Chương 21

An Nhiên thấy hắn không có ý dừng lại, tay liền dùng sức đẩy: “Yến!”

Hứa Yến như là mới phản ứng lại, tầm mắt nhìn chăm chú vào An Nhiên, đầu lưỡi liếm qua đôi môi, chưa đã thèm. Răng nanh bén nhọn chợt lóe lên, mau chóng khôi phục lại dáng vẻ thường ngày.

Trong chớp mắt, đồng tử của hắn cũng khôi phục, vẻ mặt vồ mồi kia cũng biến trở về vẻ mặt không đàng hoàng ngày thường.

Hứa Yến nhìn đôi môi đối phương bị mình hôn đến ửng hồng, trái lại còn lên án: “Này, đây là nụ hôn đầu tiên của bổn đại gia, trước khi hôn có thể nói trước một tiếng được hay không?”

An Nhiên nhìn những thay đổi của hắn, thân thể còn hơi mệt, hắn dựa vào đầu giường, thanh âm cũng đã bình tĩnh: “Có gì đặc biệt đâu, ai cũng là nụ hôn đầu tiên cả thôi?”

Hứa Yến nghẹn lời, nghĩ nghĩ, vẫn muốn lấy lại công lý cho nụ hôn đầu tiên của mình: “Nhưng tôi là omega, nụ hôn đầu tiên càng quý giá”.

An Nhiên ủ rủ: “Một trăm triệu đủ không? Không đủ thì hai trăm triệu”.

Trong một giây Hứa Yến liền đổi thành nụ cười buôn bán, đưa thiết bị cá nhân của mình tới trước mặt hắn: “Ông chủ, anh thanh toán liền luôn nha~”

Hôn một cái, thanh toán hai trăm triệu, An Nhiên nhìn số dư, lần đầu tiên cảm thấy mình thật nghèo.

So với chữa bệnh, hắn càng phải nhanh chóng kiếm tiền.

Bán thân kiếm tiền cơm cho con trai mèo nhà mình, Hứa Yến đếm số dư, cảm thấy cách những ngày Hương Hương ở nhà không xa.

Giao dịch “tiền, sắc” đã kết thúc, ánh mắt Hứa Yến nhìn qua, đôi mắt hẹp dài toàn là trêu tức: “Vì sao đột nhiên lại hôn tôi? Có phải anh đã sớm thèm muốn thân thể của tôi rồi phải không?”

An Nhiên mím môi: “Tin tức tố trong thể dịch so với trong không khí càng cao”.

Hứa Yến sờ sờ cằm, như suy tư cái gì: “Vậy anh liếm mồ hôi trên người tôi cũng như vậy phải không?”

Mặt An Nhiên tối sầm: “Tôi không cần”.

“Tin tức tố của tôi không phải là thuốc của anh hay sao?” Hứa Yến chớp mắt vô tội: “Mồ hôi của tôi không cần tiền, tùy anh liếm”.

An Nhiên xoay người nằm xuống, kéo chăn che đầu, từ chối nói chuyện về vấn đề này.

Đáy mắt Hứa Yến có vài phần ý cười, duỗi tay xoa xoa đầu hắn: “Ngủ đi, tới khi ăn cơm chiều tôi sẽ kêu anh”.

Sau đó mang theo hai trăm triệu hắn mới kiếm được, ngâm nga khúc hát rời đi.

Nghe được tiếng đóng cửa, An Nhiên mở mắt ra, lấy thiết bị cá nhân ra gửi đi mấy cái mệnh lệnh, khi hắn tỉnh ngủ trên cửa sổ phòng ngủ liền nhiều thêm hai con mèo, trên lưng chúng nó cõng một bọc nhỏ, rất ngây thơ thành thật.

Nhìn thấy An Nhiên tỉnh lại, mèo quýt im lặng nhảy lên sàn nhà, nhanh như chớp chui vào phòng tắm, một lát sau Quất Tử từ bên trong đi ra, trên người hắn mặc quần áo đặc biệt.

Loại quần áo này rất dẻo và co giãn tốt, thường được dùng làm quần áo bảo vệ của bộ đội, thế nhưng Quất Tử mặc quần áo này vì nó có thể gấp gọn lại được, mang theo trên lưng rất tiện lợi.

Hắn vừa đi vừa đeo thiết bị cá nhân lên cổ tay, từ trên thiết bị cá nhân rút ra mấy cây kim mỏng của máy đo lường.

Trên tay An Nhiên ghim kim, thấy thiết bị cá nhân của Quất Tử nhanh chóng nhảy lên một đống số liệu, hỏi: “Thế nào?”

Trên khuôn mặt bánh bao của Quất Tử hơi mang lo âu: “Quân chủ đại nhân, dựa vào kết quả kiểm tra, tình huống của ngài không được lạc quan cho lắm”.

Ánh mắt An Nhiên hơi rũ: “Còn bao nhiêu lâu?”

Quất Tử ngồi ở mép giường, mèo Ragdoll ngồi xổm bên cạnh hắn, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm màn hình ảo.

Hắn lấy những số liệu quan trọng ra: “Tình huống ban đầu của ngài vốn dĩ đang tốt lên, kỳ nguy hiểm năm nay vốn có thể vượt qua an toàn, nhưng ngài lại hóa thành hình người, khiến cho hai loại tin tức tố bị hỗn loạn, không những thế, hình như đã chịu một kích thích nào đó, lượng tin tức tố không ổn định lại tăng lên”.

Nói tới đây, Quất Tử hoài nghi nhìn về phía An Nhiên: “Gần đây ngài gặp phải chuyện không bình thường gì sao?”

Im lặng một lát, An Nhiên không có trả lời, ngược lại hỏi: “Có cách gì giải quyết không?”

Đề cập tới lĩnh vực chuyên môn, Quất Tử thu lại vẻ nghịch ngợm, phân tích kỹ càng: “Theo quan điểm cá nhân của tôi kiến nghị ngài không nên tiếp tục duy trì hình người, hình thú sẽ giúp cho ngài dễ dàng vượt qua kì nguy hiểm hơn”.

Thanh âm An Nhiên bình tĩnh: “Nếu cần thiết duy trì hình người thì sao?”

Quất Tử nhíu mày, hiển nhiên là không đồng ý: “Vậy chỉ còn một cách, mau chóng tìm thấy người nhà họ Lãnh, tìm được bọn họ, cũng có thể tìm được cách trị tận gốc”.

Người nhà họ Lãnh…. nói thật nhẹ nhàng, trên đời này có lẽ đã sớm không còn con cháu của người nhà họ Lãnh, nếu không tìm nhiều năm như vậy, cũng đã sớm tìm được rồi.

Trước khi An Nhiên tiễn khách, Quất Tử quỳ một gối, cúi đầu trịnh trọng mở miệng: “Điện hạ, kì hạn chỉ còn một năm, nếu ngài không quý trọng bản thân cho tốt, kỳ hạn sẽ ngắn lại, mong ngài hãy nghĩ tới dị nhân tộc, mà bảo trọng thân thể của mình cho tốt!”

Hứa Yến làm xong cơm đi lên lầu, hình như nghe thấy âm thanh nói chuyện, hắn đi tới bên ngoài phòng ngủ gõ cửa, ngay sau đó đẩy cửa đi vào.

Cả phòng yên tĩnh, chỉ có tấm màn lay động theo gió.

Thời tiết ngày đêm có sự chênh lệch nhiệt độ rất lớn, Hứa Yến đi qua đóng cửa sổ, quay đầu nói với An Nhiên: “Nếu tỉnh rồi thì rời giường ăn cơm đi”.

Không biết An Nhiên đang suy nghĩ cái gì, căn bản không nghe thấy hắn nói gì.

Hứa Yến đi qua, sờ trán hắn: “Hử? Nhiệt độ cơ thể bình thường, còn chỗ nào không thoải mái không?”

An Nhiên lẳng lặng nhìn hắn.

Hứa Yến đột nhiên cười khẽ, má lúm đồng tiền nơi khóe miệng khiến trong lòng người nhìn thấy ngọt.

Đáy mắt hắn nổi lên vài phần giảo hoạt: “Không phải anh đang nghĩ muốn hôn tôi thêm lần nữa mới có thể tốt lên chứ?”

An Nhiên cũng nhẹ nhàng cười theo, chỉ là càng cười càng có nhiều chua xót.

Tốt? Nếu có thể tốt, vậy cho dù có tốn hơn hai trăm triệu hắn cũng đồng ý.

Cho dù là theo đuổi xa vời hay là đếm ngày sống tạm, loại nào cũng không phải mong muốn của hắn.

Dù sao cũng còn thêm một năm, không bằng thừa dịp còn chút thời gian cuối cùng, làm chuyện mình muốn làm.

Ít nhất, không muốn để lại tiếc nuối.

Trong khu người giàu có một tòa lâu đài, bước chân Kim Hi dồn dập mà chạy lên lầu, phía sau hắn có một vị quản gia trung niên là nam beta.

“Thiếu gia, lão gia còn đang tiếp khách, ngài một lát nữa hẵng vào?”

“Tránh ra!” Kim Hi không kiên nhẫn vung tay lên, bước tới trước thư phòng, dùng sức gõ cửa: “Cha! Cha ở trong phải không? Con vào đây!”

Quản gia không kịp ngăn cản, Kim Hi liền ấn then cửa đẩy vào.

Trong phòng, một người đàn ông trung niên đang ngồi trước cửa sổ chơi cờ với một người trẻ tuổi.

Nghe thấy tiếng động, cha Kim Hi, Kim Hoành nhìn qua, giữa mày hắn có mấy nếp nhăn khá sâu, nhìn qua là người nghiêm khắc.

“Hi nhi, đã nói bao nhiêu lần, không được tùy tiện xông vào thư phòng của cha”.

Kim Hi không để ý cha trách móc, hắn nhìn nam tử trẻ tuổi trước mặt thêm vài lần.

Giá trị nhan sắc của nam tử rất cao, có một đầu tóc đen mượt mà dài ngang vai, được cột ra sau thành đuôi ngựa, trên tai trái đeo một khuyên tai gắn đá quý màu xanh, khiến cho hắn vừa lạnh lùng vừa bí ẩn nói không nên lời, dựa vào cách ăn mặc thì hắn là một vị linh mục, trước ngực còn đeo một cái chữ thập bằng gỗ.

Kim Hi thích nhất là nam tử đẹp, nhưng cũng không phải người nào cũng thích, nam tử này đẹp thì đẹp đó, nhưng hắn lại cảm thấy sự nguy hiểm trên người đối phương.

Người này không dễ chọc.

Nghĩ tới chuyện mình muốn nói, Kim Hi bước nhanh qua.

“Cha, con muốn khiến hai người ly hôn”.

“Hỗn tiểu tử, con đang nói cái gì?” Thái dương Kim Hoành nhảy thình thịch, quay đầu cười làm lành với nam tử: “An Tức giáo chủ, trẻ con không biết gì, khiến ngài chê cười”.

Nam tử vén tóc ra sau tai, hình như đây là động tác theo thói quen, hắn sờ sờ khuyên tai, nở nụ cười: “Không sao, trẻ con nên hoạt bát một chút mới tốt, trẻ con quy củ quá ngược lại không thú vị”.

Kim Hi trực tiếp phát hình của Hứa Yến và An Nhiên từ thiết bị cá nhân của mình, chỉ vào màn hình ảo nói: “Không phải cha là thị trưởng sao? Một chút chuyện như vậy hẳn là làm thực dễ dàng?”

“Cha thấy con bị ba con làm hư, cái gì cũng dám nói!”

“Con muốn bọn họ ly hôn! Cha nhanh lên, không thì con sẽ nói cho ba ba là cha lén cất giấu tiền riêng”.

“Con, con! Cha đánh chết con, hùng hài tử này”.

Khi hai cha con đang ầm ĩ, ai cũng không chú ý tới vẻ mặt của nam tử trẻ tuổi khi nhìn thấy tấm hình kia.

Tiểu tử nhà họ An vậy mà kết hôn với một omega? Đây là đã chấp nhận số mạng rồi sao?

Thật là một tin tức tốt.

Sau giờ học hôm nay, Hứa Yến mang theo robot vận chuyển đến trung tâm buôn bán để đặt hàng, thuận tiện đi tới trung tâm việc làm bên cạnh xem có nhân công nào rẻ không.

Bả vai đột nhiên bị người phía sau vỗ, Hứa Yến xoay người, phía sau có một ông cụ đang đứng, thật là trùng hợp lại chính là ông lão xếp hàng sau hắn khi đặt đơn hoa.

“Tiểu tử, chúng ta lại gặp nhau!” Ông cụ hơi kích động.

Không kích động sao được? Lần trước tiểu tử này treo giá cao gấp mấy lần vậy mà trong mấy giây đã bị mua sạch, quả thực chính là người sống trong may mắn, hôm nay cứ đi theo hắn, nói không chừng sẽ gặp vận may.

Hứa Yến kì thật không có ấn tượng gì, nhưng nếu đối phương không có ác ý, vậy thì cùng đi.

Hắn dạo một vòng quanh trung tâm việc làm, ông cụ cũng đi theo một vòng.

Thấy hắn do dự, cụ ông hỏi: “Tiểu tử, cậu muốn tìm người như thế nào? Trả tiền theo ngày hay là trả theo tháng? Trong lòng đã xác định được người như thế nào chưa?”

Hứa Yến nhìn con số nhảy trên màn hình: “Đương nhiên là càng rẻ càng tốt”.

Ông cụ dựa theo nguyên tắc nhiệt tình giúp đỡ người khác sẽ gặp được chuyện tốt, liền nói cho Hứa Yến gía cả cơ bản của thị trường cho thuê, dựa vào những yêu cầu khác nhau để nói ra giá cả tham khảo.

“Nếu là 4000 tinh tệ một ngày, đây là loại nhân công thành thục,  làm việc nhanh, còn loại khoảng 1000 tinh tệ, nhìn thì rẻ, nhưng làm việc chậm, tính kĩ thì vẫn không có lời”.

Hứa Yến vuốt cằm suy nghĩ: “Một ngàn mà còn thấp sao? Cháu vốn định thuê 2 người với giá 30”.

Ông cụ: “….” Cậu là đang nói đùa với tôi sao? Có 30 lại còn muốn thuê 2 người? Sao không trực tiếp lên trời luôn đi?

Thấy Hứa Yến đang tự tìm kiếm trên máy đặt hàng, ông cụ đi qua khuyên bảo: “Tiểu tử, thuê 2 người mà chỉ có 30 là không có khả năng, cậu nói yêu cầu cho tôi, tôi giúp cậu tìm xem”.

Hứa Yến vừa tìm vừa nói: “Muốn cao lớn rắn chắc, làm việc nhanh, muốn trong một ngày có thể làm xong một mẫu”.

Ông cụ: “….” Lạy ngài, loại này một ngày 5000 cũng không thể mời được!

Hứa Yến tìm rất lâu không có kết quả, ông cụ lắc đầu thở dài, xem ra may mắn giống như lần trước là không thể xảy ra.

Hứa Yến chắp tay sau lưng định rời đi, đột nhiên có hai nam beta cao lớn đi tới trước mặt, tuy rằng mặc quần áo bình thường,nhưng tư thế đi đường mà lưng thẳng tắp như vậy, người ngoài liếc mắt một cái liền nhìn ra đây là bộ đội.

Hai người đi ngang qua người ông cụ tới trước mặt Hứa Yến.

Trong đó có một người nói với hắn: “Nghe nói cậu đang tìm người làm thuê?”

Hứa Yến ngước mắt nhìn: “Đúng vậy, có việc gì sao?”

“Chúng tôi muốn tìm việc, cảm thấy điều kiện cậu đưa ra rất thích hợp, không biết khi nào thì có thể làm việc?”

Hứa Yến khoanh tay tự hỏi, bọn họ là tự tới tìm mình, vậy giá cả còn có thể ép xuống một chút.

“Hai người cùng làm, một ngày 25, có làm hay không?”

Ông cụ còn chưa đi xa liền lảo đảo, thiếu chút nữa là ngã xuống.

Tiểu tử, cậu sẽ bị đánh.

Hai nam tử beta liếc mắt nhìn nhau, gật đầu: “Được, giá cả hợp lý, có thể làm”.

Hợp lý cái quỷ ý?!

Hai beta nam tử rời đi, Hứa Yến cũng từ từ đi tới.

Ông cụ: “Đàm phán thất bại?”

Hứa Yến lắc đầu: “Nói xong”.

Trong ánh mắt ngơ ngác của cụ ông, Hứa Yến nghiêm túc đặt câu hỏi: “Ông, bọn họ đồng ý dễ dàng như vậy, có phải cháu trả tiền quá cao phải không?”

Ông cụ: “…..” Cậu đi đi! Tôi không muốn nghe!

Ngày hôm sau, hai người hẹn tới làm thuê đã tới.

Hứa Yến vừa ngáp dẫn bọn họ đi ra ruộng hoa nhà mình, tùy ý chỉ: “Hái hết tòan bộ chỗ này, mấy ngày thì có thể hoàn thành?”

Một người trong đó nhìn một chút, chỉ về phía chân núi nói: “Cả ở chỗ đó nữa phải không? Hay chỉ là một bộ phận?”

Hứa Yến nhìn qua, chỗ đó tất cả đều là hoa hồng Băng Lộ, từ góc độ bọn họ không có cách nhìn được ranh giới.

Hắn cố gắng mang theo hai người đi sang bên kia: “Bên này chỉ có năm mẫu ở phía đông là của nhà ta, nếu tốc độ của các người nhanh, trong một tuần là có thể làm xong toàn bộ…. ưm… các người làm cái….”

Nói được một nửa, hắn đột nhiên bị bịt miệng từ phía sau, chóp mũi liền ngửi được mùi vị không giống bình thường, hắn có thể nín thở, nhưng thời gian đã muộn, thân thể không chịu khống chế đã mềm xuống, ý thức rơi vào bóng tối.

Trong văn phòng của một nhà xưởng vứt bỏ, màn hình ảo được phóng ra giữa không trung, bên trên đang chiếu đến hình ảnh ở chỗ nào đó.

Trong hình ảnh, Hứa Yến bị trói chặt tay chân, che lại hai mắt, nằm trên mặt đất không hề nhúc nhích.

Nam tử đứng trước màn hình im lặng nhìn, ngón tay đặt lên bàn gõ gõ một chút, trong hình ảnh liền xuất hiện một người khác, mang theo một xô nước, tạt về phía Hứa Yến.

Nhà họ Hứa, An Nhiên đúng giờ tỉnh lại rửa mặt xong xuống lầu, nhưng bóng người thường đi lại nhảy nhót lại không thấy đâu, hắn tìm một vòng quanh phòng, xác định đối phương không có đột nhiên có linh cảm “nghệ thuật”, ngồi xổm ở nơi nào đó vẽ tranh.

Đi đâu?

An Nhiên đang định đi ra ngoài ruộng tìm, nhưng thiết bị cá nhân lại vang lên, có một video hiện ra yêu cầu chấp nhận, hắn hơi do dự, nhấn mở.

Nhìn thấy Hứa Yến bị đánh, đồng tử hắn co lại, ngay sau đó thanh âm của một nam nhân vang lên, giống như một con rắn độc trơn trượt, làm hắn theo bản năng thấy phản cảm.

“Ngay cả tình nhân nhỏ của mình cũng không trông được, cậu vô dụng thật đấy, An thiếu tướng”.

An Nhiên nắm chặt tay khiến khớp xương kêu răng rắc, ánh mắt đông lạnh đến cả người hắn cũng tỏa ra hơi lạnh: “Y Thiết!”

Một bình luận cho “Chương 21”

Leave a Reply