Chương 14

Hứa Yến xốc chăn lên nhìn, không hiểu sao lại tức giận.

“Quấy rầy mộng đẹp của tôi, bản thân mình thì ngủ thật thoải mái”.

Không được, quá không công bằng, không thể chỉ có mình hắn bị quấy rầy được.

“An Tiểu Cay, An Tiểu Cay….”

Hứa Yến đẩy đẩy bờ vai của hắn, muốn lay tỉnh người ta.

Mày An Nhiên cau lại, cọ cọ trên cổ hắn, tiếp tục ngủ.

“Còn không gọi tỉnh được anh”.

Hứa Yến không tin, nghiêng người nâng tay, ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua mặt An Nhiên, chưa được bao lâu, đối phương đã bị hắn quấy rầy không chịu nổi.

“Nửa đêm đừng có chơi lưu manh chạy vào khuê phòng omega, mau đứng lên”.

Ngón tay xẹt qua khoé miệng, An Nhiên đột nhiên nghiêng đầu cắn cái tay đang lộn xộn.

Đầu lưỡi liếm qua lòng bàn tay, cảm giác nóng ướt khiến cả người Hứa Yến tê dại, không đợi hắn kịp cảm nhận, đầu ngón tay liền đau đớn.

“Đau đau đau, ngón tay không thể ăn, mau buông ra”.

Thật vất vả rút được tay về, Hứa Yến nhìn dấu răng bên trên mà khóc không ra nước mắt: “Anh là mèo sao? Sao lại làm những chuyện giống với Hương Hương vậy?”

An Nhiên vẫn bị đánh thức, hắn chống tay ngồi dậy, dùng tư thế dã thú vồ mồi mà đè Hứa Yến ở dưới thân.

Hứa Yến vừa ngẩng đầu, liền bị doạ tái mặt, ánh mắt An Nhiên thật đáng sợ! Hắn sẽ bị ăn sao?

Hắn lúng túng nói: “Vậy anh tiếp tục ngủ đi!”

An Nhiên từ trên cao nhìn hắn, không nói lời nào, nhưng ánh mắt lạnh như băng kia giống như đang nhìn con mồi.

“An ca ca?” Hứa Yến cẩn thận duỗi tay vỗ lưng cho hắn: “Thời gian không còn sớm, ngủ đi, tôi miễn cưỡng đồng ý cho anh ngủ một đêm vậy”.

An Nhiên cúi đầu ngửi ngửi cần cổ hắn, đầu lưỡi liếm lên hầu kết.

“Này…! Anh đang làm gì?”

Hứa Yến bị doạ sợ, hắn còn chưa kịp dãy giụa, An Nhiên đã đè hai tay hắn lại.

“Cậu là của tôi”.

Trong thanh âm trầm thấp của An Nhiên còn mang theo vài phần gợi cảm, cảm xúc trên cổ khiến Hứa Yến rùng mình.

Tình huống này là sao? Thật sự không ổn.

“Ngoan, ngủ đi, ngủ đi, tôi cam đoan sẽ không quấy rầy anh, thật đó”.

Hứa Yến muốn trấn an An Nhiên, nhưng An Nhiên lại không hề giao động, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm hắn, mày hơi hơi nhăn lại, khí thế so với vừa rồi càng mạnh hơn.

“Cậu là của tôi”. Trong thanh âm còn có thêm vài phần không kiên nhẫn.

Loại thời điểm này còn có thể nói đạo lý gì? Hứa Yến vội gật đầu không ngừng: “Đúng đúng đúng, tôi là của anh, mau đi ngủ đi.”

Không nghĩ tới vậy mà lại có tác dụng, An Nhiên lại bò tới trước ngực hắn, coi hắn giống như gối ôm mà ôm chặt lấy, sau đó… ngủ.

Sau một lúc lâu, Hứa Yến cúi đầu nhìn, thực tốt người đã ngủ say.

Nhưng hắn không ngủ được!

An Nhiên nói “cậu là của tôi”, chẳng lẽ là có ý cậu là của tôi, nên giường của cậu cũng là của tôi, tôi muốn ngủ thì ngủ sao?

Vậy vừa tồi vì sao lại liếm cổ mình?

Là đánh dấu sao?

Hứa Yến bị suy nghĩ này của mình làm bật cười.

An Nhiên cũng không phải Hương Hương, sao có thể dùng cách của mèo để đánh dấu chứ.

Ngày hôm sau, Hứa Yến nói chuyện này với An Nhiên, không nghĩ tới An Nhiên lại phủ nhận.

Vẻ mặt An Nhiên rất nghiêm túc: “Tối qua tôi không hề tỉnh dậy”.

Hứa Yến bị tức hoá cười: “Chẳng lẽ anh mộng du đi tới phòng của tôi? Tôi là vì anh mà mất ngủ mấy tiếng đồng hồ, còn có thể giả sao?”

An Nhiên uống canh, rất bình tĩnh: “Cũng không phải không có khả năng, thỉnh thoảng tôi cũng mộng du, cũng là chuyện bình thường”.

…. Anh đừng có mà trợn mắt nói dối.

Suy nghĩ của Hứa Yến vừa thay đổi, chọc cơm trong chén, nâng tay không hề để ý mà mỉm cười: “Nếu như vậy, từ hôm nay trở đi tôi sẽ khoá cửa ngủ”.

An Nhiên buông chén, lấy khăn giấy qua lau miệng, động tác rất là ưu nhã, chỉ là lời nói ra không hề ưu nhã.

“Tôi khuyên cậu đừng làm vậy, khi tôi mộng du nếu gặp vật cản, tôi sẽ rất bạo lực mà phá hư nó, nếu phá hư cửa nhà cậu thì không tốt lắm.

Sắc mặt Hứa Yến cứng đờ: “…. Vậy anh có thể nhẹ nhàng một chút”.

An Nhiên đứng lên sửa sang lại quần áo: “Không có cách khác, ngủ rồi, không nói lý lẽ”.

Nói xong liền đi, không hề cho một đường để bàn bạc.

Hứa Yến nhìn hắn ra cửa, nhịn không được nói thầm: “Đúng là cướp và quan là cùng một nhà, quả thật không sai”.

Hôm nay tới phòng học, Triệu Việt đỏ mắt ngồi ở hàng sau cùng ngây người.

Hứa Yến nhìn lướt qua, vị trí cuối cùng luôn luôn chỉ có một mình hắn, hôm nay lớp trưởng sao lại muốn giành với hắn, thật kì lạ.

Hắn ngồi qua, vừa tò mò vừa chế nhạo: “Lớp trưởng, cậu bị ai bỏ rơi sao? Nói ra cho tôi vui với”.

Triệu Việt trầm mặc lắc đầu, không nói chuyện.

Nữ sinh beta Nghê Lộ bên kia kéo quần áo của hắn, nhìn Triệu Việt, nhỏ giọng nói: “Đừng quấy rầy lớp trưởng, để cho hắn yên lặng đi”.

Hứa Yến nhướng mày: “Cậu ấy làm sao vậy?”

Tiết học hôm nay vậy mà cũng không nghe, ngồi ở phía sau ngẩn người?

Nghê Lộ càng nhỏ giọng: “Cậu ấy bị gọi nhập ngũ”.

Hứa Yến ngây ra, hắn thế mà lại quên mất chuyện này.

Triệu Việt luôn luôn là một học sinh tốt, tính cách ôn hoà trầm ổn, không bao giờ hở tý là đánh người, nhưng tư chất của hắn cũng không kém hơn người khác.

Hai năm trước, hắn cũng không bị gọi nhập ngũ, Hứa Yến cho rằng lần này hắn sẽ không có vấn đề gì.

Giờ nghỉ trưa, Hứa Yến tìm thấy Triệu Việt trong rừng cây nhỏ cạnh ruộng hoa, tiện tay ném cho hắn hai miếng sanwichs và một chai nước.

“Này, đau lòng thì đau lòng, nhưng cơm vẫn phải ăn”.

Vẻ mặt Triệu Việt hơi hốt hoảng: “Cảm ơn”.

Bốn phía không có người, tin tức tố của Hứa Yến làm cho Triệu Việt không tự giác thả lỏng.

“Tôi không ghét tòng quân, nhưng bệnh của ba ba tôi mấy năm nay càng ngày càng nghiêm trọng, nếu tôi đi tòng quân, một hai năm là không thể về nhà được, lỡ như…”

Hứa Yến dựa người vào cây, ít nhiều cũng hiểu được tâm trạng của hắn.

Học Phủ tinh cách Hoa Đô rất xa, ngồi phi thuyền dân dụng cũng phải mất nửa tháng mới tới nơi, hơn nữa chế độ của trường quân đội rất nghiêm khắc, không phải muốn trở về là có thể trở về, Triệu Việt sợ không thể nhìn mặt người thân lần cuối.

“Thật tốt”.

Triệu Việt khó hiểu quay đầu nhìn hắn.

Hứa Yến không hề để ý mà cười: “Tôi vẫn luôn hâm mộ cậu”.

“Hâm mộ?” Triệu Việt cho rằng bản thân nghe lầm, gia đình bình thường, diện mạo bình thường, tư chất bình thường, còn có một người thân bệnh nặng, không có gì đáng để người khác hâm mộ cả.

“Có đôi khi bình thường cũng không phải là một chuyện xấu”. Hứa Yến tuỳ tay rút một cây cỏ ngậm bên miệng: “Sinh lão bệnh tử là chuyện bình thường, không cần đau khổ quá, tôi nghĩ ba ba cậu cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cậu sẽ rời nhà, con trai không cần phải vì mình mà bị nhốt ở nhà, có lẽ đối với hắn đó là một chuyện vui vẻ”.

Triệu Việt từ từ gật đầu: “Khi tôi 18 tuổi, ba ba đã khuyên tôi yên tâm đi tòng quân, chỉ là khi đó tôi rất lo lắng cho ba ba, nên không qua được trắc nghiêm tâm lý.

“Yên tâm đi tòng quân”. Bên miệng Hứa Yến hiện lên một nụ cười khổ.

Gia đình bình thường, tính cách ngoan ngoãn, có cha mẹ ủng hộ và làm bạn.

Chỉ là những thứ bình thường, nhưng bản thân hắn đều không có, thậm chí dùng giới tính thật sự để sinh hoạt cũng không được.

Sau khi nói ra chuyện giấu ở trong lòng, tâm tình Triệu Việt tốt hơn rất nhiều, không biết nghĩ tới cái gì, hắn đột nhiên hỏi: “Đợt nghiệm binh lần thứ hai là vào ngày mai, cậu có trốn không?”

“Có thể trốn được một lần, còn có thể trốn được cả đời sao?” Hứa Yến đứng lên, từ từ mở miệng: “Tôi là một đại nghệ thuật gia, sao có thể vì loại chuyện nhỏ này mà bị trừ học phần”.

Tới ngày hôm sau, Hứa Yến ủ rũ đi nghiệm binh, đi tới cửa trung tâm nghiệm binh, còn đụng phải Kim Trạch đang chuẩn bị tới đây nghiệm binh.

Một người lười đến chào hỏi, một người khác thì cảm thấy mấy mặt, hai người rất ăn í coi nhau như không khí.

Trắc nghiệm đầu tiên là kiểm tra thể năng, hắn dựa vào hệ thống nghiệm binh nhắc nhở mà đi tới xếp hàng trắc nghiệm cánh tay, không biết xui xẻo hay sao mà Kim Trạch lại đứng trước hắn.

Trong cả trăm ngàn người, chỉ có một mình hắn là omega, quả thật là độc nhất vô nhị, ánh mắt của người xung quanh thường thường nhìn về phía hắn, không thể dừng lại được.

Trường hợp này rất là quen mắt.

“Hắn chính là Hứa Yến hệ nghệ thuật, quả nhiên thực đặc biệt”.

“Chính là cái tên tiểu tam kia sao? Người thật so với trong ảnh chụp còn cao lớn hơn”.

“Gen ổn định của hắn đạt 99% sao? Chắc là giả rồi, ngoại trừ tin tức tố ra, cậu ta có chỗ nào giống omega chứ?”

“Oa, đứng trước hắn không phải là Kim Trạch sao? Hai người kia đứng cùng nhau vậy mà không đánh nhau sao?”

Bên tai vang lên tiêng ong ong, Hứa Yến chỉ coi như không nghe thấy.

Vốn dĩ đang nghe bọn họ chế nhạo Hứa Yến, Kim Trạch nghe còn thấy sảng khoái, nhưng khi lửa đột tới trên người hắn, Kim Trạch liền không vui nổi.

Trong lòng nghẹn một đống lửa, nhưng Kim Hi nói không cho hắn xuống tay với Hứa Yến, hắn chỉ có thể chịu đựng.

Mười phút sau, trước Kim Trạch chỉ còn lại một người.

Nam sinh alpha đi về phía khu thí nghiệm dũng mãnh đấm một đấm, số liệu trên màn hình ảo lập tức nhảy lên, cuối cùng dừng lại ở số 8442.

Thí nghiệm lực cánh tay, alpha đạt trên 6000, beta đạt trên 5000, omega đạt trên 3000 thì đủ tư cách.

Nam sinh hoan hô một tiếng, vui sướng chạy đi xếp hàng ở hạng mục tiếp theo.

Đến phiên Kim Trạch, hắn siết chặt nắm tay, ngón tay phát ra thanh âm răng rắc, ánh mắt liếc nhìn người xung quanh, cười khinh thường.

Nghĩ tới Hứa Yến xếp hàng phía sau hắn, trong lòng hắn đắc ý.

Cho mày xem thực lực thật sự của tao, cho mày thấy rõ người mày đắc tội là người nào.

Khi hắn chuẩn bị, xung quanh cũng tĩnh lặng lại.

Hắn hít một hơi thật sâu, ra tay như điện, chỉ nghe rầm một tiếng, số liệu trên màn hình ảo loé lên, một lát sau dừng lại ở số 12340.

Woa! Thật mạnh!

Người xung quanh hít vào một hơi, cũng không có ai dám tiếp tục nói xấu hắn.

Hiệu quả thực tốt, Kim Trạch rất là vừa lòng, hắn đứng bên cạnh chuẩn bị xem thành tích của Hứa Yến.

Ngày đó hắn không tận mắt nhìn thấy, một omega không có khả năng mạnh như vậy? Dù sao hắn cũng không tin một omega có thể dùng tay không đấm camera vào vách tường.

[00008888 Hứa Yến bắt đầu thí nghiệm.]

Những người khác nhìn không chớp mắt, đều rất tò mò, thành tích của Hứa Yến sẽ như thế nào.

“Nhìn cậu ta cường tráng như vậy, hẳn là có thể đạt tiêu chuẩn trên dưới 3500”.

“Tôi không nghĩ như vậy, sức lực của omega đều rất yếu, cậu ta chỉ lớn lên cao hơn một chút mà thôi, kì thật rất yếu”.

“Trước kia Kim Hi kiểm tra được 4800, cố thêm một chút là đạt được tiêu chuẩn của beta, Hứa Yến không đến trận đấu tay đôi kia, chắc là sợ mình bị đánh cho thê thảm”.

Hứa Yến chờ hệ thống báo xong, cũng không chuẩn bị, liền duỗi tay đấm qua, tuỳ ý đấm một đấm, tuỳ ý giống như bản thân hắn.

Số trên màn hình ảo liền biến mất.

“Cái gì, như vậy là không có thành tích”.

“Màn hình trống không, hẳn là không có thành tích”.

“Thật sự là làm cho có lệ, còn muốn nhìn xem thành tích của hắn là bao nhiêu”.

Thanh âm bàn tán xung quanh không ngừng, Hứa Yến đứng đợi một lát, con số trên màn hình ảo đã hiện ra.

39880.

Kim Trạch: “….!!!”

Mọi người: Ngoạ tào!

Một bình luận cho “Chương 14”

Leave a Reply