt, Hứa Yến uất ức cọ qua, từ phía sau ôm lấy hắn: “Anh không quan tâm em.”

An Nhiên uống mấy hớp cà phê, liếm liếm khóe miệng: “Nút lên vị không tồi.”

Hứa Yến nhớ lại, kinh ngạc, nhìn kỹ những điểm đỏ trên người, càng nhìn càng giống giấu hôn, lập tức dở khóc dở cười. Đoạt lấy cà phê trong tay An Nhiên để qua một bên, chuyển người tới trước mặt mình, Hứa Yến cười trêu trọc: “Anh tạo dâu tây cả người em là sợ em bị cướp đi sao? Thích em như vậy sao?”

An Nhiên cười nhạt, nâng cằm hắn lên thò lại gần: “Như vậy mới có thể lúc nào cũng nhắc nhở em, em thuộc về ai.”

“Nếu anh cho em một nụ hôn ngọt ngào, em có thể nhớ mình thuộc về ai.”

Lúc hai người sắp hôn, trên giường đột nhiên truyền tới động tĩnh, động tác của bọn họ cứng đờ, quay đầu nhìn lại, không biết Trứng Non đã tỉnh từ bao giờ, một quả trứng ngoan ngoãn đứng ở đuôi giường.

Hứa Yến cúi đầu nhìn, trên người hắn chỉ mặc một cái quần lót, An Nhiên thì tốt hơn hắn một chút, nhiều thêm một chiếc áo sơ mi.

Trước mặt tiểu bảo bảo còn chưa phá vỏ thật sự không thể tiếp tục chuyện vừa rồi.

Hai người tự nhiên tách ra, An Nhiên tiếp tục uống cà phê, Hứa Yến đi qua ôm trứng lên đi phòng tắm.

“Đi, hôm nay cùng ba ba đi giết sâu.”

Sau khi quân đoàn dị nhân chính thức gia nhập, quân đoàn đế quốc giống như có thần trợ giúp, sau khi phối hợp với nhau, tốc độ tác chiến nhanh thêm.

Hứa Yến làm nhân viên chiến đấu, mỗi ngày trở về chuyện muốn làm nhất chính là tìm một chỗ nằm xuống, quân công dần dần tăng lên, nhưng thời gian ở cùng với vợ cũng càng ngày càng ít.

Rõ ràng mỗi ngày đều ngủ chung, nhưng lại không thể nói được mấy câu, hu hu hu….

Hôm nay trở lại phòng nghỉ, vừa vặn là thời gian An Nhiên thay phiên nghỉ ngơi, Hứa Yến nhìn thấy hắn liền hu hu hu nhào tới.

An Nhiên ghét bỏ mà đẩy hắn ra: “Thật hôi, đi tắm trước.”

Hứa Yến ngửi ngửi mùi trên người mình, thiếu chút nữa ói ra, cũng không kiên trì, nhưng cũng lười đi tắm, trực tiếp nằm trên mặt đất: “Cho em nằm một lát, không có sức tắm rửa.”

An Nhiên nén cười, chân đạp trên người hắn đẩy đẩy: “Mau đi.”

Hứa Yến theo lực đạo trở mình: “Đợi chút đi ~”

Đột nhiên dưới bụng Hứa Yến truyền tới tiếng răng rắc, Hứa Yến và An Nhiên đồng thời cứng đờ, lông tơ toàn thân Hứa Yến đều dựng lên, tay chân cùng sử dụng mà ngồi dậy, An Nhiên cũng ngồi xổm trước mặt hắn.

Hứa Yến khẩn trương nuốt nước miếng, tay run rẩy từ trong ngực móc Trứng Non ra, quả nhiên nhìn thấy một cái khe nhỏ ở phía trên.

Hứa Yến thiếu chút nữa khóc ra: “An An An An….. An Nhiên, em em em em….. em đè bảo bảo, vụn rồi!”

An Nhiên nắm lấy tay hắn, cho hắn một ánh mắt trấn an, hai người ngồi sát vai nhau, đôi mắt không chớp mà nhìn chằm chằm trứng.

Lại răng rắc một tiếng, tay Hứa Yến run run, cái khe kia lại dài ra.

Cho tới khi vết nứt vòng quanh vỏ trứng, dần dần bên trong lộ ra ánh sáng, mà trứng cũng càng ngày càng nặng.

Hứa Yến kích động đến mức tim nhảy tới cổ họng, không biết nên khóc hay nên cười: “Vợ, Trứng Non nặng như vậy, có phải quá cường tráng hay không?”

An Nhiên nói qua tiểu bảo bảo sinh ra sẽ to như sư tử thành niên, nhưng trọng lượng hiện tại, làm hắn sắp chịu không nổi, nơi nào giống với sư tử, giống với voi nhiều hơn đi.

Chẳng lẽ là dinh dưỡng quá đầy đủ, thành em bé to xác sao?

An Nhiên cười đỡ lấy tay hắn, kỳ thật có thể để Trứng Non trên mặt đất, nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của Hứa Yến, hắn nghĩ lại vẫn là không nói.

“Cường tráng không tốt sao?”

Hứa Yến không tự hỏi, thuận miệng trả lời một câu: “Đương nhiên dáng vẻ nhỏ nhỏ đáng yêu hơn, còn có thể bỏ vào trong túi lúc nào cũng có thể mang theo.”

Ánh sáng chói mắt dần dần thu vào trong vỏ trứng, trọng lượng khó có thể thừa nhận cũng biến mất.

Hứa Yến choáng váng: “…. An Nhiên, nó, nó lại không muốn ra sao?”

An Nhiên cũng là lần đầu tiên ấp trứng, cũng không thực hiểu biết tình huống này.

Lúc Hứa Yến chuẩn bị ôm nó đi tìm Quất Tử, trên vỏ trứng có một cái móng nho nhỏ được chọc ra.

Hai vị ba ba mới đều mềm lòng, thò tay muốn chạm vào cái móng vuốt nhỏ kia.

Còn chưa chạm vào, móng vuốt nhỏ liền thu trở về, trên vỏ trứng để lại một lỗ tròn nhỏ.

Lại pi một tiếng, lỗ nhỏ bên cạnh lại chọc ra một cái móng nhỏ.

Bọn họ ai cũng không dám nói chuyện, sợ tiểu bảo bối bị dọa lại không dám ra.

Đột nhiên truyền tới tiếng đập cửa, móng nhỏ lại rụt trở về, hai người giật mình, lập tức mở cửa, khi nhìn thấy Lãnh Phong lập tức ra dấu im lặng.

Lãnh Phong nhìn vào bên trong, không bình tĩnh.

Một lát sau, Lãnh Phong ngồi khoanh chân bên cạnh nhìn chằm chằm trứng non, tư thế và vẻ mặt kia, giống một hộ pháp.

Móng nhỏ không chọc một lát, tâm tình ba người liền run theo.

Hứa Yến thấy Lãnh Phong nhìn nghiêm túc như vậy, nhỏ giọng hỏi: “Lão cha, sao cha lại kích động như vậy? Không phải đã xem qua rồi sao?”

Vẻ mặt Lãnh Phong nghiêm túc: “Lúc con sinh ra không phải trứng.”

Hứa Yến: “…..” đừng cho là con không thấy dáng vẻ tiếc hận kia của cha.

Lãnh Phong vuốt cằm: “Nhưng cha nghe nói hài tử nhà họ An lúc sinh ra rất lớn, còn có ánh sáng kì lạ, nhưng sao tới Trứng Non lại hơi không giống?”

An Nhiên như suy tư liếc mắt nhìn Hứa Yến: “…..” Chắc là vì có liên quan tới câu nói của người nào đó.

Móng vuốt nhỏ mỗi lần chọc xong đều phải chờ một lát, hình như là mệt mỏi, chọc được nửa vòng, thiết bị cá nhân của Lãnh Phong đột nhiên vang lên, hắn ra tay như điện, chuẩn bị ấn tắt, khi nhìn thấy là Hứa Tâm liền ấn nhận.

“Phong, anh…..”

“Suỵt….” ba người đồng thời làm dấu im lặng.

Hứa Tâm theo tay bọn họ nhìn qua, mở to mắt.

Sau đó lại nhiều thêm một vị ba ba vây xem.

Chờ tới khi móng vuốt nhỏ chọc xong một vòng, bồn người đều nhịn không được nuốt nước miếng.

Vỏ trứng đột nhiên buông lỏng, bị đẩy lên, tiếp theo chỉ nhìn thấy một con mèo trắng nhỏ mở to mắt ướt dầm dề nhìn về phía họ, hai cái cân trước bám lấy vỏ trứng, ngồi xổm trong vỏ trứng, nhìn Hứa Yến lại nhìn An Nhiên, ngoan ngoãn mà kêu một tiếng.

“Meo?”

Thật…. Thật đáng yêu! Hứa Yến cảm thấy cuộc sống rất viên mãn.

Trứng Non cử động mệt mỏi, nhìn hai ba ba nhẹ nhàng kêu.

Hứa Yên vui tới mức linh hồn muốn thoát ra ngoài, nhưng thật ra An Nhiên nghe hiểu bảo bảo nói, giúp nó lấy vỏ trứng xuống.

Trứng Non nhào về phía trước, ngã vào lòng bàn tay Hứa Yến, hai cái chân trước ôm lấy ngón tay Hứa Yến, đem thân thể thoát khỏi vỏ trứng.

Hứa Yến rốt cuộc lấy lại tinh thần, dùng mặt ra sức cọ Trứng Non, nhưng lại cọ trứng non ngã trái ngã phải, thiếu chút nữa là lăn xuống mặt đất.

“Bảo bảo! Tôi có bảo bảo! Hu hu hu….”

“Mẽ…. Mẽ! Meoooo…..”

An Nhiên liếc mắt nhìn hai vị ba ba, ba người đồng thời cười.

Sau hôm nay, trên đời này lại có thêm một người nô lệ của hài tử.

Một tháng sau thế công của trùng tộc yếu dần, Trịnh Hoằng Đức tuyên bố văn kiện, xuất động toàn bộ học sinh trường quân đội, từng nhóm chi viện cho các chiến trường, thứ nhất vì bổ sung nhân viên chiến đấu nơi tiền tuyến, giảm bớt áp lực cho nhân viên, thứ hai tình huống trên chiến trường đã rõ ràng, tình huống đột nhiên xảy ra cũng ít, dưới tình huống đảm bảo có thể cho học sinh ra chiến trường học tập.

Triệu Việt và Kim Trạch được phân tới quân đoàn Vinh Diệu, phụ trách thu thập tin tức.

Bị Kim Hi tàn phá một tháng nhân viên thu thập tin tức lập tức ném tay nải này cho người dễ nói chuyện Triệu Việt.

Lần đầu tiên liên hệ video, Triệu Việt: “Muốn những tư liệu sống, tôi phối hợp với cậu.”

Kim Hi nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên đỏ mặt: “Triệu Việt, thì ra cậu lớn lên cũng rất tuấn tú.”

Triệu Việt: “….”

Nửa năm sau, sóng trùng cơ bản cũng lùi lại, lần này phải kéo lâu như vậy còn có một nguyên nhân, bọn họ phá luôn những sào huyệt trùng tộc ở dưới đáy biển.

Lúc trước sóng trùng không ngừng, ngoại trừ năng lực sinh sản của sâu nhanh, chủ yếu là do đại bản doanh dưới đáy biển vẫn không được xử lý, mà lần này sau khi xử lý toàn bộ, cho dù năng lực sinh sản của sâu nhanh, cũng phải mất một thời gian dài mới làm nên được trò trống.

Cả người Hứa Yến đầy sát khí từ chiến trường trở về, những chiến sĩ đi ngang qua hắn cũng sẽ đứng lại chào hắn, trải qua nửa năm chiến tranh, khí thế trên người hắn càng mạnh, đặc biệt là lúc vừa rời khỏi chiến trường, tuỳ tiện liếc một cái cũng khiến người ta sợ khiếp vía.

“Hứa đại tá, hôm nay ngài lại mang mèo con theo sao.”

Trong túi áo Hứa Yến có một con mèo con đang ngồi xổm, chỉ lộ cái đầu lông ra bên ngoài, hai cái chân trước ngoan ngoãn mà bám lấy bên cạnh túi, đôi mắt ướt át chớp liên tục, lông mi dài thẳng nhấp nháy nhấp nháy, trái ngược hoàn toàn với một thân sát khí của Hứa Yến.

Đa số người trong quân đoàn đều biết, vị này là đại hồng nhân trước mặt trưởng quan, đây là sủng vật của Hứa đại tá thăng chức thần tốc, mỗi ngày đều bỏ trong túi, đi tới đâu cũng mang theo, nửa năm, cũng chỉ lớn lên một tí xíu, nhìn giống như là loài không lớn lên.

Mọi người trong quân đoàn tỏ vẻ: hu hu hu….. tôi cũng muốn nuôi một con!

Hứa Yến sờ sờ đầu Trứng Non, Trứng Non ngoan ngoãn ngẩng đầu: “Meoooo….”

Nghe được khiến người ta muốn mềm.

Tâm tình Hứa Yến hơi hơi phức tạp.

Cũng giống như những người khác, hắn cảm thấy con trai nhà mình quá quá đáng yêu! Quả thực là người đáng yêu thứ hai! —— An Nhiên là thứ nhất.

Ban đầu cho rằng là như vậy, nhưng ngày đó, hắn ỏ trên chiến trường bị một đàn trùng tộc cao đẳng bao vây, hắn đột nhiên nghe được tiếng rít gào, ngay sau đó bên cạnh hắn có một con thú lớn lông trắng như nhung cao hai mét, lớn lên còn hơi quen mắt.

Chân trước thú lớn đập mạnh trên đất, một tia chớp trong nháy mắt bay ra ngoài liền nướng một đàn công trùng xung quanh thành ngoài giòn trong mềm, ngửi mùi khiến Hứa Yến thấy đói bụng.

Sau đó thú lớn nhìn về phía hắn, đột nhiên nhào tới, Hứa Yến theo bản năng lui ra sau, giơ tay đỡ.

Thú lớn tới trước mặt hắn đột nhiên biến thành tiểu đáng yêu, ôm lấy ngón tay hắn, meo meo kêu bán manh.

Hắn sợ tới mức ngày đó không biết trở về như thế nào, lôi kéo An Nhiên đi tìm Quất Tử, kêu hắn xem cho con trai xem có chỗ nào không đúng không, lại bị Quất Tử vô tình cười nhạo một phen.

“Quân chủ trời sinh đã có thần lực, đừng nói hạ gục mấy con công trùng trong nháy mắt, cho dù giết chết trùng vương cũng như một bữa ăn sáng.”

Sau ngày đó, mỗi khi Trứng Non kêu meo meo ngọt ngào, bên tai Hứa Yến sẽ vang lên tiếng rít gào.

Tuy rằng con trai không đáng yêu, nhưng dáng vẻ một thân lông kia thật mềm mại.

Đêm khuya, hôm nay An Nhiên và Hứa Yến đều không trực ban, sau khi dỗ Trứng Non ngủ xong, Hứa Yến nằm trên giường lăn qua lộn lại chiên cá mặn.

Lúc xoay người lần nữa thì bị An Nhiên giữ lại.

“Làm sao vậy, thừa thể lực sao? Có muốn anh giúp em tiêu hao thể lực hay không?”

Hứa Yến nhìn đáy mắt An Nhiên mang ý cười xấu xa, thật là yêu muốn chết dáng vẻ hắn như vậy.

Ôm người vào trong ngực, hôn hôn đỉnh đầu hắn, một đôi tai mèo liền nhảy ra, hắn duỗi tay nhéo nhéo, cảm xúc thực mềm!

“An Tiểu Cay, em còn chưa nhìn thấy hình thú chân chính của anh, khi nào biến cho em xem được không?”

An Nhiên cứng đờ, thu lỗ tai của mình về: “Vì sao đột nhiên nhắc tới chuyện này?”

“Con trai em cũng đã nhìn thấy, nhưng vẫn chưa nhìn thấy của anh, nên không cam lòng.” Lông An Nhiên thoải mái như vậy, nếu biến lớn lên sẽ rất nhiều lông, nghĩ tới cả người có thể chui vào đám lông đó, đắm chìm trong thế giới lông xù, Hứa Yến liền hưng phấn không ngủ được.

An Nhiên cũng không phải cố tình giấu diếm, chỉ là vẫn không có cơ hội lộ hình thú, nhưng sau khi con trai bại lộ nhìn thái độ của Hứa Yến, hắn thật sự muốn lảng tránh chuyện này.

Hứa Yến thích bé đáng yêu lồng xù xù, yêu thích rất rõ ràng, trước giờ hắn cũng không hề che giấu, nếu để hắn phát hiện hình thú của mình, nhất định sẽ phá hư hình tượng của mình trong lòng hắn, nghiêm trọng hơn không chừng sẽ ảnh hưởng tới tình cảm phu phu bọn họ.

An Nhiên luôn tự hỏi mãi, quyết định từ chối.

“Hiện giờ không thích hợp, chờ, sau này rồi nói sau.” Có thể kéo dài tới lúc nào thì kéo tới lúc đó.

Hứa Yến rất uể oải, vì muốn bù lại, muốn An Nhiên vài lần mới tiêu hao một ít thể lực, chép chép miệng, thoả mãn mà ôm người ngủ.

An Nhiên đáng thương vì muốn duy trì hình tượng hoàn mĩ của mình, chỉ có thể dùng thân thể bồi thường.

Một năm sau, chiến tranh các nơi hoàn toàn kết thúc, chào mừng xây dựng lớn trước nay chưa từng có, khi chiến tranh kết thúc quân đoàn dị nhân dưới sự giám sát của Lãnh Phong trở về dị nhân quốc, mà nhóm An Nhiên cũng không nhàn rỗi, không tốn bao nhiêu thời gian liền tóm được toàn bộ thân tín của Bắc Tố, bọn họ đều bị bắt vì lý do truyền bá quân tình giả.

Trở lại nhà ở Đế Đô Tinh, Hứa Yến mới biết được thì ra An Nhiên giàu như vậy, hoa viên biệt thự lớn, hậu hoa viên có thể so với ruộng hoa nhà hắn, lại đặt ở nơi tấc đất tấc vàng ở Đế Đô Tinh, vậy cũng không biết muốn bao nhiêu tiền, Hứa Yến không muốn tính, nhiều số lẻ như vậy tính không hết.

Thanh nhàn mấy ngày, Lãnh Phong và Hứa Tâm cũng tới, cũng mang tin tức từ dị nhân quốc về.

Một năm trước, Lãnh Tố và An Tức bị đưa về dị nhân quốc, vụ án năm đó đã được tuyên án vào khoảng thời gian trước, Lãnh Tố bị phán tội mưu sát, tội gây nguy hiểm cho an toàn quốc gia bị phán tù chung thân, mà tội mưu sát của An Tức cũng thành lập, chỉ là bởi vì lúc ấy hắn rơi vào trạng thái vô ý thức, nên bị phạt năm năm.

Cứ như vậy đem hành vi phạm tội của nhà họ Lãnh năm đó chiếu cáo thiên hạ, An Tức tàn sát người nhà họ Lãnh là sự thật, nhưng bởi vì nguyên nhân trong đó đã được công bố ra ngoài ánh sáng, dân chúng cũng thấu hiểu và đồng cảm với hắn.

“Hắn nơi nào thì cần thấu hiểu và đồng tình.” Hứa Yến vuốt mèo nhỏ nhà mình, cười nhạo một tiếng: “Hắn chịu ngoan ngoãn trở về, chẳng qua là muốn nhìn thấy hành vi của Lãnh Tố bị đưa ra ngoài ánh sáng và dáng vẻ tuyệt vọng của lão mà thôi.”

Lãnh Phong đoạt lấy mèo nhỏ trong tay con trai, cũng không phủ nhận hoàn toàn: “Hôm nay bệ hạ liên hệ với cha, nói Lãnh Tố tự sát trong tù.”

Ánh mắt An Nhiên hơi nheo lại: “Tự sát? Thật sự là tự sát sao?”

Hứa Tâm chơi với mèo nhỏ, thuận miệng nói: “Nhìn có vẻ là tự sát.”

Hứa Yến và An Nhiên liếc mắt nhìn nhau: “An Tức đâu?”

“Hắn mất tích.” Lãnh Phong nhéo đệm thịt của mèo nhỏ: “Cùng ngày với ngày Lãnh Tố tự sát.”

“Cũng biết hắn sẽ không ngoan ngoãn nghe lời.”

Trong mắt Hứa Tâm có thêm vài phần lo lắng: “Chỉ sợ thân thể hắn…..”

“Ba ba, ba lo lắng cho hắn làm gì, hắn là loại người có đánh như thế nào cũng không chết, có thể có chuyện gì.” Hứa Yến vỗ vỗ bờ vai của hắn, đứng dậy đi vào phòng bếp: “Hôm nay người một nhà đều ở đây, con tự mình xuống bếp làm đồ ăn.”

Trù nghệ của hắn thật không giám khen, vì để cả nhà có thể nuốt đồ ăn xuống, An Nhiên đi qua theo.

“An Nhiên anh muốn tới giúp em sao? Anh quả nhiên là yêu em, tới pi một cái.”

An Nhiên cuốn cổ tay áo sơ mi lên, giơ tay đẩy cái miệng đang chu ra của hắn: “Các ba ba đang ở đây, đừng nghịch.”

Hứa Yến thò tay muốn An Nhiên cuốn giúp hắn: “Bọn họ ở thì sao? Còn không cho hôn, chẳng lẽ bọn họ không hôn sao?”

An Nhiên nghiêm mặt vỗ vỗ hắn, xoay người đi rửa rau.

Mới vừa mở nước ra, Hứa Yến liền cọ tới đây, rầm rì làm nũng đòi hôn hôn.

“Chỉ hôn một cái thôi, chỉ một cái, nếu không em không có sức nấu cơm.”

An Nhiên thật sự không chịu nổi sự đeo bám của hắn, nghiêng đầu nhanh chóng hôn lên mặt hắn một cái: “Được rồi, đi nấu cơm.”

Hứa Yến tới gần hơn: “Không được, vừa rồi quá nhanh, hôn lại cái nữa.”

“Không có.”

“Lại thêm một cái nữa nha.”

“Không có.”

“An Nhiên ~~ An Tiểu Cay ~~~ An ca ca ~~~~”

An Nhiên không thể nhịn được nữa, hôn lên môi Hứa Yến, hơi tách ra một ít, hai người có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, hắn nhỏ giọng nói: “Trước mắt nhịn, buổi tối lại….”

Các lão cha ngồi trong phòng khách nhìn thấy một màn này: “….”

Lãnh Phong che lại đôi mắt của Trứng Non, nhỏ giọng hỏi Hứa Tâm: “Có muốn ở cùng với Hứa Yến không?”

Lúc trước An Nhiên đã nói với bọn họ rất nhiều lần, muốn bọn họ tới đây ở chung.

Phiêu bạc nhiều năm như vậy, Hứa Tâm đã sớm mệt mỏi, nhưng nhìn thấy Hứa Yến và An Nhiên ở chung, hắn đột nhiên phát hiện, tất cả đã không trở về được.

“Khi hắn còn nhỏ chúng ta không ở bên cạnh hắn, hiền giờ người hắn cần nhất đã không phải là chúng ta.” Hứa Tâm cười khổ: “Làm ba ba, em vậy mà không có cơ hội xuất hiện trong cuộc sống của con trai, thật là thất bại.”

Thế nhưng A Yến có thể tìm được hạnh phúc ở chỗ An Nhiên, hắn cũng yên tâm.

Lãnh Phong đùa với mèo nhỏ, nhỏ giọng hỏi: “Tiếc nuối sao?”

Ánh mắt Hứa Tâm cô đơn: “Nói không tiếc nuối là giả.”

Lãnh Phong nắm lấy tay hắn đặt lên môi hôn một cái, ánh mắt nghiêm túc: “Vậy lại sinh thêm một đứa?”

Hứa Tâm: “….” Nói nửa ngày thì ra là muốn sinh đứa thứ hai, không khí đang ưu thương cũng bị phá hư.

Trên bàn cơm tối, mọi người khó có được một ngày vui vẻ, Trứng Non hình như nhận ra bầu không khí này, ăn được một nửa đột nhiên biến thành em bé béo trắng, nhưng khiến Hứa Yến cực kỳ kích động, ôm không muốn buông tay.

Lãnh Phong và Hứa Yến vì tranh hài tử mà thiếu chút nữa đánh nhau, khiến An Nhiên và Hứa Tâm dở khóc dở cười.

Một năm sau.

Chiều hôm nay, Hứa Yến đi ra khỏi văn phòng, trên đường gặp Trịnh Hoằng Đức tới quân bộ làm việc.

“Trịnh thượng tướng.”

“Là tiểu Hứa à.” Trình Hoằng Đức tươi cười đầy mặt chào hỏi hắn: “Mới vừa thăng thiếu tướng, đã quen với công việc hay chưa?”

Hứa Yến cười cười: “Cũng được, nếu có chỗ không được tôi sẽ hỏi vị kia nhà tôi là được.”

“Tiểu tử cậu, thật có phúc, lại cưới mất người tốt nhất của quân bộ!” Trịnh Hoằng Đức cười trêu ghẹo: “Hai cậu cũng đã già đầu rồi, khi nào thì muốn có con? Nên đến trung tâm đăng kí gen sớm một chút!”

Trong mắt người ngoài, hắn và An Nhiên đều là alpha, xem như là đồng tính yêu nhau, may mắn đầu năm nay quan niệm đã thoáng hơn, hai alpha kết hôn cũng không có gì, chỉ là lúc quyết định công khai, thật ra cũng gây xôn xao một phen, đề tài liên quan treo trên mạng thật lâu, tới bây giờ chỉ cần động một chút là lại bị đưa lên đầu đề.

Trong nhà đã có một tiểu ma vương nghịch ngợm, Hứa Yến cười cười: “Sắp rồi sắp rồi.”

Tầm mắt Trịnh Hoằng Đức chuyển tới mèo con trong ngực hắn: “Đây là con mèo cậu hay mang theo đi, một năm nay lớn lên không ít nha, sao trên mạng lại nói nó không lớn lên nhỉ?”

Hứa Yến cúi đầu nhìn An Nhiên nửa híp mắt, đã sắp ngủ, trong lòng nói con nhỏ hơn là con trai nha, cái này là vợ, đương nhiên không cùng kích thước.

“Đúng rồi, An thiếu tướng đâu? Tôi nghe thủ hạ người ta nói, hai tháng nay hắn ở nhà tĩnh dưỡng, có phải một năm trước thân thể bị thương hay không?”

“Không, không, hắn rất khoẻ mạnh.”

Mỗi ngày đểu mang theo con trai đi đuổi bướm, dạo chơi ruộng hoa, chạy trốn không thấy bóng, trước kia Hứa Yến chỉ cần tìm một con, hiện giờ muốn tìm hai con, còn đoạt đồ chơi và cá khô nhỏ với con trai, làm hại Trứng Non mỗi lần đều đi theo sau hắn kêu meo meo, thật là khiến người nghe thương tâm rơi lệ.

Mỗi khi Hứa Yến chuẩn bị nói, An Nhiên sẽ rất ngoan ngoãn, cọ cọ mặt hắn, kêu rất là ngọt, còn cho xoa bụng, công phu làm nũng là đứng đầu.

Vì thế Hứa Yến liền quên mất chuyện dạy giỗ, Trịnh Hoằng Đức sờ sở cằm: “Lại nói qua mấy tháng nữa lại là thời gian sinh hoạt của trùng tộc, hắn là đang chuẩn bị cho lần chiến đấu sau sao?”

Hứa Yến xoa xoa cái bụng tròn vo của An Nhiên, cười rất vui vẻ: “Không phải, hắn chỉ ở nhà chờ sinh.” Thai thứ hai.

Trịnh Hoằng Đức: “…????” Vừa rồi là ảo giác của mình sao?

Đang lúc hắn chuẩn bị hỏi rõ ràng, nơi xa liền vang lên tiếng bước chân dồn dập, vẻ mặt Triệu Việt sốt ruột đi tới trước mặt Hứa Yến.

“Báo cáo trưởng quan, phát hiện quân tình khẩn cấp!” Một năm nay, Triệu Việt tốt nghiệp, hiện giờ đi theo bên người Hứa Yến làm trợ lý thực tập cho hắn.

Hứa Yến nâng nâng cằm: “Đi xem.”

“Đi nhanh đi.” Trịnh Hoằng Đức vẫy vẫy tay: “Có rảnh thì tới chỗ tôi ngồi, lần trước cậu dạy tôi cắm hoa tôi đã học xong chờ cậu tới sửa tác phẩm đây.”

“Không, tôi sẽ tới cùng Nhiên Nhiên.” Hứa Yến cười chào tạm biệt với hắn, cùng Triệu Việt trở về văn phòng.

Triệu Việt: “Trạm 886 gần hành tinh Tiên Nữ phát hiện một đoàn tinh tặc, gần đây bị người khác loại bỏ, quân đội treo thưởng một ngàn vạn tinh tệ.”

Hứa Yến không có hứng thú gậy đầu: “Là việc này.” Hắn còn muốn quay về sớm một chút làm cá khô nhỏ cho vợ đây.

Triệu Việt mở thiết bị cá nhân, lấy ra dữ liệu liên quan: “Mấu chốt ở chỗ là nhóm người bứng đoàn tinh tặc, chỉ sợ cậu không xa lạ.”

Hứa Yến ngước mắt nhìn lại: “Hả? Sao lại là hắn?”

Hứa Yến mở thiết bị cá nhân gõ một dãy số phát ra ngoài, bên kia thật mau chấp nhận.

Hứa Yến nhìn người trên màn hình ảo, cười cười ý vị không rõ: “Y Thiết, không phải anh đã rửa tay chậu vàng sao? Sao lại đi làm thợ săn tiền thưởng vậy?”

Sau lần chiến tranh một năm trước, quân đoàn dị nhân do An Tức tạo thành được đưa về dị nhân quốc, Y Thiết cũng không ngoại lệ.

Y Thiết hút thuốc lá, ưu sầu thở dài: “Phải nuôi một đống hài tử, không làm việc không được.”

Vỗn dĩ hắn không cần phải ưu sầu vì tiền, An Tức dẫn hắn tới đế quốc kinh doanh, hầu như mỗi cái giáo đường đều là cứ điểm của bọn họ, hoạt động kinh doanh sở hữu ngoại trừ duy trì quân đoàn dị nhân còn dư lại không ít, một phần trong đó dùng để nhận nuôi cô nhi.

Nhưng xây dựng lớn một năm trước, hắn nhận được mệnh lệnh của An Tức, đem tất cả số tiền đó dùng vào xây dựng lại giáo đường, cần thiết phải bảo đảm cuộc sống của bọn nhỏ, vì thế Y Thiết liền thành kẻ hết tiền, của cái rắn chắc chia ra không còn dư thừa.

Y Thiết mắt sắc nhìn con mèo trong ngực hắn, lại nhìn cái bụng tròn tròn kia, theo bản năng mà bóp tắt thuốc, sống lưng thẳng không ít: “Đây là thai thứ hai của điện hạ nhỉ?”

Hứa Yến xoa mèo, cười xấu xa: “Đúng vậy, đã chuẩn bị bao lì xì tốt chưa?”

Y Thiết xanh mặt mà gửi một bao lớn qua, sợ nói gì thêm Hứa Yến lại muốn tìm hắn đòi bao lì xì, hận không thể lập tức tắt máy.

“Đúng rồi, An Tức đâu?”

Ánh mắt Y Thiết thay đổi: “Sau lần đó, hắn không liên hệ với tôi nữa.”

Trong một giáo đường ở tinh cầu xa xôi, trên đám cỏ có rất nhiều đứa trẻ đang vui đùa, một hài tử lui ra sau bị vướng hòn đá té ngã, một nam nhân mặc quần áo linh mục đi tới nâng hắn dậy, nhẹ nhàng phủi đi tro bụi trên người hắn.

“Không cần chạy, rất nguy hiểm nha.”

“Vâng, giáo chủ ba ba!” thanh âm hài tử trong sáng mà đồng ý, sau đó chạy về bên người bạn nhỏ.

Nam nhân ôn nhu mà cười cười, lúc đứng lên thân thể đột nhiên hơi dừng lại, che miệng họ khan vài tiếng, chờ một trận ho qua đi, trong lòng bàn tay tất cả đều là máu.

Hắn dường như không có việc gì mà lấy khăn tay ra lau vết máu, nở nụ cười: “Mau, chờ ba.”

Hậu viện nhà họ An, An Nhiên nhàn nhã ngồi trên cỏ, hưởng thụ Hứa Yến đút đồ ăn cho.

Hứa Yến lột xong một quả nho liền đút vào trong miệng hắn, thò lại gần liếm đi nước nho dính trên miệng hắn.

“Anh nói An Tức bệnh nặng sao?”

An Nhiên lười biếng gật đầu: “ Quân chủ vào kì phối ngẫu không thể rời khỏi sự giúp đỡ của người nhà họ Lãnh được, nhưng hắn không có, hơn nữa nhiều năm như vậy hắn dùng thân thể của mình để thử nghiệm thuốc, đã nghiêm trọng tới mức không thể hóa thành hình thú.”

Hứa Yến nhớ tới ngày đó, chuyện hắn cùng Lãnh Tố quyết đấu, nếu An Tức đã lợi hại có thể tàn sát toàn bộ người nhà họ Lãnh, vậy vì sao ngày đó chỉ đánh một mình Lãnh Tố mà phải cố hết sức như vậy?

“Nói hắn dùng ý chí để duy trì sinh mệnh cũng không sai.”

“Vậy anh nói hắn sẽ tới nơi nào?”

An Nhiên nhìn con trai đang bắt bướm vui sướng ở cách đó không xa, từ từ nói: “Tới cuối sinh mạng, chắc là hắn sẽ đi làm chuyện mà hắn muốn làm nhất, buông thù hận, thật sự hưởng thụ trong đó.”

Hứa Yến thấy tâm tình của hắn bị ảnh hưởng, lập tức nói sang chuyện khác: “Không nói tới hắn, gần đây Quất Tử đi đâu?”

Nói tới hắn, tâm tình An Nhiên quả nhiên nhẹ nhàng không ít: “Hắn nói trong quân đội quá buồn, thừa dịp khoảng thời gian này nhàn rỗi, kêu A Bố dẫn hắn đi du lịch tinh tế.”

“Hai tên gia hỏa này thật là thoải mái, em cũng muốn đi du lịch.”

“Muốn đi sao?”

Hứa Yến sờ sờ bụng An Nhiên: “Chờ nhị bảo ra đời xong rồi lại nói sau.”

“Gần đây Kim Hi không có thường xuyên liên hệ với em chứ?”

“Trong lúc này sao lại nhắc tới hắn?”

“Tùy tiện hỏi thôi.”

Hứa Yến hôn một cái lên trán hắn, cười mắng một câu: “Anh là lọ giấm chua lâu năm, Kim Hi đang cùng thân thiết nóng bỏng với Triệu Việt, lúc nào rảnh mà tìm em.”

“Em có mất mát không?”

“Vì sao em lại mất mát? Em có anh nha.”

“Em mất mát.”

“Em không có.”

…….

Đầu mùa xuân sau buổi trưa, phu phu hai người dựa vào nhau nói nhỏ, hài tử nghịch ngợm chạy trong bụi hoa, giá vẽ để một bên còn có một bức tranh chưa vẽ xong.

Ngày sáng sủa, biển hoa toàn là màu sắc tươi sáng, cùng với trong biển hoa có hai thân ảnh nhỏ đang chạy.

—- Sau khi có các người, thế giới của em không hề chỉ còn lại màu đen và màu đỏ tươi.

Hoàn.

2 Trả lời “Chương 76 (hoàn)

  1. Tác giả kinh khủng thiệt. Cữ nghĩ nó Ko logic rồi nhân vật bị ngu. Ai ngờ ém tới tận chương cuối mới giải thích. Trâu bò

Leave a Reply